Khuynh Tẫn Triền Miên

Chương 35: Vân Khuynh xuất chiêu

Vân Khuynh đưa tay khoát lên trên tay Tần Vô Song, đem tay Tần Vô Song từ cằm dời đi.

Nhìn phía Thượng Quan Nhược Vũ bị Tần Vô Song điểm huyệt, cười đến ý vị thâm trường:

“Vô Song, ngươi có hay không phát hiện tính tình Thượng Quan Nhược Vũ, rất không chịu thua...”

Tần Vô Song gật đầu:

“Chỉ nhìn ngọc bội của nàng bị chúng ta lấy đi sau, đối với chúng ta tận lực dây dưa liền có thể thấy ra... Khuynh nhi không phải nói thu Thượng Quan Tôn dưới trướng sao, thế nào lại nói đến Thượng Quan Nhược Vũ...”

Tần Vô Song dần dần không nói, hắn thấy cho dù Thượng Quan Tôn cùng Long Lê có chút rối bời, nhưng còn không quên chú ý Thượng Quan Nhược Vũ, hiểu rõ cười cười:

“Ngươi là dự định lợi dụng Thượng Quan Nhược Vũ kiềm chế Thượng Quan Tôn???”

Cùng người thông minh nói chuyện thật tốt, một điểm liền thông.


Trên mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh mang theo tiếu ý ôn nhu, chậm rãi hướng đi đến Thượng Quan Nhược Vũ bị điểm huyệt. Vừa đi vừa nói với Tần Vô Song:

“Thừa dịp hiện tại Thượng Quan Tôn không thể canh giữ bên người Thượng Quan Nhược Vũ, chúng ta liền đem Thượng Quan Nhược Vũ lừa chạy đi. Lừa được Thượng Quan Nhược Vũ, không sợ Thượng Quan Tôn không đến!”

Tần Vô Song sửa sang lại y bào:

“Được rồi, vi phu liền nhìn Khuynh nhi của ta, làm sao lừa được tiểu nha đầu đối với chúng ta ấn tượng xấu tới cực điểm.”

“Sơn nhân tự có diệu kế.”

Vân Khuynh thần bí cười, cũng bắt đầu ngoạn đánh đố.

Đang nói, Vân Khuynh chạy tới trước mặt Thượng Quan Nhược Vũ:

“Tiểu Vũ cô nương.”

Vân Khuynh khách khí kêu lên.

“Hanh...”

Thượng Quan Nhược Vũ hừ lạnh một tiếng, không thèm phản ứng y.

Vân Khuynh cũng không thèm để ý chỉ là hỏi tiếp nói:

“Tiểu Vũ cô nương là tức giận bị Vô Song lấy đi ngọc, hay là tức giận mình so ra kém Vô Song???”

“Ai nói ta kém hắn???”


Quả nhiên, Vân Khuynh vừa nói một câu, lập tức chọc Thượng Quan Nhược Vũ tạc mao.

“Tiểu Vũ cô nương có dám hay không cùng ta đánh cược???”

Kỳ thực Vân Khuynh chờ chính là phản ứng này của Thượng Quan Nhược Vũ.

Thượng Quan Nhược Vũ nghe Vân Khuynh đề nghị có chút chần chờ, nàng chung quy nghĩ ở đâu là lạ, rồi lại tìm không được.

Nàng vừa chần chờ, Vân Khuynh liền câu câu thần, trêu tức cười cười:

“Nguyên lai tiểu Vũ cô nương cũng chỉ có chút gan dạ sáng suốt... Là ta xem trọng ngươi...”

“Bản cô nương có cả đống gan dạ sáng suốt, cược cái gì, ngươi nói đi!!!”

Thượng Quan Nhược Vũ bị Vân Khuynh nhất kích, đầu óc liền nóng lên thô thanh rống ra ngoài nói.

Vân Khuynh cười cong mày nhãn, nhìn phía Tần Vô Song, nói với Thượng Quan Nhược Vũ:


“Chúng ta đánh đố ngươi và Vô Song khinh công ai cao hơn...”

“Đương nhiên là ta cao hơn.”

Nàng là truyền nhân thần thâu thế gia, phóng nhãn thiên hạ, ở đâu có khinh công so được với nhà nàng, đây là bản lĩnh giữ nhà của bọn hắn.

“Ta biết tiểu Vũ cô nương cho rằng mình cao, cho nên ta cược Vô Song cao... Ai thua, phải đáp ứng đối phương một cái điều kiện.”

Thượng Quan Nhược Vũ tự tin tràn đầy, tuy rằng Tần Vô Song cầm đi ngọc của nàng, nhưng nàng nghĩ Tần Vô Song không dám so chiêu với ca ca, đi tìm giúp đỡ, võ công tất nhiên không cao, hơn nữa khinh công của nàng đích xác tốt, cho nên hắn nàng rất sảng khoái đáp ứng:

“Hảo. Một lời đã định, không được chơi xấu.”

Vân Khuynh buông mắt mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần ngươi không chơi xấu là tốt rồi.

Tuy rằng y không biết Tần Vô Song võ công cao bao nhiêu, thế nhưng, y chính là tin tưởng Tần Vô Song là mạnh nhất ở đây.