Khủng Bố Cố Sự CHN

Quyển 3 - Chương 5: Bộ sự kiện thần bí đại học C (5)

Cái chết của Trương Liên gây kinh hoàng cho đại học C.

Theo kiểm nghiệm pháp y sau khi cho ra kết luận, thân thể thân đầu chia lìa này đúng là của Trương Liên, nguyên nhân tử vong tựa hồ bị vật gì cứng rắn vặn gãy cổ, trong nháy mắt tử vong, nhưng quỷ dị nhất chính là đầu biểu hiện thời gian tử vong là 2 - 3 giờ, nhưng nội tạng trong thân thể lại sinh đầy giòi bọ, không phải do con người gây ra, mà là sinh trưởng tự nhiên, điểm này chứng tỏ —— Thân thể Trương Liên hiển nhiên chết đã lâu. Mà pháp y phỏng chừng thời gian tử vong của khối thân thể này là khoảng tháng 1 năm nay, ngay thời điểm từ năm trước bước qua năm mới.

Một người đầu và thân thời gian tử vong không giống nhau? Điều này sao có thể! Nhân chứng đầu tiên nhìn thấy hiện trường cũng nói khi cậu ta phát hiện khối thi thể thân đầu chia lìa này chung quanh cũng không có ai, cảnh sát phân tích đây là một vụ án ác tính giết người vứt xác, kẻ gây án có mưu tính giết người vứt xác từ trước, cực kỳ tàn nhẫn, pháp y trên thi thể Trương Liên, trên y phục của hắn cũng không lấy được DNA của ai khác, hiển nhiên kẻ gây án đã sớm vạch kế hoạch xong hết thảy, nhưng cảnh sát nghĩ mãi không ra, tên cuồng sát biến thái này rốt cuộc là ai? Gây án như thế nào? Ai cũng không biết.



Vụ án thoáng cái rơi vào cục diện bế tắc, suốt thời gian một tháng, học sinh đại học C chụm đầu vào nghị luận, rốt cuộc là ai làm loại chuyện phanh thây cùng hung cực ác này, tất cả nữ sinh đại học C sợ hãi, đại học C vốn phong cách học tập vô cùng tốt đẹp hiện giờ về cơ bản không ai lên lớp tự học, lên xong tiết liền trốn tránh quay về ký túc xá, ai cũng không ra.

Cha của Trương Liên là phú hào nổi danh thành phố C, bấy giờ bắt đầu dây dưa không ngớt, trong nhà chỉ có một đứa con trai bảo bối như vậy, tổ chức trăm người đến đại học C gây sự (treo băng rôn khẩu hiệu gì gì đó đã rất ôn hòa rồi, thiếu đạo đức nhất chính là tìm hơn vài nông dân công đến cửa trường học ngồi thị uy), tìm tới hơn mười hãng truyền thông cả nước thay phiên nhau đưa tin, đến cục cảnh sát gây rối, cơ hồ cả thành phố C cũng không được an bình.

Phía trường học lại khổ não nhất, học sinh xảy ra tai nạn, quả thật nguyên nhân một phần là họ quản lý lơ là, trị an trường có chuyện, chính là sự kiện cùng một chỗ cũng có thể tác động sự chú ý của cả nước, rất nhiều truyền thông cũng chỉa mũi nhọn vào đại học C, tỏ vẻ họ quản giáo bất lực, trong lúc nhất thời đại học C thành trung tâm đầu sóng ngọn gió của dư luận.


Đương nhiên người sợ hãi nhất chính là Từ Dương.

Trương Liên chết như thế nào cậu rõ ràng nhất, nhưng cậu chỉ không biết được Trương Liên lúc này đây thật sự là "chết" như thế nào, cậu có thể trực tiếp báo cảnh sát Trương Liên là vì muốn cưỡng gian cậu mà bị nữ quỷ học viện âm nhạc hại chết sao? Tuyệt đối không thể, nói như vậy cậu sẽ trở thành kẻ tình nghi phạm tội, trực giác nói cho cậu biết cậu phải lựa chọn người khôn giữ mình, nếu không rơi xuống dòng nước đục lần này về sau đừng mong rửa sạch.

Từ Dương tuyệt đối vốn chính là một người rất đơn thuần ngốc nghếch, nhưng xảy ra sự kiện lần này, cậu lại cảm thấy tựa hồ đã trưởng thành chín chắn không ít, phải bận rộn bài vở, vội vàng trình bày cùng giáo viên phụ đạo, viện trưởng sinh vật hành tung hoặc ân oán cá nhân của Trương Liên, về phương diện khác còn phải chu toàn cùng cảnh sát dường như đã thấu đáo hết thảy, cậu cảm thấy mình vốn là một người thiếu tâm nhãn, hiện giờ lại nói dối hết lần này đến lần khác, sợ cái này xong lại đến sợ cái kia, Hạ Mạt còn trào phúng cậu trong khoảng thời gian này biến thành tiểu lừa bịp miệng lưỡi ngọt ngào.

Một ngày cuối tháng ba, Từ Dương vừa mới lên lớp học xong, mệt mỏi trở về ký túc xá Hạ Mạt, liền nhìn thấy y lỏa thân trên nằm soài trên giường đọc một quyển sách giấy đã úa vàng, cũng không biết đang đọc gì mà hắc hắc cười, nhìn thấy Từ Dương trở về ngoắc cậu sang bảo: "Đã về rồi?"

"Ừ." Từ Dương nhàn nhạt ừ một tiếng, buông cặp sách trên tay, mỉm cười qùy một gối lên giường, cúi người xuống dùng môi mình nhẹ nhàng chạm môi Hạ Mạt một chút, y nhắm mắt lại thích ý hưởng thụ nụ hôn mềm mại của Từ Dương, hai người trong lúc nhất thời cũng không nói gì, cũng không xâm nhập gì thêm, chỉ cọ sát môi nhau, giống như mèo con cọ sát đỉnh đầu tỏ vẻ hữu hảo, thân mật ôm lấy nhau.

Từ Dương có chút quỷ tâm nhãn, chung quy muốn càng tiến thêm một bước, nhưng từ khi hai người xác lập quan hệ yêu đương, giữa hai người họ cũng vẫn chỉ ôm nhau mặc quần lót ngủ, hôn nhẹ môi cũng tuyệt không xâm nhập, chưa từng xuất hiện tình huống cọ sát ra súng hỏa, so với Plato yêu đương thực tế hơn tí, nhưng chỉ tới loại tình trạng này thôi, uổng công cậu mượn đến hoạt hình Đảo Quốc Tình Yêu của Mạnh Hạo Nhiên học tập nửa ngày.

Hai người ôm lấy nhau ôn tồn trong chốc lát, Hạ Mạt liền không chịu nổi tịch mịch, ngẩng đầu thân mật cắn vành tai Từ Dương một chút: "Đại khoa học gia của anh, hôm nay học gì, có thể cho tiểu nhân biết chút không."

Phụt! Từ Dương nhếch miệng cười, ngẩng đầu cũng cắn lại y một ngụm, buồn bực nói: "Anh là đại sư quốc học còn hỏi em sao, thiệt là...... " Cậu thở dài một hơi, nằm phịch lên giường giang tay giang chân, chỉ chốc lát sau xoay người đứng lên dồn dập hỏi: "Hạ Mạt, anh nói xem là ai giết Trương Liên? Em là nói lần thứ hai ấy?" Nói rồi cậu làm ra động tác cắt cổ, cau mày đầy hoang mang, tiếp tục hỏi: "Trương Liên đã sớm chết rồi, lần này lại chết nữa, hắn là người chết lại chết nữa, thật kỳ quái........Anh nói xem có phải nữ quỷ kia làm nữa không?"

Hạ Mạt nghe thấy những lời này nhún vai, làm vẻ mặt không biết gì suy nghĩ chốc lát, chém đinh chặt sắt lắc đầu: "Anh cũng không biết nữa, em hỏi sai người rồi, bằng không anh đi hỏi Trương Liên, lần thứ hai hắn chết như thế nào?"


"Biến!" Từ Dương làm bộ dạng nhe răng, nằm trên giường hung hăng dùng chân đạp bụng Hạ Mạt một cước, "Anh nhỏ nhen quá đi! Em mặc dù cực kỳ hận cậu ta, nhưng cậu ta đã chết em cũng không thèm hận cậu ta nữa, anh ngẫm lại trong nhà cậu ta chỉ có mình cậu ấy như vậy, người trong nhà hẳn sẽ thương tâm lắm, không giống nhà bọn em, em mà chết ít nhất còn có em trai em gái có thể chăm sóc cha mẹ."

Hạ Mạt chẳng ừ hử gì, lẩm bẩm một tiếng, vừa muốn nói gì, điện thoại di động của Từ Dương mãnh liệt vang lên, cậu nghe máy xong thoáng chốc liên thanh nói vài câu "Được" liền ngắt máy, Hạ Mạt vừa định hỏi cậu có chuyện gì, Từ Dương liền làm ra khuôn mặt đau khổ quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Thật sự là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, anh xem, cha của Trương Liên muốn gặp em.”

Từ Dương có chút hoảng hốt, cậu lát nữa thôi sẽ gặp cha của Trương Liên, là người nhà vô tội của cậu ta. Cậu có thể nói ra lời dối gạt lưu loát hay không? Nói dối những người thân vô tội kia?

Lần đầu tiên, Từ Dương cảm thấy sợ hãi.

Cha của Trương Liên Trương Bác Nhân là nhà từ thiện nổi tiếng của thành phố C, làm từ thiện rất có tên tuổi trong nước, Từ Dương sau khi chạy về ký túc xá của mình, đầu tiên nhìn thấy ông đang ngồi trên ghế, cầm một cái áo gối, không ngừng ngửi mùi vị trên áo gối, đang yên lặng khóc, bên cạnh đứng một bưu hình đại hán, ở trong phòng còn mang kính đen, tựa hồ là bảo vệ của ông.

Từ Dương ở trên báo từng thấy hình của ông ta, khi đó trên hình ông là một người đàn ông vô cùng trẻ tuổi nho nhã, cũng không anh tuấn lắm, nhưng hôm nay vừa nhìn, ông ta tựa hồ đã già nua hơn nhiều, hai bên tóc mai hoa râm, mặc dù mặc một thân âu phục đen vừa vặn, nhưng từ góc độ cậu nhìn, ông tựa hồ lưng cũng đã còng.

Đây là đả kích lớn bực nào, khiến cho một người cha buồn bã đau thương thành như vậy, Từ Dương cảm thấy lương tri mình đang từng bước thức tỉnh, toàn thân đều phát run, không ngờ Trương Bác Nhân nhìn thấy cậu vào cửa, qua loa lau nước mắt, cũng không đứng dậy, an vị trên ghế mang theo xin lỗi thấp giọng nói: “Ngại quá trò Từ, đã làm cậu chê cười, Trương Liên từ nhỏ mẹ ruột mất sớm, đứa nhỏ này là tôi một tay nuôi lớn......Trên áo gối còn mùi của đứa nhỏ này......Nó lại đi mất rồi......Khoảng thời gian này tôi vẫn chưa dám thu dọn đồ đạc của Trương Liên, chính là sợ thấy vật nhớ người, khiến cậu chê cười.”

“Ách...... Chú đừng quá đau buồn mọi chuyện sẽ qua thôi...... “ Từ Dương nhạt nhẽo nói một câu không hề có thành ý, vừa nhìn trong phòng chỉ có mình ông không nhịn được hiếu kỳ hỏi: “Chú à, hôm nay tới tìm con...... Là?”

Trương Bác Nhân vừa rồi khóc đến mắt đỏ một vòng, ôn hòa nói: “Ừm, là như vậy, trò Bạch sẽ đến ngay thôi, Mạnh Hạo Nhiên nói trong nhà có chuyện, không thể tới...... Kỳ thật trò Từ, hôm nay tôi tới, chính là muốn hỏi một câu đàng hoàng có liên quan đến chuyện Trương Liên.”

Trong lòng Từ Dương lộp bộp một tiếng, há hốc miệng vừa muốn nói gì đó, cửa phía sau kẽo kẹt vang lên, quả là Bạch Nhạc Thiên một tháng nay chưa gặp. Lúc này Bạch Nhạc Thiên vẫn mặc áo khoác dù khá dày mà hai người gặp mặt lần trước, hơn nữa sắc mặt vô cùng tái nhợt, hốc mắt trũng sâu, vẻ mặt âm trầm đóng cửa sau khi đi vào cũng không nói gì, mà thẳng tắp tựa trên tủ sắt để tạp vật ngay cửa.


Từ Dương chùn xuống, mấy ngày này Bạch Nhạc Thiên cũng không lên lớp, giáo viên phụ đạo nói cậu ta bị bệnh xin nghỉ phép một tháng, sao biến thành loại bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ này? Trương Bác Nhân nhìn thấy cậu vào cửa, cười vô cùng ôn hòa: “Chào trò Bạch, mục đích hôm nay tôi tới rất đơn giản.......Đứa nhỏ Trương Liên chết quá oan uổng, phía cảnh sát cũng không có tiến triển nào, tôi muốn dùng danh nghĩa cá nhân hỏi lại các cậu về chuyện của nó...... Dù cho chỉ biết một chút cũng được......” Nói rồi, ông ra hiệu cho đại hán kính đen, đại hán gật đầu, mở rương nhỏ trong tay, đặt trước mặt hai người ----- là một xấp tiền.

Từ Dương đời này lần đầu tiên nhìn thấy nhiều tiền như vậy, “Đây......” Cậu cảm thấy có chút quáng mắt, vừa định nói chuyện, không ngờ tới Bạch Nhạc Thiên ít khi nói chuyện bên cạnh lại âm ngoan cười vài tiếng, tiếp tục điềm nhiên như không tựa trên tủ sắt, trong giọng nói mang theo khinh thường: “Trương Bác Nhân, con của ông làm những chuyện xấu xa gì ông chẳng lẽ không biết? Cậu ta chết cũng không hết tội không phải sao?”

Những lời này vừa nói ra, giống như tạc đạn, Từ Dương kinh ngạc quay đầu lại, thế này là sao......? Lúc này tiếng nói chuyện của Bạch Nhạc Thiên cực kỳ khó nghe, giống như trong cuống họng kẹt một tảng đá, khàn khàn khiến cho từng người có thể nghe thấy cậu ta nói chuyện đều cảm thấy khó chịu. Nhưng tại sao cậu ta lại nói vậy? Chẳng lẽ cậu ta biết cái gì sao?

Trương Bác Nhân thoáng cái sững sờ, Bạch Nhạc Thiên hừ một tiếng, uể oải đứng thẳng người dậy, tiện tay kéo qua một cái ghế, ngồi một bên, tao nhã bắt chéo chân, trong lòng Từ Dương sốt ruột, liều mạng nháy mắt, ra dấu cho Bạch Nhạc Thiên, vậy mà Bạch Nhạc Thiên không thèm nhìn tới, tiếp tục tay chống cằm, nhìn Trương Bác Nhân thờ ơ mà châm chọc khiêu khích nói: “Sao, bị tôi nói trúng rồi, ông nói không ra lời luôn à?”

Trương Bác Nhân mới đầu tựa hồ bị nghẹn, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, dồn dập cao giọng nói: “Cậu nói bậy bạ gì đó! Con tôi sao lại chết chưa hết tội?”

“Hứ!” Trong mắt Bạch Nhạc Thiên đều là màu đỏ tơ máu, đối với loại phản bác nhạt nhẽo này khịt mũi khó chịu, một cánh tay khoát lên lưng ghế ngửa cằm, kéo dài giọng, khinh miệt hỏi: “Ồ.....? Tôi vẫn nhớ Trương Liên từng đùa chết ba bé trai đấy......Nha nha nha, ông đừng có tức giận quá vậy, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao, ba bé trai kia tên là gì nhỉ? Một người là Mike đến từ quán bar, người kia.......”

“Câm miệng!” Trương Bác Nhân gầm một tiếng, chỉ vào Bạch Nhạc Thiên lạnh lùng nói: “Trò Bạch! Nói không thể nói lung tung! Cậu có tin tôi bây giờ liền vả miệng cậu không?”

Này......Từ Dương vội ngăn Trương Bác Nhân: “Chú à chú, bình tĩnh chút bình tĩnh chút!” Bên này Trương Bác Nhân còn chưa nói, Bạch Nhạc Thiên lại cười lạnh vài tiếng, chắc lưỡi nói: “Ôi chao, kích động vậy? Hài cốt của ba cậu bé này hiện giờ ngay tầng hầm nhà ông, cần tôi báo cảnh sát không?”

Bạch Nhạc Thiên tới cùng đã trúng tà gì vậy?


“Thối tha! Mày nói xằng gì đấy!” Trương Bác Nhân tức giận mặt đỏ bừng, quay đầu quát với đại hán kia: “A Bưu, đánh chết nó!” “Dạ!” Người nọ khẽ gật đầu, nhanh chóng đi về hướng Bạch Nhạc Thiên, Từ Dương cuống cuồng không biết nên nói gì, chỉ có thể hộ trước người Bạch Nhạc Thiên, người nọ giống như xách con gà con, đưa tay gạt cậu tới tủ sắt, đưa tay muốn túm lấy cổ áo Bạch Nhạc Thiên.

Này! Bạch Nhạc Thiên sẽ bị người ta đánh! Từ Dương vừa định xông lên lần nữa, nhưng chỉ thấy Bạch Nhạc Thiên lạnh lùng cười, thân thể cũng không nhúc nhích, chân trái đột ngột đá hướng dưới gối đại hán ba tấc, đồng thời tay trái nắm cổ tay gã đưa qua, hung hăng vặn một bên, đại hán còn chưa kịp phản ứng nắm lấy cổ tay thì chân đã đau đến cực độ, không nhịn được kêu thảm một tiếng, té lăn trên đất, tùy ý Bạch Nhạc Thiên nắm cổ tay gã.

Hai người còn lại đồng thời hít ngược một ngụm khí lạnh, Bạch Nhạc Thiên nhìn trừng trừng Trương Bác Nhân, kéo khóe miệng thành một nụ cười giả tạo, thình lình chân trái nâng lên phát lực, nhanh chóng nâng cao đến cùng, gót chân hung hăng đá lên lưng đại hán dưới đất. Đại hán gào khóc đau đớn một tiếng, thân thể mềm nhũn, cứ thế nằm soài úp sấp trên mặt đất, tựa hồ đã hôn mê bất tỉnh.

Trời...... Một loạt những động tác vừa rồi của Bạch Nhạc Thiên thật sự đẹp trai ngây người! Nhanh, chuẩn, hận, thật sự là......Không đúng! Cậu ấy học võ từ khi nào? Từ Dương có chút trợn mắt đứng nhìn, không thể tin há hốc miệng nhìn Bạch Nhạc Thiên trước mắt giống như biến thành người khác này, cậu ta......Sao lại biến thành cái dạng này?

“Trương Bác Nhân ông lên luôn không?” Bạch Nhạc Thiên trào phúng cười, rũ mắt quan sát, tay phải thờ ơ cạy móng tay, tay trái lại gắt gao nắm chặt cổ tay đại hán kia, tựa hồ chỉ hơi dùng chút sức nữa thôi, cổ tay người này sẽ gãy đứt.

Sắc mặt Trương Bác Nhân xanh mét, đầy mặt tức giận, gắt gao nắm đấm tay, cắn răng hồi lâu, cuối cùng vẻ mặt thả lỏng, bật cười: “Nhóc con, tôi khuyên cậu nên để cho mình một đường lui, đường đời còn rất dài, cậu cũng không cần phải ầm ĩ trở mặt quan hệ chứ đúng không? Tôi muốn hỏi cẩn thận lại một lần nữa chuyện Trương Liên......”

Lời này còn chưa nói hết, Bạch Nhạc Thiên liền hừ một tiếng, cực kỳ khó chịu nói: “Đời tôi là của tôi, có liên quan gì đến ông?” Nói rồi, cậu ta chỉ cửa, tiếp tục thấp giọng nói: “Cút đi, con của ông vốn thích chơi đùa đàn ông hành hạ người ta đến chết là thứ cặn bã, chết chưa hết tội, nó hiện giờ hồn phi phách tán, ông ngay cả quỷ ảnh cũng không thấy được đâu.”

Sắc mặt Trương Bác Nhân cực kỳ tái nhợt, tựa hồ bị nói trúng tâm sự, sợ đến tay không ngừng run rẩy, Bạch Nhạc Thiên khinh miệt cười, một chân đạp trên người đại hán đã hôn mê kia, trong con ngươi tựa hồ hiện lên một đạo huyết quang đỏ tươi, nhấn từng chữ, tàn nhẫn mà nhẹ giọng nói: “Tôi lặp lại lần nữa, bây giờ cút ngay cho tôi, nếu tôi gặp ông xuất hiện ở đại học C lần nữa, tôi đây sẽ thật sự không khách khí nữa đâu.” Nói rồi, cậu ta đứng dậy quay đầu bước đi, Từ Dương thoáng sửng sốt, đột nhiên bừng tỉnh, phức tạp nhìn Trương Bác Nhân một cái, liền bước nhanh lao ra cửa.

Bạch Nhạc Thiên đi cực kỳ mau, Từ Dương gọi vài tiếng cậu ta cũng không dừng lại, không còn cách nào chỉ có thể liều mạng chạy nhanh mới ngăn cản được cậu ta: “Bạch Nhạc Thiên! Cậu làm sao vậy? Trương Liên cậu ấy đã chết, cậu làm trò trước mặt cha cậu ta để làm chi......”


Những lời này nói ra cũng bình thường thôi, Bạch Nhạc Thiên đang đi nhanh lại thoáng cái dừng bước, giống như lần đầu tiên gặp Từ Dương mà đánh giá cậu hồi lâu, mặt cứng ngắc, trên mặt đã biến hóa thật nhiều loại vẻ mặt, cuối cùng khoanh tay, vẻ mặt hờ hững, rồi lại mang theo chút khản giọng: “Từ Dương, cậu chẳng lẽ một chút cũng không hận hắn? Nếu không phải hắn hại cậu trộm tiền, nếu vận khí cậu không tốt hắn sớm đã ~ liền cưỡng gian cậu, nói không chừng kết cục của cậu cũng giống hệt như những bé trai trong biệt thự hắn bị hành hạ đến chết! Như vậy cậu cũng không hận hắn?”

Cái gì.....? Mặt Từ Dương thoái cái tái xanh, thụt lùi vài bước, Bạch Nhạc Thiên......Tới cùng đã biết gì?