Không Biết Sao Yêu Em

Chương 21

Editor: Mễ
Nhàn nhã ở nhà một ngày, chơi mấy ván bida một mình, Bạch Tổng dính cô hơn. Sáng sớm ngày hôm sau, mới sáu giờ đã thức, hôm nay Đồng Kỳ dự định Bạch Tổng mà lại chạy thục mạng như lần trước thì cô sẽ trói nó lên cây, để nó duỗi chân tức chết.


Mới vừa xuống lầu, Vương Dịch mặc một bộ đồ thể thao màu đen đứng dưới bậc thềm, nở nụ cười nhìn cô.
Bước chân Đồng Kỳ ngừng lại hỏi cậu ta: “Sớm như vậy?“
Vương Dịch cười: “Em thích chạy bộ buổi sáng, cùng chạy đi.“


Nói xong liền tự động chạy lên trước, muốn lấy sợi dây trong tay Đồng Kỳ, Đồng Kỳ lắc tay, né tránh bàn tay cậu ta: “Tôi phải tự dắt nó, cùng chạy đi.“
Vương Dịch hơi mất mát, nhưng có thể chạy bên cạnh cô thì cậu ta càng vui hơn, híp mắt cười: “Được thôi.“


Đồng Kỳ giật giật sợi dây, cảnh cáo Bạch Tổng: “Con an phận chút cho mẹ.“
“Gâu……“ – Bạch Tổng cọ bắp chân cô một cái, cô vừa cười vừa mắng nó: “Khỏi làm nũng.“
Bạch Tổng tiếp tục cọ.
Đồng Kỳ bất đắc dĩ, đành chạy trước đã.


Vương Dịch si mê nhìn cô, bộ dáng không để ý gì cả của cô lại càng làm người ta mê muội, cậu ta vội đuổi theo. Hôm nay thật kỳ lạ, tốc độ chạy của Bạch Tổng không nhanh như trước nữa, đã nhiều ngày như vậy Đồng Kỳ mới có một ngày cảm thấy thoải mái, cô thấp giọng nói với Bạch Tổng đang ngửa đầu chó của nó lên: “Sau này cứ chạy như vậy đi, đừng có phấn khích chạy loạn biết chưa.“


“Gâu……“ – Bạch Tổng nhe răng với cô.
Đồng Kỳ: “……“
Vương Dịch vừa cười vừa sờ đầu Bạch Tổng, nói:  “Có thể nó đùa giỡn với chị đó.“
Đồng Kỳ đáp: “Ừm, chắc vậy.“


Vương Dịch nhìn rồi lại nhìn, sau đó nói: “Nó là giống Mỹ đúng không? Mấy tháng rồi mà to như vậy, nếu như còn lớn nữa có thể sẽ lớn lắm, đến lúc đó chỉ sợ chị thật sự kéo không nổi nó đâu.“


Đồng Kỳ cũng rờ đầu Bạch Tổng: “Ừ, đến lúc đó rồi nói, thật sự không được thì không dùng dây nữa, tiểu khu này an toàn, nó cũng không chạy đi đâu được.”


Vương Dịch thuận tay rờ đầu Bạch Tổng cái nữa, vô tình đụng phải ngón tay Đồng Kỳ. Đồng Kỳ thì chẳng có gì, nhưng tâm tình Vương Dịch lại không khống chế được, đỏ mặt: “Em giúp chị dắt nó.“
Đồng Kỳ nhìn cậu ta, từ chối: “Không cần.“


“Chị, chị cho em một cơ hội đi.“ – Vương Dịch nói không được sao lại thích cô như vậy, cậu ta cũng từng yêu qua vài lần, nhưng khi ở hôn lễ của Lâm Thần, lúc nhìn thấy cô, chính là vừa gặp đã yêu. Lúc đi mời rượu, đầu ngón tay cô vừa kẹp điếu thuốc vừa cầm ly rượu, ôm Vu Hân một cái, cười tươi rạng ngời, ngay khoảnh khắc đó, cậu ta đứng sau lưng Vu Hân, sững sờ nhìn cô rất lâu rất lâu.


Đồng Kỳ cười hỏi: “Làm bạn không được sao?“
Vương Dịch sững người một chút: “ Làm, làm bạn đương nhiên tốt, chỉ có điều……“


Chỉ là chưa kịp nói xong, Bạch Tổng lại chạy thục mạng, Đồng Kỳ bị nó lôi đi xém chút té đập mặt, Vương Dịch lập tức đi lên, ôm lấy eo cô, còn túm lấy sợi dây, trái tim Đồng Kỳ cũng sắp nhảy ra ngoài, cô chống đầu gối, đưa tay vỗ lên đầu Bạch Tổng.
Bạch Tổng vui vẻ tiếp tục bỏ chạy.


Vương Dịch bất đắc dĩ, giữ chặt lấy eo Đồng Kỳ, nói: “Chị, để em giữ nó cho.“
Đồng Kỳ ngược lại nổi nóng,  cô nói: “Cột nó vào thân cây đây, để nó tự mình làm càn.“
Vương Dịch nói: “Không sao, em giữ nó là được.“


Nói xong cậu bỏ tay đang đỡ eo cô xuống, Đồng Kỳ đứng thẳng dậy, nhìn đồng hồ, thời gian cũng trôi qua kha khá, mới nói với cậu: “Vậy chạy thêm một vòng đi.“


Sau đó lại chạy thêm một vòng, Vương Dịch lại tiễn Đồng Kỳ và Bạch Tổng tới dứoi lầu nhà cô, Đồng Kỳ trừng mắt với Bạch Tổng rồi nói với Vương Dịch: “Cám ơn cậu.“
Vương Dịch mỉm cười đáp: “Đừng khách sáo.“


Đồng Kỳ cười với Vương Dịch rồi vội vàng quay về giáo dục Bạch Tổng, vừa mới đi vào tòa nhà, Đồng Kỳ trừng mắt với nó, buông lỏng sợi dây trên tay: “Được rồi, con giỏi lắm, con chạy đi, mẹ mặc kệ con.“


Bạch Tổng ngồi dưới đất, trên cổ còn đeo dây đeo, sợi dây màu đỏ rớt cạnh chân nó, vẻ mặt mờ mịt nhìn Đồng Kỳ.
Đồng Kỳ khẽ hừ, đi lên bậc thềm, bước vào thang máy.


Bạch Tổng như ý thức được điều gì đó, lập tức ngặm lấy sợi dây đỏ dài kia, đi theo Đồng Kỳ, lần này nó ngồi cạnh chân cô, ngửa đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn, lại còn cọ cọ mặt vào bắp chân cô nữa, khẽ khàng lên tiếng — — ô — — ô — — ô.
Đồng Kỳ nhịn, không thèm nhìn nó.


“Ô — — ô — —” – Bạch Tổng tiếp tục cọ, ngay lúc này thang máy đến, Đồng Kỳ đi vào trong, Bạch Tổng lại không theo cô, ngồi im tại chỗ, nhìn Đồng Kỳ, vẻ mặt tủi thân, mắt chó chớp chớp còn ướt át, giống như chỉ cần một giây thôi nó sẽ rơi lệ.


Đồng Kỳ nhìn nó, nửa ngày sau, cắn răng nói: “Không vào? Không vào mẹ đóng cửa.“


Lúc này Bạch Tổng mới đứng dậy, cúi đầu đi vào thang máy, tự mình xoay một vòng đem sợi dây đỏ ở dưới đất cuộn vào trong, Đồng Kỳ nhịn cười, ấn nút đóng cửa thang máy, sau đó lấy điện thoại trng túi ra, lặng lẽ chụp lại dáng vẻ ủ rũ của nó.
Lập tức đăng lên vòng bạn bè.


Đồng Kỳ: Trẻ con không thể cưng chiều, hôm nay xém chút nữa lại lôi tôi bay mất. Hừ.
Hình ảnh.
Mạn Mạn: Nó sao vậy. Thật là đáng thương, nhìn thấy tim rất đau.
Tử Đồng: Một cái dáng vẻ làm chuyện sai trá hahaha.
Vu Hân: Tiểu bảo bối sắp khóc rồi sao?


Đồng Kỳ: Sao các cậu không quan tâm tớ, quan tâm xem tớ có bị gì không? 
Liêu Thành Xuyên: Hai ngày này cô đừng dắt nó ra ngoài, đợi tôi quay về, ngoan.
Tử Đồng: … … Lầu trên phải bản gốc không vậy? 
Mạn Mạn: Tử Đồng cậu đang nói gì vậy?
Đồng Kỳ: … … … …


[ Bốn cô gái nhỏ ( 4) ]
[ Tử Đồng: *ảnh ( hừ hừ) ]
[ Mạn Mạn: Mẹ nó, tớ đã thấy gì vậy, Liêu Thành Xuyên!!!!!! ]
[ Vu Hân: … … Tớ đi nhầm sang thế giới khác à? ]
[ Tử Đồng: @Đồng Kỳ, xuất hiện đi, cho bản đại gia một lời giải thích,  hai người rất thân nhau sao? ]
[ Mạn Mạn: Đúng, ra đây đi. ]


[ Vu Hân: Có bí mật gì tớ không biết đúng không? ]
[ Đồng Kỳ: Anh ấy là hàng xóm của tớ, anh ấy từng dắt Bạch Tổng chạy bộ buổi sáng, giải thích như vậy hài lòng không? ]
[ Tử Đồng: Không hài lòng chút nào. ]
[ Mạn Mạn: Không hài lòng + . ]


[ Vu Hân: Trước đây hai người không xảy ra chuyện gì chứ? ]
[ Đồng Kỳ: Có phát sinh cái gì nhất định sẽ báo cáo với các cậu. ]
[ Vu Hân: Vậy thì tốt, tớ thấy Vương Dịch hợp với cậu hơn một chút (:)). ]
[ Tử Đồng: Vương Dịch lại là ai nữa? ]
[ Mạn Mạn: Vương Dịch lại là ai nữa? ]


Đồng Kỳ không thèm để ý đến cuộc trò chuyện trong nhóm nữa, thoát ra ngoài, dẫn Bạch Tổng vào nhà, Bạch Tổng ngoan ngoãn hơn nhiều. Sau khi vào cửa thì cọ mặt lên đùi cô, nó giơ hai chân trước ngước mặt lên cao muốn ôm ôm hôn hôn, Đồng Kỳ đi tắm rửa buổi sáng, thay một bộ đồ khác, buộc tóc gọn gang, sau đó đi ra phòng tắm, sờ sờ đầu nó: “Mẹ đi làm đây.“


“Gâu……“ – Bạch Tổng buồn thãm sủa một tiếng.
Đồng Kỳ không phản ứng lại nó, xách túi đi ra cửa.
Bạch Tổng chạy tới cửa, ngồi xổm xuống đất, như oán phụ nhìn Đồng Kỳ.


Trước khi đóng cửa, Đồng Kỳ tặng cho nó một nụ hôn gió, nó như được cổ vũ, muốn xông thẳng tới, Đồng Kỳ rầm — — một cái, cửa đóng lại.
“Uuuu— —” – Bạch Tổng giơ chân chó, cào cào lên cánh cửa.


Đi xuống bãi đỗ xe, Đồng Kỳ đi đến chỗ xe đang đậu, điện thoại trên tay vang lên, sau khi chui vào xe cô mới cầm ra nhìn, là ngày sửa chữa bảo dưỡng xe, cô ấn tắt màn hình, ném điện thoại lên ghế phụ, lấy một điếu thuốc ngậm bên môi, khởi động xe, chạy xe ra khỏi hầm.


Theo sau đó cô lái xe đến nơi bão dưỡng xe 4S, rồi mới gọi xe đến khách sạn.


Sáng nay người bên tổng bộ xuống kiểm tra, Đồng Kỳ vừa vào khách sạn liền bận đến tối tăm mặt mũi, đến giữa trưa vừa ngồi xuống ăn cơm, chợt nghe thấy khách phòng VVIP nổi giận, đòi tìm quản lý, Đồng Kỳ vội nuốt hai muỗng cơm rồi lên lầu xử lý.


Cho đến hai giờ chiều, Đồng Kỳ mới có thời gian rãnh rỗi, rã rời ngồi trên ghế, trợ lý bưng cà phê đi vào, đặt ở trước mặt Đồng Kỳ, rồi nói: “Chị Đồng, chị còn chưa ăn cơm đúng không? Em xuống dưới lấy chút cơm lên cho chị nha.“


Đồng Kỳ nhả một làn khói thuốc ra: “Em giúp chị lấy một ít bánh mì lên là được rồi, đúng rồi, thuận tiện cầm danh sách bên tổng bộ đã kiểm tra lên luôn.“
“Dạ vâng.“


Trợ lý xoay người đi ra, chốc sau mang báo cáo đến, có thêm phần sandwich đặt trên bàn, Đồng Kỳ ngồi dậy, nhìn thấy đánh giá tháng này tụt xuống một chút, cô nói: “Dặn bọn họ mua hai vòi chữa cháy mới để ở đầu cầu thang, em theo sát một chút.“
“Dạ, chị Đồng, chị ăn trước đi.“


“Ừm.“ – Đồng Kỳ hơi đói rồi, dụi tắt thuốc, chuyên tâm ăn sandwich.
Bận rộn đến hơn sáu giờ tối, công việc cũng gần xong.


Đồng Kỳ dọn dẹp tan ca, trợ lý lúc năm giờ ba mươi đã xin về trước rồi, Đồng Kỳ cột lại máy tóc hơi rối lại cho gọn, chỉnh sửa lại cổ áo, sau đó xuống lầu. Từ cửa chính đi ra, bởi vì buổi sáng cô mới nổi nóng cho nên lễ tân với bốn nhân viên bảo vệ vừa thấy cô đi đến, theo bản năng đứng thẳng người, hai em gái ở quầy lễ tân nhìn cô không chớp mắt, chỉ sợ Đồng Kỳ nghiêm mặt nhìn mình.


Lúc này Đồng Kỳ rất mệt mỏi, nhưng vẫn nhìn một chút, cô nhìn ra được trong mắt họ có hơi cảnh giác.
Có chút buồn cười nhưng cô cũng rất hài lòng.


Năm nay cô mới hai mươi tám tuổi, lên được chức giám đốc khách sạn vốn đã không dễ dàng gì, những nhân viên ở đây đều có tâm tư cả, nếu như cô không giữ được thì quy định của khách sạn chỉ như một mớ giấy vụn.
Cho nên bọn họ sợ cô, cô càng cảm thấy nên như vậy.


Đi ra cửa, hai nhân viên bảo vệ đều khẽ gọi cô một tiếng giám đốc.
Đồng Kỳ thoáng gật đầu, bước xuống bậc thang, cúi đầu nhìn điện thoại trong tay gọi xe.


Vừa mới mở phần mềm, một chiếc Harley đậu trước mặt, cô giật mình, cầm điện thoại lùi về sau hai bước, một bó hoa hồng đẩy đến trước mặt, giọt nước cũng bay theo, bắn tung tóe lên màn hình, cô ngẩn ngơ.
Gương mặt Vương Dịch từ sau bó hoa hồng đưa ra, tít mắt cười với cô: “Chị, tan làm chưa?“


“Sao em biết được chị tan làm?“ –  Đồng Kỳ nhìn mặt cậu ta.
“Em ở đó đứng đợi gần hai tiếng rồi, đại khái cũng đoán được giờ này chị tan ca.“
Đồng Kỳ chỉ hoa hồng: “Còn cái này?“
“Tặng chị đó.“ – Vương Dịch đem hoa hồng đẩy tới trước mặt cô.


“Không cần đâu, cám ơn.“
“Chị.“
Vương Dịch bước xuống chiếc Harley, cầm hoa hồng chắn trước mặt cô: “Xe chị đem đi bảo dưỡng rồi đúng không?“
“Sao em biết?“
“Hôm nay em đến tiệm 4S gặp bạn, thấy xe chị ở đó.“


“……“ – Đồng Kỳ nheo mắt: “Lợi hại, còn biết biển số xe chị, nói, ai tiết lộ tin tức cho em?“
Vương Dịch cười gãi đầu: “Cũng không phải, hôm nay đúng là trùng hợp, đi thôi, chúng ta ở cùng một tiểu khu mà, em đưa chị về.“


Hai nhân viên bảo vệ ở cửa đã thò đầu ra thăm dò, Đồng Kỳ biết. Chiếc Harley của Vương Dịch đậu ở trước cửa thì không nói, hoa hồng càng chói mắt, cô bất lực, nói: “Được, em đưa chị về, còn hoa thì chị sẽ không nhận.“


“Nhận đi!“ – Vương Dịch trực tiếp đem hoa nhét vào trong lòng cô, cầm lấy nón bảo hiểm đưa cho cô.
Đây là ép mua ép tặng, Đồng Kỳ leo lên chiếc Harley của Vương Dịch, chiếc xe này thật ra khá khó ngồi, cô không quen lắm, một tay còn phải ôm bó hoa, Vương Dịch kéo tay cô, cười: “Ôm em nào.“


Đồng Kỳ cười khẽ: “Em chạy chiếc xe này chỉ là vì cái này thôi hả?“
Vương Dịch cười híp mắt — —
Nhưng không phản bác.
- -----oOo------