Khoái Xuyên Chi Nhiệm Vụ Kỳ Quái

Chương 30: Sư huynh báo ân (12)

Nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngừng của Tịch Chu, trong mắt Tề Hồn lóe lên một chút vui vẻ.

“Sư huynh, dược tính vẫn chưa hết à?” Tề Hồn đưa tay thăm dò vào trong chăn, con ngươi xán lạn như sao không nháy mắt một cái nhìn Tịch Chu.

“Không phải không phải, đã phát huy xong rồi!” Tim Tịch Chu thót lên một cái, cảm giác được tay Tề Hồn đã dán vào, lập tức bức bách ra một tiếng từ trong cổ họng, “Đệ lấy ra đi!”

“Nhưng sư huynh, nếu như trong thân thể còn lưu lại dược vật, không tốt cho thân thể của huynh.” Tề Hồn nghiêm túc nói từng câu từng chữ.

Bởi vì có chăn che lại, Tịch Chu không thể nhìn thấy tình hình cụ thể, nhưng điều này cũng không khiến cậu cảm thấy bớt xấu hổ, ngược lại nhiệt độ trên mặt cậu tăng thêm, từng chút cảm giác cực kỳ rõ ràng.

Ngón tay thon dài dán sát qua, trơn bóng lạnh lẽo.

Khô nóng đáng ghét lập tức được xoa dịu, Tịch Chu suýt chút nữa thoải mái đến rên rỉ ra tiếng.

“Sư huynh, đỡ hơn chút nào không?” Tề Hồn nói, thanh âm trong trẻo.

Giọng điện tử máy móc của hệ thống cũng nhại theo một câu, bắt chước giọng nói Tề Hồn: “Sư huynh, đỡ hơn chút nào không?”

“!” Tịch Chu lập tức sợ đến giật bắn mình một cái, lúc đầu cậu rất thoải mái hưởng thụ Tề Hồn hầu hạ, kết quả đột ngột bị câu này của hệ thống dọa đến héo.

Tịch Chu lấy dũng khí nhìn về phía trước một cái.

Quả nhiên đối mặt với ánh mắt lo lắng của Tề Hồn.

Tịch Chu: QAQ

“Sư huynh, quả nhiên huynh bị bệnh hả?” Tề Hồn kiếm chuyện với tiểu huynh đệ héo rũ rượi của Tịch Chu, muốn xác nhận cuối cùng đã xảy ra chuyện gì. “Đệ xem giùm huynh một chút, nếu như có vấn đề gì phải giải quyết sớm.”

Tịch Chu nổi giận, trực tiếp đẩy trách nhiệm lên người Tề Hồn: “Có thể đừng đụng nữa hay không! Nếu như không phải hôm qua đệ quá mức, sao hiện tại huynh có thể không đứng nổi được! Đệ có biết cái gì gọi là làm tổn thương nguyên khí không?! Nguyên khí bị tản sạch sẽ hôm qua, đương nhiên hôm nay không có rồi!”

“Nhanh chóng bỏ tay đệ ra đi!” Tịch Chu xấu hổ và giận dữ muốn chết.

Thấy được Tịch Chu cực kỳ xấu hổ, Tề Hồn không tiếp tục nữa mà là quan tâm lấy tay ra. Chẳng qua trong lòng hắn quyết định chờ sau khi về chắc chắn phải bồi bổ thân thể sư huynh một chút, nhìn dáng vẻ cậu bây giờ thật sự có chút túng dục quá mức.

Nếu như hiện tại Tịch Chu có thể nghe được lời nói trong lòng Tề Hồn, sợ rằng ngay cả lòng muốn lấy dao chém hệ thống cũng có.

Thừa dịp rảnh rỗi lúc Tề Hồn đi nấu nước nóng, Tịch Chu bắt đầu khẩn cấp nói chuyện với hệ thống, vẻ mặt cậu cầu xin, “Hệ thống đại nhân, cuối cùng thì lão nhân gia ngài muốn làm gì hả! Mi không biết học theo người khác rất đáng sợ sao?”

Hệ thống không có vấn đề gì ném ra hai chữ: “Có một mình, buồn chán.”

Tịch Chu thật sự quỳ lạy nó, khóc thút thít: “Nếu lão nhân gia ngài buồn chán thì nói cho ta biết, ngày thường ta nhất định nói chuyện với mi nhiều một chút? Rất dễ xảy ra án mạng đó.”

Hệ thống lạnh nhạt trả lời một câu: “Tôi sẽ cố gắng.”

“!” Tịch Chu lập tức cảm thấy tiền đồ của mình là một vùng tăm tối, cậu có thể tưởng tượng được cảnh tượng sau này khi mình “bận rộn” hệ thống lại nhiệt tình giúp đỡ.

Tịch Chu không thích nổi: “Khi kí chủ đang làm nhiệm vụ có chức năng gì đó rối loạn, bọn mi có giúp đỡ không?”

Hệ thông suy tư trong nháy mắt, đặc biệt nghiêm túc nói: “Tôi có thể giúp cậu giảm độ khó nhiệm vụ xuống năm mươi phần trăm!”

Tịch Chu cảm thấy lòng mình càng đau hơn, từng đợt co thắt.

Lúc đầu y chỉ đùa giỡn hỏi một câu, ai ngờ hệ thống lại trả lời thành thật như thế. Lẽ nào nó thật sự từng đụng trúng chỗ nào đó có chức năng cản trở kí chủ sao?! Có thể sẽ bị cái hệ thống này làm hại hay không QAQ…

Xong rồi, vết xe đổ cũng có.

“Sư huynh. đã chuẩn bị nước nóng xong, đệ giúp huynh rửa sạch một cái.” Tề Hồn đổ hết nước nóng vào trong thùng tắm, chuẩn bị ôm Tịch Chu qua.

Tịch Chu ũ rũ ỉu xìu nói: “Hồn Nhi à, chúng ta thương lượng đi, đệ có thể giải huyệt đạo cho huynh hay không, để huynh tự mình lại a. Sư huynh tuyệt đối sẽ không từ chối tẩy rửa.”

Nếu như cậu để cho Tề Hồn tắm hộ, kết quả lại va chạm bốc cháy thì sao bây giờ! Những chuyện khác ngược lại không có vấn đề gì, nếu như hệ thống lại ngắt ngang lần nữa, y tuyệt đối không chịu nổi trong vòng một ngày bị héo hai lần đâu QAQ

Tề Hồn rũ mắt, “Sư huynh, đệ ôm huynh qua.”

Tịch Chu trừng mắt: “Fuck, bảo bối, huynh nói lớn như vậy đệ lại rất không biết xấu hổ làm như không nghe thấy sao?

Thân thể trần truồng bị Tề Hồn bế vào lòng, ánh mắt Tịch Chu đối diện với một vết xanh tím trên đùi trái, Tịch Chu nhìn cực kỳ đau lòng bản thân.

Sư đệ nuôi nhiều năm như vậy, cuối cùng đem mình thành đồ ăn vặt xé a! Xé a! Ăn, không chỉ thế, khi Tề Hồn còn bé vẫn giống như cái túi khóc quấn lấy mình, bây giờ ngay cả nói cũng không nghe rồi. Không phải chỉ là giải huyệt đạo sao, có khó khăn vậy không!

Khi Tịch Chu bị ngâm trong nước ấm vẫn một lòng bi thương.

Cho đến khi Tề Hồn bắt đầu cởi quần áo.

“!” Tịch Chu càng hoảng sợ hơn: “Đệ làm gì đó?”

Tuy động tác cởi quần áo của Tề Hồn rất nho nhã nhưng không làm ảnh hưởng đến tốc độ chút nào, thân thể cường tráng nhanh chóng hiện ra trước mắt Tịch Chu. Cậu quan sát một chút, xanh tím bên trên cũng chắc chắn không ít hơn mình bao nhiêu, mặt Tịch Chu đột nhiên hơi nóng, xấu hổ.

… Hình như ngày hôm qua mình cũng không khách khí như thế?

“Đệ giúp sư huynh rửa sạch thân thể, đứng bên ngoài không thể hoạt động.” Tề Hồn chậm rãi nói, thanh âm của hắn không cao, khi nói hai chữ nào đó còn dừng lại một chút.

Tịch Chu lập tức hiểu ý tứ của hắn, nếu như ở ngoài thùng tắm thì thật sự không tiện tẩy rửa. Chẳng qua vừa nghĩ tới chỗ phải rửa là chỗ nào, Tịch Chu liền hận không thể giả chết.

Thùng nước tắm này cũng không rộng, sau khi hai người tiến vào thì vô cùng chen lấn.

Thân thể Tịch Chu và Tề Hồn chặt chẽ dán vào nhau, gần như mỗi một tấc cũng không có khe hở. Tuy dáng dấp vẻ mặt Tề Hồn bình tĩnh nhưng Tịch Chu thề rằng y nhìn thấy được lửa cháy hừng hực trong mắt Tề Hồn.

Nước vốn bốc lên nhiệt khí hừng hực, dưới tình huống bọn họ vừa vặn dính sát nhau càng lộ ra nóng bỏng.

Trên trán Tịch Chu còn xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng rịn ra, cậu nuốt từng ngụm nước bọt nói, “Sư, sư đệ, nếu như đệ muốn tẩy rửa thì nhanh chút đi, nếu không thì giải huyệt đạo cho huynh, huynh tự làm được.”

Tề Hồn bình tĩnh nhìn cậu một cái, trong mắt bị một lớp sương dày che phủ, thâm thúy mà thần bí.

Tịch Chu cảm thấy có chút lạnh run cả người, cười gượng hai tiếng, “Sư đệ đệ xem, thùng nước tắm này cũng không lớn, chứa hai người chúng ta đã rất khó khăn, không bằng nhanh chóng tắm xong ra ngoài.”

Tề Hồn khẽ gật đầu.

Tịch Chu lập tức thở phào một hơi.

Chẳng qua giọng điệu của cậu vẫn chưa thả lỏng hết mức, tay Tề Hồn đã tiện thể phủ kín. Ngón tay thon dài mà đẹp mắt vuốt ve lau rửa trên người Tịch Chu, màu trắng ướt át đối lập với xanh tím trên người cậu, lại có một loại mỹ cảm khác.

Tịch Chu chỉ nhìn thoáng qua đầu ngón tay của Tề Hồn liền thu hồi mắt lại. Cảm nhận sự vuốt ve đụng chạm nhè nhẹ, cả người Tịch Chu quả thật bị khơi mào lên một trận lửa, cậu khóc không ra nước mắt nói một câu, “Sư đệ, chúng ta là lau, không cần nhẹ như vậy, sư huynh cũng không phải búp bê, không bị lau hỏng.”

Nếu lau nhẹ nhàng như vậy, cậu cảm giác chưa tới một phút đồng hồ bản thân sẽ ngẩng đầu nữa.

Con ngươi ám trầm của Tề Hồn lóe lên một cái, “Không cần nhẹ như vậy sao?”

Tịch Chu hơi chớp mắt tỏ ý hắn nói đúng.

Kết quả sau phút chốc, khi Tề Hồn lau trước ngực cậu sẽ dùng một chút sức lực khá lớn.

Tịch Chu lập tức giật mình một cái.

“Sư huynh, huynh chọc vào đệ.” Tề Hồn chậm rãi nói, lúc này, thanh âm trong trẻo lạnh lùng của hắn trở nên trầm thấp, thậm chí còn mang theo chút từ tính.

Tịch Chu: QAQ… Huynh thật sự không cố ý!

Tề Hồn cúi đầu xuyên qua mặt nước nhìn thứ gì đó.

Tịch Chu xấu hổ không ngớt, trong đầu kêu gọi hệ thống xuất hiện: “Mi không nên nói chút gì à?”

Cậu đã chuẩn bị dùng héo đại giới để vượt qua khoảnh khắc ngượng ngùng, nhưng bây giờ hệ thống đang yên lặng giả chết.

Nội tâm phức tạp của Tịch Chu không biết dùng từ gì mới hình dung được.

Cũng may Tề Hồn nhanh chóng ngẩng đầu lên, không để ý vật nhỏ tinh thần của Tịch Chu nữa.

“Sư huynh, chút nữa có thể hơi đau, huynh chịu đựng một chút.”

“?” Trong chốc lát Tịch Chu không kịp phản ứng, cái gì đau?

“!” Đau đớn xé rách suýt chút nữa khiến Tịch Chu mắng ra, chỉ có cắn chặt răng mới có thể khống chế bản thân không hét thảm ra tiếng.

Tịch Chu nước mắt lưng tròng: “Đệ không thể chậm chút hả?”

Yết hầu Tề Hồn bỗng nhúc nhích lên xuống một chút, “Xin lỗi sư huynh, kế tiếp đệ sẽ chậm một chút.”

Quả nhiên như lời hắn nói, động tác Tề Hồn nhanh chóng chậm lại, nhưng Tịch Chu vốn đau đớn không ngớt lập tức thay đổi thành một loại dày vò dày đặc tinh tế khác.

“…” Cả người Tịch Chu căng thẳng: “…. Vẫn chưa xong à?”

Tề Hồn bình tĩnh nhìn cậu một cái, nhưng động tác trên tay vẫn không ngừng lại, “… Sư huynh.”

“?”

“… Sư huynh” Tề Hồn lại kêu một tiếng, trong hơi thở tràn đầy nhiệt ý.

Tịch Chu vẫn còn đang cắn răng chịu đựng cảm giác kia trong cơ thể, nghe thấy Tề Hồn không ngừng ghé vào lỗ tai cậu phiền tới phiền lui, lập tức nổi giận: “Có chuyện mau nói có rắm mau thả!”

Tề Hồn rút tay ra, Tịch Chu không khỏi thở phào một hơi.

“Sư huynh, đệ không nhịn được.”

“?” Tịch Chu mệt mỏi nhìn hắn một cái.

“!!!!” Đờ cờ mờ!