Khí Trùng Tinh Hà

Chương 26: Danh sách phong ba (1)

Phụ tử hai người, vẫn là lần đầu được tự do như vậy, ngươi một ly ta một ly, mỗi người ít nhất hai ba mươi chén. Loại rượu này đối với Tần Vô Song mà nói, cũng giống như uống nước lã.
Tần Liên Sơn là Chân Võ Cảnh Tam đẳng, tửu lượng cũng không lớn. Bất quá cũng phải chạy vào nhà vệ sinh hai lần. Tần Vô Song rõ ràng ngồi ngay ngắn như núi, ngay cả nhà xí cũng chưa chạy quá một lần.
- Tần Vô Song, hảo tiểu tử, từ lúc nào luyện ra được tửu lượng cao vậy? Không ngờ so với phụ thân ngươi còn cao hơn!
Tần Liên Sơn tặc lưỡi nói.
- Phụ thân ngươi cũng không yếu a.
Tần Vô Song cười đáp.
- Ngươi không cần đi ngoài?
Tần Liên Sơn thấy nhi tử vẫn một bộ dáng bất động, không nhịn được tò mò hỏi.
- Phụ thân thỉnh nhìn dưới đất!
Tần Vô Song sớm vận khởi nội kình, đem rượu theo tay bức ra, chảy xuôi xuống đất.
- Đây… đây là thủ đoạn gì?
Tần Liên Sơn hoảng sợ hỏi.
- Ha ha, đây chỉ là chút tiểu xảo mà thôi.
Đây đương nhiên không phải tiểu xảo, mà do Tần Vô Song luyện tập nhiều năm Nhất Dương Chỉ, chậm rãi lĩnh ngộ tiến hóa công pháp – Cũng chính là Thiên Mạch Ngưng Kình Kiếm.
Tuy rằng hắn trước mắt không thể đem vô hình kiếm khí của tuyệt kỹ đứng đầu cổ võ Thiên Mạch Ngưng Kình Kiếm xuất ra, nhưng đã có thể đem nội kình đưa tới tay.
Duy nhất còn thiếu chính là "Kiếm thế" theo ngón tay xuất ra chưa có luyện đến hỏa hậu. Đương nhiên, đó cũng là mấu chốt, có thể ngưng tụ thành vô hình kiếm khí, kiếm khí này có lực sát thương như thế nào, phạm vi công kích như thế nào, cũng quyết định bởi một chữ "Thế"!
Xét đến cùng, cổ "Thế" mạnh hay yếu, còn quyết định bởi trình tự nội kình của hắn!
Giai đoạn hiện tại Tần Vô Song có tự tin, cho dù đối mặt cường giả Chân Võ Cảnh Thất đẳng, cũng đủ để đối phương nuốt hận!
- Hảo tiểu tử! Nói cho phụ thân biết, có phải ngươi đã đạt tới Chân Võ Cảnh?
Tần Liên Sơn thắc mắc lâu như vậy, rốt cục nhịn không được hỏi.
- Ân, xem như là thế.
Tới rồi lúc này, Tần Vô Song cũng không gạt nữa.
- Bao nhiêu đoạn?
Tần Liên Sơn cũng muốn biết, hắn càng quan tâm chính là bao nhiêu đoạn.
- Quả thực là vài đoạn nhưng còn chưa thử qua nên ta cũng không dám kết luận. Bất quá như vậy thì Trương lão gia, Hứa lão gia, cũng không còn có thể vào được nhà ta nữa rồi.
Tần Vô Song nói xong lời này, như là cấp một viên thuốc trợ tim, khiến Tần Liên Sơn hai mắt trống rỗng xuất ra vài phần tức giận.
- Trương lão gia… Hứa lão gia…
Tần Liên Sơn chậm rãi nghiền ngẫm lời nói của Tần Vô Song:
- Trương Mậu Thụy là vọng tộc, trong phủ ít nhất có cao thủ Chân Võ Cảnh Nhị đẳng tọa trấn, hơn nữa có thể không chỉ một người! Còn Hứa Tam Lập, lại là hào môn, ít nhất có cao thủ Chân Võ Cảnh Tứ đẳng tọa trấn!
Nghĩ vậy, ánh sáng trong mắt Tần Liên Sơn càng tăng:
- Nói như vậy, Vô Song ngươi có tu vi Chân Võ Cảnh Tứ đẳng?

Tần Vô Song cười cười, lại không trả lời.
Tần Liên Sơn như người trong mộng, lâng lâng thật sự không thích ứng. Nhi tử vì cái gì đột nhiên trở nên mạnh như vậy? Hay là có kỳ ngộ?
Nếu không, không có võ điển tương ứng với Chân Võ Cảnh, căn bản luyện không đến Chân Võ Cảnh Tứ đẳng!
Cho dù có, có thể dạy một đứa trẻ mười sáu tuổi đạt tới Chân Võ Cảnh Tứ đẳng, thật là một cường giả đáng sợ a? Cho dù là Chân Võ Thánh Địa, sợ cũng không có người như vậy a?
Chẳng lẽ là… Cường giả Linh Giới trong truyền thuyết?
Tần Liên Sơn ánh mắt lóe lên, lập tức phủ quyết cái ý tưởng điên cuồng. Cường giả Linh Giới, tồn tại hư vô mờ mịt như vậy, nên không có khả năng dễ dàng lộ diện ở thế tục như vậy được!
Bất quá hắn lập tức nhớ tới lời đồn, lập tức lại mở miệng:
- Vô Song, có một tin đồn, ta cũng không thể xác định là thật hay là giả, ngươi nghe một chút, tham khảo xem.
Khẩu khí Tần Liên Sơn nói chuyện với nhi tử, nghiễm nhiên đã xem hắn là người lớn.
- Phụ thân mời nói.
- Ân, ta đã từng nghe người ta nói, trong thế giới võ giả, phàm là người trước hai mươi bốn tuổi có thể tu luyện đến Chân Võ Cảnh Tứ đẳng, sẽ có một kỳ ngộ đặc thù.
Tần Liên Sơn khẩu khí thần bí, đem thanh âm ép tới rất thấp.
- Kỳ ngộ đặc thù?
Tần Vô Song nghiền ngẫm lời này của phụ thân.
- Đúng vậy, bởi vì võ giả ở thế tục tu luyện, mỗi một bước cũng vô cùng gian khổ. Có thể trước hai mươi bốn tuổi luyện đến Chân Võ Cảnh Tứ đẳng, chính là thiên tài. Loại thiên tài này, thậm chí ngay cả cường giả ở Linh Giới thần bí cũng sẽ chú ý. Cách một khoảng thời gian, sẽ đến thế tục chọn lựa mấy ngày, tiến vào Linh Giới tu luyện! Giai đoạn này được thế tục gọi là "Tiếp nhận Linh duyên". Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tần Liên Sơn nói đến Linh Giới, khẩu khí thêm vài phần thành kính.
Tần Vô Song trong lòng vừa động:
- Tiếp nhận Linh duyên? Linh Giới? Phụ thân thỉnh nói tiếp!
- Tục truyền, cơ hội Tiếp nhận Linh duyên ít lại càng ít, mỗi mười năm cũng khó có được một lần, có gặp cũng không thể cầu. Hơn nữa chúng ta ở quận La Giang nho nhỏ, có lẽ trăm năm cũng khó ra một người.
Tần Liên Sơn nói xong lại càng cảm thấy sùng bái về thế giới thần bí đó.
- Phương thức chọn lựa thực hà khắc sao?
Tần Vô Song động dung, nhịn không được hỏi.
- Cái này, vi phụ không biết.
Cái mà Tần Liên Sơn tìm được cũng chỉ là tin tức nhỏ, tin tức chân chính, hắn không tiếp cận được đến biên.
- Ân.
Tần Vô Song suy nghĩ một lát, nói:
- Phụ thân, chuyện này về sau chúng ta không được nhắc lại, miễn xảy ra nhiều chuyện.
Bữa cơm này, ăn gần một canh giờ mới chấm dứt.
Tần Vô Song khiêng tỷ tỷ đang say rượu đi, cùng phụ thân đang ra cửa.
Trùng hợp chính là, Hứa Tam Lập cùng Trương Mậu Thụy lại cũng đang hướng tửu lâu này đến gần. Đi sau bọn họ là đám con cháu cũng tham gia Khảo nghiệm Võ Đồng.

Xem ra cũng đã thi xong, Trương Mậu Thụy nhìn thấy Tần Liên Sơn, âm hiểm cười chê nói:
- Khảo nghiệm Võ Đồng bị đào thải, cũng không cần đến nơi này chuốc rượu chứ?
Bởi vì những người kiểm tra che giấu nội dung thi của Tần Vô Song, trước khi công bố thành tích, mọi người căn bản không có khả năng biết kết quả thi của Tần Vô Song.
Tần Vô Song hơi nhíu mày, thầm nghĩ những người này thật giống phân chó, đi xa cũng tránh không khỏi bị thối.
Cho ngươi đắc ý thêm hai ngày, chờ Gia tộc Luận phẩm bắt đầu, ta cam đoan cho ngươi khóc cũng khóc không được. Tần Vô Song cười lạnh hai tiếng, đi ra cửa.
- Hừ! Tần gia này là lá sen mùa thu – ngày vui ngắn chẳng tày gang! Không ngờ còn dám kiêu ngạo như vậy.
Trương Mậu Thụy nói lầm bầm.
Cũng may hắn hiện tại tâm tình tốt, bởi vì đứa cháu mà hắn cùng chị dâu tư thông sinh ra, lần này Khảo nghiệm Võ Đồng thập phần thuận lợi, ngoại trừ một cửa mộc khôi lỗi trận cuối cùng phải cố hết sức, thành tích khác cũng không tồi.
Không thể nghi ngờ, Võ đồng Lục đẳng là nằm trong tầm tay! Thành tích này, cũng đủ cam đoan Trương gia có người kế tục, củng cố địa vị vọng tộc Trương gia ở quận La Giang.
Khảo nghiệm Võ Đồng tổng cộng là ba ngày, nhưng hơn phân nửa Võ đồng đều đã tranh thủ ở ngày đầu tiên hoàn thành toàn bộ nội dung thi, tất cả mọi người đều không nghĩ kéo dài tới ngày hôm sau.
Bởi vì nội dung thi là Chân Võ Thánh Địa cố ý vì Võ đồng thiết kế, là một hệ thống nối liền, đối với năng lực duy trì liên tục của Võ đồng khảo nghiệm rất cao.
Nếu kéo dài tới ngày hôm sau, cho dù ngươi cuối cùng thi thành tích là Cửu đẳng, cũng phải trừ đi hai cấp, trực tiếp hạ xuống Thất đẳng. Kéo dài tới ngày thứ ba, trừ thêm hai cấp nữa.
Cho nên nhiều Võ đồng có thực lực, cho dù kéo tới ngày thứ ba hoàn thành cuộc thi, gần như cũng là không có thành tích. Thêm hai ngày là bị trừ bốn cấp, một Võ đồng Ngũ đẳng, thành tích cuối cùng cũng chỉ có Nhất đẳng.
Võ đồng Nhất đẳng, trong giới tu luyện, cùng phế vật không khác gì, cơ hồ tương đương tuyên án tử hình cho kiếp sống tu luyện. Bởi vậy, tới ngày hôm sau, Võ đồng tham dự rất ít, chỉ còn những Võ đồng hiểu biết kém.
Hiệu suất làm việc của người kiểm tra rất cao, ba ngày qua đi, ngày thứ tư sẽ công bố kết quả.

Buổi sáng ngày thứ tư, Tần Tụ thức dậy sớm nhất, lòng nóng như lửa đốt, vội vã cùng Tần Vô Song đi xem công bố thành tích.
Tần Liên Sơn thì không lo lắng được mất như vậy, đã lĩnh giáo qua năng lực của nhi tử, Khảo nghiệm Võ Đồng đã không khơi dậy hứng thú của hắn nữa.
Ăn qua loa một chút bữa sáng, Tần Tụ thúc giục nói:
- Vô Song, ăn nhanh lên thôi.
- Nha đầu, ngươi gấp cái gì?
Tần Liên Sơn mỉm cười nói.
- Xem thành tích a, ta muốn nhìn một chút tên Vô Song được xếp hạng đứng đầu bảng!
- Đứng đầu bảng sao? Nha đầu à, đứng đầu bảng, có thể không tới phiên Vô Song đâu, ngươi phải có tâm lý chuẩn bị.
Tần Liên Sơn than nhẹ nói.
- Vì cái gì?
Tần Tụ khó hiểu, một khi đã thành tích tốt như vậy, vì cái gì không phải đệ nhất danh?
- Bởi vì…
Tần Liên Sơn dừng một chút:
- Bởi vì Tần gia chúng ta là hàn môn. Những người kiểm tra chẳng lẽ lại để một con cháu hàn môn đứng đầu bảng? Ta cũng không có cách nào. Chỉ hy vọng bọn họ không cố ý chèn ép, cũng đã may mắn rồi.
Tần Vô Song thấy phụ thân tràn đầy cảm xúc, cũng cười cười, cúi đầu ăn cơm.
- Phụ thân, ngươi bi quan quá thôi! Tốt lắm, Vô Song ăn no rồi hả, chúng ta xuất phát đi.

Dọc theo đường đi, Tần Vô Song bình thản nhất, Tần Liên Sơn thứ hai, Tần Tụ thì lo lắng nhất, lúc đi đến khu quảng trường lại càng lo lắng.
Chỗ dán bảng thành tích tổng cộng có hơn hai mươi cái, mặc dù như thế, đầu người đông nghìn nghịt, toàn bộ quảng trường chen chúc chật như nêm cối.
Võ đồng trấn Đông Lâm lần này tới tham gia khảo nghiệm không hề ít, khi nhìn thấy Tần Vô Song ánh mắt đều lóe lên, thu lại biểu tình khinh thường, ngược lại hơn vài phần sợ hãi rụt rè.
Tần Tụ là cô nương lanh lợi, nhìn thấy ánh mắt Võ đồng đều lóe lên, đã biết thành tích đệ đệ không kém. Bằng không những người này không thể dùng loại ánh mắt này. Nếu thành tích kém, những người này khẳng định sớm bắt đầu khinh thường.
Tần Liên Sơn đối với thành tích của nhi tử, cũng không cầm lòng được mà có chút mong đợi, ánh mắt tới lui tuần tra, bắt đầu ở cuối bảng nhìn lên.