Khí Trùng Tinh Hà

Chương 064: Lấy đạo của người trả ngược lại cho người

Tần Liên Xuyên dù trọng thương nhưng nghe giọng nói này tinh thần lập tức trở nên phấn chấn:
- Là thiếu gia, thiếu gia trở về rồi!
- Liên Xuyên hiền đệ, đệ sao rồi!
Giọng nói thân thiết của Tần Liên Sơn cũng vọng lên từ bên ngoài.
- Tộc trưởng!
- Tộc trưởng đã về!
Đám hộ vệ nhất loạt hoan hô, tinh thần tăng lên bội phần, ý chí chiến đấu càng vượng, tất thảy như nổi điên, lao thẳng vào đám người Hứa gia.
Hứa Tam Lập vừa nghe thấy giọng nói của Tần Vô Song, hồn phiêu phách tán, vội vàng thét:
- Chạy mau!
- Chạy? Đã đến đây rồi, muốn đi dễ như vậy sao?
Tần Vô Song nhanh như tên bắn, bay nhanh vào trong trang viên, đạp mấy bước trên không đã đến đứng trước đám người Hứa gia. Quyền chưởng giơ lên, mạnh mẽ như vuốt sư tử, cứ sau mỗi một quyền, mỗi một chưởng là lại thêm một tên Hứa gia nữa gục xuống.
Nhìn đội hộ vệ Tần gia thương vong không nhỏ, ánh mắt Tần Liên Sơn lộ rõ vẻ phẫn nộ. Bây giờ trong đầu ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
- Những kẻ bước vào trang viên Tần gia hôm nay đều phải chết!
Hứa Tam Lập nhìn người trong tộc ngã xuống liên tục, đau lòng khôn tả. Nhưng, lòng thù hận với Tần Vô Song đã bị nhóm lên rồi, làm sao dễ dàng cho qua như vậy được?
Rắc!
Tần Vô Song vừa trực tiếp bóp nát đầu của một tên Hứa gia.
Tay vừa nâng lên, chân đã dẫm xuống, tiếp tục chuyển sang mục tiêu mới. Hai mắt Hứa Tam Lập đột nhiên trợn trừng, hắn hét lên thảm thiết:
- Không!
Năm ngón tay Tần Vô Song vừa túm lấy một tên, kẻ đó không phải khác chính là con trai của Hứa Tam Lập - Hứa Viên.
Hứa Viên lúc này làm sao còn được cái phong thái của Chân Võ Cảnh Nhất đẳng? Làm sao còn vẻ anh hùng khí khái lúc xông vào giết hộ vệ Tần gia? Tay chân run lẩy bẩy, mắt mở to đầy tuyệt vọng, dường như nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn.
- Là Hứa Viên đúng không? Ngươi mà cũng dám tự xưng Thất công tử La Giang sao? Lần trước ở Đại quảng trường La Giang ngươi để cho Trương Diệu chết thay mình, hôm nay ai sẽ chết thay cho ngươi?
Cổ Hứa Viên đã bị Tần Vô Song bóp chặt nên hắn không nói được gì, chỉ ho liên tục, tay chân quờ quạng như điên, định túm lấy Tần Vô Song nhưng lại không với tới, con ngươi gần như sắp rơi khỏi mắt.
- Tần Vô Song, đừng!
Người trong tộc chết, hắn còn có thể không xót nhưng đây là con trai hắn, là máu thịt, là khúc ruột của hắn, làm sao hắn không đau được? Hứa Tam Lập quát lớn, trường kiếm múa điên loạn tấn công liên tục về phía Tần Vô Song.
Tần Vô Song nhếch miệng cười:
- Con trai ngươi là người, vậy còn người nhà của ta thì không phải do cha sinh mẹ dưỡng, không phải là con người sao? Dám vào Tần gia trang giết người của Tần gia, tội này không thể tha được!
Năm ngón tay nắm chặt, bóp nát hầu Hứa Viên.
- Tần Vô Song, ta lấy mạng ngươi!
Hứa Tam Lập nhìn con trai đổ gục xuống đất, điên cuồng lao đến, trường kiếm vung lên như bay, một hơi tung ra mười mấy chiêu, chiêu nào cũng hiểm, quả không hổ danh Chân Võ Cảnh Ngũ đẳng.
Chỉ có điều trong mắt Tần Vô Song, Chân Võ Cảnh Ngũ đẳng so với Hứa Viên có gì khác nhau?
Chỉ mới nhìn qua đã thấy trong kiếm pháp của Hứa Tam Lập có vô số sơ hở nhỏ, chỉ là những sơ hở nhỏ thôi nhưng trong mắt một đại hành gia như Tần Vô Song thì đây lại là những sai lầm chí mạng.
Nghiêng người tránh lưỡi kiếm của Hứa Tam Lập, khuỷu tay nhanh như điện đánh thẳng vào cánh tay của Hứa Tam Lập. Hứa Tam Lập chỉ thấy toàn thân tê cứng như bị điện giật.
Rồi tay bắt đầu mềm nhũn, thanh trường kiếm rơi vào tay Tần Vô Song, đâm trực tiếp vào cổ Hứa Tam Lập.
Tần Vô Song thét lớn:

- Liên Xuyên thúc thúc, có phải tên khốn này đã chặt tay thúc không?
Tần Liên Xuyên gật đầu, giọng đầy giận dữ:
- Chính là hắn!
- Được!
Tần Vô Song kêu lên một tiếng, khóe miệng hiện lên một tia cười hiểm ác, đồng thời hai thanh kiếm ghép vào thành một quang kiếm, xoay một vòng từ trái qua phải, chém mạnh xuống.
Hứa Tam Lập vội vàng tránh nhưng hắn làm sao biết được kiếm pháp của Tần Vô Song vô cùng xảo quyệt, tốc độ cực nhanh, những người như Hứa Tam Lập không thể nào lĩnh hội được.
Máu tóe ra từ hai lưỡi kiếm của Tần Vô Song đồng thời hai cánh tay cũng từ từ rơi xuống.
Tần Vô Song lại hét lên một tiếng:
- Liên Xuyên thúc thúc, cả vốn lẫn lời, thúc vừa ý rồi chứ?
Vết thương của Tần Liên Xuyên dù vẫn đau thấu tim nhưng miệng thì vẫn bật cười ha hả:
- Vừa ý, vừa ý.
Mất hai cánh tay, Hứa Tam Lập chỉ còn nước chết, hắn rơi khỏi lưng ngựa, co giật không ngừng.
Có kiếm trong tay, Tần Vô Song càng như hổ thêm cánh, giết người như điên. Chỉ hai ba bước, hắn đã đến trước mặt Nhạc Trưởng lão, quát lớn:
- Lão thất phu, ngươi cũng giết không ít người rồi đúng không?
Nhạc Trưởng lão biết kiểu này nguy rồi, nhưng vẫn ngoan cố xông lên, quát lớn:
- Hứa Chu, Hứa Đình, mau chạy!
Hứa Chu và Hứa Đình nhìn cha và huynh đệ của mình bị giết thì lòng như lửa đốt, nghe tiếng quát của Nhạc Trưởng lão đột nhiên nhớ lại đại kế bảo toàn gia tộc, nhanh chân bỏ đi.
Tần Vô Song cười nhạt một tiếng, đá nhanh hai mũi chân vào hai thanh đao đang nằm ngay dưới chân hắn, hất mạnh một cái, bắn thẳng qua.
Đừng xem thường hai cước này, nhìn đơn giản vậy thôi nhưng sức mạnh chẳng kém gì tên bắn vừa khỏi cung. Tốc độ bỏ chạy của hai kẻ đó làm sao nhanh được bằng tốc độ đao bay?
Chưa kịp hiểu ra điều gì thì đã nghe thấy hai tiếng "phập phập" gọn ghẽ. Hai lưỡi dao xuyên qua tấm lưng bắn ra đằng ngực với một sức mạnh đáng sợ.
Tần Liên Xuyên ôm chặt lấy cánh tay bị chặt, mắt trợn tròn nhìn mọi chuyện vừa xảy ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ đăm chiêu.
Những người đó hung hãn đến mức nào bản thân ông cũng đã lĩnh ngộ. Đặc biệt là mấy tên vừa bị thiếu gia giết, kẻ nào cũng là cường giả Chân Võ Cảnh. Ngay cả đội Cung tiễn thủ cũng không làm gì được bọn chúng. Nhưng những cường giả này trước mặt thiếu gia chẳng khác gì gà con gặp phải diều hâu, ngoài chuyện bỏ chạy ra, không có tí xíu hy vọng phản kháng nào.
Chỉ cần giơ tay là đã giết liền mười mấy mạng, hơn nữa lại còn sử dụng duy nhất một chiêu. Trúng chiêu là ngã, ngã xuống là mất mạng, một chút may mắn cũng không có.
Cường giả Chân Võ Cảnh vừa bị quét sạch, áp lực cho hộ vệ Tần gia trang giảm đi rất nhiều, lấy đông hiếp yếu, đao chém liên tiếp, đám người Hứa gia người chết như rạ.
Cả Nhạc Trưởng lão cũng không tạo ra được kỳ tích gì. Dù đã cố liều cái mạng già tiếp cận Tần Vô Song nhưng vẫn không ngăn được Tần Vô Song giết người.
Càng cố liều thì sơ hở càng lớn. Huống hồ cấp độ của Nhạc Trưởng lão còn chưa bằng cả Hứa Tam Lập nên trước mặt Tần Vô Song càng không có khả năng sống sót.
Tần Vô Song dùng đúng chiêu cũ đã áp dụng với Hứa Tam Lập, múa hai đường kiếm đã chặt đứt hai cánh tay của Nhạc Trưởng lão.
Nhạc Trưởng lão vừa ngã xuống, tinh anh nhân mã của Hứa gia tổn hại nặng nề, đám hộ vệ Tần gia vừa xông lên, cả bọn đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Cuộc đại chiến kết thúc chỉ sau chừng một tiếng đồng hồ nhưng dư âm của nó thì vẫn khiến mỗi hộ vệ phải khiếp sợ.
Cả đám quay sang nhìn Tần Vô Song ánh mắt đầy vẻ sùng kính. Bọn họ sớm đã chuẩn bị tinh thần liều chết để bảo vệ gia tộc nhưng ai mà ngờ được người cứu bọn họ lại là vị thiếu gia vốn luôn bị người ta khinh dễ, bắt nạt ở quận thành La Giang!
Nhìn cả sân toàn máu với xác chết, cả bọn không nói gì chỉ lặng lẽ thu dọn thi thể của đồng đội hay đâm thêm cho bọn người Hứa gia vài đao.
- Tần Tộc trưởng… xin, xin tha mạng…
Một lời câu xin yếu ớt thu hút sự chú ý của Tần Vô Song.
- Sao lại là hắn?

Tên này là Cẩu Thánh, kẻ trước đây đã cùng Hứa Tứ Hải và Kim Bất Dịch đến Tần gia trang làm thuyết khách. Tên này kiếm ăn bằng cái miệng, sao bây giờ lại xuất hiện cùng bọn người Hứa gia?
- Cẩu Thánh?
Tần Liên Sơn cũng nhận thấy từ xa.
- Là ta, là ta! Tần Tộc trưởng, Liên Sơn huynh, chính là Cẩu mỗ đây.
Cẩu Thánh nước mắt lưng tròng, vẫy tay rối rít xin tha mạng.
- Cẩu tiên sinh hôm nay đến để chỉ dạy cho Tần gia chúng ta điều gì đây? Hay là lại định ném đá xuống giếng, định qua mặt Tần Liên Sơn ta?
Tần Liên Sơn nhớ mấy năm trước Cẩu Thánh theo chân Hứa Tứ Hải đến, diễu võ giương oai, uy phong vô cùng. Cơn giận này Tần Liên Sơn để trong lòng không chỉ ngày một ngày hai.
Cẩu Thánh mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng dập đầu:
- Liên Sơn huynh, hiểu lầm, là hiểu lầm! Là Hứa Tam Lập hắn ép ta đến.
- Ép ngươi đến?
Tần Liên Sơn cười nhạt bước lại gần:
- Ngươi mà cũng đáng để Hứa Tam Lập ép đến sao? E rằng ngươi tự chủ động theo đến Tần gia trang chúng ta ấy chứ?
- Oan uổng, thật là oan uổng quá.
Cẩu Thánh miệng kêu oan trong lòng không ngừng than khổ. Đúng như Tần Vô Song nói, hắn chỉ là tên nô tài kiếm ăn nhờ cái miệng, Hứa Tam Lập ép hắn làm gì? Hắn chỉ là sợ Tần gia tìm Cẩu Thánh hắn gây sự nên mới quyết định đi theo Hứa gia.
Tần Liên Sơn nói:
- Vô Song, đừng phí lời với hắn nữa, giết hắn đi.
Cẩu Thánh hồn xiêu phách tán, vội vàng kêu to:
- Đừng đừng đừng, đừng giết ta, ta có tình báo quan trọng!
- Tình báo gì?
Tần Vô Song xách Cẩu Thánh bằng một tay, lạnh lùng nói:
- Nếu như là tình báo có giá trị ta sẽ tha cho cái mạng chó của ngươi, còn nếu không thì, hừ…
- Không phải vô nghĩa đâu, tuyệt đối không phải…
Tần Vô Song lạnh lùng:
- Nói!
Cẩu Thánh vội vàng:
- Hứa gia định phản bội Bách Việt Quốc, gia nhập Đại Ngô Quốc.
- Còn gì nữa không?
Tần Vô Song cảm nhận được là hình như vẫn còn gì đó đằng sau.
- Người của Hứa gia đã chia thành mấy cánh quân lần lượt đi phá điền sản, hồ cá và xưởng ép dầu của Tần gia.
Tần Vô Song trợn trừng mắt. Nghĩa là đám con cháu Hứa gia ở đây chỉ là một trong bốn cánh. Giỏi lắm, còn chia nhiều cánh nữa à.
- Người đâu, trói những kẻ còn sống lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tần Vô Song ra lệnh.
Kẻ không chết ở đây chỉ có Cẩu Thánh và hai người bị chém đứt tay là Nhạc Trưởng lão và Hứa Tam Lập mà thôi.
Tần Vô Song không giết Hứa Tam Lập không phải vì nhân từ mà có dụng ý khác, hắn còn chiêu độc hơn nữa.
- Phụ thân, đường đến điền sản vốn vắng vẻ, cũng là cơ nghiệp lớn nhất của Tần gia chúng ta, con lập tức đi ngay, có lẽ vẫn còn kịp.
- Được, Vô Song, trời khuya rồi, con cẩn thận một chút. Ta đưa người ra các cửa hàng và xưởng ép dầu. Nếu như không kịp thì cũng cứu hỏa, hy vọng giảm thiểu phần nào thiệt hại! Ao cá cùng với điền sản, con thuận tiện chạy qua đó xem thế nào. Nếu như không kịp, một chút thiệt hại đó cũng chẳng là gì với Tần gia chúng ta.
Trong những thời điểm quan trọng, Tần Liên Sơn đã thể hiện được khí độ và trách nhiệm mà một Tộc trưởng cần có. Ông ra lệnh:
- Đội hộ vệ, một nửa lưu lại đây bảo vệ trang viên, một nửa mau theo ta.
Tần Vô Song bước đến bên Tần Liên Xuyên, nói:
- Liên Xuyên thúc thúc, thúc cầm máu và bảo vệ tốt cánh tay, lát nữa về ta sẽ nghĩ cách nối lại cho thúc.
Rồi ngón tay hắn khẽ động đậy, ấn sau một điểm trên lưng Tần Liên Xuyên, chỗ gần nách, phong tỏa khí huyệt, đề phòng chảy máu quá nhiều.
Làm xong mấy việc này Tần Vô Song mới hét lên một tiếng, trong chớp mắt bóng dáng đã biến mất bên ngoài điền viên.
Tần Liên Sơn và tốp hộ vệ chỉ còn biết trơ mắt đứng nhìn!