Khi Quân Vi Hoàng

Chương 26: Nàng nói không tính

"Thả lỏng, nghe lời. Ừ..."

Tần Nghiêu Huyền không che giấu tiếng than nhẹ trong cổ họng, Đào Hoa vốn đã e lẹ giờ càng quẫn bách tới mức muốn khóc. Nàng túm vạt áo Tần Nghiêu Huyền, núp trong ngực hắn, cổ chân cũng co lại, sợ bị Lục Thiên Hành phát hiện ra.

hoa huy*t không ngừng thắt chặt, nếp thịt khẩn trương hút vào, Tần Nghiêu Huyền không khỏi nheo mắt, nhìn đôi mắt mờ hơi nước của Đào Hoa.

"Đừng cắn chặt như vậy, muốn cắn đứt trẫm sao?"

Tần Nghiêu Huyền ôm vòng eo Đào Hoa, nàng vốn đã mẫn cảm lại cảm thấy như bị ôm vào lò lửa, tiến thoái lưỡng nan.

Lục Thiên Hành đứng cách bàn nhỏ, cúi đầu xếp từng đĩa thức ăn, ánh mắt dán chặt mặt bàn. Nhưng Đào Hoa lại cảm thấy bị người ta thấy toàn bộ cơ thể, nơi giao hợp cũng lộ ra trước mắt hắn, thân thể nàng không thể khống chế nuốt lất long căn của Tần Nghiêu Huyền.

"Đừng... Đừng như vậy..."

Đào Hoa khóc không ra tiếng, dưới thân lại thắt chặt hơn, quy đầu xoay tròn ở hoa tâm làm nàng cảm thấy tê dại, Tần Nghiêu Huyền vuốt eo nàng, tiếp tục châm lửa.

Cảm thấy quá xấu hổ, Đào Hoa lắc đầu: "Không, thả thiếp xuống."

"Hoa nhi ngậm chặt ta như vậy, sao lại muốn xuống?"

Dưới thân phát ra âm thanh òm ọp, khoái cảm mãnh liệt đánh thảng vào đại não, Đào Hoa hé miệng rên rỉ thành tiếng.

"Đi ra ngoài, đi ra ngoài... Ta không muốn..."

"Trẫm đi ra ngoài hay hắn đi ra ngoài?"

Vòng eo bị hung hăng bóp một cái, âm thanh ra vào từ dưới thân cả hai vang lên, Đào Hoa trông thấy rõ ràng tay của Lục Thiên Hành run lên một cái.

"Miệng nhỏ dưới thân Hoa nhi không nói trẫm ra ngoài, nàng là muốn Lục Thiên Hành đi ra ngoài sao? Nhưng ăn còn phải dọn thức ăn, Hoa nhi nói đói bụng."

Tần Nghiêu Huyền cười, nắm eo Đào Hoa lên xuống, âm thanh long căn thúc vào hoa huy*t vang lên, tiếng nước mập mờ căn bản không giấu được. Đào Hoa lắc đầu, muốn nói Lục Thiên Hành ra ngoài nhưng vừa hé miệng trong cổ lại bật ra tiếng rên rỉ.

Nàng chôn đầu trong ngực Tần Nghiêu Huyền, nhắm chặt hai mắt. Đúng lúc này hắn ra vào ác liệt hơn, cả mông nàng bị nhấc lên, dịch thủy tí tách chảy ra ngoài, khi chỉ còn quy đầu chống đỡ hoa huy*t, lại đột nhiên bị thả xuống.

Long căn cực nóng xuyên qua thân thể, Đào Hoa rốt cuộc cũng không thể khống chế nổi rên rỉ thành tiếng, chảy nước mắt cầu xin tha thứ: "Nghiêu Huyền... Không muốn, không muốn..."

"Hả?"

Tần Nghiêu Huyền thỏa mãn nâng nàng lên cao, liếm môi dưới hỏi: "Ăn món khai vị trước, nàng thích không?"

Đào Hoa không muốn lấy long căn của hắn làm món khai vị!

"Không muốn... Thiếp từ bỏ!"

Bị thúc liên tiếp vài lần, d*m thủy đã chảy ra cả bắp đùi, Đào Hoa cảm giác nàng bị Tần Nghiêu Huyền bóp vụn, bị đưa lên trên cao rồi lại bị đẩy xuống địa ngục, hoa huy*t căng ra, đang muốn khép lại lại bị thúc vào, cứ lặp lại như vậy làm cơ thể nàng tê dại. Khoái cảm mãnh liệt ập tới, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhắm ngay nơi sâu nhất đâm mạnh tới nỗi chân ghế rung lên, Đào Hoa thét lên một tiếng.

"Thân thể dâm đãng như vậy, còn nói không muốn. Hoa nhi đúng là người khẩu thị tâm phi."

"Đừng nói nữa!"

Đào Hoa phản bác, nhưng thanh âm lại mềm mại, quyến rũ, làm lỗ tai người nghe ngứa ngáy. Sau cao triều khuôn mặt nàng ửng đỏ, hơi thở dồn dập, Tần Nghuyên Huyền cúi đầu hôn môi nàng.

Đồ ăn cuối cùng cũng được dọn xong, bát đĩa được sắp xếp cẩn thận, Lục Thiên Hành vẫn cúi đầu, khom người nói: "Hoàng thượng, nương nương, mời dùng bữa."

"Hoa nhi ăn đi, trẫm ăn ngươi."

Tần Nghiêu Huyền cười khẽ, với tay qua mâm đựng trái cây, hôn đôi môi ướt át của Đào Hoa: "Thật ngọt."

Đào Hoa mắc cở ăn trái cây, không quan tâm những lời thô tục hắn nói, "Lui xuống đi."

Lục Thiên Hành vừa mới di chuyển, Tần Nghiêu Huyền đã gọi hắn: "Trẫm cho ngươi lui sao?"

Hắn dứt khoát quỳ xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt đất.

"Chờ trẫm cho Hoa nhi ăn no, ngươi dọn đi." Tần Nghiêu Huyền cầm một quả anh đào, cũng không đưa vào miệng Đào Hoa, mà là thăm dò vào vạt áo, qua vòng eo nhỏ nhắn, cuối cùng dừng ở khe mông nàng.

"A...?"

Đào Hoa mở to hai mắt, nhưng Tần Nghiêu Huyền lại đẩy quả anh đào đó vào trong cúc huyệt nàng, "Hoa nhi nghe lời, mau chảy nước đi, nếu không làm sao ăn no?"

Ngón tay hắn mò tới hoa huy*t lấy dâm dịch, nhưng mà dâm dịch chỉ chảy ra được một chút, bởi vì long căn vừa thô vừa to vẫn chặn trong hoa huy*t.

Bôi d*m thủy vào cúc huyệt, quả anh đào được đẩy toàn bộ vào.

"Giữ chặt, không được làm rơi."

Lại bị nhét vào một quả, Đào Hoa kêu lên, hoa huy*t cắn chặt hơn khiến hắn sảng khoái vô cùng.

"Không được... thiếp không chịu nổi nữa... đừng đút."

Cúc huyệt bị đút mười quả anh đào, hai huyệt trước sau đều căng đầy, Đào Hoa cảm thấy thẹn tới nỗi toàn thân phiếm hồng, dù được bọc kín cũng có thể nhìn ra được nàng đang bối rối.

"Đằng trước có muốn hay không?"

Long căn được rút ra vang lên tiếng nước, Đào Hoa sợ tới mức siết chặt y phục của hắn, sợ Lục Thiên Hành đang quỳ phát hiện ra chuyện gì.

"Ách..."

Tần Nghiêu Huyền rút ra, lại cắm vào toàn bộ. Ánh mắt đen thẫm tràn đầy tình dục, "Nàng thích như vậy?"

" n... ân... ân!"

Nàng không muốn cả trước sau đều bị nhét anh đào, nàng nghẹn giọng ủy khuất vô cùng, "Bệ hạ, Hoa nhi không ăn, chúng ta nói chuyện được không? Người cho Lục Thiên Hành lui ra đi, chỉ có hai người chúng ta thôi được không?"

Ngón tay nàng vuốt nhẹ xương quai xanh Tần Nghiêu Huyền, hắn hài lòng gật đầu: "Lui ra ngoài."

Lục Thiên Hành cuống quýt lui xuống, cũng không nói lấy một câu.

Cửa được khép lại, Đào Hoa mới thở phào một hơi, bỗng nhiên bị Tần Nghiêu Huyền ôm lấy, hất tung đồ ăn trên bàn. Tiếng bát đĩa vỡ tan, Đào Hoa bị đặt lên bàn, hai chân bị túm chặt, bị long căn thô to xuyên qua thân thể.

m thanh đút vào vang lên, Đào Hoa ô a rên rỉ thành tiếng, hai tay muốn bắt lấy thứ gì đó, nhưng cái gì cũng không bắt được. Bầu ngực nàng rung động, Tần Nghiêu Huyền thò tay bắt lấy, dưới thân nặng nề va chạm, "Nàng thích sao?"

"Ô ô... Thích... Thích..."

Mắt cá chân bị đặt lên vai hắn, hoa huy*t ẩm ướt bị thúc vào liên tục làm nàng ngày càng đói, d*m thủy tại chỗ giao hợp văng tứ tung, tình cảnh dâm mỹ làm Đào Hoa cảm giác được nàng thật sự đã thành đồ ăn, đang bị Tần Nghiêu Huyền nhấm nháp, thưởng thức.

Cúc huyệt không ngừng co rút, khoái cảm khiến đường ruột thắt lại, anh đào bị nghiền nát trong cơ thể khiến nàng vừa cảm thấy kích thích vừa cảm thấy thẹn.

Tần Nghiêu Huyền cố ý dừng lại, rút nam căn dính đầy d*m thủy ra, ánh mắt cực nóng nhìn Đào Hoa bị hắn làm đến mơ hồ, hoa huy*t đỏ tươi co thắt, cúc huyệt chảy ra chất lỏng màu đỏ.

"Hoa nhi mau mở miệng, trẫm cho nàng ăn."

Quy đầu ma sát ở cúc huyệt vài cái, Đào Hoa không nhịn được lắc đầu khóc lóc: "Không muốn! Không được! Thiếp sẽ đau chết mất!"

"Đương nhiên ta sẽ không làm nàng tới chết, chỉ như phá trinh thôi."

Phốc một tiếng, nam căn đã chui vào trong hoa huy*t, Tần Nghiêu Huyển thở mạnh, "Qua vài năm nữa, Hoa nhi lớn hơn một chút, chúng ta lại bàn chuyện này. Trẫm chờ được."

Đào Hoa cảm thấy, hắn dường như muốn nói, vì muốn đặt nàng dưới thân, chiếm hữu nàng mà hắn đã phải chờ đợi rất lâu.

"Chuyên tâm một chút."

Hắn thúc vào nơi mẫn cảm của nàng, Tần Nghiêu Huyền kéo nàng vào bể dục, hắn tự nhiên nghĩ ra một chuyện: "Vừa rồi bị Lục Thiên Hành nhìn, Hoa nhi rõ ràng cắn chặt như vậy, sao giờ lại nghe lời như vậy? Chân mở rộng, đúng, cứ tách ra như thế."

"Người khi dễ thiếp..." Theo động tác của hắn, lời nói của Đào Hoa cũng đứt quãng, "Hoa nhi không muốn... A... cho người khác nhìn..."

"Hắn không nhìn. Yên tâm."

Đưa tinh dịch vào trong thân thể nàng, Tần Nghiêu Huyền không lấy ngọc thể chặn lại, mà ngồi lên ghế, nhìn Đào Hoa nằm trên bàn mở rộng hai chân, hoa huy*t phấn nộn, hắn vươn tay xoa âm đế, "Hoa nhi nên giải thích."

Bị hắn làm cho thần trí mơ màng, Đào Hoa không biết giải thích cái gì.

"Vì sao đi đường lưu lại thị nữ lai lịch không rõ cũng không nói với trẫm?"

Nàng bị sỉ nhục quá tàn nhẫn, trong miệng ngoài tiếng rên rỉ cũng không nói rõ gì, Tần Nghiêu Huyền hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng phóng khoáng hơn, nhắc nhở: "Cùng nàng nói lâu như vậy, nàng vẫn chưa ăn tối."

" n... Hoa nhi cảm thấy nàng thú vị nên lưu lại."

Tinh dịch chảy ra ngoài, lại bị ngón tay chặn lại, nàng lại bị Tần Nghiêu Huyền giày vò một hồi, chút khí lực còn lại của Đào Hoa cũng biến mất, chỉ muốn tranh thủ nghỉ ngơi.

"Về sau có chuyện gì, Hoa nhi sẽ nói với bệ hạ trước."

"Ngoan."

Ánh mắt Tần Nghiêu Huyền lóe lên, cong khóe môi nhưng giọng nói lạnh lẽo, "Hôm nay Hoa nhi không nói, nên phạt."

Quả nhiên chút tự do nàng cũng không có. Đào Hoa cảm thấy chua chát, hai chân cũng không dám khép lại, tùy ý để Tần Nghiêu Huyền thị gian, hoa huy*t hơi co rúm lại.

"Trẫm phạt Hoa nhi đêm nay đói bụng."

Hắn nói một câu làm Đào Hoa ngây người.

Nói thật hiện giờ chân tay nàng bủn rủn, một chút cũng không đói, chỉ muốn uống miếng nước giúp cổ họng bớt đau, tắm một chút rồi ngủ.

"Nước vẫn cho Hoa nhi uống, trẫm không nỡ nhẫn tâm với Hoa nhi như vậy."

Lại bị ôm vào ngực, bị bón một ngụm trà, mùi hương trên người hắn làm nàng đặc biệt thoải mái. Đào Hoa nheo mắt, cực kỳ buồn ngủ.

"Vất vả lắm mới nuôi được Hoa nhi có mấy cân thịt."

"Hoa nhi về sau sẽ ăn thật nhiều, ngủ thật nhiều."

Tần Nghiêu Huyền khẽ vuốt cằm nầng, coi như đồng ý. Tắm rửa xong, hắn ôm nàng lên giường, Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền đặt nằm sấp, hai ngón tay của hắn bôi thuốc cao lên cúc hoa nàng.

"Anh đào bị nát, không biết hột có làm nàng bị thương không?"

"Có hơi đau một chút." Đào Hoa thừa dịp làm nũng, "Nhẹ chút."

"Được được được."

Nói liên tiếp ba lần, Tần Nghiêu Huyền đau lòng bôi thuốc thật dịu dàng, cho tới khi hết cao trên tay mới đắp chăn cho nàng.

Hắn không ngủ lại chỗ nàng. Đào Hoa kinh ngạc nhìn Tần Nghiêu Huyền mặc quần áo, hắn giày vò nàng tới khuya rồi, ngoài phòng cũng không có thị vệ và cung nữ, lúc này hắn đi đâu? Có chuyện gấp sao?

"Nếu như Hoa nhi muốn lưu lại thị nữ, trẫm sẽ tận tâm tận sức, tra rõ lai lịch người đó."

Tần Nghiêu Huyền véo nhẹ chóp mũi nàng: "Nàng thật sự làm cho ta lo lắng."

"Thiếp đã tra, hơn nữa... Hơn nữa Lục Thiên Hành cũng nói không có vấn đề!"

"Trẫm có nói không có vấn đề?" Sắc mặt hắn phút chốc trở nên lạnh lẽo, Tần Nghiêu Huyền đem ngón tay đặt trên cổ nàng, thản nhiên nói: "Hoa nhi, mỗi một chuyện của nàng, đều phải được trẫm chính mắt xem qua chính miệng đáp ứng, mới có thể."

"Vì sao? Đây chỉ là chuyện nhỏ! Thiếp không phải người ngu ngốc!"

"Hoa nhi của trẫm đương nhiên không ngốc." Nhìn đôi mắt tràn đầy ủy khuất và không cam lòng của nàng, Tần Nghiêu Huyền thở dài, "Chỉ là trẫm thật sự lo lắng cho nàng."

Đào Hoa nghẹn lời, níu chăn thì thào: "Có gì lo lắng chứ, thiếp sẽ không bỏ trốn... Huống chi người ngoắc ngón tay, không phải thiếp sẽ trở lại lòng bàn tay người rồi sao? Thiếp không phải ngu dốt, tại sao phải trốn..."

Tần Nghiêu Huyền nhíu lông mày: "Thật sự nghe lời như vậy?"

Thật sự như vậy.

"Coi như Hoa nhi không muốn trốn, trẫm cũng có người dỗ dành, lừa gạt nàng rời đi." Hắn ngồi trên giường, nắm tay Đào Hoa, "Vạn nhất có người lừa gạt Hoa nhi đi Nam Cương hoặc Thiên Vân, bây giờ trẫm thế này thôi nhưng những nơi đó lại ngoài tầm với của trẫm."