Khí Phi Tái Giá: Quân Thần Phân Tranh

Chương 9: Tỷ võ chọn rể (2)

Trong một đêm, tỷ võ chọn rể oanh động cả kinh thành, đưa tới mấy trăm người tham dự. Dĩ nhiên, nhàm chán hồi lâu, rốt cuộc có chuyện vui rồi, sao ít đi người tham gia náo nhiệt.

Lưu Quân Dao nhìn gương trang điểm, búi ba búi tóc đen, một thân áo lụa mỏng màu trắng tôn tư thái mỹ lệ của nàng lên gần như hoàn mỹ. Bên hông đeo ngọc Hòa Điền thượng hạng. Trên đầu có chu sai đơn giản làm đẹp. Cả người toát ra vẻ mát mẻ tự nhiên. Như tiên tử ở nhân gian, không nhiểm khói bụi.

Lan nhi không khỏi ngắm lại, Lưu Quân Dao khẽ cười, chọc cho Lan nhi hoảng hốt một trận. Lúc này, Hồng Y đẩy cửa vào, nói: "Tỷ, đã chuẩn bị tốt, đang chờ tỷ xuất hiện."

"Được, lập tức tới ngay!" Lưu Quân Dao nhìn giai nhân trong gương, nàng nhàn nhạt cười một tiếng, hôm nay có thể có kịch hay để xem.


Lần tỷ võ chọn rể này oanh động cả võ lâm, chỉ vì cái tên của Mộng Thinh lâu. Trên mặt hồ đặt bàn nổi, một là chuyên dụng tỷ võ, một là Lưu Quân Dao nghỉ ngơi.

Hôm nay trời tốt, trời xanh mây trắng. Ánh mặt trời ấm áp. Nắng sớm nhàn nhạt quất vào mặt mà đến. Tạo nên từng gợn nước trên mặt hồ. Liễu xanh phất phơ bên bờ. Rước lấy từng trận chim hót.

Lưu Quân Dao ngồi xuống, hít sâu một hơi. Trên mặt đều là vui vẻ, hiển nhiên cực kỳ hài lòng đối với an bài của Hồng Y. Lan nhi ngồi trên chiếu ở bên cạnh, rót một ly trà cho tỷ liền không nói nữa.

Đột nhiên, tiếng người huyên náo bên bờ, tiếng huyên náo xông thẳng đến. Bóng dáng mông lung trên mặt hồ không thỏa mãn được lòng hiếu kỳ của mọi người, tất cả mọi người muốn thấy rõ thần thái  kia. Xem một chút đến tột cùng là mỹ nhân như thế nào, đáng giá Mộng Thinh lâu gióng trống khua chiêng làm một cuộc tỷ võ chọn rể.

"Vén rèm lên, để cho chúng ta xem một chút nha!"

"Đúng nha, nếu như không phải là mỹ nhân số một số hai, chẳng phải chúng ta tay không một chuyến sao? Ha ha ha ha......"

Các loại thanh âm vang lên, Lưu Quân Dao cho Hồng Y một cái ánh mắt ám hiệu, Hồng Y chân thành đi ra. Mỹ nhân vừa ra, bốn phía nhất thời an tĩnh lại. Hồng Y phất phất ống tay áo, thanh âm mềm mại giống chim bói cá kêu to trong núi, làm cho người ta cảm thấy mới mẻ. "Mọi người bình tĩnh chớ nóng, tỷ chuẩn bị biểu diễn tài nghệ xong, tạo điềm tốt cho tỷ võ chọn rể hôm nay."


Quả nhiên, lời này vừa nói ra, bọn họ lại bắt đầu không an phận rồi. "Vậy thì mau nha! Để cho chúng ta thấy giai nhân. Coi như ôm không được mỹ nhân về, cũng không uổng chuyến này." Tiếng thúc giục, tiếng cười hào sảng, các loại thanh âm ép Lưu Quân Dao không thể không bộc lộ tài năng.

Nàng đứng dậy ngồi ở trước cầm, đôi tay đặt lên dây đàn, ‘tranh’ một tiếng phá bầu trời. Sau đó quy về sự yên lặng.

"Ha ha ha.... Nếu không có bản lĩnh, cũng đừng cậy mạnh á!" Tiếng cười nhạo nghe vào trong tai Lưu Quân Dao thật buồn cười. Nàng nhếch miệng, thành một đường cong. Cười như không cười!

Bàn tay trắng nõn gẩy đàn, khuấy nhiễu tất cả, khe rỗng du dương. Một khúc 《Thu thủy 》 từ trên đàn phát ra, giống như nữ tử áo trắng nhảy múa trên dây.


Toàn thân Lưu Quân Dao tập trung vào đó, đám người vốn còn đang xôn xao cũng say đắm mà im lặng, tiếng đàn du dương, cảnh tượng đẹp đẽ. Giống như vào cảnh tiên nhân gian. Khó có thể tự kềm chế.

Gió lên, rèm lụa trắng bị thổi lên, cũng lay động tâm chưa mở của những nam tử.

Là nàng! Nữ tử khí chất siêu phàm thoát tục trên đường hôm qua, nam tử nghe được như si như say, nhưng trong nháy mắt rèm bị thổi lên, lòng đóng băng đã lâu của hắn bị hòa tan, nử tử quyến rũ mà mát mẻ bên cạnh đẹp hơn tiếng đàn nhiều.

Khóe miệng hắn nhẹ nhàng động, đáy lòng lại khó mà bình tĩnh thật lâu, cặp mắt đuổi theo bóng hình xinh đẹp của nữ tử, kêu: "Tật, đi điều tra lai lịch của nàng."