Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 40: Khiến ngươi không thể chịu nổi

Bạch Ly Nhược chảy nước mắt thét lên chói tai, bàn tay nhỏ bé mảnh mai của nàng bất lấy chiếc màn cũ rách, khi hắn kéo rơi màn, hắn liều chết dây dưa, nàng thì liều mạng giãy dụa, vận động kịch liệt làm cho cái giường hẹp ầm ầm rung chuyển.

Hai người dù lăn đến nơi nào, hắn vẫn như cũ ở trong cơ thể nàng, nhìn nàng nước mắt ràn rụa cùng vẻ chán ghét trong mắt, trái tim Phong Mạc Thần giống như bị bóp chặt, trừng phạt nàng, mãnh liệt tiến vào sâu hơn.

Thị vệ nghe thấy tiếng động liền vọt vào bên trong nhà, vừa nhìn thấy tình cảnh đó liền lúng túng, toàn bộ đỏ mặt lui ra khỏi gian phòng.

“Xảy ra chuyện gì?” Hàn Thiên Mạch vẻ mặt lo lắng xông vào, khi hắn nhìn thấy rõ nam nữ trong nhà, gương mặt tuấn tú liền đỏ bừng.


Phong Mạc Thần khóe môi đắc ý cười lạnh, trên gương mặt Bạch Ly Nhược là nước mắt cùng tro bụi lần lượt thay đổi, khi nhìn thấy Hàn Thiên Mạch, thì trong mắt hiện lên vẻ không thể chịu nổi, nàng không có cách nào giãy dụa tiếp nữa, mặc cho Phong Mạc Thần xâm chiếm cơ thể nàng.

Sắc mặt Hàn Thiên Mạch từ hồng chuyển sang trắng, không phải không biết bọn họ là vợ chồng nhưng khi chính mắt mình nhìn thấy cảnh này thì ngực quặn đau không chịu nổi, Hàn Thiên Mạch không ngừng hít thở, hình ảnh lúc ấy không ngừng xuất hiện trong đầu không thể xua tan đi được.

Phong Mạc Thần nắm cằm Bạch Ly Nhược, lạnh lùng cười một tiếng, giễu cợt nói “Bị tình lang nhìn thấy cảnh này, ngươi cảm thấy thế nào?”

Bạch Ly Nhược định giơ tay tát nhưng lại bị Phong Mạc Thần bắt được, đôi mắt nàng phát sáng, lạnh nhạt “Vương gia ép buộc một nữ tử yếu đuối, ngươi cũng không e ngại, ta còn sợ gì nữa?”

Phong Mạc Thần hất tay nàng ra, lạnh giọng “Bổn vương muốn cùng Vương phi của mình vui vẻ có gì e dè, nếu Vương phi không ngần ngại, chúng ta có thể biểu diễn xuân cung đồ trước mắt mọi người.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Ly Nhược tái mét, cảm giác được lời hắn vừa nói vừa ở trong cơ thể nàng hưởng thụ đến mức tận cùng vui vẻ, không nghi ngờ là nói dối, bực tức nói “Phong Mạc Thần, ta hận ngươi!”


Phong Mạc Thần sau khi phát tiết xong liền rút ra khỏi cơ thể nàng, cười xem thường, sửa sang lại y phục, sải bước rời đi.

Bạch Ly Nhược bi phẫn đứng dậy, sau khi tắm xong mặc áo vào, thu dọn bừa bãi trong phòng, nước mắt lã chã rơi.

Nàng không trách hắn cướp đoạt nàng mà hận hắn lăng nhục nàng ngay trước mặt Hàn Thiên Mạch, không để lại chút sĩ diện nào cho nàng, hắn không phải là người, hắn là cầm thú!

Ban đêm, trăng trên trời cao, bầu trời Vương phủ tràn ngập một màn sương mỏng, cao thấp không đồng nhất, trên nóc nhà như có mùi rượu tỏa ra.


Phong Mạc Thần tung người bay lên nóc nhà, hai tay khoanh trước ngực, nhìn nam tử đang nằm ngửa, mở miệng giễu cợt “Khổng Tước thần y hôm nay lại có nhã hứng lên nóc nhà uống rượu à?”

Hàn Thiên Mạch nốc rượu, hai con mắt không hề chớp nhìn Phong Mạc Thần, thản nhiên nói “Phong Mạc Thần, hôm nay ta không muốn cùng ngươi gây sự, cũng không muốn đánh nhau với ngươi, cách xa ta một chút!”

Phong Mạc Thần khẽ mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Hàn Thiên Mạch, lạnh nhạt nói “Hàn Thiên Mạch, ta cảm thấy rất lạ, nếu như ngươi thật lòng thích Bạch Ly Nhược thì sao hai năm trước lại để nàng rời đi?”