Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 23: Ngẩn người ra làm gì

Bàn tay thon dài của hắn thăm dò vào bên trong áo Minh Hương, làm cho nàng ta phá lên cười. Sắc mặt Bạch Ly Nhược trắng bệch đi, môi dưới cơ hồ bị cắn ra cả tia máu.

Nàng ở Bạch gia hai năm, mặc dù vẫn bị tình trạng mất trí nhớ, nhưng mà phụ thân và mẫu thân cũng đối với nàng không tệ, nàng không thể không để tâm đến họ.

Nàng bước lên trước, hai đầu gối quỳ xuống đất, lưng thẳng quỳ gối trước người Phong Mạc Thần, rõ ràng nói “Cầu Vương gia hãy cứu lấy Bạch gia.”

Phong Mạc Thần nhếch mép cười một tiếng, ngồi xổm người xuống nắm cằm Bạch Ly Nhược, khiêu khích nói “Sao thế? Vương phi không phải là rất có khí phách à?”

Bạch Ly Nhược bị dồn ép trong mắt đầy chua xót “Vương gia chỉ cần chịu cứu Bạch gia, Ly Nhược nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.”

Phong Mạc Thần cười lạnh, đứng lên kéo Minh Hương vào trong ngực, “Tốt, bổn vương sẽ chờ biểu hiện của ngươi. Tối nay giờ Tý, ta ở phòng ngủ Thần Hòa Hiên chờ ngươi, nhớ rõ đấy.”


Bạch Ly Nhược nhìn dáng người cao ngất của hắn càng lúc càng xa, chậm chạp đứng dậy, ngón tay trắng muốt cấu vào trong thịt. Đau nhói lên, nàng được lựa chọn sao?

Đêm, bầu trời trong, tuyết rơi đọng.

Làn tuyết mỏng phản chiếu ánh sao, ánh sáng lóng lánh chói mắt, trong trẻo mà lạnh lùng, mang theo mùi vị đoạt phách, bay thẳng vào lòng người.

Bạch Ly Nhược một thân áo choàng lông cáo tuyết trắng, mái tóc đen nhánh chỉ dùng sợi tơ cột phần đuôi, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú tuyệt lệ, càng lộ ra thêm vẻ tái nhợt nhỏ gầy. Lạc Hoa viện cách Thần Hòa Hiên phòng ngủ, nơi hẻo lánh nhất đến Vương phủ phồn hoa ước chừng hai canh giờ.

Trong tay nàng mang theo một đèn lồng giấy mỏng, bàn tay nhỏ bé lạnh cứng giấu trong tay áo, đầu ngón tay mảnh khảnh có chút nứt da, điều này không chút nào ảnh hưởng vẻ đẹp của nàng.


Phong Mạc Thần sau khi tắm rửa nằm ở trên giường, trong lòng lại có chút ít mong đợi, tại sao? Cư nhiên như thế khao khát thân thể người đàn bà kia, nhìn bóng dáng tinh tế ngoài cửa chậm rãi đi vào khóe môi gợi lên một cười lạnh.

Bạch Ly Nhược cầm đèn lồng, vén bức rèm che, dưới ánh sáng mông lung như bước trên mây, nhìn Phong Mạc Thần trên giường, vẻ mặt liền giật mình.

Nàng không phải là lần đầu tiên biết hắn tuấn mỹ. Lúc này, cả người hắn mặc áo ngủ, lồng ngực cường tráng phơi bày ra, cơ thể săn chắc nghiêng ở trên giường ngà, tay phải chống đầu, tóc đen như mực buông thả sau ót.

Nam tử này, tuấn mỹ như vậy, nguy hiểm như báo, giờ phút này hắn đang hứng thú nhìn nàng, giống như quan sát một con mồi.

Bạch Ly Nhược khẽ cúi đầu, khom mình hành lễ.

Phong Mạc Thần thấy vẻ mặt lo lắng của nàng đứng lên nói: “Ngẩn người ra làm gì, tới đây.”

Bạch Ly Nhược hít sâu một hơi, để đèn lồng xuống, đi tới hương hắn, trong lòng ôm lấy sự bất an giống như của tiểu bạch thỏ vậy.