Khi Nhân Vật Chính Đồng Nhân Xuyên Vào Nguyên Tác

Chương 9: Tăng giá

Tiêu Khôi nuốt không trôi cơn giận này, ngày hôm nay gã quyết định chủ ý phải cho Dịch Hi Thần cùng Trưởng Tôn Tử Quân xem chút màu sắc. Dù sao thì gã mang theo rất nhiều linh thạch, đợi một lát Trưởng Tôn Tử Quân muốn mua gì gã liền tăng giá theo, nhất định phải làm cho hai người kia tay không trở về. Ngoại trừ tranh giành một phen, thì cũng là vì đại hội so kiếm bảy ngày sau. Vào lúc này đi ra dạo chợ, nhất định là chuẩn bị cho đại hội so kiếm, mặc dù Trưởng Tôn Tử Quân là đệ tử Dược các, nhưng thực lực không thể khinh thường, để cho hắn mua đủ trang bị, sau bảy ngày sợ rằng thật sự có thể lấy được thứ tự. Làm cho hắn không mua được đồ, dựa vào một thân đồng nát sắt vụn, áp chế hắn liền dễ dàng hơn nhiều.

Dịch Hi Thần nhanh trí, đột nhiên liền có một chủ ý. Y cười lạnh nói: “Tiêu Khôi không phải ngại hai ta mang ít linh thạch sao, ngược lại ta muốn xem xem đến tột cùng hắn mang theo bao nhiêu linh thạch.”

Vì vậy y nhỏ giọng thì thầm với Trưởng Tôn Tử Quân hai câu, Trưởng Tôn Tử Quân hiểu rõ gật đầu, Dịch Hi Thần liền cùng hắn phân ra.

Nhìn thấy bọn họ phân công nhau hành động, nhất thời Tiêu Khôi có chút mơ hồ. Gã không biết phân thân thuật, không thể đồng thời theo dõi hai người, nếu như hai người này tách ra mua đồ thì gã thật sự không thể ngăn được toàn bộ. Nhưng gã chú ý trước khi đi Dịch Hi Thần có một động tác tương đối bí ẩn, là y đem túi tiền kín đáo đưa cho Trưởng Tôn Tử Quân.

Kế điệu hổ ly sơn! Trong lòng Tiêu Khôi lập tức cảnh giác. Xem ra Dịch Hi Thần là muốn dẫn gã đi, để Trưởng Tôn Tử Quân tự mình đi mua đồ. Hừ, gã làm sao có khả năng mắc loại bẫy này chứ!

Vì vậy Tiêu Khôi cũng không thèm nhìn xem Dịch Hi Thần đi nơi nào, quyết định chủ ý theo dõi Trưởng Tôn Tử Quân.

Trưởng Tôn Tử Quân nhàn nhã đi dạo trong chợ, nhìn cái này, nhìn cái kia, dường như cảm thấy hứng thú với món hàng nào đó, cầm lên thưởng thức thưởng thức, quay đầu lại nhìn thấy Tiêu Khôi còn theo sau lưng mình, liền bỏ đồ xuống.

Ha ha, sợ chưa! Tiêu Khôi đắc ý dào dạt.

Rốt cuộc, Trưởng Tôn Tử Quân dừng lại trước một sạp hàng nào đó.

“Ta muốn tông sơn hắc thiết này.” Trưởng Tôn Tử Quân nói.

Chủ sạp là một thiếu niên mặc áo đen, nghe vậy giơ lên một bàn tay: “Năm khối linh thạch trung cấp.”

Không chờ Trưởng Tôn Tử Quân lấy túi ra, Tiêu Khôi xông lên ném ra sáu khối linh thạch: “Sáu khối, ta muốn!”

Trưởng Tôn Tử Quân lấy ra tám khối, Tiêu Khôi hào phóng mà ném mười khối: “Của ta!”

Trưởng Tôn Tử Quân không tăng giá.

Chủ sạp nhận lấy mười khối linh thạch của Tiêu Khôi, giao tông sơn hắc thiết cho Tiêu Khôi.

Trưởng Tôn Tử Quân không hề rời đi, hỏi: “Còn nữa không?”

Chủ sạp giống như làm ảo thuật liền móc ra một khối tông sơn hắc thiết: “Có có có, sư huynh có muốn không?”

Tiêu Khôi cau mày, lần thứ hai ném ra mười khối linh thạch: “Khối này ta cũng muốn!”

Tiền hàng hai bên thoả thuận xong, chủ sạp chậm rãi lấy ra khối thứ ba.

Tiêu Khôi: “…”

“Chỗ này của ngươi đến cùng còn có bao nhiêu khối, ta muốn hết!” Tiêu Khôi căm tức chộp túi tiền cầm vào tay.

Chủ sạp không chút hoang mang, một khối tiếp một khối, bày ra trọn năm khối tông sơn hắc thiết.

Tiêu Khôi có chút do dự. Gã không mang nhiều linh thạch trung cấp như vậy, nhưng nếu gã không mua toàn bộ đồ vật, chỉ cần để Trưởng Tôn Tử Quân mua được một khối, vậy trước đó gã tăng giá đều là uổng phí.

“Đây là toàn bộ đi? Ngươi không có nhiều hơn chứ?” Tiêu Khôi xác nhận với chủ sạp.

“Không đâu sư huynh, chỉ còn lại năm khối cuối cùng này.” Chủ sạp cười híp mắt nói, “Ngày hôm nay trong chợ Kim Qua này chỉ còn lại mỗi chỗ ta là còn bán tông sơn hắc thiết thôi, không tin đi chỗ khác xem xem, bỏ lỡ nơi này của ta, rồi cũng không mua được.”

Lời này Tiêu Khôi thích nghe, gã chính là muốn khiến Trưởng Tôn Tử Quân không mua được. Vì vậy gã đem linh thạch cao cấp trên người lấy ra luôn, dùng giá cả tương tự mua toàn bộ năm khối tông sơn hắc thiết.


Tuy rằng bỏ ra giá cao hơn giá thị trường nhiều để mua mấy đồ vật mình không dùng được, nhưng Tiêu Khôi vẫn là rất vui vẻ. Linh thạch không còn có thể kiếm lại, dù sao thì gã làm đệ tử Luyện Kiếm các có tiền nhiều hơn so với đệ tử Dược các. Quan trọng nhất là muốn cho Trưởng Tôn Tử Quân ăn quả đắng.

Tiêu Khôi đang chờ thưởng thức dáng vẻ phát hỏa của Trưởng Tôn Tử Quân, ai ngờ Trưởng Tôn Tử Quân vẫn rất bình tĩnh, đồng thời vẫn đứng ở trước sạp hàng này không chịu đi: “Tông sơn hắc thiết không còn, vậy hỗn nguyên châu có không?”

“Có có có!” Chủ sạp nói, “Thật trùng hợp, mấy ngày trước mới nhập một nhóm hàng mới, vẫn còn dư, một khối linh thạch cao cấp một viên hỗn nguyên châu, sư huynh có muốn không?”

“Muốn.”

Tiêu Khôi cuống lên: “Hỗn nguyên châu của ngươi bán một khối linh thạch cao cấp à? Sao ngươi không đi cướp luôn đi?”

“Ai, sư huynh, lời ấy sai rồi, mua không nổi ngươi có thể không mua, bần đạo lại không ép mua ép bán.” Chủ sạp kia nhấc mí mắt lên liếc nhìn Tiêu Khôi, ý vị thâm trường nở nụ cười, “Ngươi tình ta nguyện nhá.”

Giá tiền này đã cao hơn so với giá thị trường, phỏng chừng chủ sạp này thấy hai người bọn họ tăng giá, cho là đụng phải hai con dê béo, phải thừa dịp giết một khoản. Tiêu Khôi có chút đau lòng, nhìn lén đánh giá Trưởng Tôn Tử Quân, không nghĩ tới Trưởng Tôn Tử Quân lại thật sự móc một khối linh thạch cao cấp ra.

Cái chuyện đấu khí này nhất định phải đấu đến cùng, nếu như giữa đường xì hơi, trước đó chiếm ưu thế lớn hơn nữa cũng vô dụng. Tiêu Khôi đau lòng nắm chặt linh thạch cao cấp trong tay, cắn răng một cái, vẫn nộp ra: “Hỗn nguyên châu là của ta!”

Không nghĩ tới chủ sạp kia cũng không giao hỗn nguyên châu ra: “Sư huynh không tăng giá sao?”

“Ngươi bán mắc như vậy, còn dám tăng giá à?!”

“Lời ấy lại sai rồi. Không phải ta muốn tăng giá, là sư huynh muốn tăng giá.” Chủ sạp nói, “Làm ăn có quy củ của làm ăn, là vị sư huynh bộ dạng tương đối tuấn tú này tới trước, nếu ngài không tăng giá, vậy viên hỗn nguyên châu này ta cũng chỉ có thể bán cho hắn.”

Nói xong cũng đem hỗn nguyên châu bỏ vào trong lòng bàn tay Trưởng Tôn Tử Quân.

Tiêu Khôi chộp lấy đoạt tới, ngoại trừ một khối linh thạch cao cấp, lại ném ra mấy khối linh thạch sơ cấp: “Nâng! Nâng chết ngươi! Hôm nay mặc kệ hắn muốn mua cái gì, tất cả ta đều lấy hết!”

“Phải không?” Chủ sạp dịu dàng nở nụ cười, bày ra viên hỗn nguyên châu thứ hai.

Tiêu Khôi: “…!!!”

Dù là đệ tử Luyện Kiếm các áo cơm không lo, nhưng có một khối linh thạch cao cấp cũng không phải dễ dàng như vậy. Mới đầu Tiêu Khôi chỉ nghĩ đệ tử Dược các đều là quỷ nghèo, gã trị Trưởng Tôn Tử Quân một chút cũng không phải việc khó. Không nghĩ tới lúc này mới không bao lâu, túi tiền của mình cũng sắp bị móc rỗng. Gã đã không còn linh thạch cao cấp, để có thể ngăn cản Trưởng Tôn Tử Quân, gã chỉ đành phải đem tất cả linh thạch sơ cấp đổ ra, dùng giá tương đương mua đồ vật.

Trưởng Tôn Tử Quân khe khẽ thở dài.

Đỉnh đầu Tiêu Khôi đã sắp bốc khói, nhưng mà nghe thấy tiếng thở dài của Trưởng Tôn Tử Quân, gã liền giống như uống rượu tiên nước thánh, nhất thời ý chí chiến đấu sục sôi.

Trưởng Tôn Tử Quân hỏi: “Tông sơn hắc thiết thật sự không còn sao?”

“Cũng không thể nói không còn.” Mắt thấy ánh mắt Tiêu Khôi muốn giết người, chủ sạp vội nói tiếp một câu, “Chỉ còn hai khối cuối cùng, là để cho ta và bằng hữu ta dùng, thật sự không thể bán. Ngài nhìn xem, còn muốn cái gì khác không?”

“Ồ.” Trưởng Tôn Tử Quân nói, “Không có tông sơn hắc thiết, vậy khoáng thạch tông sơn hắc thiết có không? Ta mua về tự mình luyện.”

Tiêu Khôi: “…”

“Có có có!” Chủ sạp mở túi càn khôn ra đổ xuống đất, đổ ra hai cân quặng sắt, “Mới mua lại từ sạp hàng sát vách, tính cho ngươi rẻ hơn chút, giá bao nhiêu ngươi tự nói đi.”

by Mgid

Mẹo đơn giản này làm tan mỡ bụng qua đêm (Hãy thử...


Đừng giới hạn bản thân! Mất trọng lượng là đơn...

Mỗi đêm, bạn sẽ bị mất 1kg, nếu bạn sẽ làm điều...

Trưởng Tôn Tử Quân liếc nhìn Tiêu Khôi: “Ngươi còn lại bao nhiêu linh thạch?”

Tiêu Khôi đã tức đến chập mạch rồi, theo bản năng đếm đếm tiền còn dư của mình, chỉ còn dư lại mười mấy viên linh thạch sơ cấp cuối cùng.

“Này cũng không quá đủ nha.” Chủ sạp đánh giá Tiêu Khôi, đưa ngón tay xuống thắt lưng dùng gân bạch hổ chế tạo bên hông gã, “Mười mấy khối linh thạch sơ cấp thêm vào sợi thắt lưng này, cũng gần như đủ rồi.”

“Ngươi!” Tiếu Khôi che thắt lưng của mình, trợn mắt nhìn chủ sạp. Sợi thắt lưng này là lúc gã tham gia thí luyện đệ tử của Luyện Kiếm các chém được một con bạch hổ thú tại Thương Sơn, tự tay rút gân chế tạo. Đem chiến lợi phẩm chế thành linh kiện đeo ở trên người là chuyện rất nhiều kiếm tu làm, mặc dù không coi là đáng giá bao nhiêu, nhưng đây là tượng trưng cho sức mạnh và vinh dự.

“Không đổi? Vậy coi như thôi.” Chủ sạp đem quặng sắt đẩy lên trước mặt Trưởng Tôn Tử Quân, “Thuộc về ngươi.”

“Đổi!” Tiêu Khôi nghiến răng soàn soạt. Không phải một cái thắt lưng thôi sao, trở về trước hết tìm một cái thay thế, sau đó lại đi săn một con yêu thú lợi hại hơn là được rồi!

Lúc cởi thắt lưng, Tiêu Khôi hỏi, “Đây là toàn bộ quặng sắt của ngươi đi? Ngươi sẽ không bán mấy cái này xong lại lấy ra mấy cân nữa đi?”

“Không đâu, lúc này là thật sự hết rồi. Lại nói nếu như ta còn, sư huynh không phải còn có thể lấy bội kiếm của ngươi để đổi sao? Không đổi bội kiếm, quần áo cũng có thể đem ra đổi mà!”

“Ngươi nằm mơ giữa ban ngày!” Tiêu Khôi tức đến nổ phổi đem thắt lưng quăng qua.

Trưởng Tôn Tử Quân xoay người, nhìn Tiêu Khôi: “Không còn linh thạch?”

Tiêu Khôi không cam lòng yếu thế mà trừng trở lại: “Ai, ai nói ta hết linh thạch! Dù sao ngươi cũng không có hắc thiết rồi! Ta xem ngươi lấy cái gì luyện kiếm!”

“Chậc.” Trưởng Tôn Tử Quân khinh bỉ nói, “Mang chút linh thạch như thế cũng dám ra đây dạo chợ.”

Tiêu Khôi: “………” Lời này không phải vừa nãy mình nói với Trưởng Tôn Tử Quân sao? Làm sao lại bị hắn trả lại!

“Hắn hết linh thạch rồi. Đi thôi.” Trưởng Tôn Tử Quân hất cằm với chủ sạp kia: “Trở về luyện kiếm.”

Tiêu Khôi cả kinh, chỉ thấy trên người chủ sạp kia phụt bốc lên một màn khói trắng, đợi khói trắng tản đi, ngồi ở chỗ đó đâu còn là thiếu niên mặc áo đen gì, rõ ràng chính là Dịch Hi Thần! Hóa ra vừa nãy Dịch Hi Thần cùng Trưởng Tôn Tử Quân lén lút thương lượng, nếu hôm nay Tiêu Khôi dự định xuất huyết nhiều, vậy tiền này để chủ sạp khác kiếm lời còn không bằng tự mình kiếm lời. Vì vậy hai người phân công nhau hành động, mặc kệ ai bị Tiêu Khôi theo dõi, một người khác liền đi thu mua ít thứ trở về dùng thuật che mắt bày sạp. Một vào một ra thế này, đảo mắt liền kiếm lời chênh lệch giá gấp ba lần, buôn bán thực sự dễ làm.

Tiêu Khôi suýt chút nữa ngất đi! Thuật che mắt đơn giản như vậy, chỉ cần gã hơi để ý chút, nhất định có thể phá được! Nhưng mà vừa nãy gã chỉ lo đấu với Trưởng Tôn Tử Quân, thế mà lại hoàn toàn không nhìn ra!!!

Gã tức đến nổ phổi vồ tới, muốn mạnh mẽ giáo huấn Dịch Hi Thần một chút, lần này tay Trưởng Tôn Tử Quân không trượt, mà chân trượt, Tiêu Khôi một phen chó gặm bùn té nhào vào bên chân Dịch Hi Thần. Gã tức đỏ mặt nắm lấy ống quần Dịch Hi Thần: “Ngươi! Ngươi dùng pháp thuật lừa người! Ngươi đưa linh thạch cho ta!”

Dịch Hi Thần nhún vai, đẩy từng ngón từng ngón tay gã ra: “Vị sư huynh này, vừa nãy bần đạo đã nói, ý tứ của làm ăn là ngươi tình ta nguyện, pháp thuật của ta chỉ dùng trên người mình, lại không hạ trên người sư huynh. Xin lỗi, thứ cho tiểu *** không cung cấp phục vụ trả hàng.”

Dịch Hi Thần đem sạp hàng đã bán hết sạch cuốn một cái, hóa thành một cái túi càn khôn, quơ quơ túi tiền tràn đầy trước mắt Tiêu Khôi, cười híp mắt nói: “Đa tạ Tiêu sư huynh nể nang mặt mũi, sau này Tiêu sư huynh còn muốn mua thứ gì cứ đến tìm sư đệ ta, có thứ tốt ta nhất định nhớ tới ngài đầu tiên! Đi thôi!”

Tiêu Khôi mới vừa bò lên, chợt cảm thấy cổ họng tanh ngọt, chống đỡ cây gỗ bên cạnh, miễn cưỡng ổn định thân hình, bằng không chỉ sợ liền thổ huyết ngã xuống đất.

Trưởng Tôn Tử Quân cùng Dịch Hi Thần đã đi xa, tiếng nói chuyện vừa vặn có thể truyền vào trong lỗ tai gã, kích thích gã suy nhược thần kinh.

“Tử Quân, hôm nay vận may của chúng ta thật không tệ, sớm biết vậy thì hai khối hắc thiết giữ lại kia cũng bán cho hắn luôn, nhiều linh thạch như vậy ta có thể trực tiếp mua một thanh kiếm mới càng tốt hơn.”

“Ừm.”

“Ai đúng rồi, hắn đưa thắt lưng cho ta, đợi một lát ngự kiếm trở về, gió vừa thổi, quần của hắn có thể rơi xuống hay không?”

“Có.”

“Phụt ha ha ha ha…”

“Ngươi lấy thắt lưng hắn làm cái gì?”

“Heo rừng nhỏ Dược trưởng lão nuôi cả ngày chạy loạn khắp núi, sợi gân hổ này lấy về cột heo đi.”

“Ồ.”

“Tiêu sư huynh!” Dịch Hi Thần quay đầu lại, nhảy nhảy nhót nhót vẫy tay với Tiêu Khôi, “Nhớ nắm quần lên nha! Đừng rơi đó!”

“Trưởng Tôn Tử Quân! Dịch Hi Thần!” Tiêu Khôi hỏng mất mà ngửa mặt lên trời gào thét, “Chúng ta chờ xem!”