Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi

Chương 199: Minh Thương Ám Tiễn

Joanna lấy trong túi xách ra một cuốn album, đưa sang:
- Đây là một số ảnh chụp của cô ấy.
Ngoài ảnh sân khấu còn có ảnh đời đời thường, em đều đã sắp xếp cẩn thận, anh xem thử đi.


‘Cô ấy’ là ai? Có vẻ như giữa hai người này còn có mối liên hệ đến một người khác nữa, trực giác mách bảo cô, đó là một người phụ nữ.
Trong đầu cô bỗng hiện lên những lời Anjoye đã nói, anh ta từng nhắc tới một người, một phụ nữ.


Là cùng một người sao? Cảm xúc trong lòng Nhạc Yên Nhi ngổn ngang như tơ vò, thấy Joanna đưa album qua, theo bản năng đưa tay cầm lấy.
Thấy động tác của cô, Joanna đã khấp khởi mừng thầm.
Cô ta rất mong Nhạc Yên Nhi mở ra cuốn album này, sau đó nghi ngờ Dạ Đình Sâm, chất vấn hắn, cùng hắn cãi vã lại càng tốt.


Với tính cách của hắn chắc chắn sẽ không giải thích gì.
Quan hệ giữa họ xuất hiện rạn nứt vậy thì cô ta có thể thừa cơ chen vào rồi.
Nhưng tay Nhạc Yên Nhi mới đưa ra một nửa, Dạ Đình Sâm đã nhanh tay cầm lấy cuốn album kia trước, đặt bên cạnh mình:
- Cảm ơn, tôi sẽ xem sau.


Không chỉ Joanna ngẩng đầu lên nhìn, mà ngay cả nội tâm Nhạc Yên Nhi cũng rung lên một cái.
Cô kinh ngạc nhìn Dạ Đình Sâm bên cạnh, trong mắt hắn không hề có chột dạ và bối rối, vẫn là bộ dáng lãnh đạm như thường ngày, thế nhưng lòng cô không khỏi cảm thấy bất an.


Cô có cảm giác Dạ Đình Sâm không muốn cho mình xem album.
Hắn có chuyện giấu cô.
Trong lúc Nhạc Yên Nhi ngẩn người, không biết Joanna nghĩ tới điều gì mà mắt sáng rực lên, mỉm cười bảo:
- Sắp mười hai giờ rồi, hay em mời hai người ăn trưa nhé.


Thành phố A có nhà hàng rất có tiếng, Đình Sâm dạ dày vốn không tốt, rất hợp dùng những món thực phẩm hữu cơ ở đó.
Cô ta nhìn Dạ Đình Sâm vẻ mong chờ, hắn lại cúi đầu hỏi Nhạc Yên Nhi bên cạnh:


- Em thấy sao? Nhạc Yên Nhi vẫn còn đang nghĩ đến cuốn album kia, trong đầu cô không ngừng chiếu lại cảnh tượng hắn vội vàng nhận lấy nó, lòng cô rối bời, căn bản không hề nghe Dạ Đình Sâm nói gì.
Cô chỉ thấy hắn nhìn mình, giống như đang hỏi gì đó vậy nên luống cuống gật đầu theo bản năng.


Thấy cô đồng ý, Dạ Đình Sâm mới thản nhiên bảo:
- Vậy thì đi thôi.
Joanna cùng Dạ Đình Sâm đứng lên rồi Nhạc Yên Nhi mới hiểu, thì ra là muốn cùng đi ăn trưa.


Nếu biết hắn vừa hỏi cái gì chắc chắn cô sẽ uyển chuyển từ chối, cô chỉ muốn ở nhà, hỏi cho rõ chuyện vừa xong, nhưng giờ đổi ý thì muộn mất rồi.
Dạ Đình Sâm tự lái xe, lúc Nhạc Yên Nhi cùng Joanna lên xe có chuyện thực xấu hổ xảy ra.


Cô ta nhanh chân phóng đến chỗ ghế phụ, mở cửa xe xong mới hô ‘Ai da’ một tiếng, che miệng làm như ngại ngùng bảo:
- Xin lỗi nha, lúc ở nước Anh tôi vẫn quen ngồi ghế phụ cạnh Đình Sâm.
Nói xong cũng không để ý đến phản ứng của Nhạc Yên Nhi, lập tức đóng cửa xe, quay về ghế sau ngồi.


Nhạc Yên Nhi đứng yên chỗ cũ, bàn tay đặt bên hông chậm rãi nắm chặt lại, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Cô ta muốn làm gì, khiêu khích cô sao? Cô không tin cô ta làm thế vì thói quen.


Dạ Đình Sâm đã tới thành phố A vài năm, cũng không mấy khi về nước Anh, thói quen này của cô ta lưu trữ nhiều năm như vậy sao? Chẳng qua là cố tình muốn cô khó chịu mà thôi.


Nhưng Nhạc Yên Nhi không định để cô ta thành công, cô không nói gì, cũng không thể hiện ra chút khó chịu nào, bình thản ngồi vào ghế phó lái.
Cô lên xe, tầm mắt vô ý lướt qua kính chiếu hậu, lập tức thấy Joanna ở ghế sau đang nhìn mình chằm chằm.


Cô dám chắc cô ta thích Dạ Đình Sâm, loại địch ý hữu hình này không thể nào che giấu được.
Từ trên trời rơi xuống một tình địch mạnh như vậy khiến cô áp lực đến khó thở.


Cô ta thích Dạ Đình Sâm, hắn có biết hay không? Tâm cô loạn như tơ rối, vậy nên cả đường đều không nói câu nào.
Trái lại, Joanna không yên lặng một phút nào, cả đường đi không ngừng nói với Dạ Đình Sâm chuyện vài năm gần đây, cùng chuyện khi họ còn nhỏ.


Dù hắn không tiếp chuyện nhưng cũng thỉnh thoảng lịch sự đáp trả một hai câu.
Nhạc Yên Nhi cắn môi, tiếng đàn dương cầm du dương vang trong xe cũng không thể làm lòng cô bình tĩnh lại.
Đến nơi cô mới thấy, Joanna quả thực là đã mất nhiều tâm sức rồi.


Nhà hàng này rất đẹp, phong cách trang trí cũng là kiểu Dạ Đình Sâm thích, hơn nữa đồ ăn đều rất thanh đạm, thích hợp người bị bệnh dạ dày như hắn.
Ngược lại là cô, lúc trước hắn cùng cô đi ăn lẩu đến mức tái phát bệnh đau dạ dày.
Quả thực cùng Joanna khác nhau một trời một vực.


Dạ Đình Sâm dừng xe, Nhạc Yên Nhi cùng Joanna vào nhà hàng gọi món trước.
Không ngờ cô ta còn đặt sẵn bàn.


Cô không kìm được tò mò cô ta đặt bàn từ lúc nào? Chắc phải trước khi hỏi ý kiến họ nhỉ? Có phải trước khi biết Dạ Đình Sâm đã kết hôn không, lúc đó cô ta muốn cùng hắn đến đây dùng bữa rồi sao? Đến nhà hàng cũng hẹn sẵn rồi, xem ra cô ta là có chuẩn bị mà đến.


Dạ Đình Sâm không ở đây, Joanna cũng không khách khí như trước, cô ta cầm thực đơn, nhanh chóng gọi vài món, đều là những món vừa thanh đạm lại vẫn đủ dinh dưỡng.
Cảm giác được tầm mắt của Nhạc Yên Nhi, cô ta mỉm cười:


- Đây đều là những món Đình Sâm thích, tôi không biết cô thích món gì nên không gọi, cô tự mình chọn nhé, đừng ngại.
Nghe cô ta nói trong lòng Nhạc Yên Nhi thấy hơi bực mình.


Đây là sao, trước mặt cô mà khoe khoang hiểu chồng cô đến mức nào sao? Nếu là một người phụ nữ thiếu kiên nhẫn chỉ sợ đã muốn làm ầm lên rồi.


Nhưng Nhạc Yên Nhi dù gì cũng là người trong giới showbiz, sóng gió thế này cũng thấy nhiều rồi, cô lập tức đè lửa giận trong lòng xuống, cười thật tươi đáp lại Joanna:
- Không sao đâu, tôi với chồng mình có sở thích ăn uống giống nhau, dù sao hai người chúng tôi ngày nào cũng ăn cơm cùng nhau mà.


Nụ cười của Joanna cứng đờ lại, cô ta rũ mắt chọn vài món ăn, xong đưa menu cho nhân viên phục vụ.
- Đình Sâm bận như vậy chắc không có nhiều thời gian ăn cơm cùng cô nhỉ? Cô ta giống như vô ý hỏi một câu.
Nụ cười của Nhạc Yên Nhi càng thêm ngọt ngào:


- Anh ấy dù bận đến thế nào nhưng chỉ cần tôi ở nhà đều sẽ trở về ăn cơm với tôi.
Joanna đang giơ tay lấy cốc nước trên bàn dừng khựng lại, hỏi:
Cô với Đình Sâm quen nhau lâu chưa? Chưa được ba tháng.


Cô ta dường như nghe được đáp án làm mình vừa lòng, tươi cười đắc ý lại trồi lên mặt:
- Khi tôi mười tuổi đã quen Đình Sâm, lúc ấy hai chúng tôi cùng học cưỡi ngựa, cô đừng thấy anh ấy lạnh như băng vậy mà lầm, thật ra anh ấy cực kỳ lịch thiệp, vẫn luôn quan tâm đến tôi.


Về sau chúng tôi còn cùng nhau học đánh golf…