Kẻ Phá Đám

Chương 3

Con đường săn đuổi của John Paul Renard dẫn

đến Utopia. Anh săn đuổi tên giết người chuyên

nghiệp đã hơn một năm nay, nhưng không mấy

thành công. Việc thành công mới đây được mọi

người biết đến xảy ra ở Riviera, anh đã khử

được một gã bị truy nã có tên là John Russell.

Nhưng từ vụ ấy đến nay, tên giết người mà anh

săn đuổi có tên là Monk hình như đã biến mất

trên mặt đất. Anh nghe người ta đồn hắn qua

làm ăn ở Paris và ở Cannes, nhưng không có

chứng cớ gì chính xác để anh tin là hắn hiện

đang ở bên ấy.

Mãi cho đến bây giờ anh mới biết chính xác.

Khi John Paul phục vụ trong ngành Thủy quân

Lục chiến và rồi làm việc trong một thời gian

ngắn trong Cục Tình báo, anh đã học được tính

kiên nhẫn. Anh nghĩ rằng cuối cùng tên giết

người sẽ quay về Hoa Kỳ. Linh cảm cho anh ta

tin thế, nhưng lạ thay, điều anh linh cảm đã hóa

ra đúng. Chỉ mới cách đây ba tuần, Monk bỗng

xuất hiện trở lại. Hắn đã lộng hành một vài nơi.

Hắn sử dụng một trong những thẻ tín dụng cũ

của hắn. Làm thế là điều rất bất cẩn và rất

không đúng với một người mà mãi cho đến bây

giờ chưa có sai sót gì trầm trọng trong các hoạt

động phi pháp của mình. John Paul tự hỏi phải

chăng Monk đã vứt cái thẻ đi và có ai đấy tìm ra

và sử dụng nó.

Việc này đáng phải được kiểm tra. Một cuộc tấn

công đã diễn ra tại một suối nước khoáng ở

Colorado có tên là Utopia có liên quan đến một

phụ nữ tên Carolyn Salvetti. John Paul kiểm tra

tài khoản tín dụng của bà ta, anh phát hiện ra

rằng bà có rất nhiều tiền cất tại ngân hàng IRA

và kế hoạch dưỡng già của bà ta là mua hai cái

suối nước khoáng. Chuyện này có liên quan gì

đến Monk không? Có phải bà ta thuê gã để giết

ai đấy? Hay bà ta là nạn nhân sắp đến của hắn.

John Paul còn kiểm tra tên bà qua cơ sở dữ liệu

của chính phủ. Anh sử dụng mật mã cũ của

mình để lấy thông tin, anh biết rất rõ rằng khi

anh khai thác thông tin trên cơ sở dữ liệu này,

những người săn đuổi gã sẽ biết chuyện ngay

tức khắc, và họ sẽ ngộ nhận là hắn chuẩn bị

quay về. Vì thế mà anh không mở máy lâu. Chỉ

trong vòng chưa đầy hai phút là anh đã tìm

được điều anh muốn biết. Salvetti là người rất

tài tình. Không có lệnh bắt giữ tống đạt, không

bị phạt vì đậu xe sai chỗ, không hoạt động

chuyện gì phi pháp. Chồng bà cũng sạch sẽ.

Carolyn Salvetti là Phó giám đốc.

Cơ sở dữ liệu không cho anh câu trả lời nào hết.

Nếu Carolyn Salvetti là mục tiêu kế tiếp của

Monk, thì ai đã thuê hắn? Ai muốn giết bà này?

John Paul quyết tìm cho ra. Vì anh của John,

Remy, sống ở Colorado Springs, nên anh định lái

xe đến đấy thăm anh ta.

Mọi người ở thành phố quê nhà của John,

Bowen, Louisiana, đều xem anh như người ẩn

cư khó tánh, nên khi anh mua chiếc xe Ford SUV

cũ, gia đình và bạn bè anh đều sửng sốt kinh

ngạc. Anh thay đổi một ít, tăng công suất của

máy, ráp vào hai chiếc ghế ngồi ở bếp mà anh

đã làm cho Remy, rồi anh lái xe chạy.

Anh chỉ ở chơi với anh trai hai hôm, đến ngày

16 tháng sáu, ngày Salvetti có kế hoạch đến suối

nước khoáng, John Paul đến đó để đợi bà ta.

Anh hy vọng rằng Monk sẽ bám theo bà ta, và

anh có thể thộp được thằng khốn nạn.

Carolyn Salvetti không có mặt ở đấy. Người thư

ký trực nhật, một gã thanh niên có vẻ quá căng

thẳng, lo lắng với hàm răng to vẩu một cách kỳ

lạ, nói với John Paul rằng bà Salvetti đã hủy chỗ

giữ trước vào giây phút cuối.

Nhưng đây có ghi ngay dưới chỗ giữ chỗ cũ là

cháu của bà ấy, Avery Delaney, sẽ đến ở tại suối

nước khoáng.

- Cô Delaney sẽ ở tại đây một tuần, -- Anh suy

nghĩ rồi nói thêm như thế. -- Như thế là quá rõ

ràng rồi phải không?

Thay vì trả lời câu hỏi, gã yêu cầu anh đến nói

chuyện với ông quản lý. Người thư ký vội vã

quay gót, vấp chân suýt ngã, rồi gã chạy đi tìm

ông chủ.

Một phút sau, Tim Cannon hiện ra, người nhân

viên lẽo đẽo sau ông ta. Vì John Paul đã hết làm

cho cục tình báo, nên anh không có chứng minh

thư để chìa ra cho gã đàn ông nhỏ con môi mím

chặt, rịn mồ hôi xem, cho nên anh phải dùng

phương pháp dọa dẫm. Như mọi khi, phương

pháp này rất có hiệu nghiệm. Có nguyên do gì

đấy mà anh không hiểu, người ta thường tỏ ra

sợ anh. Em gái của anh, Mitchelle, nói với anh

rằng vì anh to cao và vì anh ít cười. Mặc dù anh

ngạc nhiên vì thấy người lạ xa lánh anh, nhưng

anh thường lợi dụng sự lo sợ này của họ.

Cannon cứ tin rằng John Paul làm việc cho nhà

nước. -- Ông ta tin vì John Paul gợi ý nhưng

không khẳng định. -- Cho nên ông ta bối rối,

điều này xác nhận rằng ông ta sợ John Paul, nên

đã không gọi bảo vệ hay là đòi xem giấy chứng

minh. Thực tế là người quản lý không làm gì để

giúp anh nhiều hơn. Ông ta mời anh vào phòng

làm việc của mình, rồi lắp bắp nói với anh rằng

ông ta phải đi giải quyết vài thứ lặt vặt rất gấp,

rồi ông ta ra khỏi văn phòng, đóng cửa lại.

Ngay khi ông ta đi rồi, John Paul bật máy tính

của Cannon lên, tìm mạng, rồi đánh mã nhận

thông tin của mình. Anh rất ghét kỹ thuật,

nhưng đây là con đường duy nhất anh có thể có

thông tin anh cần. Anh muốn xem thử người ta

đã báo động về sự hiện diện của Monk chưa,

anh ngạc nhiên sung sướng khi thấy không có

dấu hiệu gì cho thấy họ đã biết. Khu suối nước

khoáng chưa có nhân viên mật vụ bao vây --

theo ý kiến của John Paul thì nhân viên mật vụ

dễ nhận ra như các nữ tu mặc áo đen -- tức là

Cục điều tra liên bang không biết chuyện Monk

đã trở về Hoa Kỳ. John Paul không có ý định nói

cho họ biết. Cơ quan FBI chỉ làm cho vấn đề

náo động lên. Monk sẽ thấy nhân viên mật vụ,

gã hoảng sợ và lại biến mất mà thôi.

John Paul sẽ không để cho việc này xảy ra. Anh

sẽ đi trước Cục Điều tra, anh chỉ muốn có thể.

Anh có lý do cá nhân để săn đuổi tên giết người,

và anh sẽ không để cho bất kỳ ai cản đường

anh.

Cách đây hơn một năm, Monk đã cố giết em gái

anh, Michelle, và nếu không có chồng cô ấy và

người bạn, thì chắc hắn đã thành công. Monk

chạy trốn, nhưng theo suy nghĩ của John Paul thì

không thể tha thứ cho hắn được. Anh thề chừng

nào mà anh chưa bắt được thằng khốn nạn để

giao cho pháp luật thì anh chưa được yên nghỉ.

Khi bắt đầu đi săn tìm tên giết người, lòng căm

thù của anh càng lúc càng gia tăng. Đặc biệt có

một vụ đã làm cho anh quá bức xúc. Một người

bố đã thuê Monk giết đứa con gái vị thành niên

để cho gã nhận tiền bảo hiểm và trả nợ đánh

bạc. Cơ quan FBI biết Monk đã giết cô gái, vì tên

giết người thường để lại đóa hồng sau khi giết

người xong, và mặc dù người bố đã phi tang

bằng chứng, nhưng trên tấm vải trải giường của

cô bé còn sót lại cái gai. Không có ai than khóc

hay tìm công lý cho cô gái. John Paul biết có

nhiều nạn nhân mà cơ quan FBI chưa biết đến.

Bao nhiêu người vô tội chết trước khi tên sát

nhân bị bắt?