Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân

Chương 111

Trước kia Hoàng Hậu đau đầu, nhiều lần mời thái y vào cung cũng không phải là chuyện gì bí mật, mọi người chỉ cho là sau khi có thai không thoải mái. Lúc này thấy người đi ra Tâm Phương Cư vẻ mặt lo lắng, đi lại vội vàng, không cần nghĩ cũng biết sợ là thai trong bụng của Hoàng Hậu không ổn.

Nghe tin tức, Tống phi lạnh lùng cười một tiếng, hướng về phía Bồ Tát trong Phật đường lạy vài cái, xoay người ra cửa, đối với Lý Tài nhân canh giữ ở cạnh cửa ôn nhu nói: “Đừng nóng vội, mấy ngày nữa sợ là sẽ phải phái ngươi đi qua hầu hạ rồi, điều dưỡng thân thể cho tốt.”

Thân thể Lý Tài nhân khẽ run lên, cúi đầu xuống có nề nếp lên tiếng, chủ tử của mình, kể từ khi biết không thể lại có thai được nữa, liền thay đổi giống như là một người khác, cử chỉ vừa nói vừa cười kia, vẻ mặt kia hoàn toàn không giống so với lúc trước. Nhìn liền khiến cho lòng người phát lạnh, chỉ hận không thể tránh xa một chút nữa.

Nhưng hết lần này tới lần khác, nàng vốn là nha hoàn bên cạnh Tống phi, lúc này người bên cạnh có thể không đến thỉnh an hầu hạ, nhưng nàng lại không thể mỗi ngày không tới đây, chính là sau khi sinh nhi tử, chỉ sợ cũng sẽ như thế......

Vốn là ý định vẫn còn, nghĩ tới sau khi được Hoàng Thượng sủng ái sớm ngày có thể cất đầu dậy ( thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn), nhưng hôm nay chính thức trở thành cung phi mới biết, đường ở hậu cung, đâu có dễ dàng đi như vậy? ——

“Chủ tử, tấm bảng ngày hôm nay lật chính là ngài.”Bạch Huyên hân hoan nhẹ nhàng vào cửa, người còn chưa tới, trước hết báo tin mừng.

“Ừ.” Liễu Mạn Nguyệt nhàn nhạt đáp một tiếng, ngồi ở bên giường, đầu ngón tay vân vê viên cờ trắng, đang mở sách dạy đánh cờ. Hai ngày này cũng không biết làm sao, chính là trong lòng không yên, nhưng không nói ra được vì cái gì. Rõ ràng Các chủ đã chết, nhưng vì sao trong lòng nàng luôn có chút bối rối đây?

Hôm đó trong Lăng Ba Viên xảy ra chuyện, bởi vì Thu Thủy các cách xa, mặc dù Bạch Huyên nghe thấy được động tĩnh, nhưng mà mới hai ngày liền không hề nói nữa, hôm nay nhận được tin tức, biết buổi tối chủ tử nhà mình muốn đi hầu hạ Hoàng Thượng, một lòng đều đặt lên chuyện này.


“Mấy ngày nay ngươi cẩn thận chút, ít đi ra ngoài đi dạo, nếu có chuyện xảy ra, ta không có ở đây...... Liền theonhững người đứng đầu trong viện chúng ta làm việc.” Viên cờ để trên bàn cờ, trong giọng nói của Liễu Mạn Nguyệt mang theo một chút do dự cẩn thận.

“Có thể có chuyện gì?”Bạch Huyên không giải thích được, nghiêng đầu nhìn Liễu Mạn Nguyệt.

“Ta làm sao biết có chuyện gì? Chỉ là dặn dò ngươi một câu, hai ngày này cảm thấy trong lòng không yên...... Cẩn thận không có sai lầm lớn.” Lời này nói không thuyết phục, chính là cùng Hoàng Thượng nói cũng không rõ ràng lắm, chỉ có thể dặn dò như thế, chỉ mong ngàn vạn lần đừng để lời nói của mình nói trúng.

“Ah.” Hai mắt nghi ngờ nhìn Liễu Mạn Nguyệt, Bạch Huyên liền đáp một tiếng, Bạch Oánh cũng đưa mắt nhìn về phía Liễu Mạn Nguyệt, cúi thấp đầu hơn không lên tiếng, nàng cũng tiếp thu ý tứ của Liễu Mạn Nguyệt, ngay cả nàng cũng cảm thấy chuyện này không phải đơn giản như vậy, chỉ nghe thấy một tiếng vang, lập tức kết thúc tất cả? Không khỏi quá mức đơn giản.

Khoảng tháng tám tháng chín, sáng sớm và chiều muộn gió bắt đầu thổi, trên người Liễu Mạn Nguyệt mặc kiện áo choàng, một đường hướng Thính Vũ Các lặng lẽ đi tới.

Hai ngày này bởi vì Các chủ sống chết không rõ, chỗ Hoàng Hậu liên tiếp đau đầu, liền cáo ốm không có gọi chúng phi tần đi qua thỉnh an, nàng ta cũng càng ít đi ra ngoài. Thường ngày xế chiều còn có thể đi qua điện Hồng Tâm phụng bồi Hoàng Thượng, mấy ngày nay bởi vì trong lòng nàng có chút không yên, Hoàng Thượng sợ thân thể của nàng khó chịu, nên không có gọi nàng đi qua.

Bốn phía mờ ảo, đều là cỏ cây ở trong gió đong đưa, mang theo chút u ám, tuy nói chỗ này dùng cho giải trí trong ngày hè thật sự không tệ, nhưng vừa đến thu đầu mùa đông, liền lộ ra vẻ vô cùng tiêu điều, khiến cho người ta trên người trong lòng đều phát lạnh.

Từng bước đi đến cửa Thính Vũ các, Bạch Oánh Bạch Hương liền xoay người trở về, chỉ có Liễu Mạn Nguyệt một người vào trong Thính Vũ các.

“Tại sao mấy ngày nay trong lòng không yên?” Lôi kéo tay nàng, vào phòng, Hoàng Thượng ôn nhu hỏi.

Đôi môi mấp máy, đưa mắt nhìn hắn một cái, thở dài, cười khổ: “Không thể nói rõ, chính là cảm thấy hoảng hốt.”


“Sáng mai truyền thái y tới xem cho nàng một hồi, mở hai bộ thuốc an thần.” Ôm vai kéo cả người nàng ngồi xuống bên giường, thấp giọng ở bên tai nàng nói.

“Không cần phải làm như vậy......Lại không mắc bệnh nặng gì.”Liễu Mạn Nguyệt lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ nhíu lại.

“Là sợ uống thuốc đắng sao?” Hoàng Thượng khẽ cười, ở trên mặt nàng xoa xoa.

“Biết rõ đắng còn muốn thiếp ăn?”Đưa mắt nhìn hắn một cái, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ đi ra ngoài.

” Sinh con cho trẫm đi......” Người trước mặt xinh đẹp như thế, khiến trong lòng không khỏi mềm mại sắp hóa thành nước, ấn lấy bả vai của nàng hai người tựa sát ngã đến trên giường.

Lông mi run rẩy, mấy ngày qua tâm phiền ý loạn, vẫn không muốn nghĩ đến chuyện sinh con lúc này, cho đến lúc này, trong đầu mới thật tình suy nghĩ.

Sinh đứa bé cho hắn? Nàng cũng không có gì không vui, nhưng lúc này trong lòng luôn không yên, rất sợ lại xảy ra chuyện quan trọng gì......

Ngước mắt lên, là có thể nhìn thấy ánh mắt của hắn nhìn mình, nơi đó tình nồng đậm, ý tràn đầy khiến lòng của nàng không khỏi mềm nhũn xuống, nhẹ giơ lên hai cánh tay, vòng lên bờ vai của hắn.

Người trong ngực, kiều diễm như hoa, ở nơi này dưới ánh nến, lộ ra vẻ vô cùng kiều diễm.

Người dán tại trên người nàng, chỉ muốn đem nàng nhập vào trong thân thể của mình, không tách ra.


Cúi đầu xuống, hôn lên môi của nàng, đôi môi chạm vào, dây dưa, thật lâu sau khẽ ngẩng đầu lên: “Mấy ngày nay trẫm bắt tay vào dọn dẹp đội ngũ của Lưu gia, chờ Lưu gia ngã, nữ nhân ở trong Cung Lí kia liền dễ làm...... Đợi thêm mấy ngày nữa......”

Sững sờ nhìn hắn, lời này của hắn xem như là đáp ứng yêu cầu của mình sao?

Người tuy rằng nhập Cung, lại chưa từng nghĩ đến muốn ngồi lên trên ghế kia đi. Chính là sau khi được hắn chuyên sủng, nàng cũng không còn nghĩ tới muốn ngồi lên vị trí Hoàng Hậukia. Vị trí kia quá cao, quá mệt mỏi, lấy tính tình của nàng đâu có nguyện ý đi ngồi? Có thể cùng hắn hàng đêm ở một chỗ như vậy, liền không có câu oán hận, dù sao bên ngoài vẻ vang bên trong lòng sẽ phải khó chịu. Vả lại, hiện nay như vậy, Hoàng Thượng có lẽ còn thích thú với sự vụng trộm này, nếu như một khi thường xuyên ngay ngắn cùng hắn ngồi ngang hàng, có lẽ sẽ không có phần mới mẻ thú vị này.

Nhưng nếu cùng hắn nói chuyện này, nói bản thân mình không thích ngồi vị trí kia, liền lộ vẻ già mồm cãi láo. Huống chi, lập Hoàng Hậu cũng không phải là lập sủng phi, chuyện này cũng không phải Hoàng Thượng định đoạt, trong nhà mình không có ai, trong triều lên tiếng phản đối chắc chắn có một mảnh, đâu có dễ dàngnhư vậy?

Nghĩ đến đó, trong lòng liền yên ổn, rồi lại sinh ra một cổ xót xa trong lòng —— có lẽ không phải là mình không muốn, mà là biết rõ mình ngồi, cũng ngồi không yên, mới muốn trốn tránh đi......

Nến đỏ chiếu lên màn trướng, tấm màn che giường dao động, một đêm Xuân tiêu vài lần, hai người ôm nhau mà ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau, sau khi thức dậy theo thói quen giơ tay lên hướng về huyệt vị sau đầu ấn, lại bị Hoàng Thượng kéo tay, quay đầu kinh ngạc nhìn về phía hắn, bắt gặp hắn cười như không cười hướng về phía mình lắc đầu, lúc này sắc mặt không khỏi đỏ lên, nhớ tới lời nói ban đêm hắn đã nói, thu tay trở lại.

Bởi vì chuyện xảy ra ở trong cung kia, ầm ĩ đến lúc này Lưu Thừa tướng với người trong Các ngầm cắm ở trong triều đình trong lòngđều không yên, thoáng cái bị Hoàng Thượng nhổ ra không ít người.

Trong những thế gia đệ tử này, cũng có không ít người bị tước quan bãi chức, trong lúc nhất thời lòng người hoang mang rối loạn, không biết rốt cuộc tiểu hoàng đế muốn làm ra chuyện gì. Loại trừ một ít người, dù sao cùng thay thế được một chút, một ít nhân thủ Hoàng Thượngtự mình bồi dưỡng chưa đủ đắc dụng, liền từ trong những người vốn không quá vừa lòngchọn ra một ít, những người đó vốn có oan khí( oan khuất + tức giận), này vừa lên, đương nhiên sẽ nhằm vào những cá nhân có địa vị cao, bản thân là hạng người tầm thường nhưng trong lòng lại không cam lòng, đoán chừng trên triều đình có thể sẽ náo nhiệt hơn.

Vốn người chưởng quản thì dứt khoát buông tay không quản rồi, người vừa mới tới nhất thời tiếp bất quá tay, trong lúc nhất thời ầm ĩ lộn xộn, Hoàng Thượng mặc dù có thể lấy cớ chuyện này tước đoạt một ít người đi nữa, cũng hiểu được, lại tiếp tục như thế nữa, ngoài thân tín đứng đầu của mình trong học viện kia còn không có đi lên, trước hết gọi những người nhổ ra trở về mới phải, thủ hạ chỉ đành phải nới lỏng nữa, vừa mở rộng vừa từ từ chế thuốc lấy——


“Chỉ còn biện pháp đó sao?!” Lưu Thừa tướng ngẩng đầu lên, hướng lão giả trước mặt kinh ngạc hỏi.

Lão giả chậm rãi gật đầu, thở dài: “Chuyện này......Cần được bàn bạc kỹ hơn.”

Lưu Thừa tướng buông thõng ánh mắt, trong lòng vòng vo mấy vòng, ông biết, mặc dù Mặc trưởng lão nói như thế, nhưng có thể ở lại trong các một ít lão nhân kia đều thành tinh đấy, thuộc hạ chắc chắn có lưu lại đường rút lúc mấu chốt, … mấy cái dược hoàn (thuốc viên) này tất nhiên không phải là toàn bộ, ngay cả chính ông, lúc Các chủ tiến lên phương Bắc mang theo một ít đồ thu được đặt ở chỗ ông, trong đó liền có giải dược kia, lúc này đều bị hắn giữ lại, âm thầm dấu làm của riêng.

“Nếu như thế...... Vậy có một ít Ám Tử liền bị vứt bỏ......” Lưu đại nhân tay vuốt chòm râu, chân mày cau lại, đưa mắt nhìn về phía Mặc trưởng lão.

Mặc trưởng lão chậm rãi gật đầu: “Hôm nay tình hình không rõ, trong Các còn phải đợi Các chủ chuyển thế trở lại...... Yêu cầu tự mình làm việc như thế mới ổn thỏa.”

Lưu Thừa tướng xoay người, đi tới một chỗ bên cạnh bình hoa, tay chuyển động mấy lần, liền mở ra Ám các, xoay người trở lại, tiến tới bên cạnh Mặc trưởng lão thấp giọng nói: “Có một số cá nhân quan trọng không thể tự mình hành động, lúc này có hai người mang thai...... Trước kia còn từng hầu hạ qua đấy, chỉ là thời gian ngắn ngủi, còn không biết có thể hay không......”

Mặc trưởng lão lắc đầu: “Trừ Hoàng Hậu cùng cái họ Phương bên ngoài kia, trước đều quăng đi, chính là có thể đắn đo ở hài tử, người bên ngoài sinh ra chỉ sợ cũng không thể đi qua chú ý kiêm trông nom và dạy bảo, mà trong cung Ám Tử quan trọng có thể mạnh hơn nhiều so với các nàng mấy nữ nhân sinh ra hài tử này.”

Lưu Thừa tướng chậm rãi gật đầu, giơ tay lên vuốt vuốt chòm râu, cầm ra mấy cái: “Lúc này mấy cái rất ổn thỏa, mà ở trong cung nhiều năm.” Vừa nói, dừng một chút, lại nhắc đến tên của một người, nghi hoặc nói, ” không cần phải giữ lại nàng ta rồi?”

“Đối với tỷ muội Ngọc gia này, tâm luôn cao nhất đấy, chỉ sợ ngày sau một khi đắc ý, liền khó nắm ở trong tay hơn nữa.”Mặc trưởng lão chậm rãi lắc đầu.

Lưu Thừa tướng trong lòng hơi động, nhưng ngay sau đó chợt hiểu ra, Mặc trưởng lão và Lạc trưởng lão không hòa thuận, lúc này nếu lão tới được, tự nhiên sẽ không đi để ý tới Lạc trưởng lão dạy dỗ điều động thuộc hạ ngay cả là có thể có thai cũng sẽ vứt bỏ không để ý tới.


“Trong hai người các nàng có thể có một người sinh con là được, nếu không sợ rằng đều có thể không được......” Mặc trưởng lão híp mắt, “nhà của Phương lương nhân kia ở nơi vắng vẻ chút, nếu hối hận quay về tìm phải mất khoảng mấy tháng phu nhân tạm thời giam giữ, đợi nàng sinh được nhi tử rồi, âm thầm đưa vào trong cung len lén đổi là được.”

“Nhưng trong cung thủ vệ sâm nghiêm......Sợ là không dễ nằm vùng......” Lưu Thừa tướng lại nhíu mày, trầm giọng nói.

“Còn có bảy tám tháng nữa, vả lại, Các chủ trước kia đã phân phó rồi, không bằng......” Tay, tay làm hình dáng đao, giơ lên cắt xuống, Lưu Thừa tướng ánh mắt sáng lên chậm rãi gật đầu. Mấy ngày nay Hoàng Thượngcàng ngày càng ép bức chặt, còn không bằng dứt khoát....