Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân

Chương 10

Đưa tay vén rèm lên, chợt nhìn thấy ở đỉnh núi đối diện kia làm như có bóng người chuyển động, sắc mặt Liễu Mạn Nguyệt lập tức trắng đi. Là nhìn thấy lên núi rồi, vì vậy chạy tới diệt khẩu sao? Hay là vừa vặn chủ nhân chỗ này  cũng tới? Hay chỉ là tùy ý đi loạn dạo chơi ngang qua nơi này?.

Bất luận là người nào, nếu biết có người ở đây thì mình dữ nhiều lành ít....

Nghĩ tới đây, một đôi hoa đào mắt mạnh mẽ kiên định, xoay người đánh giá bên trong đình. Trong đình này mấy có cái sập, cũng có tủ nhỏ để sách và vật dụng, nhưng những thứ này đều không dấu được người. Đi thêm mấy bước liền đi tới bên cạnh định, vén lên bức rèm sa mỏng cúi xuống phía dưới nhìn quanh, may mắn, cái đình này không phải là xây giáp bên vách núi, bốn bề đều có chút ít trống không. Chỗ mặc dù không lớn, nhưng cũng có thể miễn cưỡng giấu người, chỉ cần người trong đình không cố ý thò đầu ra phía ngoài nhìn quanh thì tốt.

Khẽ suy tư, liền vị trí phía bắc ở bên ngoài đình, đầu tiên là do nơi này ở phía sau đình, mà đối diện nó là vách núi hẳn sẽ không có người ra nhìn. Hai là này bên ngoài tuy có chỗ rộng hơn chút ít, nhưng nếu mình ngồi ở chỗ nầy có người đến phía ngoài nhìn quanh cũng không thấy.

Nhấc quần bước đi ra ngoài, ngay sau đó liền dán chặt lên vách tường của mái ngồi xuống, suy nghĩ một chút, liền nằm vật xuống ở bên ngoài đình. May là, đất ở phía ngoài đình cũng là bùn đất, nên trên mặt đất mọc không ít hoa cỏ, vì vậy trên mặt đất cũng không quá bẩn. Nếu như đây là tảng đá xanh bóng loáng thì ngược lại có chút ít nguy hiểm.

Làm như qua hồi lâu, mới nghe được bên kia kia cầu có tiếng thì thầm loáng thoáng, thì có người đã vào trong đình.

Nhưng ngay sau đó, liền có tiếng rót nước bưng trà, tên còn lại làm như vào ngồi trên bồ đoàn. Liền nghe một người mở miệng nói: “Triệu thống lĩnh chắc là một lát nữa sẽ tới.”

Mạn Nguyệt trong lòng cả kinh, kẻ ngồi bên ngoài rốt cuộc là người phương nào? Chẳng lẽ là Thái hậu hay Thái phi sao? Mà có thể triệu kiến thị vệ thống lĩnh tới đây?.

Đang suy nghĩ, thì liền nghe một người”Ừ” một tiếng. Tiếng nói kia tuy nhỏ, nhưng lúc này lại phảng phất như sấm vang ở bên tai. Lẫn bên trong tiếng trong trẻo mang theo chút khan khàn, nghe thấy cực kỳ quen tai, không phải là tiểu hoàng đế Thừa An Đế thì còn là người phương nào chứ?


Tim ở trong lòng ngực nhảy thình thịch, các ý nghĩ trong đầu lần lượt rối rít hướng ra phía ngoài mà bay. Hoàng đế này sao không có ở trong ngự thư phòng làm lão đầu ngẩn người? Lại tới đây triệu kiến thị vệ thống lĩnh làm gì? Còn có lời đồn đãi xưa nay ở vách núi này  ......

Trong lòng như có tia chớp xoẹt qua, liền nghe trên cầu bên kia lại có động tĩnh, đằng trước làm như thái giám nói: “Đã tới.”

Tiểu hoàng đế nơi đó chưa từng lên tiếng, chắc là chỉ gật đầu.

Triệu thống lĩnh kia đi rất nhanh, không lâu lắm liền đến trong đình, cúi người liền lạy: “Vi thần bái kiến Hoàng thượng.”

” Đứng lên.” Tiểu hoàng đế kia tiếng nói vịt đực mặc dù xưa nay khó nghe, nhưng lời nói trầm ổn như lúc này cũng hiếm thấy, “Đã điều tra ra rồi?”

“Hồi Hoàng thượng.” Triệu thống lĩnh làm như đem cái gì từ trong lòng ngực móc ra, cẩn thận giao cho tiểu thái giám bên cạnh dâng lên cho Hoàng thượng xem qua, “Đã tra xét, nhang này có tên là Nhiên Tình Hương là hương liệu được đốt khi tiến hành ân ái còn dư lại.”

Tiểu hoàng đế làm như ngó chừng hương tro kia, qua một hồi lâu, bỗng nhiên nở nụ cười lạnh: “Bốn yêu nữ kia cũng thật hảo tâm cơ.”

Hai tay Liễu Mạn Nguyệt khẽ run, trong lòng đại chấn. Nhiên Tình Hương nàng cũng biết, vật này ở trong Các cũng có, chẳng qua là mình xưa nay không có gặp, trước khi xuống núi liền không có cần vật này, lại càng sợ lúc vào cung bị tra ra, cũng không tiện giải thích. Chợt nhớ tới trong lương đình ban đêm hôm đó, nghe trong đình kia bay tới mùi thơm dường như chính là của nợ này.

Chẳng qua là ngày hôm đó trong vườn khắp nơi đều có hoa cỏ, mình nhất thời không có đoán được thôi.

Tiểu hoàng đế chẳng lẽ là phát giác mùi hương trong đình hôm đó khác thường, nên sai người đi thăm dò?.

Triệu thống lĩnh cúi đầu, không dám lên tiếng.

“Nhang này là thủ đoạn bỉ ổi của Tiên các đúng không?” Trong lòng mới vừa nghĩ xong, lời của tiểu hoàng đế không ngờ đem Liễu Mạn Nguyệt sợ đến ra một thân mồ hôi lạnh, hắn...... Thế nhưng biết...... Hắn sao có thể biết?.


“Cái này thì vi thần cũng không rõ ràng lắm, Tiên các kia làm việc quỷ dị, xưa nay thủ đoạn ùn ùn......” Triệu thống lĩnh đắn đo, rồi từ từ giải thích.

Tiểu hoàng đế chợt cười lạnh: “Tiên đế cùng bọn hắn đấu cả đời, cuối cùng cũng không...... Thôi, cẩn thận ngó chừng xung quanh là được.”

Triệu thống lĩnh đáp “Dạ”, chỉ nghe hoàng đế phân phó nói: “Bên Bình Viên kia, hai ngày này mỗi ngày đều đưa lên văn chương được viết, có điều tra trong giấy mực kia có thể có độc không?”

Triệu thống lĩnh nhanh chóng thùy thân nói: “Đã tra xét, xác nhận không có.”

“Có phòng vô phòng...... Tiểu Châu tử.”

“Có Nô tài.”

“Nếu như thu lần nữa, có bao nhiêu đốt bấy nhiêu là được.”

“Vâng”

Dứt lời, Hoàng đế liền vung tay lên, nói: “Lui ra đi.” Triệu thống lĩnh bận rộn lĩnh mệnh thối lui khỏi, qua không đầy một lát, chờ tiếng trên cầu kia càng ngày càng xa sau, lại nghe kia tiểu hoàng đế nói: “Đi đi.”

Nhưng ngay sau đó trên cầu lại vang lên âm thanh, làm như có người rời đi.

Liễu Mạn Nguyệt trong lòng khẩn trương, không biết người đi  là tiểu thái giám hầu hạ, hay là hợp với Hoàng thượng cùng nhau rời đi. Lại thêm vừa mới rồi nghe bọn họ kia nói chuyện, trong bụng lại càng kinh nghi bất định, hiện tại phía trên dường như không có động tĩnh nữa, thì mới cẩn thận suy nghĩ.

Nhân định năm thứ bảy, Tiên hoàng băng hà, thái tử bảy tuổi, bảy tuổi lên ngôi kế vị, bởi vì Hoàng đế tuổi quá nhỏ, Thái hậu buông rèm chấp chính. Sau đó, chỉ nghe dân gian nói, bởi vì tiên đế băng hà, tiểu Hoàng đế đã bị bệnh một trận, sau khi khỏi bệnh, liền theo Thái hậu dời tới Hạc Lâm Viên dưỡng bệnh, đại thần trong triều cứ cách mấy ngày là ra khỏi thành Bắc thượng tấu.


Hiện nay từ trong lời nói của tiểu Hoàng đế mà nghe ra, cái chết của hoàng đế Nhân Định, không chừng có quan hệ cùng người trong Tiên các, mà những chuyện này tiểu Hoàng đế hẳn là biết rõ tình tiết của sự kiện. Còn nữa, khi hoàng đế Nhân Định còn tại vị, không ngờ đã biết chuyện Tiên các?.

Chân mày của Liễu Mạn Nguyệt càng nhíu càng chặt, chuyện này, mình chưa từng nghe nói qua, nghĩ đến cái chết của hoàng đế Nhân Định chẳng lẽ là người trong Các gây nên, nhưng chuyện quan trọng thế này, ai lại nói cho người nằm vùng nho nhỏ như mình biết chứ?

Lại không bàn về đại sự cỡ này, chỉ nói người nằm vùng mà trong Các huấn luyện, chỉ có những người cùng tuổi, mà có nhiệm vụ cùng một chỗ thì thỉnh thoảng mới có thể ở trong Các tình cờ gặp mặt lẫn nhau. Về phần những kẻ khác, số tuổi nhỏ hơn hoặc lớn hơn lại càng thấy cũng chưa từng thấy, chỉ biết nghe lệnh của trưởng lão cấp trên, chuyện bên cạnh hỏi thăm không được, nghe ngóng cũng không ra. Nếu như trong lòng có ý nghĩ muốn dò thăm xung quanh, mà để cho những người sống cùng biết được, thì sẽ bị cấp trên động thủ trừ đi, chỉ để lại những người dễ khống chế mà an phận.

Chả trách Tiểu Hoàng thượng này từ đầu đến cuối đều không để ý đến bốn người mình, mà còn biến đổi biện pháp hành hạ, thì ra là đã biết. Chẳng lẻ Lưu đại nhân kia cũng là người trong Các sao? Nên mới khiến chuyện này bị hỏng?

Liễu Mạn Nguyệt đang suy nghĩ xuất thần, lúc mình xuyên qua đến đây mới vừa vặn bốn, năm tuổi, liền bị cha mẹ bán đi, sau đó mới bị trong Các mua về dạy dỗ, mà Lưu đại nhân kia dù chưa được gặp mặt, nhưng xem chừng ít nhất là trưởng giả ba bốn mươi tuổi rồi, nếu như mấy năm trước có cắm người vào bên cạnh hoàng đế Nhân Định chắc là có. Chẳng qua là lão hoàng đế này không phải là quá biết nhẫn nhịn sao? Loại nằm vùng một khi tra ra, mà không chịu trừ đi còn giữ ở bên người cho làm đại thần sao?

Chẳng qua lúc tiểu hoàng đế kế vị vừa vặn bảy tuổi, chẳng lẽ, là lão hoàng đế trước khi chết đem những chuyện này nói với hắn?

Đang suy nghĩ, thì cái chân liền không tự chủ giật giật, một trận nhức mỏi đánh tới, nói ngứa không ngứa, nói đau không đau, hẳn là do ngồi một tư thế quá lâu mà không đã bị tê chân......

Tê chân nhiều suýt chút nữa làm cho nàng kêu ra tiếng, chợt nhớ tới mình hiện nay còn đang ở hiểm cảnh, lúc này mới mạnh đem ý nghĩ muốn kêu ra tiếng kia nuốt trở vào, chỉ hít một hơi.

Lỗ tai ngóng lên, chợt nghe được trong đình phía sau có tiếng trà chén nhỏ đụng chén nước, thầm nghĩ trong lòng “Nguy hiểm thật”, tiểu hoàng đế kia quả nhiên chưa từng rời đi, mà là ngồi ở trong đình không biết đang làm những gì.

Vừa chịu đựng kia trận đau nhức, vừa từ từ cử động một chút, để cho cặp chân kia đổi lại tư thế, chẳng qua là ngàn vạn lần không dám động tĩnh quá lớn, không thể để cho vị ở bên trong kia nghe được.

Nếu như biết hoàng đế đã phát hiện thân phận của bốn người, vậy sau này phải làm như thế nào mới tốt? Báo trở lại trong Các? Nếu như trong các biết tiểu hoàng đế đã biết rõ chuyện trong Các, mà còn giả bộ như còn tấm bé không hiểu chuyện, không biết trong Các sẽ làm như thế nào.....

Suy nghĩ một chút, hai mắt hơi trầm xuống, hoàng đế Nhân Định kia chết như thế nào, mình cũng không biết. Nhưng vừa mới nghe lời của Hoàng thượng nói, Nhân Định Đế giống như đã cùng Tiên các đấu qua, không chừng chính vì vậy, gián điệp Tiên các cài vào đã đem người giết chết, để cho hài tử không hiểu chuyện thượng vị, còn nghĩ ra biện pháp tạo ra mấy”Thác cô chi thần” (trước khi chết gởi gắm con cái lại cho người khác, thường chỉ vua chuá gởi con cái lại cho đại thần) đến xung quanh Thái hậu, thuận tiện đem vây cánh bố trí trong triều chính.


Bốn người mình được vào cung cũng bởi vì tiểu hoàng đế này số tuổi càng  ngày càng lớn, lúc này mới nếu mỹ nhân kế để khống chế Hoàng thượng mới này......

Bên này nghĩ tới đây, chợt nghe người trong đình làm như đứng lên, cầm quyển sách trong tay thả vào trên kệ, mở miệng nói: “Ra đi.”

Trong lòng Liễu Mạn Nguyệt giật mình, chẳng lẽ lời này là nói mình? Hay là trong đình này còn có người thứ ba?.

Trong lòng nghĩ tới đây, lỗ tai liền bám lấy, đưa tay che miệng mũi lại, vạn lần không dám ra thở mạnh chút nào, rồi lại nghe giọng khan khan của tiểu hoàng đế nói: “Chẳng lẽ còn muốn trẫm đi tự mình mời đi ra ngoài sao?”

Lời này rốt cuộc là đang nói người nào? Mình đã làm gì để lòi đuôi rồi?

Trong lòng bối rối, ngẩng đầu, hướng cái màn tơ trên đỉnh đầu kia nhìn lại, chợt thoáng một cái, có bàn tay thon dài vén lên màn cửa màu xanh nhạt kia, trước mặt bỗng xuất hiện vẻ mặt thanh tú lạnh nhạt của tiểu hoàng đế, trong đôi mắt ưng lạnh lẽo đang nhìn mình mang theo ý nghĩ giết chóc.

Thì ra là...... Thật đúng là đang nói chuyện với ta a......

Nàng ở phía dưới, tư thế kỳ quái nửa nằm ở vách đá, hai mắt trợn tròn lộ ra ý sợ hãi, đang cầm tay trái chặc che miệng mũi, làm như sợ kêu ra tiếng vậy.

Hoàng thượng hai mắt khẽ nhắm, giọng nói lạnh nhạt chế giễu: “Thật đúng là muốn trẫm tới tự mình mời đi ra ngoài a.”

Khóe miệng Liễu Mạn Nguyệt khẽ giật hai cái, trên mặt nở nụ cười khô khốc không được tự nhiên, nhanh chóng mở trừng hai mắt: “Thiếp thân ra mắt Hoàng thượng, không phải là thiếp thân lên mặt không chịu ra, mà vì chân của thiếp thân...... đã tê rần.”

Khuôn mặt Hoàng đế vốn bình tĩnh, trong mắt mang đầy sát ý, lại không nghĩ tới Liễu Mạn Nguyệt lại nói ra lời này, đầu tiên là ngây người, lông mày bỗng nhiên cau lại, phá lên cười.

Hoàng thượng cư cao lâm hạ cười, Liễu Mạn Nguyệt chỉ đành phải nở nụ cười cứng ngắt ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng cảm thấy...... Dường như vị tiểu hoàng đế này cười đến quá hăng hái rồi, ngay cả mấy tia nước bọt cũng văng tới chỗ nàng.


Nàng âm thầm len lén lau đi chấm nhỏ nước bọt trên mặt kia, trong tai nghe tiếng cười của tiểu hoàng đế cuối cùng cũng nhỏ xuống. Dừng lại tiếng cười, tiểu hoàng đế tựa vào trên cây cột bên đình, một đôi mắt ưng tựa tiếu phi tiếu  nhìn Liễu Mạn Nguyệt, ngân nga hỏi: “Vậy Liễu mỹ nhân hiện nay cảm thấy đi đứng còn tê dại nhiều không?”

Nụ cười của Liễu Mạn Nguyệt giật giật, chậm rãi vịn bức tường mái đình đứng lên: “Đã khá, đa tạ Hoàng thượng quan tâm.”

Hoàng đế khẽ gật đầu, lạnh nhạt hỏi: “Vậy, hiện nay là ngươi tự mình nhảy xuống, hay là làm phiền trẫm tự mình động thủ, đem ngươi ném xuống?”