Huyết Y Kỳ Thư

Chương 80: Nhìn Phụng kiếm đau lòng kiếm thủ

Ngô Cương tự nghĩ:

- Nếu tên tù phạm này đúng là đại ca Ngô Hùng thì vụ bí mật lớn này sẽ được phanh phui.

Chàng nghĩ vậy liền đáp:

- Tại hạ tuân mệnh mà làm việc không dám hạ sát đối phương.

Người che mặt mặc áo cẩm bào bảo thủ hạ:

- Lấy ghế cho thiếu hiệp ngồi.

Một hán tử áo đen lập tức lấy ghế dặt vào chỗ cuối cùng ở hàng mé tả.

Quản sự Phỉ Nguyên khẽ bảo Ngô Cương:

- Mời thiếu hiệp ngồi xuống. Đây là phần danh dự được dành cho thiếu hiệp.

Ngô Cương không nói nửa lời. Chàng hiên ngang bước lên thềm lại ngồi xuống ghế.

Quản sự Phỉ Nguyên lùi sang một bên.

Người che mặt mặc áo cẩm bào lớn tiếng ra lệnh:

- Đem người lên đây!

Ngô Cương trống ngực đánh thình thịch, chàng tự hỏi:

- Tên tù phạm làm nhiều chuyện tà ác mà Minh chủ nói đây phải chăng trỏ
vào việc lạm sát các tay cao thủ các phái? Nếu sự thực đúng như vậy có
thể đúng là y rồi...

Ngô Hùng gây ra nhiều trường huyết kiếp, bị
Võ minh bắt được cầm tù, phong tỏa công lực. Vì Võ lâm minh chủ muốn bức bách y thi triển kiếm pháp vô địch nên mới để y sống. Bữa nay hắn mượn
tay Ngô Cương để bắt buộc Ngô Hùng phải trổ toàn bộ kiếm pháp của y. Như vậy kế hoạch của Minh chủ thật là tuyệt diệu...

Ngô Cương lại tự hỏi:

- Trong nhà có kẻ nghịch tử gây thảm họa thì nên giết đi hay không? Mình giết y rồi đây trả lời với tẩu tẩu là Hồ Ma Công chúa làm sao? Nếu đối
phương không phải là bào huynh Ngô Hùng mà họ đã chịu nhiều đau khổ rồi
thì có nên bảo toàn tính mạng cho họ không?

Chàng còn đang ngẫm
nghĩ chợt thấy ba người từ mé cửa đông xuất hiện. Người đi trước là một
hán tử đầu bù tóc rối mặt mũi lem luốc, quần áo lam lũ. Hai người đi sau đều là Kim kiếm thủ.

Ngô Cương hít một hơi khí lạnh tự hỏi:

- Hán tử này hình thù quái đản, có lý đâu lại là Vô địch Mỹ kiếm khách Ngô Hùng được?

Chàng chẳng có một ấn tượng gì về Ngô Hùng, nhưng chàng nghĩ rằng y đẹp trai
lắm mới phải, nếu không thì sao người ta lại kêu bằng "Vô địch Mỹ kiếm
khách".

Hán tử kia cặp mắt vô thần chỉ lộ vẻ căm hận sâu cay.
Chân y đi thất thểu, song vẫn giữ được độ số từng bước, tỏ ra là con
người có tính khí cương trực.

Phải chăng y là Ngô Hùng?

Ngô Cương tự đặt câu hỏi đến mười mấy lần. Mạch máu trong người chàng mỗi lúc một mạnh thêm.

Chỉ trong khoảnh khắc ba người đi tới dưới thềm liền dừng bước lại.

Trong sảnh đường im lặng như tờ, tưởng chường như mũi kim rơi cũng nghe thấy rõ. Bầu không khí biến thành khẩn trương kỳ bí.

Sảnh đường này tuy kêu là Võ Sảnh mà thực sự nó có tư cách một tướng đài. Ba mặt trống không. Nhà cửa toàn phía sau. Hai cây cột trước chống lấy nóc nhà. Hai bên tả hữu đều có thềm dài đến hai trượng. Cuối thềm có ba bậc đi lên.

Chỗ Ngô Cương ngồi ngay bên thềm nên mọi người kia đến
nơi chàng coi rất rõ. Chàng nhìn thấy hán tử này râu ria xồm xoàm, mình
gầy như hạc. Người y tiết ra một mùi khét lẹt khó ngửi. Áo quần tả tơi
coi chẳng khác nào người đeo rẻ rách. Đúng là một tên tù phạm.

Người che mặt mặc áo cẩm bảo lên tiếng:

- Đại kiếm thủ! Bữa nay ngươi có cơ hội lại thấy được ánh mặt trời thế
là may mắn lắm. Ngươi hãy giữ gìn tấm thân và hy vọng có ngày được trả
lại tự do.

Hán tử kia da mặt cử động, cất tiếng ấm ớ hỏi:

- Phải chăng đây là một thứ cạm bẫy?

Người che mặt mặc áo cẩm bào đáp:

- Đối với ngươi, hiện nay hai chữ cạm bẫy không có ý nghĩ gì hết.

Hán tử hỏi lại:

- Vậy nó là cái gì?

Người che mặt mặc áo cẩm bào đáp:

- Là một cơ hội.

Hán tử cười ha ha hỏi:

- Cơ hội ư? Ngươi khéo dùng chữ ấy?

Người che mặt mặc áo cẩm bào nói:

- Ngươi hãy nghe đây. Bản tọa nói sao đúng vậy, Cử tọa ngồi đây đều là
những người làm chứng. Bữa nay là ngày quyết định cuộc sinh tử của

ngươi...

Hán tử ngắt lời:

- Bản nhânđối với hai chữ sinh tử đã quên mất rồi.

Người che mặt mặc áo cẩm bào nói:

- Đã là người ai cũng thích sống và ghét chết. Ngươi nói vậy chẳng qua là một lời trái với tâm nguyện.

Hán tử lại cười nói:

- Đại Minh chủ thử nói nghe!

Người che mặt mặc áo cẩm bào nói:

- Bản tọa sẽ giải bỏ cầm chế cho người rồi khôi phục công lực. Rồi sẽ ...

Hán tử nói:

- Rồi làm sao?

Người che mặt mặc áo cẩm bào đáp:

- Rồi ngươi cùng một nhân vật được hậu tuyển làm Kim kiếm thống lãnh của bản minh mở cuộc tỷ thí.

Hán tử lạnh lùng hỏi:

- Rồi sao nữa?

Người che mặt mặc áo cẩm bào đáp:

- Ngươi thắng y thì sống mà bại y thì chết.

Hán tử trong lòng xúc động, ý niệm cầu sinh của y chưa mất hết. Câu này đối với người võ sĩ nghe rất hấp dẫn. Y cho là một cơ hội đường đường chính chính:

Bất giác y cất tiếng run hỏi:

- Vì nguyên nhân gì mà đại Minh chủ lại mạo hiểm thế?

Người che mặt mặc áo cẩm bào hỏi lại:

- Sao lại gọi là mạo hiểm?

Hán Tử đáp:

- Bản nhân khôi phục được công lực há chẳng phải là một mối lo cho Minh chủ .

Người che mặt mặc áo cẩm bào tức Võ lâm minh chủ cười ha hả nói:

- Đại kiếm thủ! Hơn mười năm ở chốn lao tù mà hào khí ngày xưa vẫn chưa mai một. Thật đáng kính! Đáng phục!

Hán tử chỉ hừ một tiếng chứ không nói gì.

Võ lâm minh chủ lại hỏi:

- Đại kiếm thủ có đồng ý quyết đấu không?

Hán tử hỏi lại:

- Trường hợp mà bản nhân không đồng ý thì sao?

Võ lâm minh chủ đáp:

- Đại kiếm thủ chết già trong chốn lao tù.

Hán tử trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Bất luận minh chủ có âm mưu gì, bản nhân cũng chọn con đường quyết đấu.

Võ lâm minh chủ đáp:

- Thế thì hay lắm.

Hán tử nói:

- Nhưng bản nhân có điều kiện .

Võ lâm minh chủ hỏi:

- Điều kiện gì?

Hán tử đáp:

- Bản nhân cần lấy lại thanh kiếm ngày trước để sử dụng.

Võ lâm minh chủ đáp:

- Được lắm!

Ngô Cương xúc động cơ hồ không chịu nổi, chàng lẩm bẩm:

- Hán tử này quả có tác phong của một tay đại võ sĩ. Nhưng y là ai? Phải chăng y là bào huynh của ta?...

Võ lâm minh chủ xòe tay ra nói:

- Đưa y vào bí thất!

Hai tên Kim kiếm thủ vừa áp giải tên kiếm thủ đáp ngay:

- Xin tuân lệnh.

Chúng dẫn hán tử trở gót lui.

Ngô Cương không nhị được nữa, quay vào hỏi.

- Minh chủ ! Phải chăng tại hạ phải đấu với người kia?

Võ lâm minh chủ đáp:

- Phải rồi!

Ngô Cương hỏi:

- Tên họ y là gì?

Võ lâm minh chủ ngập ngừng đáp:

- Ồ ... y là đại kiếm thủ ...Vô danh.

Hiển nhiên Ngô Cương biết hắn nói dối nhưng cũng chẳng thể truy vấn được.

Võ lâm minh chủ quay lại ngó thiếu phụ diêm dúa tức Thi Ngọc Nương nói:

- Phu nhân! Xin phu nhân đi giải cầm chế cho y.

Thi Ngọc Nương đứng dậy hỏi:

- Y còn đòi lấy kiếm lại thì sao?

Võ lâm minh chủ đáp:

- Lúc tỷ đấu sẽ đưa kiếm cho y.

Thi Ngọc Nương gật đầu lui ra.

Võ lâm minh chủ quay đầu lại nhìn Ngô Cương hỏi:

- Sách Huyết Nhất Kiếm! Thiếu hiệp nhớ lời bàn tọa rồi chứ?

Ngô Cương ngấm ngầm nghiến răng đáp :

- Nhớ rồi!

Võ lâm minh chủ đảo mắt nhìn cử tọa một lần rồi trầm gọng hỏi:

- Các vị phải nhớ kỹ cách an bài từ trước, mỗi người ít ra cũng phải nhớ lấy một chiêu. Bây giờ ai giữ vị trí của người ấy.

Bóng người thấp thoáng, cử tọa đều đứng dậy phân tán ra mỗi chỗ. Chỉ có Ngô Cương nhồi yên, ngơ ngẩn không cử động.

Võ lâm minh chủ cất tiếng gọi :

- Phỉ quản sự!

Phỉ Nguyên đáp:

- Có đệ tử đây!

Võ lâm minh chủ nói:

- Quản sự truyền lệnh bao nhiêu Kim kiếm đệ tử phải đến ngay võ trường
theo dõi cuộc tỷ đấu. Việc cảnh vệ giao cho người khác phụ trách.

Phỉ Nguyên đáp:

- Xin tuân lệnh!

Rồi khom lưng rút lui.

Chẳng mấy chốc bao nhiêu Kim kiếm thủ lục tục vào võ trường đứng xung quanh, tất cả chừng mười lăm tên.

Ngô Cương bụng bảo dạ:

"Những võ thuật hơn đời có chỗ đặc biệt của nó về tâm pháp cũng như về yếu
quyết. Còn trông người mà ra chiêu học lỏm thì trừ số rất ít người vào
hạng siêu nhân, chứ chẳng ai làm được. Cử động này của Võ lâm minh chủ
thật là ngớ ngẩn. Dù mỗi người hiện diện tại đây mỗi người cố ghi nhớ
một chiêu nửa thức cũng chẳng qua là một chút ngoài da chứ ăn thua gì?
Ấy chưa nói đến mỗi môn võ công phải liên tiếp biến hóa thuần nhất mới
được. Nhất là về kiếm thuật thì sự biến hóa phức tạp muôn phần. Trừ khi
lấy được kiếm phổ, chẳng nói làm chi, bằng không hao phí tâm cơ vô ích.
Chẳng lẽ hắn không nghĩ tới điều đó ư? Phải chăng vì lúc kế cùng mà nghĩ ra hạ sách này hay vì có mưu mô khác?"

Trong lòng nghĩ vậy Ngô
Cương bất giác liếc mắt ngó người che mặt mặc áo cẩm bào thì đúng lúc đó đối phương phóng mục quang nhìn chàng. Bốn mắt gặp nhau. Ngô Cương
không khỏi run lên. Chàng cảm thấy mục quang của đối phương đầy vẻ kỳ
bí.

Ngô Cương càng nghĩ càng hồi hộp, chàng không biết đối phương mưu tính điều gì, lại cũng không hiểu rõ lai lịch của đại kiếm thủ.

Người che mặt mặc áo cẩm bào là một tay tâm cơ ghê gớm mà muốn phanh phui lai lịch của hắn thì thật không phải chuyện dễ dàng. Dĩ nhiên là phải dùng
biện pháp mạnh, nhưng việc này cầni tùy cơ mới có thể làm được.

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, Minh chủ phu nhân Thi Ngọc
Nương từ phía sau sảnh dường đi ra, xuất hiện ở bên cửa sau. Tay mụ cầm
thanh bảo kiếm cả vỏ đi tới trước mặt người che mặt mặc áo cẩm bào.

Võ lâm minh chủ hỏi ngay:

- Phu nhân! Đã sắp đặt xong chưa?

Minh chủ phu nhân đáp:

- Đâu vào đấy cả rồi.

Võ lâm minh chủ lại nói:

- Phu nhân lại một phen tân khổ.

Minh chủ phu nhân nguýt Võ lâm minh chủ và nở nụ cười rất lẳng lơ nói:

- Minh chủ bất tất phải khách sáo.

Một bóng người xuất hiện bên cổng võ trường chầm chạp bước vào. Đó chính là đại kiếm thủ. Lần này y xuất hiện khác hẳn vừa rồi nhãn thần xung túc
lộ đầy sát khí.

Tiếng bước chân sột soạt khiến người nghe có một cảm giác khôn tả.

Chỉ trong chớp mắt đại kiếm thủ đã vào tới giữa sân. Y đưa mục quang hau
háu nhìn quanh một lượt coi chẳng khác con dã thú bị chọc giận.

Võ lâm minh chủ trầm giọng lên tiếng:

- Đưa kiếm cho y.

Thi Ngọc Nương ngậm ngừng hỏi:

- Như vậy chẳng phải mạo hiểm quá ư?

Võ lâm minh chủ đáp:

- Phải thế mới được .

Thi Ngọc Nương ngập ngừng :

- Vạn nhất thả hổ về rừng thì...

Võ lâm minh chủ ngắt lời:

- Y không còn cơ hội nào nữa .

Choang một tiếng! Thanh trường kiếm được rút ra khỏi vỏ, thấp thoáng có ánh con thần long đang dương lanh múa vuốt.

Ngô Cương suýt bật miệng la "Đây là Long kiếm".

Đại kiếm thủ yêu cầu lấy thanh kiếm cũ. Sao thanh Long kiếm này lại là của
y? Vậy y chắc là bào huynh của chàng không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là
người mà Lã Thục Viên kêu bằng kẻ thù.

Ngô Cương bất giác run
lên. Vô luận thế nào anh em vẫn là anh em, nghĩ tới trường hợp anh em
trùng phùng trong hoàn cảnh này, chàng không khỏi hoang mang.

Thi Ngọc Nương hô:

- Đón kiếm!

Rồi mụ liệng thanh Long kiếm trong tay ra. Đại kiếm thủ đón thanh kiếm giơ
lên ngang trước ngực. Mắt y nhìn chằm chặp vào nổi bật lên tràng cười hô hố.

Tiếng cười rất gay gắt, đầy phẫn nộ, so với tiếng khóc còn khó nghe hơn.

Tiếng cười nhỏ dần sau cùng biến thành tiếng nấc nghẹ ngào. Hai hàng nước mắt chảy tong tong.

Tình trạng này đã chứng minh lời tiên đoán của Ngô Cương không sai nữa.

Nhưng chàng lại nghĩ lại:

- Vạn nhất đại kiếm thủ này là Ngô Hùng, há chẳng hư việc lớn ư?

Người che mặt mặc áo cẩm bào cất tiếng hỏi tựa như có vẻ trào phúng:

- Đại kiếm thủ! Ngươi khóc cho số phận hay là ...

Đại kiếm thủ tròn xoe lớn tiếng ngắt lời:

- Đối thủ của bản nhân là ai?

Võ lâm minh chủ đáp:

- Sách Huyết Nhất Kiếm!

Đại kiếm thủ hỏi:

- Sách Huyết Nhất Kiếm ư?

Võ lâm minh chủ đáp:

- Phải rồi!

Đại kiếm thủ hỏi:

- Ai là Sách Huyết Nhất Kiếm?

Người che mặt mặc áo cẩm bào khẽ gọi:

- Sách Huyết Nhất Kiếm! Ra trường đi! Ngươi nhớ lời bản tọa đã dặn trước là đừng hại mạng y.

Ngô Cương xoay chuyển ý nghĩ rất mau. Chàng đứng lên bước vào đấu trường cách đại kiếm thủ năm bước.

Bầu không khí trong trường trở lên khẩn trương. Bao nhiêu con mắt đổ cả vào trường đấu. Ai cũng hồi hộp trong lòng.

Đại Kiếm thủ đưa mắt nhìn Ngô Cương mấy lần rồi hỏi :

- Phải chăng thiếu hiệp là "Sách Huyết Nhất Kiếm".

Ngô Cương nghiến răng có vẻ bình tĩnh đáp:

- Phải rồi! cách xưng hô của đại kiếm thủ như thế nào?

Đại kiếm thủ đáp:

- Thiếu hiệp bất tất phải hỏi ta điều đó.

Ngô Cương nói:

- Đại Kiếm thủ không báo danh ma chết đi có phải là oan uổng lắm ư?


Đại kiếm thủ gạt đi:

- Đừng rườm lời nữa.

Ngô Cương rút nhanh thanh Phụng kiếm đánh "soạt" một tiếng giơ lên. Hai mắt chàng nhìn chằm chặp vào Đại Kiếm thủ xem y có lộ vẻ gì khác lạ không?
Vì đúng nếu y là Ngô Hùng tất nhiên phải biết thanh kiếm này.

Đại Kiếm thủ bất giác bật tiếng kêu kinh ngạc :

- Ô hay!

Y lùi lại luôn ba bước. Cặp mắt lồi trô trố như muốn bật ra ngoài. Toàn thân y run bần bật.

Ngô Cương giả vờ hỏi:

- Đãi kiếm thủ sợ chết chăng?

Đại Kiếm thủ râu tóc đứng dựng cả lên ra vẻ cực kỳ kích động hỏi lại:

- Thanh kiếm thiếu hiệp cầm đó ở đâu mà ra?

Lúc này, chỉ cần một câu lỡ lời là bộc lộ thân phận và tình hình sẽ biến
đổi hết. Ngô Cương chưa có chủ ý gì nên không biết hành động như thế
nào, đành tìm cách kéo dài thời gian rồi cười ha hả đáp:

- Đại kiếm thủ hỏi làm chi? Chuẩn bị đi thôi .

Chân chàng đứng chẳng theo hình chữ Đinh cũng không theo hình chữ bát. Tay
trái nắm kiếm quyết, tay phải giơ kiếm chênh chếch lên.

Đại kiếm thủ lại bật một tiếng la hoảng! Người y càng run mạnh hơn, nói không thành tiếng:

- Thiếu hiệp... Thiếu hiệp... phải chăng thiếu hiệp học kiếm pháp này trong Huyết y kỳ thư?

Ngô Cương chấn động tâm thần. Chẳng biết chừng tấm Huyết y kỳ thư kia đã bị Phi Thiên Ngô Công Lý Thanh Sơn đã lấy được ở nơi đại kiếm thủ này. Nội tình rất phức tạp và còn dính líu đến nhiều người...

Người che mặt mặc áo cẩm bào đã rời khỏi chỗ ngồi đứng dậy. Cặp mắt loang loáng nhìn vào trường đấu không chớp.

Ngô Cương đưa mắt nhìn trộm người che mặt mặc áo cẩm bào, chàng hiểu ngay
mục đích của hắn muốn chàng quyết đấu với tay Đại Kiếm thủ này. Là người cấp trí, chàng liền dùng phép truyền âm mật báo với Đại Kiếm thủ:

- Đại kiếm thủ! Đừng nói gì nữa hãy đem hết sức mà tỷ đấu .

Trong con mắt đại kiếm thủ lộ ra một tia cảm xúc nhưng y ngậm miệng, không
nói gì nữa. Đồng thời y cũng giơ cao thanh trường kiếm lên. Thủ thức của y hầu như tương phản với Ngô Cương đưa kiếm chênh chếch từ dưới lên
trên thì y lại đưa thanh kiếm chênh chếch từ trên xuống dưới.

Hai người đừng đối lập, thế vững vàng như núi.

Khí thế của những tay kiếm thủ nổi danh quả nhiên khác với người tầm thường.

Bỗng Ngô Cương quát lên một tiếng:

- Tiếp chiêu đi!

Tiếng quát chưa dứt lời, chàng đã tấn công trước.

Chiếu kiếm này, chàng vận dụng có sáu thành công lực, và trong tám chiêu sát
thủ, chàng chỉ có dùng ba chiêu để thăm dò kiếm pháp của đối phương sâu
nông thế nào.

Choang! Choang! Choang!

Kiếm hoa lấp loáng, kiếm khí tung hoành. Ngô Cương thi triển một chiêu ba thức đều bị đối phương gạt đi.

Đại kiếm thủ không ra tay phản kích.

Ngô Cương chấn động tâm thần, không biết đến thế nào mà nói. Từ ngày chàng
ra đời chưa từng gặp ai có thể hóa giải được những tuyệt chiêu sát thủ
này của chàng.

Chàng lại hô lớn:

- Hãy tiếp một chiêu này nữa!

Ngô Cương vừa quát vừa đánh ra một tuyệt chiêu năm thức và chàng vận đến
tám thành công lực. Thế là chiêu này hơn chiêu trước hai thức. Nói cách
khác thì chiêu này bao hàm năm thức sát thủ chia đánh vào năm bộ vị trí
mạng.

Những tiếng sắt thép chạm nhau vang lên những tiếng chát chúa.

Đại Kiếm thủ hóa giải xong năm thức và phản kích hai chiêu.

Chiêu thức của y mau đến độ mắt người không kịp thấy, kỳ ở chỗ không ai phân
rõ được chiêu thức. Chiêu nào cũng gồm những thức sát thủ cổ kim chưa
từng thấy, mà nhằm rất đúng bộ vị không sai một ly nào.

Ngô Cương không ngờ đối phương phản kích, chàng phải lùi lại một bước dài.

Người che mặt mặc áo cẩm bào và Thi Ngọc Nương đều dời gót ra đứng ngoài thềm, đủ biết trong lòng họ rất đỗi khẩn trương.

Ngô Cương vẫn chưa quyết định chủ ý nên làm thế nào.

Hai chiêu nay đã thuyết minh đều chép ở trong Huyết y kỳ thư và kêu bằng
Thám Hoa Kiếm Pháp. Kiếm pháp này chắc phải do đại kiếm thủ sáng chế ra. Nếu không thế thì sao chiêu thức của y lại xuất quỷ nhập thần và hóa
giải thế công của đối phương một cách rất ung dung.

Ngô Cương lẩm bẩm:

- Đúng rồi! Trong Huyết y kỳ thư có phụ chú những câu: "Sau khi ta gặp
nạn đem những điều mình đã học được tham khảo và nghiên cứu để sáng chế
ra một chiêu kiếm pháp này..."

Hai chữ bị nạn này là trỏ vào việc bị cầm tù.

Dùng kiếm pháp của người để đấu với người thì còn nói chuyện gì nữa:

Bỗng đại kiếm thủ quát lên một tiếng:

- Tiếp chiêu của ta đây!

Tiếng quát chưa dứt, đại kiếm thủ đã đoạt lấy quyền chủ động, phóng kiếm khởi thế công.

Chỉ trong giây lát, kiếm quang đầy như một tấm lưới ẩn hiện rồng bay phượng múa. Kiếm khí mịt mù rít lên veo véo.

Hai người sử dụng kiếm pháp hoàn toàn giống nhau. Muốn thắng chỉ ỷ vào công lực mà thôi.