Huyết Tâm Lệnh

Chương 25: Chuyện của Kinh Vô Mạng

Lý Tầm Hoan là con người không bao giờ tránh né.

Hắn đối diện với Lữ Phụng Tiên như nhìn cái chết.

Cứ như thế thật lâu, Lữ Phụng Tiên vụt thở ra :

- Thật không ngờ trên đời này lại có hạng người như các hạ. Tiểu Phi có một bằng hữu như các hạ quả là phước khí của hắn quá to.

Lý Tầm Hoan cười :

- Nếu anh hiểu hắn thì anh sẽ thấy rằng tôi mà có được một bằng hữu như hắn thì phước khí của tôi lại to hơn.

Đôi mắt ngạo nghễ của Lữ Phụng Tiên vụt trở thành màu ảm đạm :

- Một con người nghĩa khí mà ưu uất chính là lúc con người đó đang khát vọng, khát vọng một chút tình.

Hắn nhìn Lý Tầm Hoan đăm đăm và nói :

- Có phải anh muốn nói rằng anh được chết vì hắn cũng có thể chết vì anh?

Lý Tầm Hoan gật đầu.

Lữ Phụng Tiên rít giọng :

- Nhưng các hạ đã đoán chắc rằng ta không giết các hạ, ít nhất là trong tình trạng này, có phải thế không?

Lý Tầm Hoan làm thinh.

Làm thinh có nhiều ý nghĩa, nói rõ hơn là có hai ý nghĩa tương phản.

Một là công nhận, hai là phủ nhận.

Lữ Phụng Tiên lại nhìn Lý Tầm Hoan một lúc nữa, cuối cùng ánh mắt của hắn loãng dần, hắn thở ra :

- Quả thật ta không thể giết các hạ, tại vì sao, các hạ có biết không?

Lý Tầm Hoan chưa trả lời thì Lữ Phụng Tiên đã nói liền theo :

- Bởi vì ta cần phải làm cho các hạ mãi mãi thiếu nợ ta, mãi mãi mang ân ta.

Hắn chợt bật cười :

- Bởi vì nếu ta muốn giết các hạ, sau này còn thiếu gì cơ hội, chỉ có điều cơ hội đó sợ rằng mãi mãi sẽ chẳng xảy ra.

Trầm ngâm một chút, Lý Tầm Hoan lại cười :

- Còn, hãy còn cơ hội.

Lữ Phụng Tiên nhướng mắt :

- Sao?

Lý Tầm Hoan nói :

- Bởi vì tôi còn muốn yêu cầu huynh đài một chuyện.

Lữ Phụng Tiên nhìn sững Lý Tầm Hoan làm như hắn chưa bao giờ gặp con người như thế, thật lâu hắn cười nhạt :

- Lần thứ nhất trao đổi còn thiếu nợ thế mà đã muốn chuyện thứ hai sao? Định trao đổi món gì nữa đây?

Lý Tầm Hoan nói :

- Lần này không phải trao đổi mà là yêu cầu.

Mặt Lữ Phụng Tiên tuy vẫn đằm đằm nhưng ánh mắt hắn sáng lên :

- Đã không phải là trao đổi thì ta đâu có bổn phận gì phải đáng ứng lời yêu cầu đó chứ?

Lý Tầm Hoan chúm chím cười.

Mắt hắn vẫn nhìn Lữ Phụng Tiên nhưng ánh mắt khoan hòa, sáng sủa và thành khẩn.

Hắn nói :

- Bởi vì đây là chuyện tôi yêu cầu huynh đài cho nên tôi biết huynh đài nhất định sẽ đáp ứng.

Nếu ai chưa từng nghe, nhất định cho đó là lời khen khéo léo của một người cuồng vọng nhưng nếu đã từng sống chung với Lý Tầm Hoan sẽ nhận ngay ra đó là lời nói chân thành nhất của hắn.

Lữ Phụng Tiên chợt nghe lòng ấm áp bởi vì từ trong ánh mắt của Lý Tầm Hoan, hắn bắt gặp một tình hữu nghị thân yêu.

Lữ Phụng Tiên nói thì thầm :

- Người ta bảo Lý Tầm Hoan vốn không hề yêu cầu ai bất cứ chuyện gì nhưng hôm nay lại cầu ta, xem chừng thể diện của mình âu cũng là to lắm.

Lý Tầm Hoan cười :

- Tôi đã lỡ thiếu nợ huynh đi rồi, bây giờ có thiếu thêm nữa cũng chẳng sao.

Lữ Phụng Tiên cười, có lẽ trong đời hắn lần cười này mới là cái cười xuất phát tận đáy lòng, cái cười dễ chịu nhất.

Hắn nhìn Lý Tầm Hoan :

- Người ta nói rằng muốn học nghề mua bán, nhất nhất phải học cách thiếu nợ, xem chừng có lẽ anh nên đổi nghề thương mãi là vừa.

Trong cuộc đàm thoại tuy thỉnh thoảng bất chợt Lữ Phụng Tiên cũng có gọi Lý Tầm Hoan một tiếng anh nhưng rất ít và nếu có cũng chỉ là tiếng nói với ý nghĩa xem thường nhưng lần này thì khác, tiếng anh của hắn êm dịu lạ thường, tiếng gọi của một người bạn đối với một người bạn.

Lý Tầm Hoan thấp giọng :

- Anh đã bằng lòng rồi chứ?

Lữ Phụng Tiên hở ra :

- Ít nhất ngay bây giờ tôi chưa nghĩ đến cách cự tuyệt, vậy thừa cơ hội đó, anh hãy nói nhanh đi.

Lý Tầm Hoan vụt ho khan, tinh thần của hắn chợt có vẻ nặng nề, hắn nói :

- Nếu anh gặp Tiểu Phi hồi hai nằm về trước, cho dầu tôi không cầu anh, chắc chắn anh cũng sẽ bại trong tay hắn.

Lữ Phụng Tiên lặng lẽ, cũng khống biết đó là thái độ phủ nhận hay thừa nhận.

Nhưng nếu phủ nhận bằng cách làm thinh, đối với con người của Lữ Phụng Tiên mà nói, đó cũng là chuyện “thế gian hy hữu”.

Lý Tầm Hoan nói tiếp :

- Nếu hai năm trước về trước đây, anh gặp hắn, anh sẽ thấy rằng đối diện với hiện tại, hắn với hắn là hai con người khác biệt.

Lữ Phụng Tiên cau mặt :

- Chỉ ngăn ngắn trong khoảng thời gian hai năm, tại làm sao cải biến con người như thế?


Lý Tầm Hoan thở dài :

- Tại vì hắn bất hạnh gặp phải một người.

Lữ Phụng Tiên chớp mắt :

- Đàn bà?

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Tự nhiên là đàn bà, trên thế gian này có đàn bà mới có khả năng cải nổi đàn ông quá nhanh như thế.

Lữ Phụng Tiên cười nhạt :

- Hắn không phải cải biến mà trụy lạc, một người đàn ông nếu vì đàn bà mà trụy lạc thì con người đó chẳng những không đáng thương mà đáng gọi là con người ngu xuẩn.

Lý Tầm Hoan nói :

- Anh nói đúng lắm, chỉ có điều anh chưa phải gặp một người đàn bà như thế ấy.

Lữ Phụng Tiên chếch môi :

- Nếu tôi gặp thì sao?

Lý Tầm Hoan cười :

- Nếu gặp, chưa biết chừng anh sẽ như Tiểu Phi hoặc hơn nữa là khác.

Lữ Phụng Tiên cười :

- Anh cho rằng tôi là một cậu bé chưa từng biết đàn bà đấy à?

Lý Tầm Hoan nói :

- Có thể anh đã gặp nhiều hạng đàn bà rồi thế nhưng nàng... nàng không giống như những người đàn bà khác.

Lữ Phụng Tiên nhướng mắt :

- Sao?

Lý Tầm Hoan nói :

- Đã có người từng nói rằng nàng giống như một Tiên Tử mà là Tiên Tử chuyên dẫn đàn ông đi vào địa ngục.

Lữ Phụng Tiên chớp mắt và vụt nói :

- Tôi đã biết anh nói ai rồi.

Lý Tầm Hoan thở ra :

- Anh có thể đoán đúng vì trên cõi đời này rất may mà chỉ có một người, nếu không thì đa số đàn ông đều khó mà sống được.

Lữ Phụng Tiên nói :

- Những chuyện đó có liên hệ đến con người được gọi là Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, quả thật tôi đã được nghe.

Lý Tầm Hoan cứ nhìn xuống tay mình và giọng nói xa xôi :

- Tiểu Phi lần này đã phấn chấn lên rồi, tôi không đành lấy mắt nhìn hắn chìm sâu ở lại một lần nữa.

Lữ Phụng Tiên hỏi :

- Vì thế cho nên anh muốn tôi giết nàng?

Lý Tầm Hoan cúi mặt :

- Thật thì tôi chỉ mong Tiểu Phi đừng gặp lại con người ấy nữa bởi vì nếu gặp lại thì hắn không cách nào gượng nổi.

Lữ Phụng Tiên trầm ngâm :

- Như thế thì anh cũng có thể lo liệu thanh toán được mà?

Lý Tầm Hoan nói :

- Chỉ có mỗi một tôi là không được.

Lữ Phụng Tiên ngạc nhiên :

- Tại sao thế?

Lý Tầm Hoan buồn bã :

- Bởi vì nếu Tiểu Phi mà biết được thì sẽ hận tôi suốt đời.

Lữ Phụng Tiên nói :

- Nhưng ít ra hắn phải hiểu rằng anh vì hắn mà hành động chứ.

Lý Tầm Hoan gượng cười :

- Bất luận người thông minh đến đâu nhưng nếu bị hãm vào thế trận ái tình rồi thì sẽ biến thành ngu xuẩn.

Lữ Phụng Tiên xoa xoa cằm và khẽ gật đầu :

- Cũng đúng nhưng tại sao anh không tìm nhờ người khác mà lại tìm tôi?

Lý Tầm Hoan nói :

- Bởi vì người khác cho dầu có đủ lực lượng giết nàng nhưng khi gặp nàng rồi sẽ không còn hành động được bởi vì.

Hắn ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào Lữ Phụng Tiên chầm chậm nói :

- Tôi không còn tìm đâu được một người cầu xin cứu hắn.

Hai người nhìn nhau và Lữ Phụng Tiên chợt cảm thấy lòng mình ấm áp.

Từ trong ánh mắt của Lý Tầm Hoan, hắn đọc thấy cả một bầu trời bi thương ảo não.

Thứ bi thương ão não của bậc anh hùng.

Lữ Phụng Tiên vụt hỏi :

- Nàng tại đâu?

Lý Tầm Hoan nói :

- Linh Linh biết chỗ của nàng, chỉ có điều.

Linh Linh ngất xỉu khá lâu, cho đến bây giờ nàng cũng chưa tỉnh lại.

* * * * *

Tiểu Phi thức dậy thì Lý Tầm Hoan đã ngủ trong phòng.

Tiếng ho của Lý Tầm Hoan làm cho Tiểu Phi chú ý vì trong giấc ngủ mà tiếng sặc sụa.

Ánh nắng ban mai tà tà chiếu qua cửa sổ, rọi sáng trong phòng bây giờ nhìn vào Tiểu Phi mới thấy rõ những sợi tóc bạc ẩn nấp trên đầu Lý Tầm Hoan và nhất là những nết nhăn trên trán hắn.

Bây giờ, dấu vết thanh niên chỉ còn lại đôi mắt hắn mà thôi.

Khi hắn nhắm mắt lại, toàn bộ mặt hắn trông thật là tiều tụy và già hẳn rồi.

Quần áo hắn thật là xốc xếch, rách bươm nhiều chỗ.

Nào ai biết được trong cái thân thể suy nhược, lam lũ như thế lại chứa đựng một tâm hồn cương nghị, một nhân cách cao quý lạ thường.

Nhìn hắn, nước mắt Tiểu Phi bỗng trào ra.

Hắn sống hình như để mà chịu đựng dày vò thống khổ chứ không phải để mà hưởng thụ.

Thế nhưng hắn không ngã xuống, hắn không bao giờ cảm thấy cuộc đời của hắn bi thương.

Bởi vì hắn quan niệm rằng khi hắn còn sống trên đời, nếu hắn có chịu sự ngược đãi chà sát, những thứ ấy đối với hắn là vinh dự, là sáng sủa.

Hắn cố mang lại cho người khách những niềm vui, hắn dồn sự thống khổ cho chính hắn.

Nước mắt Tiểu Phi chảy dài trên má, trên áo.

Lý Tầm Hoan vẫn ngủ say.

Nước đậu hũ vừa mới ra lò, hơi nóng vẫn còn bốc lên miệng chén.

Tiểu Phi bưng chén nước đậu hũ có khuấy trứng gà hớp từng hớp một.

Hắn ăn uống thật chậm, đó là thói quen của hắn vì thế khi ăn xong thì thân thể của hắn cũng đã thấm đầy sức sống.

Hắn rất thích cái cảm giác ấy.

Bọn tiểu nhị bận rộn từ khuya, bây giờ mới có thể tạm rảnh rỗi, họ vây quanh lò sưởi uống rượu và tán ngẫu.

Nhìn họ uống thứ rượu tầm thường, đưa cay bằng những miếng đậu chiên đã nguội, thế nhưng Tiểu Phi vẫn thấy họ ăn uống một cách thật ngon, món ăn tuy ảm đạm nhưng tinh thần cảm thụ của họ có thừa, có lẽ tâm hồn của họ không bị nặng bởi những vấn đề phức tạp.

Cuộc sống của họ thật là đơn giản. Đối với họ, như thế thật là đầy đủ.

Nhìn cảnh ấm áp trong khách sạn, Tiểu Phi chợt nhớ đến nàng.

Hắn nghĩ hôm nay có lẽ mình gặp lại.

Trên đời có rất nhiều người đã vì người khác mà sống trong đó có thể vì người mình yêu, cũng có thể vì người mình hận. Vì yêu hay vì hận cũng đều thống khổ như nhau.

Những người hưởng được khoái lạc đúng nghĩa không có mấy ai.

Gió bên ngoài vẫn mạnh, lá rơi rụng khá nhiều, người có tâm sự nhìn cảnh ấy không chế ngự nỗi buồn day dứt.

Tiểu Phi ngẩng mặt lên nhìn ra ngoài cửa, ngay khi đó hai người chầm chậm bước vào.

Họ đi không gấp rút nhưng thần sắc của họ rất rộn ràng. Không, họ không đi vào quán, họ đi ngang qua cửa.

Người đi trước thân hình lỏm thóm, tóc bạc phơ, lão cầm chiếc gậy ống điếu dài, áo lão đã chuyển sang màu bạc.

Đi sau là một cô gái có đôi mắt to đen, ó hai gióc bính thả dài.

Tiểu Phi nhận ra ngay đó là lão già kể chyện và cháu gái của lão, hình như hai ông cháu họ Tôn.

Thế nhưng họ không nhìn thấy Tiểu Phi, họ đi xớt ngang qua cửa, giá như họ thấy Tiểu Phi thì có lẽ chuyện sẽ khác hơn.

Tiểu Phi uống xong chén nước đậu, hắn lau miệng và ngẩng mặt lên lại bắt gặp một người đi ngang qua cửa.

Người ấy mặc áo vàng chí gối, đầu đội chiếc nón rộng vành che khuất trán, hắn có dáng đi thật đặc biệt và hình như hắn cũng khá vội vàng.

Tiểu Phi giật mình.

Kinh Vô Mạng.

Ánh mắt Kinh Vô Mạng gắn chặt vào phía trước, hình như bám theo ông cháu lão họ Tôn, hắn đi xớt qua chứ không nhìn thấy Tiểu Phi.

Tiểu Phi nhìn thật nhanh vào thanh kiếm đang đeo trong mình của Kinh Vô Mạng, thấy thanh kiếm ấy và đôi mắt Tiểu Phi không rời được nữa, hắn chỉ nhìn mãi vào thanh kiếm, hắn không thấy một cánh tay của Kinh Vô Mạng phải dùng sợi dây chằng choàng treo qua cổ.

Thanh kiếm làm cho Tiểu Phi cắn răng, hai tay hắn nắm lại thật chặt, thanh kiếm đó đã làm cho hắn bại, bại một cách nhục nhã.

Hắn quên cánh tay tàn phế của Kinh Vô Mạng, hắn chỉ nhớ thanh kiếm, hắn chỉ nhớ sự sỉ nhục, hắn quyết cùng Kinh Vô Mạng giải quyết vấn đề cao hạ.

Kinh Vô Mạng bước nhanh ra khỏi cửa, đi luôn.

Tiểu Phi đứng lên, tay hắn lại nắm chặt hơn nữa.

Sự kích thích làm cho toàn thân hắn bốc ra một sức mạnh vô hình, sức mạnh đó làm cho tên tiểu nhị đang bưng chén rượu vùng rơi xuống.

Nhưng chén rượu không rơi xuống đất, Tiểu Phi đã đưa tay đón bắt.

Không ai có thể hiểu nổi tại sao hắn lại nhanh đến thế, cho dầu tay hắn nhanh nhưng lúc ấy mắt hắn đang bận bên ngoài.

Nhưng chính vì bận theo dõi bên ngoài cho nên tinh thần hắn căng lên, thứ kích thích đó làm cho tiềm thức ấy bén nhạy vô cùng.

Phản ứng tự nhiên đó càng làm cho Tiểu Phi thâm tâm vững lòng tin. Ngay trong lúc đó lại thêm một người nữa đi ngang qua cửa.

Hắn cũng mặc áo vàng, nón rộng vành, dáng đi của hắn cũng thật độc đáo, da mặt hắn vành bệch, dưới bóng tối qua chiếc nón, trông mặt hắn y như làm bằng sáp cứng.

Thượng Quan Phi.

Nhưng Tiểu Phi không biết Thượng Quan Phi.

Nhưng chỉ thoáng nhìn, bằng vào cảm giác bén nhạy của hắn, hắn biết ngay người này rất có liên hệ với Kinh Vô Mạng và có thể đang theo Kinh Vô Mạng.

Thượng Quan Phi dáng thấp hơn Kinh Vô Mạng, tuổi cũng nhỏ hơn nhưng tư thế, thần sắc của hắn tàn khốc không thua gì Kinh Vô Mạng và nhất là dáng đi, người ta nhìn vào có thể hiểu lầm là anh em ruột với Kinh Vô Mạng.

Tiểu Phi đi thật chậm, trước sau hắn vẫn giữ khoảng cách nhất định với Thượng Quan Phi.

Đây là cánh đồng hoang xen lẫn với rừng chồi, đi không bao xa hoàn toàn vắng ngắt, không một bóng người.

Dẫn đầu là hai ông cháu kể chuyện họ Tôn nhưng bây giờ thì đã khuất mất rồi, Kinh Vô Mạng thì chỉ còn thấy thấp thoáng bóng áo vàng nhưng Thượng Quan Phi vẫn bước đi chậm chạp.

Tiểu Phi chợt nhận ra gã thiếu niên này rất tinh thông về bí quyết theo dõi đối phương.

Muốn theo dõi mà không bị đối phương phát hiện là phải biết trầm tĩnh, phải biết ẩn nhẫn.

Phía trước là một hòn núi thấp, Kinh Vô Mạng rẽ vô con đường núi.

Bây giờ bước đi của Thượng Quan Phi vụt nhanh lên, hình như hắn muốn theo Kinh Vô Mạng bằng con đường sau núi. Chờ cho bóng hắn khuất hẳn về sau núi, Tiểu Phi dùng khinh công nhanh nhất phóng thẳng lên đỉnh núi.

Hắn biết chỉ có trên ấy quan sát mới dễ dàng.

Quả nhiên hắn hành động không sai.

Kinh Vô Mạng chưa bao giờ biết sợ là gì, một con người đã không xem cái chết vào đâu thì không có gì làm cho sợ được. Thế nhưng không biết tại sao bây giờ ánh mắt của gã chợt hiện rõ điều sợ sệt.

Quanh qua một góc núi, cảnh trí lại càng thêm hoang vắng tiêu sơ.

Tay của Kinh Vô Mạng vụt đặt lên đốc kiếm nhưng đó là cánh tay phải không phải cánh tay dùng kiếm của hắn từ trước tới nay, kiếm của hắn thì cũng vẫn là thanh kiếm từng hạ không biết bao nhiêu đối thủ lừng danh nhưng bây giờ không còn lợi khí.

Tay hắn nhấc lên rồi hạ xuống.

Bước đi của hắn cũng dừng.

Hình như hắn biết hắn đã vào ngõ cụt.

Ngay lúc ấy hắn nghe giọng cười lạnh lẽo của Thượng Quan Phi.

Hắn bước sát sau lưng Kinh Vô Mạng với giọng cười tàn khốc :

- Ngươi có thể khỏi phải đóng thêm kịch nữa làm gì.

Kinh Vô Mạng chầm chậm quay lại, đôi mắt cá chết của hắn trơ trơ, hắn nói từng tiếng một :

- Ngươi bảo ta đang đóng kịch?

Thượng Quan Phi nói :

- Đúng, đóng kịch. Ngươi cố ý theo dõi ông cháu họ Tôn là đóng kịch bởi vì ngươi không có gì cần theo họ.

Kinh Vô Mạng gặn lại :

- Thế thì ta có ý định gì?

Thượng Quan Phi nói :

- Ngươi làm như thế là vì ta.

Kinh Vô Mạng gặng lại :

- Vì ngươi?

Thượng Quan Phi nói :

- Đúng, vì ngươi rất biết rằng ta đang theo ngươi.

Kinh Vô Mạng lạnh lùng :

- Như vậy chứng tỏ rằng ngươi không sáng suốt.

Thượng Quan Phi nói :

- Ta tuy không sáng suốt nhưng cũng đủ để giết ngươi, ngươi cũng tất biết rằng ta sẽ giết ngươi.

Quả thật Kinh Vô Mạng đã biết như thế nên không lộ vẻ lạnh lùng.

Người lạ lùng đến kinh dị là Tiểu Phi.

Bằng vào cung cách đó, rõ ràng hai người của họ cùng một bọn với nhau nhưng tại sao lại muốn giết nhau?

Hắn nghe Thượng Quan Phi hỏi :

- Mười năm trước ta có thể giết ngươi, ngươi có biết tại sao?

Kinh Vô Mạng làm thình, hắn là người chỉ hỏi chứ không bao giờ đáp.

Giọng nói của Thượng Quan Phi bỗng trở nên oán độc lạ thường :

- Tren đời này, nếu có ngươi thì không có ta, ngươi không những cướp mất địa vị mà còn cướp mất cha của ta, từ khi ngươi đến Kim Tiền bang đến giờ, những cái đáng lý thuộc về ta thì trở lại thuộc về ngươi.

Kinh Vô Mạng lạnh lùng :

- Chuyện đó đáng lý ngươi phải trách ngươi vì ngươi không thể bằng ta.

Thượng Quan Phi nghiến rằng :

- Ta nghĩ rằng ngươi đã hiểu không phải thật vì nguyên do ấy mà là.

Hình như hắn cố dằn nhưng không làm sao dằn nổi, hắn trầm giọng :

- Mà là tại vì ngươi là đứa con riêng của cha ta, mẹ ta vì tức giận mẹ ngươi mà chết.

Đôi mắt của Kinh Vô Mạng vụt như nhỏ lại và biến thành hai giọt máu.

Hai giọt máu đặc.

Ánh mắt của Tiểu Phi chợt cũng đau khổ lạ thường, giông giống nỗi đau khổ của Kinh Vô Mạng nhưng lại nặng hơn.

Thượng Quan Phi nói :

- Chuyện đó các ngươi luôn luôn che mắt, các ngươi cho rằng ta không biết?

Tiếng “các ngươi” hắn dùng là chỉ Kinh Vô Mạng và cha hắn, nó mang theo cả một sự thương tổn, không phải thương cho người khác mà thương tổn hắn.

Sự thống khổ cực cùng làm cho tinh thần hắn trấn tĩnh, hắn cười nhạt tiếp lời :

- Thật ra thì từ lúc các ngươi đến đây là ta đã biết ngay và ta chờ đợi cơ hội.

Kinh Vô Mạng lạnh lùng :

- Cơ hội đó không đến.

Thượng Quan Phi nói :

- Có, nhưng ta không vội xuống tay vì ngươi còn có chỗ cho ta lợi dụng nhưng bây giờ thì khác.

Hắn cười khẩy và nói luôn :

- Lúc bây giờ, trong con mắt của cha ta, ngươi là một cây đao, cây đao giết người, nếu ta bẻ gẫy cây đao ấy, cha ta chẳng dung tha nhưng bây giờ, bây giờ ngươi là con vật tàn phế, chuyện chết của ngươi, cha ta không khi nào để ý.

Kinh Vô Mạng trầm mặt xuống, thật lâu hắn mới nhè nhẹ gật đầu :

- Đúng, chuyện sống chết của ta chính ta cũng còn không để ý huống chi người khác.

Thượng Quan Phi nói :

- Câu nói ngươi có thể lừa người khác chứ không thể lừa ta.

Kinh Vô Mạng gặng lại :

- Lừa ngươi?

Thượng Quan Phi cười nhạt :

- Nếu ngươi quả tình không sợ chết thì chuyện chi ngươi lại kéo dài thời gian để chạy trốn?

Kinh Vô Mạng lập lại :


- Kéo dài? Chạy trốn?

Thượng Quan Phi gật đầu :

- Ngươi theo dõi hai ông cháu họ Tôn, ngươi cố ý tìm ra như thế là chính để có thời gian chạy trốn.

Kinh Vô Mạng làm thinh.

Thượng Quan Phi nói :

- Giá như ngươi theo dõi một người nào khác thì có lẽ ta xem kết quả, chờ xem ngươi theo tận sào huyệt, chờ xem ngươi giết người rồi sau đó ta sẽ giết ngươi.

Hắn cười và nói luôn :

- Chỉ tiếc là ngươi chọn lầm đối tượng bởi ngươi không làm sao theo được hai ông cháu họ Tôn, ngươi không làm sao biết chỗ của họ bởi vì ngươi không là đối thủ của họ.

Kinh Vô Mạng vụt cười :

- Có lẽ.

Cách cười của hắn thật lạ lùng, hình như nó chỉ mang theo một giọng châm biếm, không phải châm biếm người mà lại châm biến chính mình.

Thượng Quan Phi nói :

- Vì thế chuyện theo dõi của ngươi là đóng kịch, ta không thể chờ đợi.

Hắn nhìn thẳng vào Kinh Vô Mạng và rít giọng :

- Vì bây giờ ngươi đang sợ chết.

Kinh Vô Mạng gặng lại :

- Sợ chết?

Thượng Quan Phi nói :

- Trước kia ngươi quả không sợ chết, có thể vì lúc đo không ai có thể uy hiếp được sinh mạng của ngươi, chính vì thế mà ngươi không hiểu hết cái nghĩa của cái chết là gì.

Keng!

Long Phụng Song Hoàn của Thượng Quan Phi đã được rút ra, giọng hắn lạnh băng băng :

- Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ ta có thể giết ngươi lúc nào cũng được.

Kinh Vô Mạng trầm ngâm :

- Xem chừng chuyện nào ngươi cũng biết khá nhiều.

Thượng Quan Phi nói :

- Ít nhất ta cũng cao minh nhiều hơn cái mà ngươi biết về ta.

Kinh Vô Mạng vụt cười :

- Chỉ tiếc một điều là còn một chuyện mà ngươi không biết.

Thượng Quan Phi hỏi :

- Chuyện gì?

Kinh Vô Mạng nói :

- Chuyện nào khác nữa, ngươi không biết thì cũng chẳng sao nhưng chuyện này nếu ngươi biết là ngươi chết.

Thượng Quan Phi cười nhạt :

- Nếu quả chuyện trọng yếu như thế thì nhất định là ta phải biết.

Kinh Vô Mạng nói :

- Ngươi hoàn toàn không biết bởi vì đó là sự bí mật của ta mà ta chưa bao giờ nói cho ai biết cả.

Thượng Quan Phi chớp ngời đôi mắt :

- Bây giờ thì ngươi sửa soạn nói cho ta biết?

Kinh Vô Mạng nói :

- Đúng, bây giờ ta sửa soạn cho ngươi biết nhưng phải với một điều kiện.

Thượng Quan Phi hỏi :

- Điều kiện gì?

Kinh Vô Mạng nói thật chậm :

- Nếu ta nói cho ngươi thì ngươi phải chết.

Thượng Quan Phi hỏi :

- Ngươi làm cho ta chết?

Kinh Vô Mạng nói :

- Ta buộc ngươi phải chết vì những kẻ sống không thể nghe được chuyện bí mật của ta.

Thượng Quan Phi nhìn sững Kinh Vô Mạng và hắn vụt ngửa cười ha hả.

Hắn cười là phải.

Một kẻ tàn phế như Kinh Vô Mạng mà còn nói đến chuyện có thể quyết định sự sống chết của kẻ khác thì quả là chuyện đáng cười không gượng nổi.

Thượng Quan Phi vừa cười vừa nói :

- Ngươi định dùng cái gì để giết ta? Dùng đầu đâm vào hay dùng miệng để cắn?

Kinh Vô Mạng bây giờ mới trả lời một lần và trả lời thật ngắn, thật hay :

- Không phải.

Tiếng cười của Thượng Quan Phi nhỏ lại và ngưng hẳn.

Hai tiếng trả lời của Kinh Vô Mạng không giống tiếng hăm dọa mà cũng không phải tiếng cợt đùa.

Kinh Vô Mạng nói chậm rãi :

- Ta muốn giết ngươi thì ta dùng cánh tay này.

Hắn đưa cánh tay phải ra phía trước.

Thượng Quan Phi cười nhưng giọng cười của hắn hơi miễn cưỡng :

- Cánh tay đó? Hừ, cánh tay đó ngươi không thể giết được một con chó.

Kinh Vô Mạng thản nhiên :

- Ta giết người chứ không giết chó.

Thượng Quan Phi không cười nữa, Long Phụng Song Hoàn của hắn bay ra.

Càng ngắn càng nguy hiểm, đôi vòng Long Phụng Song Hoàn của Thượng Quan Phi là thứ binh khí cực hiểm mà thế Long Tường Phụng Vũ Thoát Thủ Song Phi lại càng cực hiểm vô cùng.

Trừ trường hợp quá gấp rút trong vấn đề sinh tử hoặc cần đặt đối phương vào cửa chết thì không bao giờ nên dùng.

Và khi đã tung ra, đối phương không làm sao tránh nổi.

Ngay lúc ấy ánh kiếm bay ra.