Huyết Tâm Lệnh

Chương 10: Thư hẹn gặp

Ngôi nhà gồm có năm gian.

Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm. Tiểu Phi chỉ vào đó nói với Lý Tầm Hoan :

- Đây là phòng ngủ của nàng.

Hắn chỉ gian phòng kế bên nói luôn :

- Còn đây là phòng ngủ của tôi.

Cả hai gian dọn dẹp thật sạch sẽ, có thể nói không làm sao tìm ra được một hạt bụi nào cả.

Lý Tầm Hoan lặng lẽ làm thinh.

Bây giờ hắn mới biết Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi vẫn còn hãy ngủ riêng.

Hai người cùng ở chung một nhà suốt hai năm nay, trong khi Tiểu Phi là một con người khí huyết phương cương, một người con trai đang sung sức.

Lý Tầm Hoan chợt cảm thấy hơi lạ lùng và hơi thán phục.

Tiểu Phi chợt mỉm cười :

- Nếu anh biết suốt hai năm nay, tối nào tôi cũng ngủ rất sớm thì chắc anh lấy làm lạ.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :

- Sao?

Tiểu Phi nói :

- Trời vừa chợp tối thì tôi đã ngủ rồi và ngủ thẳng bon một giấc chứ không bao giờ thức dậy giữa chừng, đêm nào cũng như đêm nào.

Trầm ngâm một giây, Lý Tầm Hoan khẽ mỉm cười :

- Sinh hoạt có điều độ, ăn được ngủ được là tốt chứ sao.

Tiểu Phi nói :

- Suốt hai năm nay, ngày tháng của tôi thật hết sức là bình tịnh, có thể nói trong đời tôi chưa bao giờ có một giây an nhiên bình lặng như thế, nàng... nàng đối với tôi quả thật là tốt.

Lý Tầm Hoan cười :

- Chỉ nghe anh nói không thôi, tôi cũng thấy cao hứng, phải nói là rất cao hứng thì mới đúng.

Tự nhiên Lý Tầm Hoan muốn cho Tiểu Phi thấy vẻ miền cưỡng của mình và đột nhiên hắn hỏi :

- Kiếm của anh đâu?

Tiểu Phi nói :

- Tôi đã không còn dùng kiếm nữa.

Bây giờ Lý Tầm Hoa mới thật sự là kinh ngạc, hắn hỏi gần như lạc giọng :

- Anh không dùng kiếm nữa? Tại sao thế?

Tiểu Phi nói :

- Kiếm là hung khí, vả lại sờ tới nó bắt tôi phải nhớ lại những chuyện đã qua.

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Nàng khuyên anh như thế phải không?

Tiểu Phi nói :

- Nàng cũng đã buông bỏ tất cả, chúng tôi đều muốn quên hết tất cả mọi việc để bắt đầu làm lại.

Lý Tầm Hoan gật đầu nói thật chậm :

- Tốt, như thế là tốt, rất tốt.

Hình như còn nói thêm gì nữa nhưng từ trong nhà tiếng của Lâm Tiên Nhi đã vang lên :

- Thức nhắm đã dọn lên bàn, xin mời các ngài vào đi chứ.

Thức ăn không nhiều nhưng thật ngon.

Lâm Tiên Nhi làm thức ăn ngon như thế, thật là một chuyện không ai ngờ tới.

Ngoài thức ăn ra, trên bàn có chén đựng rượu nhưng trong chén ấy lại là trà.

Lâm Tiên Nhi cười :

- Đây là vùng sơn cư mạc mộc, thêm vào đó lại vì quá thình lình không có rượu nên đành phải thay trà.

Lý Tầm Hoan cười :

- Cũng may là tôi có mang theo bình rượu.

Với lấy bình rượu để trên góc bàn khi nãy, Lý Tầm Hoan nốc cạn chén trà và nói với Tiểu Phi :

- Làm đi, cạn chén trà này đi, tôi sẽ rót rượu cho anh.

Tiểu Phi làm thinh.

Lâm Tiên Nhi mỉm cười, vẫn với nụ cười khả ái.

- Tôi đã bỏ rượu rồi.

Một lần nữa Lý Tầm Hoan kêu lên kinh ngạc :

- Bỏ rượu? Tại sao?

Tiểu Phi làm thinh, mặt hắn không lộ một vẻ gì.

Lâm Tiên Nhi mỉm cười :

- Uống rượu nhiều không lợi cho sức khỏe, Lý đại ca có thấy thế không nhỉ?

Làm thinh một lúc rồi, Lý đại ca mới mỉm cười :

- Đúng, uống rượu nhiều rồi sẽ giống như tôi, nếu tôi có thể sụt lại số tuổi khoảng mười mấy hai mươi năm, nhất định tôi cũng sẽ bỏ rượu.

Tiểu Phi cúi mặt và ăn cơm.

Hình như hắn có gì bứt rứt nên làm cho lơ đãng, có lẽ vì thế cho nên hắn gắp miếng thịt gà lại rơi xuống bàn.

Lâm Tiên Nhi háy yêu :

- Xem anh kìa, y như là một em nhỏ không cẩn thận chút nào cả.

Tiểu Phi lặng thinh quay đũa gắp miếng thịt ở trên bàn.

Lâm Tiên Nhi lại háy yêu một lần nữa và dịu giọng :

- Xem anh kìa, thịt rơi dưới bàn sao lại gắp ăn?

Bằng một cử chỉ trìu mến, nàng gắp một miếng thịt khác đút vào tận miệng cho Tiểu Phi.

Thức ăn tối lại còn ngon hơn thức ăn trưa.

Bên ngoài trời đã nhá nhem.

Lý Tầm Hoan ngủ trong phòng của Tiểu Phi còn Tiểu Phi thì ngủ tạm ngoài phòng khách.

Lâm Tiên Nhi tự tay thay nệm trải giường mà còn mang một bộ y phục sạch sẽ thẳng thớm giắt trên đều giường cho Tiểu Phi.

Nàng nói với Tiểu Phi mà nói với Lý Tầm Hoan :

- Tôi rất thích anh mỗi ngày đều thay áo sạch.

Trước giờ ngủ, nàng mang vào một chậu nước cho Tiểu Phi rửa mặt rửa tay, chờ cho hắn rửa xong, nàng lại dùng khăn mịn lau mặt và chà xát hai bên vành tai của hắn.

Nàng nói :

- Anh hư lắm, hư như em bé vậy, rửa mặt không khi nào chịu rửa vành tai.

Tiểu Phi nằm xuống ngủ, nàng lại tự tay đắp mềm cho hắn cẩn thận.

Nàng chăm sóc cho Tiểu Phi cực kỳ chu đáo, y như một bà mẹ kỹ lưỡng săn sóc cho một đứa con, còn hơn nữa là khác.

Như thế Tiểu Phi cũng đáng gọi là hạnh phúc rồi.

Nhưng không hiểu tại sao, Lý Tầm Hoan bỗng cảm thấy nghĩ không ra, hắn không hiểu trong cái sinh hoạt như thế, Tiểu Phi có quá hạnh phúc hay thống khổ?

Tiếng “anh” trìu mến từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi làm cho Lý Tầm Hoan nghe ớn lạnh, hắn nghĩ trong đời nếu có bao nhiêu đàn ông có lẽ nàng cũng có thể dùng cái tiếng trìu mến như thế cả.

Mới hồi hôm nay, chính hắn đã nhìn tận mắt cái “trìu mến” ấy của nàng đối với Thượng Quan Phi, bây giờ lại thấy thái độ ấy của nàng đối với Tiểu Phi làm cho Lý Tầm Hoan bắt buồn nôn.

Thật bây giờ Lý Tầm Hoan không biết nên cười hay nên căm hận.

Bên ngoài hơi thở trầm trầm, Tiểu Phi quả nhiên vùi đầu ngủ say như chết.

Lý Tầm Hoan thì không có được cái phước lớn như thế từ bắt đầu quá tuổi lên ba, hắn không bao giờ lên giường nằm sớm được, có giết hắn cũng chịu chứ không tài nào ngủ sớm.

Trong phòng Lâm Tiên Nhi vắng lặng như tời, hình như nàng cũng đã ngủ rồi.

Lý Tầm Hoan khoác áo ngoài ra ngoài, hắn muốn nói chuyện với Tiểu Phi trong khi chưa ngủ được. Tiểu Phi ngủ say quá nên xô lắc cách nào cũng trơ như khúc gỗ.

Nhìn hắn nằm ngủ có cảm tưởng như một con heo mà con heo còn có cảm giác nhạy hơn Tiểu Phi lúc bấy giờ.

Lý Tầm Hoan đứng lặng trên đầu giường Tiểu Phi, hắn trầm ngâm và đột nhiên sự giận dữ tràn lên sắc mặt.

“Tối đến là tôi ngủ một giấc thẳng bon tới sáng chứ không có đêm nào tỉnh dậy nửa chừng”.

Lý Tầm Hoan nhớ lại câu nói của Tiểu Phi và hắn cũng nhớ lại bữa cơm tối vừa rồi.

Trước khi ăn cơm, Lâm Tiên Nhi mang ra cho Tiểu Phi và Lý Tầm Hoan mỗi người một chén canh, canh nầu xương heo với măng non thật ngon, thật mềm. Tiểu Phi uống nước canh thật nhiều và Lâm Tiên Nhi cũng ép Lý Tầm Hoan uống nước canh, nàng tự khen rằng canh ngọt lắm.

Tuy không ghét canh nhưng Lý Tầm Hoan vốn không ưa canh măng, hắn vẫn bưng chén canh trên tay, hắn không bao giờ muốn từ chối lòng tốt của người.

Không muốn từ chối nhưng chờ cho Lâm Tiên Nhi bận xuống bếp lấy cơm, Lý Tầm Hoan trút hết chén canh của mình vào chén canh của Tiểu Phi và Tiểu Phi húp một cách ngon lành.

Hắn còn nhớ khi Lâm Tiên Nhi trở lên thấy chén canh của hắn đã cạn thì nàng cười càng thật ngọt.

Đứng sững trên đầu gường của Tiểu Phi, mặt Lý Tầm Hoan rắn lại một cách dễ sợ.

Nàng đã bỏ chất thuốc gì vào chén canh đó?

Mọi tối đều có một chén canh ngon, thảo nào Tiểu Phi không đánh một giấc thẳng bon tới sáng không hề tỉnh giấc giữa chừng?

Và Tiểu Phi ngủ như thế thì nàng sẽ làm bất cứ chuyện gì kinh thiên động địa nào, hắn làm sao biết được?

Nhưng tại làm sao nàng không bỏ độc dược mà lại chỉ bỏ thuốc mê?

Tuy nhiên nàng không phải với mục đích giết người, Tiểu Phi hãy còn giá trị cho nàng lợi dụng.

Mặt của Lý Tầm Hoan bắn ra những tia giận dữ và hắn vụt quay mình và đập mạnh vào cửa phòng của Lâm Tiên Nhi.

Cửa phòng đóng kín không một tiếng trả lời.

Trong đời của Lý Tầm Hoan chưa bao hề đập cửa một ai mà hắn tuyệt nhiên không bao giờ có ý làm thế.

Nhưng bây giờ thì khác.

Trong phòng quả nhiên không có Lâm Tiên Nhi, không biết nàng đã đi đâu trong khi cửa sổ và cửa chính gài then bên trong.

Ánh đèn trước ngôi lầu vẫn hắt ra những cửa sổ dội ửng màu hồng.

Lần trước, từ ngôi nhà này đến nhà Tiểu Phi, Lý Tầm Hoan đi thật lâu, gần hết trọn nửa đêm nhưng lần này từ nhà Tiểu Phi đến ngôi lầu hắn đi nhanh như chớp.

Lần này hắn đoán đúng là Lâm Tiên Nhi đang có mặt nơi lầu đó.

Còn đang suy nghĩ có nên hay không nên không nên xông vào thì cửa lầu vụt mở ra. Lý Tầm Hoan thấy một người lách mình ra y như Thượng Quan Phi hồi tối hôm qua, nghĩa là trong tinh thần khoan khoái thỏa mãn nhưng dáng sắc vẫn có chiều mệt nhọc.

Và cũng y như tối hôm qua, một bàn tay từ trong đó ló ra để tiễn người đi với động tác có nhiều lưu luyến.

Lý Tầm Hoan là một con người rất ít hay kinh ngạc nhưng bây giờ thì mắt hắn phải tròn xoe, ánh sáng từ trong hắt ra làm cho hắn nhận rõ người đàn ông ấy là Quách Tung Dương.

Từng bước một Quách Tung Dương chầm chậm xuống lầu, khác hơn Thượng Quan Phi, hắn đi luôn chứ không quay đầu nhìn lại.

Cửa lầu khép lại thật mau.

Tình hình không khác đêm qua là mấy.

Lý Tầm Hoan chợt thở dài.

Ngoài Thượng Quan Phi và Quách Tung Dương ra, còn bao nhiêu người đàn ông nữa đã có mặt nơi ngôi lầu ấy?

Ngôi lầu nhỏ này đáng gọi là Thiên Đàng hay Địa Ngục?

Chẳng những đau buồn mà Lý Tầm Hoan còn phẫn nộ, hắn đau buồn cho Tiểu Phi mà cũng phẫn nộ thay cho Tiểu Phi.

Một sự phẫn nộ mà trong đời của Lý Tầm Hoan chưa từng có bao giờ.

Vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã xông lên vạch trần mặt nạ của Lâm Tiên Nhi nhưng hắn kịp dằn. Dù gì Quách Tung Dương với hắn cũng bằng hữu, nhất là hắn cũng đường đường một gã đàn ông.

Hắn không muốn Quách Tung Dương khó chịu.

Quách Tung Dương ngửa mặt nhìn trời hít một hơi dài và bước chân hắn mau dần nhưng chỉ không hơn hai bước, hắn vụt quay phắt lại quát lên :

- Ai?

Tung Dương Thiết Kiếm quả không thẹn là đương kim tuyệt đỉnh cao thủ chẳng những cảnh giác cao mà phản ứng cũng thật nhanh. Thượng Quan Phi không thể so với hắn.

Bất luận từ nơi đâu đi ra, đầu óc hắn vẫn tỉnh táo lạ thường nhưng hắn thật không ngờ người mà hắn vừa phát giác lại là Lý Tầm Hoan.

Từ ngôi lầu nhỏ ấy đến Quán Rượu Chiều không xa là mấy, hai người dọc đường nói chuyện không nhiều và cũng không nói những điều chính đáng nằm trong họ.

Nhưng những điều ấy không sớm thì muộn cuối cùng cũng phải nói ra.

Tửu điếm đã đóng cửa rồi nhưng trên đời này không có cửa nào có thể ngăn được họ, họ đã để lại một đĩnh bạc trên quày tiền và rinh ché rượu lên nóc nhà ngồi uống.

Lý Tầm Hoan đã uống rượu thật nhiều, từ giữa sảnh đường với mâm cao cỗ đầy thịnh soạn đến hóc bếp tối tăm với chén rượu khan nhưng hắn chưa thật ngồi trên nóc nhà uống rượu bao giờ.

Và hắn chợt nhận ra nơi này uống rượu thật là hấp dẫn.

Bây giờ thì ché rượu đã vơi non nửa.

Quách Tung Dương đã uống vào không ít. Có một người bạn rượu ngồi gần như Lý Tầm Hoan, có trăng trong sao sáng bất luận người nào cũng có thể uống hơn mức bình thường gấp bội.

Huống chi, bình thường tửu lượng của Quách Tung Dương cũng đã hơn người.

Có nhiều chuyện cũng cần rượu vào hơi nhiều rồi mới tiện nói ra.

Và Quách Tung Dương nói trước :

- Anh... tự nhiên anh biết tôi đến ngôi lầu đó làm gì rồi chứ?

Lý Tầm Hoan cười :

- Tôi biết anh là một người đàn ông cũng như tôi.

Quách Tung Dương nói :

- Và tự nhiên anh cũng biết người trên ngôi lầu đó là ai rồi chứ?

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Tự nhiên.

Quách Tung Dương vụt nói nhanh :

- Tôi... tôi cũng ít hay đến đó lắm.


Lý Tầm Hoan nhấp nháp rượu :

- Sao?

Quách Tung Dương nói :

- Chỉ những lúc nào tâm tình không được thoải mái lắm thì tôi mới đến tìm nàng.

Lý Tầm Hoan làm thinh gật đầu.

Hắn rất thông cảm với tâm tình của Quách Tung Dương, hắn cũng biết tâm tình của một người bị bại.

Quách Tung Dương nói :

- Tôi cũng biết khá nhiều phụ nữ nhưng chỉ có nàng làm cho tôi thỏa mãn.

Lý Tầm Hoan trầm ngâm và hơi chầm chậm :

- Anh có biết nàng là một người đàn bà như thế nào không?

Uống xong một hớp rượu, Quách Tung Dương mới trả lời :

- Tôi biết nàng cũng đã khá lâu, cũng như những hạng sang khác, chỉ có đắt hơn nhiều và đặc biệt hơn nhiều.

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Nàng đối với anh ra sao?

Quách Tung Dương cười :

- Nàng đối với tôi à? Cái hạng đàn bà như thế đối với bất cứ một người dàn ông nào cũng y một kiểu giá trị ở chỗ là xem người đàn ông có bị nàng lợi dụng được hay không thôi.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :

- Anh cũng biết nàng đang lợi dụng anh nữa sao?

Quách Tung Dương lại cười :

- Tự nhiên là biết chứ sao không? Thế nhưng tôi không bao giờ lưu ý đến chuyện đó bởi vì tôi cũng lợi dụng nàng, chỉ cần nàng đem lại cho tôi những gì lúc tôi cần thiết thì trả lại chút công lao tôi cũng chẳng màng.

Lý Tầm Hoan chầm chậm gật đầu và chận nói :

- Đó là chuyện công bằng giữa anh và nàng nếu có hại cho người khác thì anh cũng không lưu ý đến nữa hay sao?

Quách Tung Dương đặt nhanh chén xuống :

- Có hại đến ai?

Lý Tầm Hoan nói :

- Tự nhiên là người đã quá yêu nàng.

Quách Tung Dương thở ra :

- Nhiều lúc tôi thật không hiểu đàn bà tại sao họ làm những chuyện thương hại đến người yêu của họ.

Lý Tầm Hoan cười :

- Có thể chỉ làm thương hại đến người yêu của họ không thôi, chứ nếu không yêu họ thì họ làm sao thương hại được? Bởi vì người không yêu họ thì dầu họ có làm gì cũng chẳng ai phải bận tâm.

Quách Tung Dương mỉm cười :

- Hình như anh hiểu đàn bà quá nhỉ?

Lý Tầm Hoan nói :

- Trên đời này không có một người nào dám bảo rằng mình hiểu đàn bà, nếu có ai bạo miệng nhận như thế thì nhất định người đó khổ hơn những người khác.

Trầm ngâm một lúc, Quách Tung Dương vụt hỏi :

- Tiểu Phi có quả thật đã quá yêu nàng không nhỉ?

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Thật quả như thế.

Quách Tung Dương nói :

- Tôi biết nàng là bằng hữu của Tiểu Phi và Tiểu Phi là bằng hữu của anh.

Lý Tầm Hoan khoát tay :

- Anh không cần phải thanh minh, tôi không trách anh một chút nào cả.

Lại trầm ngâm một chút nữa, Quách Tung Dương hỏi :

- Hiện tại Tiểu Phi vẫn còn ở chung với Lâm Tiên Nhi chứ?

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Vẫn ở chung.

Hắn thở dài và nói tiếp :

- Hắn yêu nàng tự nhiên là phải hơn anh nhưng mối quan hệ giữa nam nữ giữa nàng và hắn thì lại không bằng anh đối với nàng.

Quách Tung Dương ngạc nhiên :

- Chẳng lẽ nàng đã không cùng hắn.

Lý Tầm Hoan gượng cười :

- Bất luận với ai cũng được nhưng đối với hắn thì không.

Quách Tung Dương càng ngạc nhiên hơn nữa :

- Tại sao thế?

Lý Tầm Hoan nói :

- Bởi vì hắn rất tôn kính nàng, hắn không muốn làm chuyện gượng gạo, dưới con mắt hắn, nàng là “thánh nữ” và nàng tự nhiên muốn hắn giữ nguyên thần tượng của nàng như thế.

Họ Lý cười chua chát và tiếp lời :

- Thật ra thì đàn bà sinh ra vốn để được yêu chứ không phải để cho người tôn kính, người đàn ông nếu đi tôn kính một người đàn bà không đáng tôn kính thì người đàn ông ấy đã chuốc khổ cho mình.

Quách Tung Dương cau mặt :

- Thế tại sao anh không cho hắn biết?

Lý Tầm Hoan thở ra :

- Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.

Trầm ngâm một lúc,Quách Tung Dương lại hỏi :

- Anh muốn tôi nói cho hắn biết?

Lý Tầm Hoan lộ vẻ buồn buồn :

- Hắn là một thanh niên có tiền đồ rực rỡ mà lại là người bạn thân thiết của tôi. Tôi không đành thấy cuộc đời của hắn bị hủy diệt bởi một người đàn bà dâm loạn.

Quách Tung Dương im lặng :

- Bình sinh tôi chưa hề nhờ vả một ai nhưng bây giờ.

Quách Tung Dương ngắt lời :

- Nhưng... biết tôi nói hắn có tin không?

Lý Tầm Hoan nói :

- Ít nhất cái quan hệ giữa anh và nàng cũng làm cho nàng không sao phủ nhận.

Quách Tung Dương đứng phắt lên :

- Vâng tôi đi với anh.

Lý Tầm Hoan nắm chặt tay Quách Tung Dương với tất cả chân thành cảm kích :

- Rõ ràng tôi đã không nhìn lầm anh chút nào cả. Tôi tin rằng anh và Tiểu Phi cũng sẽ là đôi bạn tốt mà đó là chuyện mà tôi hằng mong ước.

Quách Tung Dương mím miệng thở dài :

- Được một người xứng đáng là bạn chẳng hạn như Tiểu Phi có một người bạn như anh cũng đủ để thỏa mãn một đời rồi.

Gian nhà không một bóng người.

Chiếc giường của Tiểu Phi vẫn còn y chăn nệm, nhà bếp vẫn còn những thức ăn hồi tối nhưng cái nồi nấu canh thì không còn một chút cặn nào, chiếc nồi được rửa thật là sạch sẽ như không muốn lưu lại vết tích.

Phòng ngủ của Lâm Tiên Nhi đồ đạc hãy còn nguyên vẹn trước màn, hãy còn lưu lạc theo gió chứng tỏ không có một sự thu dọn nào cả.

Phòng của Tiểu Phi không một vật gì di động, những vật dụng của hắn vẫn nằm y chỗ cũ, luôn cả bộ quần áo dành để thay buổi sáng cũng hãy còn mắc ở đầu giường.

Nhưng người thì đã không còn, không còn có một ai.

Chứng tỏ họ ra đi rất gấp, đi mà không kịp thu dọn một lúc nào.

Ra đi không một lời từ giã, Lý Tầm Hoan không tin Tiểu Phi lại làm như thế và hắn vụt khom mình ho sặc sụa.

Quách Tung Dương chấp tay sau đít đứng nhìn hắn làm thinh.

Chờ cho Lý Tầm Hoan hết cơn ho, Quách Tung Dương mới nói :

- Anh bảo Tiểu Phi là người bạn thân nhất của anh?

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Đúng.

Quách Tung Dương mím miệng :

- Thế mà hắn đi anh lại chẳng hề hay.

Lặng im một lúc, Lý Tầm Hoan gượng mỉm cười :

- Có lẽ... hắn đã gặp chuyện ngoài ý muốn, cũng có lẽ.

Quách Tung Dương nói nhanh :

- Cũng có lẽ hắn nghe lời người đàn bà ấy nhiều hơn.

Không để Lý Tầm Hoan nói, Quách Tung Dương hỏi luôn :

- Không biết họ đã ở đây bao lâu rồi nhỉ?

Lý Tầm Hoan nói :

- Có lẽ đã hai năm.

Quách Tung Dương nói :

- Hai năm về trước, nàng hẹn với tôi đến cái tiểu lâu ấy rồi, nơi này có thể là sào huyệt của cô ta đã lâu lắm rồi cũng nên.

Lý Tầm Hoan cười :

- Một con thỏ không ngoan luôn có ba hang ngách, sào huyệt của nàng không chỉ riêng một nơi này.

Quách Tung Dương thở dài :

- Chỉ tiếc là tôi chỉ biết có ở đây thôi.

Lý Tầm Hoan không nói, hắn chầm chậm bước vào phòng của Lâm Tiên Nhi.

Trong phòng chỉ có một cái giường, một cái tủ và một cái bàn.

Màn bằng một thứ vải xanh lợt, chiếc nệm nhăm nhúm nhiều nơi như là đêm rồi quả thật có người nằm, tự nhiên nàng cố tạo ra như thế cốt để cho Tiểu Phi thấy và tin như thế.

Trong tủ, quần áo không nhiều và những cái có nới đây đều rất đơn bạc, trên bàn không có phấn sáp, tự nhiên tiểu lâu mới đúng là chỗ trang điểm của nàng và cũng chính nơi ấy mới chứa rất nhiều xiêm y lộng lẫy.

Tất cả những vật dụng trong phòng đều được Lý Tầm Hoan xem, xét cẩn thận nhưng đó chỉ là những vật dụng tầm thường không có gì để cho hắn tìm ra.

Quách Tung Dương nói :

- Lúc tôi ra đi, nàng hãy còn ở nơi tiểu lâu, bây giờ thì nàng đã về đây lâu rồi mà lại mang cả Tiểu Phi đi, thế mà trên đường mình lại không phát hiện được tung tích của nàng.

Lý Tầm Hoan trầm ngâm :

- Đó là tại vì nàng đi bằng một con đường khác.

Quách Tung Dương nhướng mắt :

- Đi bằng con đường khác? Phía tây là cả một giải núi hiểm trở, chẳng lẽ còn có một con đường.

Lý Tầm Hoan nói :

- Không phải đi vòng bên sườn núi mà có lẽ trong lòng núi.

Hắn vụt hất tung chiếc giường, quả nhiên ở dưới giường có một cái hang, không phải là hang mà cửa miệng địa đạo.

Địa đạo xuyên trong lòng núi.

Bước xuống địa đạo, Lý Tầm Hoan biết ngay nó sẽ trở về ngôi tiểu lâu.

Quách Tung Dương nói :

- Lý huynh biết địa đạo này sẽ trổ ra đâu không?

Lý Tầm Hoan nói :

- Dưới chiếc giường ở ngôi tiểu lâu.

Quách Tung Dương khẽ gật đầu :

- Tôi cũng nghĩ như thế.

Hắn cười nhạt và nói tiếp :

- Xuống một cái giường rồi lại lên một cái giường, nàng làm việc rất ít lãng phí thời gian.

Lý Tầm Hoan nói :

- Ước hẹn của nàng quá bận rộn thành ra phải có phương pháp để tiết kiệm thời gian chứ.

Quách Tung Dương hơi đỏ mặt, tuy hắn thừa biết chuyện như thế nào rồi nhưng khi có người nói thẳng ra như thế khiến hắn hơi khó chịu.

Đàn ông thường hay chê đàn bà hẹp hòi, kỳ thật thì dàn ông có khi còn hẹp hòi hơi và chuyện tự tư tự lợi còn nhiều hơn nữa.

Cho dầu họ có một vạn đàn bà nhưng họ vẫn mong một vạn người đàn bà ấy chỉ biết có mỗi một mình họ mà thôi và cho dầu họ không thích một người đàn bà nào đó, họ cũng muốn người đàn bà đó chỉ thuộc về mình.

Đại đạo tự nhiên không dài lắm.

Chỗ trổ của địa đạo tự nhiên quả đúng là dưới giường ngủ nơi tiểu lâu.

Cái giường này so với cái giường ở nhà Tiểu Phi đẹp đẽ hơn nhiều, màn trướng thêu hình sặc sỡ.

Nệm trải giường nhìn lên nhưng đống mây, thật dày thật mướt.

Bất cứ ai vừa nằm lên là có ngay cảm tưởng như mình lúc xuống lần lần.

Lâm Tiên Nhi tự nhiên không có ở nơi đây, trong ngôi lầu chỉ có cô gái áo hồng. Nàng ngồi nơi bàn trang đỉm chăm chỉ thêu hoa, không nàng đang thêu một cặp “Oan Ương Hí Thủy”, ngà thêu trên chiếc áo gối.

Hình thêu thật phù hợp với không khí ở đây.

Quách Tung Dương và Lý Tầm Hoan bước vào, họ ra cửa sổ rồi vòng ngã trước, cô gái áo hồng không có vẻ gì kinh ngạc.

Y như nàng thừa biết họ sẽ đến đây.

Nàng chỉ chăm chú nhìn bằng đôi mắt và nói thật duyên :

- Như vậy thì các hạ đã từng quen biết với nhau?

Quách Tung Dương trầm giọng :

- Nơi đây chỉ còn lại mỗi mình cô phải không?

Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi :

- Làm gì mà dáng điệu hung hãn đến thế? Mỗi lần ông đến đây, tôi lo giăng màn trải nệm, tất cả những gì cũng đều do tay tôi phục dịch, chẳng lẽ ông lại sớm quên đến thế à?

Quách Tung Dương làm thinh.

Tia mắt của cô gái áo hồng liếc về phía Lý Tầm Hoan :

- Ông có phải là Lý thám hoa không?

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Phải.

Cô gái áo hồng gặn lại :

- Ông là Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan?

Lý Tầm Hoan cười nhẹ :

- Cô không tin à?

Cô gái áo hồng thở ra :

- Không phải tôi không tin, chỉ có điều tôi không thật ngờ?

Lý Tầm Hoan hỏi lại :

- Không ngờ chuyện chi?

Cô gái nói thật chậm rãi :

- Thiên hạ đều nói Lý Tầm Hoan chẳng những võ công cao, con người lại thông minh tài trí nhưng tôi không ngờ kẻ nổi danh như thế mà lại vẫn bị người lừa, cũng vẫn mắc bẫy thiên hạ như thường.

Nàng háy háy mắt và nói tiếp :

- Lần trước tôi đã lừa ông, thật tình tôi cũng thấy hết sức là không phải.

Lý Tầm Hoan mỉm cười :

- Không có chi. Thì tình cờ bị một cô gái đánh lừa đúng là chuyện vô cùng thích thú, sau khi bị cô lừa tôi cảm thấy mình trẻ lại khá nhiều.

Cô gái áo hồng nhìn chăm chăm vào Lý Tầm Hoan, hình như cô ta lần lần cảm thấy người này có nhiều điểm ngộ ngộ, có nhiều nét duyên dáng dễ gần, con người như thế quả là con người ít có, hay đúng hơn là con người mà cô ta chưa từng thấy.

Và nàng nở nụ cười thật đẹp :

- Tôi xem ông cho dù không bị tôi lừa thì cũng vẫn trẻ rất nhiều, nếu bị tôi lừa thêm vài lần nữa thì e rằng cũng sẽ trở thành cậu bé cũng nên.

Lý Tầm Hoan nói một cách tỉnh khô :

- Lần sau thì tôi cẩn thận hơn chứ một cậu bé bốn mươi thì sợ người ra sẽ gọi là yêu quái.

Cô gái áo hồng sặc cười :

- Nhưng ông cứ yên lòng, lần trước tôi lừa ông vì ông là người lạ, mẹ tôi đã nói với tôi từ nhỏ là muôn ngàn lần cũng đừng nói thật với một người lạ nào, nếu không thì lập tức bị họ xỏ mũi dẫn đi.

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Thế còn bây giờ thì sao?

Cô gái áo hồng nghiêng mặt :

- Bây giờ thì chúng ta đã biết nhau, tự nhiên tôi sẽ chẳng bao giờ lừa ông nữa.

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Thế thì xin hỏi cô, cô có thấy ai đã mới từ đây đi ra không?

Cô gái lắc đầu :

- Không.

Nàng lại háy háy mắt :

- Nhưng tôi lại thấy có người từ ngoài đi vào.

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Ai?

Cô gái áo hồng đáp :

- Là một người đàn ông mà tôi không hề quen biết.

Nàng cười cười và nói luôn :

- Trừ ông ra tôi ít quen với đàn ông lắm.

Lý Tầm Hoan như không để ý đến chiều sâu của câu nói ấy, hắn chỉ hỏi :

- Người đó đến đây làm gì :

Cô gái áo hồng nói :

- Người ấy hung hãn lắm, hắn có râu, mặt có một sẹo dài, vừa bước vào là hỏi tôi ngay: “Cô biết Lý Tầm Hoan không?” “Lý Tầm Hoan có đến đây không?”.

Lý Tầm Hoan cười vì cái dáng nháy giọng hung hãn của cô gái và hắn hỏi cô ta :

- Rồi cô trả lời như thế nào?

Cô gái áo hồng nói :

- Bởi vì tôi chưa biết ông nên tôi kiếm chuyện lừa hắn, tôi nói: “Biết chứ sao không, Lý Tầm Hoan sẽ đến bây giờ”.

Lý Tầm Hoan bật cười vì cách nói lừa mà thành ra thật của cô gái và hắn hỏi cô ta :

- Người ấy nói sao?

Cô gái áo hồng chớp mắt :

- Hắn giao cho tôi một phong thơ, bảo tôi phải chuyển lại cho ông, hắn còn dặn phải trao tận tay ông.

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Rồi cô nhận?

Cô gái áo hồng nói :

- Tự nhiên nhận chứ sao. Nếu tôi không nhận thì cái nói láo hồi nãy lòi chành còn gì. Con người ấy hung hãn lắm, một khi hắn biết tôi nói láo thì hắn sẽ đập bể đầu tôi ngay.

Nàng lại cười cười và nói tiếp :

- Con gái đánh lừa mà bị đánh vỡ đầu thì nhất định là đau lắm, ông nghĩ có phải thế không?

Lý Tầm Hoan cười :

- Đàn ông mà nếu đầu vỡ cũng đau lắm chứ.

Cô gái áo hồng có một lối nói chuyện thật hay.

Bất cứ câu nào cũng y như là sự thật nếu lầm người khác nhất định sẽ hỏi :

- Người trao thơ đi đâu rồi? Tại làm sao gởi thơ cho tôi mà lại gởi ở đây? Tạo làm sao hắn biết tôi ở đây mà hỏi?

Nhưng Lý Tầm Hoan thì không hỏi hết.

Hắn cũng có một lối thật hay.

Bất luận người ta nói như thế nào, hắn cũng tỏ ra rất tin là thật, vì thế có nhiều người tưởng như là mình đã lừa được hắn rất nhiều.

Bây giờ thì cô gái quả nhiên trao bức thơ ra.

Ngoài bao thơ quả nhiên để gởi Lý Tầm Hoan.

Thư phong kín, cô gái áo hồng không có lén xem.

Trong thơ viết: “Lý Tầm Hoan Tiên sinh túc hạ, đã ngưỡng mộ anh danh từ lâu rất mong có ngày gặp mặt, ngày mồng một tháng mười này tại sơn cốc, dưới lòng phi tuyền xin hẹn gặp nhau. Là bậc quân tử mong túc hạ không làm cho tôi thất vọng”.

Cuối thư ký : Thượng Quan Kim Hồng.

Phong thư viết rất đơn giản và thật là lễ độ đến gần toàn sáo ngữ.

Nhưng bất cứ ai tiếp nhận phong thư ấy nhất định sẽ lo sắp đặt hậu sự, nếu không thì ắt cũng hồn phi phách tán.

Thượng Quan Kim Hồng một khi đã khiêu chiến người nào, người ấy nhất định không sống được lâu hơn nữa.

Lý Tầm Hoan chầm chậm xếp lá thư cho vào lưng áo.

Miệng hắn vẫn nở tròn nụ cười.

Cô gái áo hồng luôn luôn nhìn vào mặt như để theo dõi nội dung của lá thư và bây giờ nàng buộc lòng phải hỏi :

- Trong thư viết gì thế ông?

Lý Tầm Hoan đáp :

- Không có gì.

Cô gái áo hồng hỏi gióng :

- Có phải thư hẹn gặp của nàng không?

Lý Tầm Hoan lại cười :

- Đoán khá đấy.

Cô gái áo hồng chớp chớp mắt :

- Nếu thư ấy của đàn bà thì biết thế tôi không bao giờ trao lại cho ông đâu.

Lý Tầm Hoan cười :

- Nếu cô không giao cho tôi thì nhất định nàng sẽ rất đau lòng.

Cô gái áo hồng trừng mắt :

- Nàng là con người như thế nào? Đẹp lắm phải không?

Lý Tầm Hoan cười :

- Tự nhiên là đẹp nếu không thì tôi đã quăng bỏ phong thư này rồi, người đàn bà mà xấu thì còn tệ hơn người đàn ông ngu nữa.

Cô gái cắn môi :

- Nàng độ bao nhiêu tuổi?

Lý Tầm Hoan chậm rãi :

- Cũng không lớn là bao?

Cô gái cười nhạt :

- Ít nhất cũng là lớn hơn tôi.

Lý Tầm Hoan nói :

- Cũng may là nàng lớn hơn cô, chứ nếu không thì chắc tôi phải nhận nàng làm con nuôi rồi.

Cô gái áo hồng châm mạnh cây kim xuống bàn thuê và hất mặt lên :

- Đã có người đẹp hẹn thì tại sao ông không mau mau lên đến với người ta còn láng cháng ở đây làm gì?

Lý Tầm Hoan cười :

- Chủ nhân sao lại có lối đuổi khách sỗ sàng như thế?

Cô gái áo hồng lanh lảnh :

- Tôi không đuổi ông thì ông cũng phải đi gấp mà.

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Nhưng nếu tôi không muốn đi thì sao?

Cô gái sáng mắt :

- Nếu không đi thì... thì là chủ tôi, tôi sẽ nghĩ cách khoản đãi ông trọng hậu.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :

- Thật chứ?

Cô gái áo hồng cười duyên dáng :

- Tự nhiên là thật chứ, tôi tuy không phải là người rộng rãi nhưng cũng không phải hạng hẹp hòi, nếu ông cứ ở đây luôn đến mười ngày, tôi cũng sẽ khoản đãi mười ngày, nếu ông ở đây đến suốt đời tôi cũng chẳng đuổi đi.

Nàng chưa nói hết thì mặt đã ửng hồng.

Và một cô gái đã biết đỏ mặt thì cô gái ấy không còn nhỏ nữa.

Lý Tầm Hoan gật đầu và nói thản nhiên :

- Được rồi, như vậy tôi thì tôi sẽ ở lại đây.

Hắn chưa nói dứt câu thì cô gái gần như nhảy dựng lên :

- Ông nói thật đấy chứ?

Lý Tầm Hoan cười :

- Thật chứ sao lại giả? Gặp được chủ nhân quá tốt như thế này thì có ngu lắm mới bỏ đi.

Mặt cô gái thật là rạng rỡ :

- Tôi biết ông rất thích uống rượu, tôi sẽ sửa soạn ngay bây giờ, ở đây cái gì thiếu chứ rượu thì rất nhiều, nhiều đến có thể ngâm ngập ông luôn.

Lý Tầm Hoan nói :

- Ngoài rượu ra tôi còn cần những khúc cây ngắn, cây càng ngắn càng tốt.

Cô gái trố mắt :

- Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à?

Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan :

- Ông đã cần cây gì thì tôi sẽ tìm cây cho ông, bất cứ ông cần thứ gì, cho dù cần mặt trăng ở trên trời tôi cũng sẽ vì ông mà đóng một chiếc thang.

Theo dõi Lý Tầm Hoan từ lâu, bây giờ Quách Tung Dương mới lên tiếng :

- Tôi không cần cây, tôi chỉ cần trứng, trứng gà, trứng vịt, trứng chim, trứng lạt, trứng mặn gì cũng được, chỉ cần có trứng càng nhiều càng tốt.

Cô gái áo hồng hất mặt lên nhìn Quách Tung Dương từ đầu đến chân :

- Ông cũng ở lại đây à?

Quách Tung Dương điềm đạm :

- Khó gặp được một chủ nhân tốt như cô nương thì làm sao bỏ đi cho được.

Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi bỏ đi ra mà trong miệng cô cứ lầm thầm :

- Trên đời này có quá nhiều người không biết điều chút nào cả, bao nhiêu chuyện không làm, cứ luôn luôn đi làm cái chuyện khuấy rối người ta không?

Gian nhà thật rộng, thật khoảng khoát.

Giường nệm đều thật mới, thật trắng.

Bình trà chưa đóng váng trong lòng, chén trà cũng chưa thấy dạng răn ở lớp men.

Nhưng không khí trong gian nhà hơi lạnh dường như có thiếu một cái gì.

Lâm Tiên Nhi ngồi ở đầu giường, nàng đang khâu khuy áo.

Hình như nàng dùng kim không được thuần túy như dùng kiếm, luôn luôn cứ bị chăm lẫn vào tay.

Tiểu Phi đứng tỳ tay lên thành cửa nhìn ra màn đêm đen kịt, hắn đứng trầm lặng không biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì. Khâu xong khuy áo, Lâm Tiên Nhi lấy tay đấm nhẹ vào lưng và khẽ lắc đầu :

- Tôi thật không thích ở khách điếm, cho dầu khách điếm có khoáng đãng, có sạch sẽ như khách điếm này chẳng hạn. Ở khách điếm một mình luôn có cảm tưởng như đang ở trong một cái lồng, vừa bước vào là đã chán ngấy rồi.

Tiểu Phi không nói, hắn chỉ ư ư trong miệng.

Lâm Tiên Nhi nói tiếp :

- Tôi thường nghe người ta nói rằng dầu cho nhà vàng cửa ngọc cũng vẫn không bằng cái cái nhà tranh của chính mình. Bất luận đến nơi nào cũng không bao giờ thấy thư thái như ở nhà mình, anh thấy có phải thế không?

Tiểu Phi vẫn cứ làm thinh, miệng hắn ậm ừ, hình như hắn đang không được vui nhưng hắn muốn lặng im, hắn có lẽ rất sợ phật lòng nàng. Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt :

- Tôi đưa anh từ nhà đến đây chắc anh không vui, có phải thế không?

Tiểu Phi đáp thật nhỏ :

- Không.

Lâm Tiên Nhi thở ra :

- Tôi biết Lý Tầm Hoan vốn là bạn thân thiết của anh cũng không phải là không muốn anh gần gũi hắn nhưng chúng ta quyết định bôi xóa dĩ vãng, quyết định làm lại cuộc đời thì không thể không xa hắn bởi vì con người của hắn bất luận đi đến đâu cũng dễ kéo theo những chuyện phiền hà.

Nàng nói tiếp bằng một giọng thật dịu :

- Chúng ta đã thề rằng sẽ không để gây ra những chuyện phiền phức, có phải thế không?

Tiểu Phi lại ậm ừ trong miệng.

Lâm Tiên Nhi nói luôn :

- Huống chi con người của hắn tuy có nhiều nghĩa khí chỉ hiềm một điều là hắn uống rượu quá nhiều. Một con người mà uống rượu hơi nhiều thì không làm sao tránh được những cái tật không hay, chính lúc mang cái tật không tốt ấy hay phạm vào cái không tốt, họ cũng không hay biết.

Nàng khẽ liếc Tiểu Phi và chầm chậm nói tiếp :

- Cũng chính vì thế hắn mới tung cửa phòng tôi định.

Tiểu Phi vùng quay phắt lại :

- Đừng có nói chuyện ấy nữa có được không?

Hắn nói gằn từng tiếng, hình như hắn đang bực lắm.

Lâm Tiên Nhi nhếch môi, nàng cười thật dịu dàng :

- Thật ra thì tôi đã tha thứ, tôi không trách phiền gì cả bởi vì hắn là bằng hữu của anh.

Ánh mắt Tiểu Phi lộ nhiều thống khổ, hắn cúi đầu nói thật nhỏ :

- Tôi không có bằng hữu, tôi chỉ có một mình nàng.

Lâm Tiên Nhi đưa tay kéo Tiểu Phi lại sát bên nàng, nàng xoa xoa má hắn và nói thật êm :

- Tôi cũng chỉ có một mình anh.

Nàng nhón chân cho má nàng kề vào mặt hắn, nàng nói thì thào :

- Chỉ cần có anh là đời tôi quá đủ lắm rồi, tất cả những gì trên đời này tôi cũng không cần thiết.

Tiểu Phi dang hai tay ôm chặt lấy Lâm Tiên Nhi, toàn thân nàng thu nhỏ trong vòng tay rắn chắc.

Hai người ôm siết vào nhau một lúct hật lâu, nàng vụt hơi rung rẩy và giọng nói cũng rung :

- Anh... anh đã... muốn...

Tiểu Phi nhắm nghiền đôi mắt gật đầu.

Lâm Tiên Nhi cắn môi như cố dằn xuống những gì đang rạo rực trong lòng nhưng giọng nàng vẫn rung rung :

- Thật ra thì tôi cũng., tôi cũng muốn trao tất cả... những gì quý nhất trong đời con gái cho anh nhưng... nhưng chúng ta bây giờ vẫn chưa nên làm như thế.

Tiểu Phi cau mặt :

- Tại sao thế?

Lâm Tiên Nhi nói :

- Bởi vì... vì bây giờ tôi còn chưa chính là vợ của anh.

Tiểu Phi không còn dằn môi nổi nữa, hắn nói trong hơi thở dồn dập :

- Tôi... tôi...

Lâm Tiên Nhi nói :

- Thế tại sao anh không chính thức tuyên bố với mọi người rằng tôi là vợ của anh? Tại sao anh không dám? Tất cả những gì lầm lỗi trước kia anh không thể tha thứ cho tôi ư? Anh không thật tâm yêu tôi ư?

Cứ mỗi bận Tiểu Phi đòi gần gũi nàng thì nàng nại cớ chưa chính thức nhưng nếu Tiểu Phi quyết định làm theo ý nàng thì nàng lại có một cách khác để kéo dài mà hắn không làm sao nói được.

Nàng nói mà hai tay cứ ôm siết lấy hắn, tự nhiên với tất cả nghệ thuật yêu đương, nàng làm cho hắn thêm oằn oại.

Nàng càng kê sát miệng vào má hắn, giọng nàng như dẻo lại :

- Bất luận anh đối với tôi như thế nào, tôi cũng vẫn yêu anh... trong lòng tôi bây giờ có mỗi một hình bóng của anh.

Nàng càng gắn sát thân hình nàng vào lòng hắn, nàng cọ sát nàng oằn oại, tất cả những kin nghiệm làm cho đàn ông điên đảo nàng mang ra dùng một lúc.

Tiểu Phi rên lên những tiếng nho nhỏ và cả hai vùng ngã xuống giường.

Lâm Tiên Nhi run rẩy :

- Khoan... anh... anh muốn tôi sẽ... có cách để cho anh thỏa mãn mà... chúng mình dành cho ngày cưới.

Lâm Tiên Nhi đứng lên soi vào gương để chải đầu, mặt nàng ửng hồng, nàng nhẹ cắn môi, mắt nàng long lanh như nước, khuôn mặt của nàng bây giờ mới đúng cơn thịnh nhất của xuân thì.

“Tất cả ai cũng đều được cả chỉ trừ một mình hắn mà thôi”.

Lâm Tiên Nhi khẽ nhếch môi cười, nụ cười của nàng thật dịu dàng nhưng cũng thật là tàn khốc.

Nàng thích hành hạ đàn ông, nàng cảm thấy đó là cách hưởng thụ đầy đủ nhất trên đời.

Ngay trong lúc đó bỗng có tiếng động cửa và có tiếng nói dập dồn :

- Mở cửa, mở cửa. Ta biết nàng ở đây rồi, ta đã thấy nàng rồi..

Tiểu Phi nhảy xuống giường quát lớn :

- Ai?

Câu nói của hắn chưa dứt thì cánh cửa đã bung ra.

Một gã thiếu niên xồng xộc lao vào.

Tuổi hắn còn khá nhỏ, con người của hắn cũng đĩnh ngộ dễ nhìn nhưng hắn mang vào cả hơi rượu xông lên hừng hực, hình như toàn thân hắn đều là rượu.

Hai mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Tiên Nhi, hắn không còn thấy một người thứ hai nào trong phòng này cả.

Hắn chỉ chỉ Lâm Tiên Nhi và cười khà khà :

- Tuy nàng làm bộ không nhìn thấy ta nhưng ta thì đã thấy nàng. Nàng có muốn trốn cũng không làm sao trốn được.

Vẻ mặt Lâm Tiên Nhi hết sức thản nhiên :

- Ngươi là ai mà ta không biết?

Gã thanh niên càng cười lớn :

- Nàng không nhận được ta à? Thật nàng không nhận được ta à? Hà hà... nàng quên thật rồi sao? Mới hôm kia đây mà đã quên thật thế à? Hừ, ta đã vì nàng mà gửi đi bao nhiêu phong thơ thế mà nàng... bây giờ nàng lại bảo không biết ta là ai?

Hắn vụt nhảy vào lại hai tay dang ra ôm chặt lấy Lâm Tiên Nhi, miệng hắn nói như la :

- Nhưng ta thì ta vẫn nhớ nàng, đến chết ta vẫn nhớ nàng.

Tuy nhiên Lâm Tiên Nhi đâu có để cho hắn ôm được, nàng nhích mình thật lẹ và kêu lên kinh ngạc :

- Tên này say rồi, hắn đã điên rồi.

Gã thiếu niên hét lên :

- Ta không có say, ta không có điên, ta tỉnh, ta vẫn còn nhớ kỹ lờn nói của nàng, nàng bảo trao dùm nàng những phong thơ rồi...rồi nàng sẽ cùng ta...

Hắn vừa nói vừa càn tới nhưng Tiểu Phi đã chặn ngang trước mặt :

- Hãy cút đi thật mau.

Ga thanh niên khựng lại nhướng mắt :

- Ừ, ngươi là ai? Ngươi lấy tư cách gì bảo ta cút chứ? Cho ngươi biết nghe, nàng quên ngươi bất cứ lúc nào, y như nàng quên ta vậy.

Hắn ngửa mặt cười sằng sặc :

- Bất cứ ai mà nghĩ rằng nàng chung tình với mình thì cũng là đồ ngốc, đồ ngu. Ít nhất nàng cũng đã ngủ chung với một trăm thằng rồi đấy nhé.

Câu nói của hắn chưa dứt thì cánh tay của Tiểu Phi đã tung ra.

Bình!

Một tiếng dội nghe như rung rinh mặt đất, gã thanh niên bị bắn thẳng ra ngoài cửa, té ngửa, chỏng cẳng lên trời.

Tiểu Phi xạm mặt đứng nhìn hắn một lúc lâu, thây hắn không động đậy mới quay lại nhìn vào mặt Lâm Tiên Nhi.

Nàng vụt ôm mặt khóc rống và nói trong nức nở :

- Tôi đã làm gì chứ? Tôi đã làm sai quấy chuyện gì? Tại sao họ cứ bu theo làm nhục tôi như thế này nè trời..

Tiểu Phi thở dài, hắn nhẹ ôm nàng vào lòng dịu giọng :

- Tôi còn sống đây, trước mặt tôi không ai dám đụng đến nàng.

Thật lâu, Lâm Tiên Nhi nép sát mặt vào ngực hắn nhưng nàng vẫn còn tức tưởi :

- May mà tôi còn có anh bên cạnh, chỉ cần anh hiểu rõ lòng tôi còn ngoài ra ai muốn hiểu sao cũng được.

Tiểu Phi nghiến răng :

- Từ đây về sau nếu có kẻ nào dám làm nhục nàng ta sẽ không dung mạng họ.

Lâm Tiên Nhi chớp mắt :

- Bất luận là ai cũng thế chứ?

Tiểu Phi chiếu ánh mắt dữ dằn :

- Bất luận người nào cũng thế.

Lâm Tiên Nhi áp sát vào ngực hắn, hai tay nàng y như hai con rắn quấn vào cổ hắn thật chắc.

Nhưng ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía gã thiếu niên, chẳng những tia mắt không lộ một chút buồn mà lại còn rạng rỡ hơn bao giờ hết, nàng nhìn hắn như gợi ý, như hẹn hò.

Phía ngoài còn một kẻ đang nhìn nàng, kẻ ấy đang đứng gần chỗ gã thanh niên còn đang ngất lịm.

Kẻ ấy có một thân hình khá cao lớn nhưng lại rất ốm, hắn bận bộ áo màu vàng chí gối ngang lưng hắn xốc thanh trường kiếm.

Bên ngoài hành lang tuy không có bóng đèn nhưng nhờ ánh sáng từ sân lộ thiên rọi hắc vào nên ẩn ưóc thấy trên mặt kẻ ấy có ba vết sẹo, trong ba vết sẹo có một vết thật sâu, thật dài từ trán kéo xuống tận cằm làm cho nét mặt hắn như luôn có nụ cười tàn khốc, bất cứ ai nhìn vào cũng nổi da gà.

Nhưng đáng sợ hơn hết là đôi mắt hắn.

Tròng mắt hắn không trắng không đỏ mà lại xam xám màu tro, không thấy một cảm tình, đôi mắt hắn là đôi mắt cá chết.

Hắn nhìn Lâm Tiên Nhi một cách lạnh lùng, thật lâu, hắn nhẹ gật đầu và chầm chậm bước về phía gian phòng ở phía tây khách điếm.

Từ lúc có mặt hắn cho đến lúc hắn đi, Tiểu Phi không hề hay biết, hắn bận dang thụ hưởng trong cái áp mặt, trong cái uốn mình đê mê của người đẹp, hắn không thấy rằng sau lưng mình đang có cuộc hẹn hò.

Lại qua một lúc khá lâu, có người tới mang gã thanh niên đi, hai người này cũng vận áo vàng và thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn.

Trong tiếng khóc của Lâm Tiên Nhi nhẹ lần rồi dứt hẳn thì mọi việc bên ngoài đã êm xuôi.

Đêm đã về khuya.

Trong phòng, tiếng ngáy của Tiểu Phi đã nghe đều đều mà lại có phần nặng nhọc, sau bữa cơm tối với chén canh thật ngon của nàng là hắn ngủ một giấc đến sáng.

Khách điếm thật vắng thật im.

Chỉ nghe tiếng lá xào xạt lá ngô đồng ngoài ra không một tiếng động nào khác nữa.

Một lúc sau, cánh cửa mở hé ra.

Cánh cửa chỉ mở thật hẹp và một người lẻ khách ra ngoài.

Bóng người bước ra thật nhẹ và cũng thật nhẹ khép trái cánh cửa lại.

Bóng người nhỏ thó đi thật im, gần như rón rén nhưng khi cách phòng một khoảng bóng ấy lại bước thật nhanh về phía gian phòng phía tây khách điếm.

Gian phòng phía tây nơi cửa sổ còn hắc ánh đèn.

Bóng đèn hắt ra chiếu thẳng vào mặt bóng người khi nãy, chiếu lên đôi mắt đen láy của nàng, dôi mắt mê người.

Lâm Tiên Nhi.

Nàng đưa ngón tay gõ nhẹ lên cánh cửa.

Chỉ cần gõ nhẹ một tiếng thôi thì bên trong đã phát ra giọng trầm trầm :

- Cửa không có đóng.

Lâm Tiên Nhi đẩy nhẹ, cánh cửa hé ra, nàng vộ lách mình vào.

Người mặt sẹo đứng gần bên gã thanh niên hồi nãy đang ngồi trên ghế im lìm.

Hắn ngồi y như một pho tượng đá và khi bước đến gần, Lâm Tiên Nhi mới trông rõ mặt.

Mặt hắn hình như không phân biệt được tròng đen tròng trắng, đôi mắt chỉ có màu xanh ngệt.

Chỉ có ba vết sẹo trên mặt hắn là thấy được rõ ràng, có lẽ nhờ vào ánh chiếu ngời ngời đến phát ghê.

Chính Lâm Tiên Nhi cũng thấy rùng rợn trong xương sống nhưng ngoài miệng nàng vẫn nở nụ cười thật ngọt.

Càng gặp một con người đáng sợ chừng nào, nụ cười của nàng càng tươi tắn, càng khả ái chừng ấy, nàng biết đó là thứ võ khí duy nhất hiệu nghiệm đối với bất cứ hạng đàn ông nào và nàng đã đem nó ra xài không biết bao nhiêu bận, gần như không có bận nào mà nàng không thu kết quả mỹ mãn chỉ trừ có một lần với một người, người đó là Lý Tầm Hoan.

Nàng nhích thêm một bước và càng làm cho nụ cười thật tươi hơn :

- Chắc tiện thiếp đã được diện kiến Kinh tiên sinh?

Kinh Vô Mạng nhìn Lâm Tiên Nhi bằng đôi mắt lạnh lùng, hắn chỉ nhẹ gật đầu chứ không mở miệng.

Lâm Tiên Nhi lại tặng thêm cho dậm nét tươi cười :

- Đại danh của Tiên sinh, tiện thiếp được nghe đã lâu rồi.

Tia mắt của Kinh Vô Mạng vẫn lạnh như băng, hắn nhìn vị “đệ nhất mỹ nhân” như nhìn một con quái vật. Không, đúng hơn hắn nhìn đồ bỏ trong đời.

Vẫn không tỏ vẻ thất vọng, Lâm Tiên Nhi cứ giữ nét cười mê hoặc :

- Chẳng hay Kinh tiên sinh đến đây bao giờ? Hồi nãy.

Kinh Vô Mạng vụt ngắt lời :

- Trước mặt ta khi nói chuyện cô nên nhớ một điều.

Lâm Tiên Nhi nói bằng một giọng dịu hơn bao giờ hết :

- Chỉ cần Kinh tiên sinh nói ra lời nào tiện thiếp cũng nghi nhớ mãi.

Kinh Vô Mạng nói :

- Ta chỉ hỏi, cô chỉ trả lời chứ không có quyền hỏi lại, hiểu thế hay không?

Lâm Tiên Nhi cúi đầu :

- Vâng, tiện thiếp đã hiểu rồi ạ.

Kinh Vô Mạng nói :

- Và khi ta hỏi một câu, câu đó phải được trả lời cho được rõ ràng, cho đơn giản mà đầy đủ, ta không thích nghe chuyện lòng vòng vô ích, hiểu thế hay không?

Lâm Tiên Nhi vẫn giữ nụ cười duyên :


- Tiện thiếp đã hiểu rồi ạ!

Nàng cúi đầu, giọng nói của nàng thật dịu, thật bùi tai.

Đây là võ khí thứ hai nàng dùng để đối phó với đàn ông, nàng biết đàn ông hay thích những người đàn bà biết nghe lời, nàng cũng biết rằng khi một người đàn ông thích người đàn bà thì trong cái bất tri bất giác nghĩa là họ không hề hay biết mà tự nhiên họ tuân theo người đàn bà râm rấp.

Và Kinh Vô Mạng bắt đầu hỏi :

- Cô là Lâm Tiên Nhi?

- Lâm Tiên Nhi đáp :

- Vâng ạ!

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Cô là người hẹn gặp chúng tôi ở đây?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Vâng ạ!

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Cô đã thay mặt chúng tôi để ước hẹn với Lý Tầm Hoan?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Vâng ạ!

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Tại sao cô lại làm thế?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Tôi biết Thượng Quan bang chủ đang tìm Lý Tầm Hoan vì Lý Tầm Hoan luôn cứ hay cản đường thiên hạ.

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Cô muốn giúp chúng tôi?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Vâng ạ!

Tròng mắt của Kinh Vô Mạng chợt như nhỏ lại, hắn nhìn xói vào mặt của Lâm Tiên Nhi và giọng nói rít xé qua hai hàm răng :

- Tại sao cô lại muốn giúp chúng tôi?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Tại vì tiện thiếp căm hận Lý Tầm Hoan, tiện thiếp muốn hắn phải chết.

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Tại sao cô nương không tự làm lấy?

Lâm Tiên Nhi thở ra :

- Tiện thiếp giết hắn không được, trước mặt hắn, tiện thiếp không dám nghĩ chứ đừng nói đến hành động bởi vì hắn có con mắt nhìn suốt lòng người và hắn có ngọn đao mà chỉ thoáng thấy là mạng người đã mất.

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Hắn thật lợi hại như thế sao?

Lâm Tiên Nhi lại thở ra :

- Con người thật của hắn còn đáng sợ hơn là lời tiện thiếp nói, những người muốn giết chết hắn đều đã chết về ngọn đao của hắn trừ Thượng Quan bang chủ và Kinh tiên sinh ra, trên đời này tuyệt đối không một ai giết hắn được.

Nàng ngẩng đầu nhìn Kinh Vô Mạng bằng ánh mắt dịu dàng mà giọng nói của nàng cũng thật dịu dàng :

- Kiếm pháp của Kinh tiên sinh mặc dầu tiện thiếp chưa từng thấy nhưng tiện thiếp có thể tưởng tượng ra được.

Kinh Vô Mạng ngắt lời :

- Bằng vào cái gì mà cô tưởng tượng được?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Bằng vào cái trầm tĩnh không thể tưởng tượng được của Kinh tiên sinh, bằng vào vẻ lạnh lùng như sắt đá ấy, tuy triện thiếp không biết dùng kiếm nhưng vẫn biết nguyên tắc của các cao thủ trong khi giao đấu, sự biến hóa và mau chậm của kiếm pháp không quan trọng bằng sự trấn tĩnh tinh thần, người càng trầm tĩnh lạnh lùng bao nhiêu thì sự thắng càng nắm chắc.

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Tại sao làm thế?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Bởi vì sự biến hóa của kiếm pháp hay chiêu thức căn bản không có gì khác biệt là bao, xuất thủ mau chậm cũng không xê xích bấy nhiêu trong những trường hợp mà những thứ ấy tương đồng thì vấn đề thắng bại chỉ còn là vấn đề trầm tĩnh, càng trầm tĩnh càng dễ dàng nhận ra sơ hở của đối phương, ai làm được việc đó là người ấy thắng.

Nàng nhìn Kinh Vô Mạng bằng con mắt cực kỳ ngưỡng mộ và tiếp lời :

- Những kiếm pháp danh gia hiện tại, tôi đã thấy nhiều nhưng nếu tranh luận về trầm tĩnh thì không một ai có thể hơn được Kinh tiên sinh.

Chuyện tâng bốc một con người không phải là khó, chỉ khó ở chỗ làm sao chuyện tâng bốc ấy đừng thấp quá mà cũng đừng cao quá đối với những người mình tâng bốc, điều quan trọng hơn hết là phải đánh đúng chỗ ngứa của đối phương.

Bản lĩnh tâng bốc của Lâm Tiên Nhi quả đã đạt đến chỗ tuyệt vời.

Và đó cũng chính là món vũ khí thứ ba mà nàng đem áp dụng với hạng đàn ông khó tính.

Nàng rất hiểu đàn ông khoái được người ta tâng bốc, nhất là người tâng bốc lại là người đẹp - muốn tâng bốc một con người, đàn bà là hạng có khả năng hơn hết.

Kinh Vô Mạng trên mặt cũng không lộ một vẻ gì, giọng hắn vẫn lạnh băng băng :

- Ngày hẹn của cô có phải là ngày mùng một tháng mười?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Vâng, bởi vì tiện thiếp định Thượng Quan bang chủ và Kinh tiên sinh ngày ấy nhất định sẽ tới.

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Nhưng tại sao cô biết ngày ấy Lý Tầm Hoan cũng tới?

Lâm Tiên Nhi đáp :

- Tiện thiếp tin rằng hắn sẽ nhận được thơ mà chỉ cần nhận được là nhất định hắn sẽ tới ngay.

Kinh Vô Mạng hỏi :

- Làm sao cô lại tin chắc như thế?

Lâm Tiên Nhi cười :

- Hắn là một con người vốn không sợ chết bởi vì hắn có lẽ cũng biết hắn không thể sống lâu.

Nét cười trên mặt vụt tiêu ngang nhưng giọng nói của nàng càng dịu lại :

- Chính vì hắn không thể sống lâu nên lại càng đáng sợ, võ công của Kinh tiên sinh tuy cao hơn hắn nhưng khi giao đấu cũng nên cẩn thận, hắn là con người mà khi động thủ không bao giờ nghĩ đến sinh mạng của mình.

Ánh mắt của nàng nhộm đầy vẻ lo âu vì những chuyện sắp tới cho Kinh Vô Mạng, đó là món vũ khí thứ tư, nó cũng cực kỳ lợi hại vì một khi đã cảm thấy có người lo lắng cho mình tự nhiên sẽ vừa cảm kích lại vừa hân hoan, đàn ông nào cũng thế, nhất là thấy người lo lắng cho mình là người đẹp.

Một người đàn bà đẹp nếu có thể vận dụng bốn món vũ khí ấy cho thật thích hợp với tình huống thì trong một trăm người đàn ông ít nhất cũng có đến chín mươi chín người không làm sao thoát khỏi phải phục xuóng cúi đầu vâng theo ý chỉ.

Chỉ tiếc là lần này Lâm Tiên Nhi gặp phải một đối phương ngoại lệ, nàng chẳng những gặp không phải là người đàn ông mà lại còn không phải là một con người.

Cũng may, vũ khí của nàng chưa hết, nàng vẫn còn món vũ khí thứ năm - món vũ khí sau cùng.

Món vũ khí sau cùng, món vũ khí hữu hiệu nhất mà cũng là món vũ khí “nguyên thủy” nhất của người phụ nữ.

Người đàn bà có lúc rất dễ chinh phục đàn ông bởi vì họ có món vũ khí độc đáo này.

Nhưng món vũ khí này có hiệu quả đối với Kinh Vô Mạng hay không?

Lâm Tiên Nhi hơi do dự.

Nếu không có gì để nắm chắc trong tay rằng sẽ thắng thì nhất định nàng không bao giờ dám dùng một cách phiêu lưu.

Ánh mắt của Kinh Vô Mạng như rãn ra, lần lần hình như đôi tròng sát khí chợt lờ mờ, hình như đối với mọi vật trên đời này, đôi mắt đó không có một chút gì hứng thú.

Lâm Tiên Nhi nhè nhẹ thở ra nhưng nàng vẫn không dám cho cái hơi thở ấy xì hơi. Đối với người đàn ông như thế này thật sự thì nàng không có gì để gọi là nắm chắc.

Kinh Vô Mạng nói chầm chậm :

- Những gì cô muốn nói chắc đã nói hết rồi phải không?

Lâm Tiên Nhi khép nép :

- Vâng.

Kinh Vô Mạng chầm chậm đứng lên, hắn đi bên bàn quay lưng về phía Lâm Tiên Nhi, hắn rót một chén trà cũng bằng dáng cách chậm rãi, hắn không ngó tới nàng. Lâm Tiên Nhi chỉ biết ngượng cười :

- Kinh tiên sinh nếu không có điều chi dạy bảo thì tiện thiếp xin cáo từ.

Kinh Vô Mạng không ngó ngàng gì tới nàng, hắn chầm chậm móc ra một hoàn thuốc bỏ vào miệng uống.

Vì quay mặt lại mà dù cho đối diện Lâm Tiên Nhi cũng không biết hắn định làm gì. Đợi một lúc khá lâu, Kinh Vô Mạng cũng vẫn không quay trở lại, nàng không có cách gì hơn nữa chỉ có nước tháo lui.

Nhưng nàng chưa bước ra tới cửa thì Kinh Vô Mạng vụt nói :

- Nghe nói cô thích “câu” đàn ông lắm phải không?

Lâm Tiên Nhi sửng sốt.

Kinh Vô Mạng nói tiếp bằng một giọng lạnh lùng :

- Trong khi mới bước vào phòng này thì cô đã chuẩn bị “câu” tôi, có phải thế không?

Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt và cúi thật thấp :

- Tôi rất thích người đàn ông giữ được bình tĩnh cao độ.

Kinh Vô Mạng vùng quay phắt lại :

- Thì tại làm sao tới bây giờ mà cô còn chưa chịu mở màn?

Lâm Tiên Nhi ngẩng mặt, gò má chợt ửng hồng vì hai mắt của Kinh Vô Mạng thu hẹp lại, thu nhỏ lại, đôi mắt hắn xoáy vào thân thể nàng.

Cái nhìn kỳ dị của Kinh Vô Mạng làm cho Lâm Tiên Nhi cảm tưởng như thân thể nàng bị trần truồng.

Nàng cúi đầu và giọng nàng thật thấp :

- Thiếp không dám vì thiếp thấy Kinh tiên sinh lòng như sắt đá.

Kinh Vô Mạng nói :

- Nhưng con người của ta không phải là sắt đá.

Lâm Tiên Nhi lại ngẩng mặt lên, nàng nhìn sững vào Kinh Vô Mạng, mắt nàng từ từ sáng hẳn lên.

Kinh Vô Mạng nói :

- Cô muốn “câu” tôi thì chỉ có một cách, một cách trực tiếp nhất.

Lâm Tiên Nhi lại ửng hồng da mặt :

- Thế sao anh không dạy tôi đi?

Kinh Vô Mạng chầm chậm bước lại phía nàng, hắn nói cũng thật chậm :

- Phương pháp đó cô còn phải cần đến tôi dạy nữa à?

Hắn nói thật chậm nhưng xuất thủ thật nhanh, câu nói chưa dứt thì Lâm Tiên Nhi đã bị một cái tát văng bổng lên giường.

Nàng nắm rên nho nhỏ, má nàng hình như đau lắm nhưng mắt nàng lại sáng lên một cách long lanh, cái long lanh của người đàn bà trong cơn đòi hỏi.

Kinh Vô Mạng chầm chậm bước lại bên giường, đôi mắt hắn gần như đứng tròng và đôi mắt của Lâm Tiên Nhi cũng như tóe lửa.

Lâm Tiên Nhi ra khỏi phòng thì trời sắp sáng rồi.

Đầu tóc Lâm Tiên Nhi có vẻ bù xù, dáng điệu nàng có hơi mệt mỏi, hình như chân nàng khó nhấc lên cao nhưng ánh mắt nàng lại vô cùng thỏa mãn.

Ánh sương đã lợt dần, Lâm Tiên Nhi nhìn về phía trời đông, miệng nàng thì thầm :

- Hôm nay là ngày hai mươi lăm tháng mười mười một rồi, chỉ còn năm hôm nữa, năm hôm nữa thôi.

Môi nàng điểm nhẹ một nụ cười :

- Lý Tầm Hoan, ngươi còn nhiều nhất là sống thêm năm ngày nữa.

Lý Tầm Hoan đang cắm cúi cầm dao khắc trên khúc gỗ.

Cô gái áo hồng cứ ngồi một bên nhìn hắn và bỗng nhiên nàng hỏi :

- Thám hoa khắc cái chi vậy?

Mới hôm qua nàng gọi hắn bằng “ông” nhưng hôm nay thì nàng gọi bằng “Thám hoa” nhưng nhiều lúc nàng lại không muốn có sự cách biệt quá xa giữa nàng và hắn, nàng muốn biết một tiếng khác hơn nữa nhưng nàng chưa kiếm được hay là chưa dám cũng nên.

Vì thế, có nhiều lúc nói chuyện với hắn, nàng không gọi bằng gì cả, nàng chỉ nói trống không.

Phần hắn, hình như hắn không để ý đến vấn đề ấy, hắn không thấy sự thay đổi trong xưng hô của cô gái áo hồng, tự nhiên hắn không làm sao thấy được sự thay đổi bên trong.

Hắn nhìn cô gái và mỉm cười :

- Cô không thấy sao mà hỏi?

Nàng nói thật nhỏ :

- Tôi thấy hình như đang khắc một hình người nhưng không hiểu tại sao cứ gần xong rồi lại không tiếp tục mà lại lo khắc qua khúc cây khác? Tại làm sao không cho tôi xem được mặt mày coi có đẹp kinh khủng lắm không?

Lý Tầm Hoan không cười nữa, hắn cúi gập mình ho sặc sụa.

Hắn vì không bằng lòng cho bất cứ ai trông thấy mặt “nàng” nên mỗi bận gần xong một hình thì hắn ngừng lại, hắn ngưng ở hình đó và lại bắt đầu sang khắc khúc cây khác nữa.

Công chuyện của hắn vì thế không bao giờ hoàn thành và cũng không bao giờ ngưng lại.

Hắn vẫn có thể khắc hình một người khác vì hắn coi nghề điêu khắc đã chuyên nghiệp lắm rồi nhưng hắn không chịu, hay nói đúng hơn là tay hắn không chịu khắc bất cứ một người nào mà nó chỉ khắc một mình “nàng”.

Có một điều chắc chắn rằng cho dù hắn khắc một người nào khác thì hình dáng cũng chỉ giống “nàng” mà thôi.

Bởi vì hắn không làm sao quên được nàng, cho dù hắn có phút nào đó không lưu tâm nhưng trong tiềm thức của hắn, hình bóng của nàng cũng vẫn hoàn toàn đậm nét.

Bên ngoài cửa sổ bóng chiều đã xậm màu.

Cô gái áo hồng đứng dậy đốt đèn và nàng bỗng bật cười :

- Ngày hôm nay cho đến bây giờ vẫn chưa uống được một hớp rượu nào.

Lý Tầm Hoan nhếch môi không nói.

Cô gái áo hồng hỏi :

- Có cần uống bây giờ không?

Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười :

- Ngẫu nhiên mà tỉnh táo một ngày cũng chẳng hại gì?

Cô gái áo hồng háy háy mắt cười :

- Tôi thấy Thám hoa nên uống chút ít rượu thì tốt hơn, một ngày không uống rượu, tôi thấy tay của Thám hoa hơi rung rung.

Lý Tầm Hoan ánh mắt chừng như hơi tối lại, hắn chầm chậm đưa tay lên dưới ánh đèn, sắc thép ở ngọn đao lóng lánh.

“Chẳng lẽ tay mình đã rung thật rồi sao”. Tâm tình của Lý Tầm Hoan bỗng như chìm xuống.

Hắn sợ ngày hôm ấy nếu không uống rượu thì tay hắn sẽ rung mà một khi tay hắn sẽ rung thì chẳng những không giết được Kinh Vô Mạng mà lại còn phải chết vào tay hắn.

Hắn chỉ nghĩ đến Kinh Vô Mạng chứ chưa nghĩ đến Thượng Quan Kim Hồng vì muốn nghĩ đến chủ thì phải làm xong với tớ. Một khi tay đã rung thì phi đao không còn chính xác. Phi đao khác hơn những món binh khí khác, nó không thể dùng đến người thứ hai, nhất là con người ấy chỉ cần hắn hở một cái nháy mắt thôi.

Hắn nắm cứng cán đao, mũi đao vẫn chớp nhoáng dưới ánh đèn.

Lý Tầm Hoan chợt cảm nghe thấy như tay mình nặng, quá nặng đến mức gần như không giơ nổi lên nữa.

Hắn chầm chậm buông thõng tay nói trống không :

- Không biết bữa nay là đã mấy rồi?

Cô gái áo hồng đáp :

- Ba mươi tháng mười một rồi, ngày mai là mùng một.

Lý Tầm Hoan chầm chậm nhắm mắt, thật lâu hắn mới mở ra :

- Quách tiên sinh ở đâu rồi?

Cô gái áo hồng đáp :

- Ông ta nói ra ngoài thị trấn có việc chi đó không biết.

Nàng cười thật tươi và nói tiếp :

- Nếu Thám hoa muốn uống rượu thì chuyện gì phải chờ ông ấy? Chẳng lẽ tôi không thể là người bồi rượu được sao?

Lý Tầm Hoan gượng cười :

- Bây giờ cô bắt đầu uống rượu thì sợ rằng quá sớm đi chăng?

Cô gái áo hồng cười :

- Đã sớm muộn gì cũng phải uống thì uống sớm sớm một chút có phải hơn không?

Nàng cười hăng hắc như tiếng ngọc khua và quả tình nàng đã đi lấy rượu.

Lý Tầm Hoan cúi đầu nhìn ngọn phi đao của mình rồi thình lình hắn khắc thật nhanh.

Pho tượng ấy đã sắp hoàn thành, bây giờ lại hoàn thành tức khắc, pho tượng dáng sắc hãy còn trong tuổi thanh xuân.

Nhưng người thì sao? Người đã già hơn nhiều lắm rồi!