Huyết Mạch Phượng Hoàng

Chương 7-3

Type: VẠN HOA PHI VŨ

Bóng tối đen kịt vô tận bủa vây khắp lối, Đào Tử mở mắt ra, đâu đâu cũng tối om không thể nhìn thấy gì cả, vừa rồi cô còn ở trong căn phòng nhỏ của Tô Mạt, chỉ chớp mắt sao lại đến nơi này?

Trong tâm trí, hình như cô cầm một chiếc bình nhỏ có vẽ bùa chú, sau đó, sau đó thì đã đến đây. Tuy nhiên đây rốt cuộc là đâu? Mạt Mạt đã đi đâu? Bây giò cậu ấy thế nào?

Vụt một tia sáng chiếu rọi con đưòng tối đen, Đào Tử cầm một tấm bùa lửa soi đường, quan sát xung quanh nhưng không thấy gì cả.

Cô nương theo ánh sáng trong tay đi về phía trước.

Hình như phía trước không xa có ánh sáng, Đào Tử dập tắt ngọn lửa trong tay từ từ đi thẳng về nơi đó, khi đến được nơi có ánh sáng kia thì Đào Tử lại đứng ngây người.

Phía bên kia vầng sáng xuất hiện một hình ảnh, một cô gái đang đứng trước hồ nước trong suốt, bóng in lên mặt nước, mái tóc dài buông xõa đến tận eo, dưới lớp tóc mái bằng dễ thương là đôi mắt to tròn, hiện vẻ tinh nghịch.

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đôi mắt cô gái mang một màu đen thăm thẳm, như thể vừa không để ý là sẽ bị hút vào ngay, dưới chiếc mũi xinh xắn là đôi môi anh đào hé mở. Khi cô gái nhẹ nhàng cười, trên khuôn mặt trắng nõn nà ấy liền ẩn hiện một lúm đồng tiền dễ thương, khiến cho người ngắm nhìn có cảm giác muốn cắn lên bầu má đó. Cô gái kia chính là Đào Tử, chính xác mà nói là cô của ngày xưa.

Khi đó cô vừa mới truyền thừa huyết mạch Phượng Hoàng, có pháp thuật Đạo gia chính tông nhất, không kiêng dè bất cứ yêu ma quỷ quái nào trên thế gian, chỉ cần có Phượng Hoàng Hỏa là có thể một đấu một với mãnh thú thượng cổ hung tàn nhất, cho đến khi cô gặp phải người kia.


Đào Tử ngẩn ngơ nhìn một lúc, hình ảnh chuyển đổi, vừa rồi cô còn đang nhìn mình trong ảo ảnh vậy mà bây giờ đã đi vào trong đó. Cô cúi đầu nhìn quần áo, trang sức và trạng thái cơ thể, chính là bản thân cô nhiều năm trước, trí nhớ đang trôi trong quá khứ không tính là xưa cũ đó.

Hồi ấy Đào Từ vừa tròn mười sáu tuổi, sau khi truyền thừa huyết mạch Phượng Hoàng cô phải rời thung lũng nơi mình đã sinh sống từ thuờ bé, bởi vì trong gia tộc là mỗi đứa trẻ sau khi được kế thừa huyết mạch đều phải ra ngoài trải luyện một mình, ngay cả cô cũng không ngoại lệ.

Nếu trải luyện thất bại thì sẽ có thế mất đi huyết mạch Phượng Hoàng, không có căn cơ huyết mạch thì sẽ không tìm được đường về nhà được nữa, chỉ có thể đi lòng vòng trong núi mà thôi.

Những gian truân người kế thừa phải trải qua cũng hoàn toàn không giống nhau, có điều, khi đó Đào Tử không biết bản thân cô phải đối mặt với thừ thách như thế nào.

Đào Tử vừa mới xuống núi thấy gì cũng mới lạ, ở thế giói phàm tục càng lâu cô càng hiểu rõ niềm vui nỗi buồn, tình người lạnh ấm trong cuộc sống.

Ban ngày, Đào Tử tìm nơi ẩn náu, khi đêm đến cô sẽ băng qua những đường lớn ngõ nhỏ, thôn núi hoang vắng tìm kiếm yêu ma quỷ quái gây nguy hại cho nhân gian.

Chỉ chớp mắt hai năm đã trôi qua, Đào Tử đã lên mười tám. Hôm đó, Đào Tử đuổi theo một con Nhiếp Thanh Quỷ (*) đến một kho hàng bỏ hoang vắng vẻ. Nói đến

(*) Tương truyền nếu như người có thâm thù đại hận mà không thể báo, nằm trong quan tài không ăn không uống bốn mươi chín ngày máu sẽ nghịch hành, hóa thành màu xanh, tu luyện thành nửa người nửa quỷ, gọi là Nhiếp Thanh Quỷ.

Nhiếp Thanh Quỷ này, Đào Tử đã lần theo dấu vết nó hơn nửa năm, mấy lần giao chiến cũng chỉ làm nó xước ít da mà thôi.


Cách đó không lâu, thừa lúc nó đang tu luyện Đào Tử mới miễn cưỡng làm tổn thương căn cơ của nó được, song nó vẫn may mắn trốn thoát. Lần này, cô bao vây nó trong kho hàng bỏ hoang, tất nhiên là phải tiêu diệt nó triệt để.

Phượng Hoàng màu vàng lượn quanh người Đào Tử, ngọn lừa bùng cháy trên tay cô, có thể loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh một con Phượng Hoàng nhỏ bé trong ngọn lửa đó. Nhiếp Thanh Quỷ màu xanh oán hận nhìn Phượng Hoàng tỏa sáng, hầm hè nói, “Cô gái, tôi và cô vốn nước sông không phạm nước giếng, sao cô lại cố ép bức tôi mãi thế?”

Nhìn oán khí toát ra từ Nhiếp Thanh Quỷ, Đào Tử không hề e ngại, thản nhiên ngắm ngía ngọn lửa trong tay, cất lời chậm rãi:

“Có trách thì trách mi xui xẻo đụng phải ta, đã để cho mi trốn thoát nhiều lần như vậy rồi, lần này kết thúc tất cả đi thôi.” Cô vừa nói, vừa tạt thẳng ngọn lửa Phượng Hoàng vào Nhiếp Thanh Quỷ. Nhiếp Thanh Quỷ không ngừng kêu rên, tránh trái tránh phải, mà phàm đã là quỷ thì chỉ cần chạm phải lửa của Phượng Hoàng Hảa, kết cục cũng sẽ là tan thành mây khói.

Bỗng nhiên Nhiếp Thanh Quỷ ngừng kêu rên hệt như hiện tượng hồi dương của con người, nó cất giọng yếu ớt nói với Đào Tử, “Tôi cũng từng là người, hôm nay tôi phải tan thành mây khói, cô có thể giúp tôi làm một việc hay không?”

“Chuyện gì? Mi nói đi.”

Đào Tử nghe thấy giọng nói Nhiếp Thanh Quỷ đã suy yếu đến nhường này, hơn nữa cũng sắp hồn phi phách tán nên động lòng trắc ẩn. Vì thế cô liền tiến lên phía trước, cách Nhiếp Thanh Quỷ một khoáng chỉ chừng vài bước chân.

Nhiếp Thanh Quỷ thấy Đào Tử đứng gần mình như thế thì đôi mắt ánh lên vẻ hiểm độc.


Đột nhiên nó đứng phắt dậy, thân thể đang bị thiêu đốt bất chợt nhào về phía Đào Tử, đồng thời miệng còn phun ra một luồng khí màu xanh, phả vào mặt cô. Cô không đề phòng, bị chướng khí Nhiếp Thanh Quỷ phun ra đập trúng, trong nháy mắt, cô cảm thấy một luồng oán khí chạy tán loạn khắp thân thể mình, Đào Tử kinh hoàng, vội vàng dùng Phượng Hoàng Hỏa ngăn chặn.

Nhiếp Thanh Quỷ thấy mình dốc hết toàn lực đánh một cú đạt được thành công, không khỏi cười to

“Ha ha ha, con nhóc, mày đã trúng oán khí của tao rồi, nào có dễ ngăn chặn như vậy, đáng tiếc tao không được thấy mày bị oán khí nuốt chửng, tao...” Sau khi dồn sức tung ra đòn cuối cùng trả thù Đào Tử, cuối cùng Nhiếp Thanh Quỷ hoàn toàn tan thành mây khói bởi ngọn lửa phượng Hoàng.

Còn Đào Tử chỉ cảm thấy cơn lạnh lẽo xuyên thấu toàn thân, cô không ngờ đến giây phút cuối cùng mình lại sơ suất như vậy. Cảnh tượng trước mắt càng lúc càng mơ hồ, Đào Tử lảo đảo rời khỏi kho hàng, dựa vào ý chí đi đến ven đưòng, lúc bản thân sắp mất đi ý thức, hình như bên cạnh xuất hiện một chàng trai mặc áo đen, sau đó thì hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Khi tỉnh lại, cô đang nằm trong một căn phòng mang phong cách cổ điển, cảm giác lạnh lẽo trong cơ thể dường như đã biến mất, Đào Tử khẽ giơ tay lên, ngọn lửa Phượng Hoàng xuất hiện trong lòng bàn tay.

“Em đã tỉnh rồi à?”

Một giọng nam êm ái vang lên, Đào Từ vội vàng thu tay lại, nhìn về phía phát ra âm thanh, một chàng trai áo đen trẻ tuổi đang đứng dựa bên cạnh cửa phòng.

Anh ta có làn da rất trắng, thậm chí là còn trắng hơn cả con gái, hơn nữa da dẻ có vẻ rất đẹp, mái tóc ngắn lưa thưa khá mềm mại khiến người ta có cảm giác muốn bước đến vò rối nó. Dưới vầng trán sáng láng là hàng mày hoàn mỹ kết hợp với đôi mắt sâu thẳm, vẻ dịu dàng nồng nàn trong đôi mắt ấy như có thể khiến người khác tan chảy bất cứ lúc nào. Nối tiếp với chiếc mũi anh tuấn là đôi môi dày vừa phải, bên khóe môi còn mang nụ cười như có như không, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, với lại trên tai anh ta đeo một viên đá tím không hề gây phản cảm mà còn tăng thêm vẻ thần bí.

Đào Tử quan sát từ đầu đến chân, thấy được vẻ mặt của đối phương thì hơi ngại ngùng, thôi không nhìn nữa.

“Anh tên là gì? Là anh đã cứu tôi sao?”


“Ừ, đúng lúc tán bộ qua đó, nhìn thấy em ngất xỉu ven đường.”

“Vậy làm sao anh cứu được tôi?”

Đào Tử hiểu rõ mình bị nhiễm oán khí của Nhiếp Thanh Quỷ, người bình thường sao có thể dễ dàng hóa giải được chứ.

“Tối dùng máu mắt phượng Bồ Đề mà ông nội tôi để lại để cứu em, nếu không tôi cũng bất lực. Còn nữa, tôi tên là Ly Thương.” Chàng trai cười dịu dàng giải thích với Đào Tử.

“Máu mắt phượng Bồ Đề?”

Đào Tử ngạc nhiên, cô từng nghe cha nói máu mắt phượng Bồ Đề là một trong những Bồ Đề quý báu nhất, cũng hiếm có nhất thế gian, không những thế trên trăm năm mới có thế sinh ra một viên, gần như có thể nói là có thể cứu người chết sống lại, giúp xương trắng mọc thịt. Vật quý báu như thế vậy mà chàng trai trước mặt lại cho mình uống, trong lòng Đào Tử lướt qua một cảm giác khác thường.

Những ngày kế tiếp, bởi vì thân thể Đào Tử còn hơi yếu nên cô ở lại nhà của chàng trai tên Ly Thương đó.

Qua tiếp xúc Đào Tử phát hiện Ly Thương không chỉ có tính cách ôn hòa hơn nữa cũng rất bảo vệ cô, lúc nhìn cô đôi mắt ấy luôn luôn tràn ngập vẻ dịu dàng.

Đào Tử phát hiện không biết tự lúc nào mình đã đắm chìm trong sự dịu dàng của anh, Ly Thương cũng có tình cảm với cô. Hai người cứ thế thuận theo lẽ thường trở thành tình nhân, trải qua cuộc sống như thể trong mơ, niềm hạnh phúc và thỏa mãn tràn ngập trái tim thiếu nữ mới biết yêu lần đầu của Đào Tử.

Đào Tử không hề hay biết, chàng trai luôn nhìn mình vói vẻ mặt dịu dàng đó lại là tình kiếp cả đời của cô.