Huyền Hệ Liệt

Quyển 3 - Chương 23

"Anh, anh thế nào ở đây? Bệnh viện đóng cửa sao?"

Vừa mở cửa đã thấy Tiêu Xuân Hạ ngồi trên sô pha gọt táo, Tiêu Xuân Thu suýt cho thời gian quay ngược về tối qua.

"Em thế nào lại tới? Cảnh cục đóng cửa sao?"

Tiêu Xuân Hạ đáp lễ.

Tiêu Xuân Thu ha hả cười, "Em tới cọ cơm."

Tiêu Xuân Hạ cũng ha hả cười, "Anh cũng tới cọ cơm, tiện đường thăm Tiểu Khả."

Huyền Huyễn lười quản bọn họ, cầm một túi lớn vào bếp.

Huyền Diệu Khả bóp cổ Tiêu Xuân Hạ, âm sầm nói: "Trên đời không có bữa cơm miễn phí, các anh không trả tiền hoả thực, vậy mời cút."

Tiêu Xuân Hạ không để ý kéo tay Huyền Diệu Khả, nghiêm túc giáo dục: "Tiểu Khả, không nên đọng tiền bên mép, bằng không, người theo đuổi em sẽ bị doạ chạy."

Huyền Diệu Khả mày liễu dựng thẳng, "Cút!"

Tiêu Xuân Thu kéo Tiêu Xuân Hạ sang bên, hạ giọng hỏi: "Anh, nói thật, anh thế nào tới? Chẳng lẽ anh thích Bạo Long Nữ?"

Tiêu Xuân Hạ liếc trắng, "Ăn, thuần tuý ăn, cơm bệnh viện ăn chán."

Tiêu Xuân Thu bán tin bán nghi.

Tiêu Xuân Hạ không để ý anh, cầm táo gọt xong đưa cho Huyền Diệu Khả.

Anh, anh đã rơi vào tay giặc, đáng thương anh còn không tự giác, ai!

Tiêu Xuân Thu thở dài.

...

Cơm vừa bưng ra, Nguyệt Vũ đã mở cửa vào.

"Cậu thật biết chọn giờ, không sớm không muộn, đúng lúc." Tiêu Xuân Thu nói.

Nguyệt Vũ cười nói: "Mũi tôi linh."


...

Khi ăn, Nguyệt Vũ hỏi: "Đúng rồi, chuyện Trương Tiệp tiến triển thế nào?"

"Cơ bản có thể xác định người hiềm nghi." Tiêu Xuân Thu nói.

"Người hiềm nghi? La Y?" Huyền Diệu Khả suy đoán.

"Đúng."

"Vậy anh vì sao không áp dụng hành động? Còn thời gian ăn."

Coi như quen Trương Tiệp một lần, Huyền Diệu Khả hy vọng có thể sớm ngày tìm được cô.

"Đầu mối hữu hạn, anh không muốn đả thảo kinh xà."

"Em còn sợ đả thảo kinh xà?"

"Anh, cũng là anh lý giải em, em dự định cơm nước xong tới nhà La Y."

"Dùng thủ đoạn phi pháp?"

"Anh, không cần nói khó nghe vậy, là linh hoạt ứng biến."

"Em phải cẩn thận."

"Biết."

Huyền Diệu Khả cắn đũa, đột nhiên nói một câu: "Nghĩ không ra anh em các anh hữu ái như vậy."

"Đâu so được anh em em, nhìn Huyền Huyễn không quản mệt nhọc về nấu cơm cho em là biết." Tiêu Xuân Thu khoa trương nói.

"Đó là tự nhiên, anh em thương em." Huyền Diệu Khả đắc ý dạt dào.

Nguyệt Vũ vẫn luôn lưu ý Huyền Huyễn, thấy cậu cau mày không hé răng, không khỏi thân thiết hỏi: "Tiểu Nguyệt, cậu thế nào không nói?"

Nghe vậy, đám người Tiêu Xuân Thu cũng ngừng lại.


Huyền Huyễn ngẩng đầu, "Tôi càng nghĩ càng thấy La Y không giống người sống."

Giật mình một chút, Tiêu Xuân Thu không giải thích hỏi: "Không giống người sống, ý gì?"

"Là anh ta không phải người."

"Anh ta là quỷ?"

"Anh ta cho tôi cảm giác không giống quỷ, cũng không giống người."

"Nửa người nửa quỷ? Vậy tính là gì?"

"Quái vật." Huyền Diệu Khả nói.

Động tác gắp thức ăn của Tiêu Xuân Thu dừng lại, "Quái vật?"

"Không phải người, cũng không phải quỷ, đó là quái vật."

"Hơn nữa." Huyền Huyễn chậm rãi nói, "Tôi nghĩ chúng ta đã kinh động La Y, nói không chừng anh ta hiện đã biến mất."

...

Cơm nước xong, rửa sạch chén, La Y từ phòng ngủ kéo ra hai cái vali to dài, cẩn thận ôm người đàn bà trên sô pha, nhẹ nhàng để vào một cái.

Anh vươn tay vuốt tóc ả, thì thầm nói: "Thân ái, chúng ta phải chuyển nhà."

Si ngốc nhìn ả một hồi, La Y đứng dậy, tới trước mặt Dương Ngữ Cầm, nghiêm túc hỏi: "Cô đi cùng chúng tôi sao?"

Cúi đầu một lát, La Y nói tiếp: "Tôi nghĩ cô nhất định không muốn, bất quá cũng tốt, đã hơn một năm, cô ấy vẫn ngoan ngoãn bên tôi, nói vậy thói quen tịch mịch đi, hơn nữa, tôi sau này ở cùng cô ấy, cô ấy hẳn không cần người theo, cô không đi cùng chúng tôi cũng được, miễn cho cô ấy ghen."

Nói xong, La Y mỉm cười.

Rất kỳ quái, giờ khắc này, Dương Ngữ Cầm bỗng nghĩ người trước mắt rất đáng thương.

La Y không để ý Dương Ngữ Cầm, xoay người gài lại vali, quay đầu nói với Dương Ngữ Cầm: "Cô không cần sợ, hẳn rất nhanh có người tới dẫn cô đi, tôi phải đi, mấy ngày nay, cảm ơn cô làm bạn."

Dương Ngữ Cầm ánh mắt cấp thiết.

La Y vươn tay xoa yết hầu cô một cái.

Có thể mở miệng, Dương Ngữ Cầm lập tức hỏi: "Anh muốn đi đâu?"

La Y cười cười, "Cô quan tâm tôi đi đâu? Tôi cũng không biết? Người kia nhất định biết bí mật của tôi, tôi nghĩ sống những ngày an tĩnh, cho nên tôi phải đi. Kỳ thực, tôi vừa nãy gạt cô, quần áo của cô muốn tôi đã làm xong, để ở phòng công tác, cô tự đi lấy đi, đáng tiếc không đợi được cô mặc nó, bất quá hẳn rất hợp thân, cho nên tôi yên tâm. Được rồi, nhờ cô nói với người kia một tiếng, quần áo của em gái cậu ấy tôi không làm được."

Nói xong, La Y kéo cái vali to dài chứa người đàn bà đi.

Dương Ngữ Cầm muốn gọi lại, thế nhưng nói không nên lời, mắt mở trừng trừng nhìn La Y kéo vali biến mất.

Dương Ngữ Cầm đột nhiên rất thương tâm, lệ từng giọt chảy dọc, nhỏ trên đất, hình thành vũng nước.

...