Huyền Giới Chi Môn

Chương 40: Ưng Khuyển song hiện

"Không cần! Ta sẽ đưa ngươi đi gặp Ngô Đồng!" Thạch Mục nói, không chút biểu cảm. Liền đó, tay hắn hơi động, lập tức rút Nhật Nguyệt Nhận khỏi vỏ, nhắm đầu Ngô Hoa một nhát chém bay, giúp tên kia chết không thể đẹp hơn.

Thiếu nữ bên cạnh thấy vậy, sắc mặt thoáng tái nhợt.

Còn Thạch Mục thì tự nhiên đến bên cạnh bầy ngựa, chọn ra hai con Thanh Phong Câu cao lớn nhất, đóng vào xe ngựa.

Sau khoảng một nén nhang, Thạch Mục đã điều khiển chiếc xe ngựa màu xám quay trở lại quan đạo, giục ngựa chạy như điên.

Tuy hắn đã chém chết Ngô Đồng, là võ giả Hậu thiên Sơ kỳ, nhưng phía sau còn có Kim gia Ngũ Gia đuổi theo, nên không dám có tâm tư chậm trễ.

Dù gì thì hắn cũng từng nghe nói rằng vị Kim Ngũ gia này là một võ giả Hậu thiên Trung kỳ, thực lực còn vượt xa Ngô Đồng vốn chỉ Hậu Thiên sơ kỳ.

Trong lúc đó, ngoài ba mươi dặm phía sau xe ngựa, đám người Kim gia cũng đang thúc ngựa giục xe điên cuồng đuổi theo không ngừng nghỉ. Trên bầu trời còn có ba con quái ưng đầu xanh biếc, toàn thân trắng tuyết, giương cánh bay trước đó vài dặm.

Khi ban mai bắt đầu hừng sáng nơi chân trời, chiếc xe ngựa màu xám cuối cùng cũng đã chạy tới rìa một dãy núi cực lớn, núi liền núi liên miên bất tuyệt, không thấy biết đâu là tận cùng.

Thạch Mục không chút do dự vứt bỏ xe ngựa, mang theo Chung Tú chạy thẳng vào trong dãy núi.

Hai canh giờ sau, đám người Kim gia cũng kịp đuổi theo tới nơi đây.

Kim Ngũ gia ngồi trên lưng ngựa Xích Hồng đưa mắt nhìn chiếc xe ngựa xám cùng hai con Thanh Phong Câu bị bỏ lại gần đó rồi giận dữ nạt hai người cao lùn bên cạnh: "Hãy kêu Bích Đầu Ưng bay thấp chút, thả ra tất cả Huyết Khuyển, đuổi theo cho ta!"

Tên Ưng bộ có thân hình cao lớn liền gật đầu, lấy từ trong người ra một chiếc còi màu bạc đưa lên miệng thổi.

Chiếc còi phát ra bốn tiếng chói tay, một dài ba ngắn. Ngay sau đó, ba con quái ưng liền giương cánh hạ thấp liên tục lượn vòng xung quanh.

Tên Khuyển bộc có tai nhọn hàm khỉ cũng lập tức nhảy xuống, thẳng đến chiếc xe ngựa màu đen kéo cửa mở ra. Liền đó, năm con chó to lớn như con nghé phóng ra.

Mấy con cự khuyển này có hai mắt lồi ra xanh biếc, toàn thân không lông, da thịt đỏ hồng, miệng há ra khép lại để lộ hàm răng sắc như dao cạo.

Lúc này, Khuyển bộc lấy từ bọc sau lưng ra một bộ quần áo màu xám quăng lên mặt đất cho bọn Huyết Khuyển ngửi qua, rồi khẽ rống một tiếng nghe như chó sủa.


Lập tức mấy con Huyết Khuyển liền ba chân bốn cẳng phóng như điên chạy vào dãy núi.

"Mau theo sát, Huyết Khuyển đã ngửi thấy mùi của Thạch Mục còn lưu trên quần áo của hắn." Khuyển bộc thấy vậy thì mừng rỡ nói.

"Tốt lắm, không uổng công ta đã đến nhà tên tiện chủng kia để tìm bộ quần áo nó thường mặc. Đi thôi!" Kim Ngũ Gia nghe vậy, dữ tợn nói.

Vừa dứt lời, hắn cũng nhảy xuống ngựa, như gió lốc dẫn đầu cả bọn rượt theo mấy con Huyết Khuyển chạy vào trong núi.

Khuyển Ưng hai tên nô bộc cũng vội vàng theo sát.

Trong nháy mắt, nơi này chỉ còn lại tên xa phu đánh xe không thông thạo võ công mà thôi.

. . .

Một nơi giữa núi rừng, Thạch Mục đang cõng Chung Tú cắm đầu bước đi. Chợt hắn nghe có tiếng kêu to thanh thoát từ trên cao thì khẽ giật mình ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy trên không, chẳng biết lúc nào đã có một con quái ưng toàn thân tuyết trắng đang lượn vòng vòng ngay phía trên đầu kêu hót không ngừng.

Thạch Mục thấy vậy thì chao mày nhưng cũng không thèm để ý nữa mà tiếp tục chạy về phía trước, hắn lập tức phát hiện ra rằng con quái ưng bên trên vẫn bám sát theo hắn, đồng thời phát ra âm thanh càng dồn dập hơn.

"Không xong, con chim ưng này rất quái lạ! Chung cô nương, ngươi hãy tạm bước xuống." Thạch Mục chột dạ, không lưỡng lự nói.

"Dạ được, Thạch đại ca nên cẩn thận." Thiếu nữ vì mỏi mệt, đã thiu thiu ngủ trên lưng Thạch Mục, nghe Thạch Mục nói vậy liền giật mình tỉnh lại, lo lắng nói.

Thạch Mục gật đầu, quàng tay đỡ thiếu nữ từ trên lưng nhanh nhẹn nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất, xong liền vói tay nhấc Tử Cương cung từ bên đầu vai xuống, cài tên, ngửa mặt nhắm bắn.

"Vèo", con quái ưng trên không chỉ kịp ré lên một tiếng rồi như lưu tinh hướng xa xa rơi xuống.

"Tốt rồi, chúng ta tiếp tục đi!" Thạch Mục thở ra một hơi, hạ Tử Cương cung xuống, tươi cười nói.


Nhưng, hắn vừa dứt lời thì ở nơi chân trời phía xa bỗng nhiên lại có tiếng kêu hót truyền đến. Sau đó, lại có thêm hai con quái ưng màu trắng vỗ cánh bay tới, nhưng lần này hai con chim lượn vòng cách cả dặm ở trên không, hoàn toàn không dám tới gần.

Thạch Mục biến sắc, không dám nói thêm gì vội ôm lấy Chung Tú, nhắm ngọn núi gần đó phóng chạy như điên.

"Thạch đại ca, có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ những con ưng kia là do người thuần dưỡng hay sao?" Chung Tú, đang được Thạch Mục ôm trong lòng, nghi ngờ cất tiếng hỏi.

"Đúng vậy. Ta từng nghe Thành quản sự có nói qua một lần, Kim gia có nuôi một loại Bích Đầu Ưng am hiểu cách truy tung, có thể ngày bay nghìn dặm không ngơi nghỉ. Hơn nữa, mấy con ưng này thường hành động cùng với Huyết Khuyển, cũng là một loài am hiểu truy tung khác." Thạch Mục sắc mặt âm trầm nói nhanh, bên tai tiếng gió vụt vù vù.

Hắn đạp mạnh hai chân ra phía sau, phóng nhanh không kém gì ngựa chạy.

"Huyết Khuyển, chẳng lẽ là..."

"Ngao ngao!"

Ngay lúc Chung Tú đang hoảng thì tiếng chó sủa mạnh mẽ từ khoảng cách không xa ở phía sau truyền đến.

Tiếp theo mấy con cự khuyển đỏ hồng cực lớn từ bụi cỏ phía sau hơn trăm trượng bổ nhào ra, hướng Thạch Mục điên cuồng đuổi theo.

"Thạch Mục, rốt cuộc cũng tìm được ngươi rồi! Tên tiện chủng ngươi dám sát hại đứa con duy nhất của ta, dù có rút gân lột da ngươi cũng chưa giải được mối hận trong lòng ta." Một gã trung niên nam tử mặt dài râu ngắn cầm hai cây đoản bổng màu vàng kim cũng từ sau bụi cỏ xuất hiện, phía sau còn có hai người tay cầm đao kiếm theo sau.

Chính là Kim Ngũ Gia và Khuyển Ưng hai nô bộc.

Tuy rằng Thạch Mục đi trước bọn hắn hai canh giờ nhưng lại bị Chung Tú kéo chậm lại, cộng thêm đám người Kim gia có được trợ giúp từ Bích Đầu Ưng và Huyết Khuyển nên thẳng tiến một đường rượt theo, hầu như chẳng phải quanh co chi cả, rốt cuộc cũng đã đuổi kịp.

Thạch Mục thấy vậy, trong lòng hơi hoảng, biết rằng có muốn chạy thoát khỏi đối phương cũng không còn được nữa.

Hắn quyết định thật nhanh, lập tức đỡ Chung Tú hạ xuống, thấp giọng phân phó:

"Nhanh, ngươi mau tiếp tục chạy đi, ta ở lại ngăn cản họ một lát."

"Không, lần này ta muốn ở lại với Thạch đại ca. Nếu không có ngươi, ta cũng không thể chạy đi đâu xa. Nếu có chết, chúng ta sẽ cùng chết ở đây." Chung Tú vẫn đứng yên không bỏ chạy, bình tĩnh lạ thường nói.

Thạch Mục nghe thế, trong lòng nóng lên, đưa mắt nhìn thiếu nữ mấy lần rồi chậm rãi nói:

"Được rồi, nếu ngươi đã muốn thế thì cứ ở lại cũng được nhưng hãy trốn qua một bên, như vậy ta mới có thể toàn lực đối địch."

"Vậy ta sẽ trốn sau khối đá núi kia. Thạch đại ca, ngươi hãy cẩn thận!" Chung Tú gật đầu, quay người chạy tới một khối đá núi cực lớn cách đó không xa.

Thạch Mục hít sâu một hơi, rồi giơ tay lấy Tử Cương cung xuống.

Trong giây phút trì hoãn nãy giờ, mấy con Huyết Khuyển cũng đã kịp vượt qua không ít chướng ngại xông đến gần, chỉ còn cách không đến năm mươi sáu mươi trượng.