Huyền Giới Chi Môn

Chương 233: Ly biệt trong mưa

Dịch: nila32

Đêm khuya ba ngày sau, trong khách sạn.

Thạch Mục để hai tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, bộ dáng có chút bất an. Mấy ngày nay, hắn từng nhiều lần tiến đến phân giáo của tiên phái Thông Thiên tại thành Tây để gặp Tây Môn Tuyết nhưng đều trở về công cốc. Đệ tử canh gác căn bản không báo vào trong. Hơn nữa lực lượng thủ vệ so với khi tổ chức đại hội Nghênh Tiên còn muốn nghiêm mật hơn vài phần, khiến ý định lẻn vào của hắn không thể thực hiện.

Cốc cốc!

Cửa phòng đột nhiên truyền đến một hồi gõ cửa.

“Kim sư tỷ!” Thạch Mục mở cửa, lập tức khẽ giật mình.

Người tới mày phượng mắt đen, da thịt trắng nõn dị thường, áo bào màu vàng trên người tôn lên đường cong đầy đặn của cơ thể khiến người ta tim đập liên hồi, không phải Kim Tiểu Thoa còn có thể là ai?

“Kim tỷ tỷ, ngươi càng ngày càng đẹp!” Nhưng vào lúc này, Thải nhi chẳng biết từ lúc nào đáp xuống đầu vai Kim Tiểu Thoa.

“Tiểu tử nịnh hót!” Kim Tiểu Thoa đứng yên trước cửa ra vào, cười với Anh Vũ một tiếng rồi lấy ra vài quả hạch.

“Vẫn là Kim tỷ tỷ tốt, không giống Thạch Đầu, keo kiệt chết người.” Anh Vũ hai mắt sáng ngời, nhanh chóng ăn hết đống hạch được cho.

“Thạch sư đệ, ngươi có thể trốn thoát khỏi tay Trát Cổ, quả nhiên không khiến ta phải thất vọng.” Kim Tiểu Thoa đánh giá Thạch Mục một chút rồi nói.

“Nếu như không phải có chút vận khí, chỉ sợ đã không gặp lại sư tỷ. Sư tỷ tới tìm ta, chẳng lẽ…” Thạch Mục thấy Kim Tiểu Thoa không có ý định vào phòng liền nghĩ tới điều gì đó.

“Đương nhiên.” Kim Tiểu Thoa nói.

“Nàng ở nơi nào?” Thạch Mục tiến lên rồi hỏi.

“Nếu như ngươi muốn gặp nàng, lập tức theo ta.” Kim Tiểu Thoa mím môi, quay người rời khỏi khách sạn.

“Lập tức cùng ta… Ài ôi!” Thải Nhi vừa định la lên liền bị Kim Tiểu Thoa búng một phát vào đầu liền thành thật ngậm mồm lại.

Thạch Mục theo sát phía sau Kim Tiểu Thoa. Hai người nhanh chóng rời khỏi khách sạn, đi về một hướng trong thành. Không bao lâu, cả hai đến trước phân giáo của Tiên Giáo tại thành Tây. Tám gã đệ tử mặc đạo phục màu lam đang canh giữ ở chân núi, chung quanh thỉnh thoảng còn có người tuần tra.
Kim Tiểu Thoa tiến lên thương lượng gì đó với một gã đệ tử canh gác. Rất nhanh sau đó, một gã đệ tử lập tức chạy lên núi. Sau thời gian chừng một nén hương, gã đệ tử kia chạy ra, nhẹ gật đầu với Kim Tiểu Thoa. Nàng ta thấy vậy liền cùng Thạch Mục vội vàng vào trong. Lần này không còn ai ngăn trở. Vừa vào cửa, Kim Tiểu Thoa liền quen thuộc đi trước dẫn đường, vượt qua vài khu nhà để tới một tiểu viện có chút tinh xảo. Nàng không chút do tới trước cửa viện rồi mới ngừng lại. Cửa viện lúc này đã mở ra.

“Ta sẽ không tiến vào, ngươi đừng quên ước định của chúng ta.” Kim Tiểu Thoa do dự một chút rồi nói.

Thạch Mục nhẹ gật đầu, nhìn qua Thải nhi đang đậu trên đầu vai Kim Tiểu Thoa một cái sau đó một mình tiến vào bên trong. Hắn nhanh chóng phát hiện một gian phòng đối diện cửa viện sáng đèn bèn đi tới, vào đến nơi mới phát hiện đây là phòng tiếp khách.


Trên vách tường có khảm từng viên Dạ Quang Thạch lớn cỡ trứng gà phát ra ánh sáng nhu hòa chiếu sáng căn phòng. Toàn bộ phòng khách, trừ lối đi bên phải, chỉ bố trí một chiếc bàn gỗ hình tròn màu nâu ở giữa. Mặt bàn lại đặt bộ đồ uống trà trắng noãn. Bốn chiếc ghế nâu điêu khắc tinh xảo đặt xung quanh bàn. Ngoài ra không còn thứ gì khác.

“Hôm nay tỷ tỷ mang gì thú vị đến cho ta?” Nhưng vào lúc này, thông đạo xa xa truyền đến giọng nói dễ nghe của Tây Môn Tuyết.

Thạch Mục có chút kích động quay người nhìn về phía thông đạo. Rất nhanh, Tây Môn Tuyết vận y phục trắng từ đó đi ra. Bờ vai như được gọt thành, thắt lưng thon gọn, má ngưng tân lệ, mũi dính ngỗng mỡ, mái tóc dài đen nhánh giống như thác nước chảy đến thắt lưng. Ánh sáng nhu hòa trong phòng khiến đôi mắt nàng như hai vì sao lấp lánh. Nàng vừa bước vào phòng, bước chân dừng lại nhìn về phía Thạch Mục. Sau một thoáng kinh ngạc, ánh mắt hiện vẻ sợ hãi xen lẫn vui mừng.

“Thạch Mục, sao lại là ngươi? Nhanh ngồi đi, Kim sư tỷ đâu?”

Tây Môn Tuyết nói xong đi đến trước bàn, thuần thục lấy ra hai chén trè, sau đó rót nước từ trong ấm ra.

“Là ta nhờ cậy Kim sư tỷ dẫn mình đến đây gặp nàng.” Thạch Mục chăm chú nhìn theo bóng hình bận rộn của Tây Môn Tuyết rồi nói.

“Đứng đấy làm gì, ngồi đi. Đây là trà ta tự tay pha, ngươi nếm thử xem.” Tây Môn Tuyết rót cho Thạch Mục một chén trà xanh.

“Thơm mát ngọt ngào, gắn bó lưu phương, trà ngon.” Thạch Mục tiếp nhận chén trà, theo lời ngồi xuống, nhẹ nhàng nhấp một cái rồi khen.

“Trà Bích Thấm này là đặc sản của núi Vạn Lung, vốn được chuẩn bị cho Kim sư tỷ. Thật không nghĩ tới, Võ Đồ nho nhỏ năm đó sau vài năm không gặp đã thật sự ngưng thành Khí Phủ. Khi nghe Kim sư tỷ nói qua, ta quả thật vô cùng ngạc nhiên.” Sau khi tự rót cho mình một chén, Tây Môn Tuyết kéo ghế ngồi xuống.

“Ta…” Thạch Mục định nói gì đó.

“Chắc Kim sư tỷ đã nói cho ngươi biết tên của ta. Ta lớn hơn mấy tuổi, ngươi gọi sư tỷ cũng được. Đúng rồi, ngươi làm thế nào có thể thoát khỏi truy đuổi của Dũng Sĩ Đồ Đằng Địa Giai?” Tây Môn Tuyết lên tiếng cắt đứt lời nói của Thạch Mục.

“Lần này có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Trát Cổ cũng nhờ một ít kỳ ngộ thu được từ bí cảnh Man tộc khi trước lại thêm một chút may mắn mà thôi. Lần sau lại gặp đối thủ như vậy tự nhiên không thể may mắn thêm nữa. Nói tới, năm đó không có Tuyết sư tỷ hai lần xuất thủ cứu giúp, tại hạ e rằng sớm đã trở thành một đống xương trắng, đừng nói đến cơ hội trở thành võ giả Tiên Thiên.” Thạch Mục đáp lời.

“Đây cũng là ý trời. Đáng tiếc ngươi là đệ tử Hắc Ma Môn, bằng không có lẽ cũng có thể tham gia Thăng Tiên Đại Điển, càng không phải không có khả năng tiến vào ba thứ hạng đầu…” Tây Môn Tuyết nói ra.

“Tuyết sư tỷ, ta thích nàng.” Thạch Mục chặn lời Tây Môn Tuyết sau đó nhìn thẳng vào mắt đối phương rồi nói.

“… Ngươi hãy quên ta cùng sự tình năm đó. Đại Điển Thăng Tiên lần này, ta nhất định phải tham gia.” Tây Môn Tuyết trầm mặc một lát sau đó ảm đạm nói ra.

Thạch Mục im lặng tỏ vẻ thất vọng, Tây Môn Tuyết cũng không biết mở miệng thế nào. Phòng khách lúc này rơi vào trầm mặc.

“Tuyết sư tỷ, sau lần gặp này chúng ta còn bao nhiêu cơ hội gặp lại nhau?” Sau một hồi, Thạch Mục chợt hỏi.

“Qua tiếp một đoạn thời gian, không ít đệ tử hậu tuyển đều muốn bắt đầu bế quan. Tiên Giáo đã chuẩn bị xong đan dược và mật thất để tranh thủ thời gian giúp những đệ tử có cơ hội lớn đột phá trong thời gian ngắn.”

Tây Môn Tuyết dừng một chút rồi nói tiếp, ánh mắt nhiều hơn một phần kiên định:

“Tại đại lục Đông châu, tư chất dù tốt cũng hầu như không có cơ hội tấn cấp Thiên Vị.”


“Toàn bộ đại lục Đông châu, tổng cộng có bao nhiêu cường giả Thiên Vị?” Thạch Mục khẽ vuốt chén trà trong tay rồi thình lình hỏi.

“Cụ thể bao nhiêu ta cũng không rõ lắm. Có điều tính cả Giáo chủ Thông Thiên Tiên Giáo là Vô Trần Đạo Nhân, Tông chủ Tư Đồ Hạo của Thiên Ma Tông nước Đại Tần thì số lượng cường giả Thiên Vị của Nhân tộc cũng không quá năm đầu ngón tay.” Tây Môn Tuyết trả lời.

“Ít như vậy?” Thạch Mục có chút ngoài ý muốn.

“Đại lục Đông châu linh khí có hạn, truyền thừa công pháp cao giai cũng không được bao nhiêu, cường giả Địa giai đều là người sở hữu tư chất ngàn dặm mới tìm được, hơn nữa còn phải gặp được kỳ ngộ vô cùng tốt. Ngươi trẻ tuổi như vậy đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên, cuộc đời này có nhiều khả năng đạt đến Địa giai. Thế nhưng chẳng lẽ ngươi chỉ muốn dừng bước ở đó? Để rồi ngồi đợi thọ nguyên hao hết?” Tây Môn Tuyết nói tiếp.

“Đương nhiên là không.” Thạch Mục trả lời không chút do dự.

“Ma Dương Đại Điển của Thiên Ma Tông cũng gần bắt đầu. Đáng tiếc, coi như ngươi có cơ hội phục dụng Ma Dương Đan, cơ hội gặp mặt của chúng ta về sau cũng rất xa vời… Đúng rồi, trong tay ta hiện có một viên Cố Hồn Đan, sẽ rất hữu ích với ngươi. Vốn dĩ ta định phái người đưa đến cho ngươi nào ngờ khi đó ngươi đã rời khỏi tông môn.” Tây Môn Tuyết vừa nói vừa lấy ra một cái hộp ngọc từ chiếc nhẫn trên tay phải, đưa cho Thạch Mục.

“Tuyết sư tỷ chuẩn bị tham dự Thăng Tiên, hay là giữ lại sử dụng đi.” Thạch Mục từ chối.

“Ta đã dùng qua một viên Cố Hồn Đan vì vậy nó đã vô dụng với ta, xem như trao đổi với Thanh Minh Quả của ngươi. Kỳ thật vẫn là sư tỷ này chiếm được tiện nghi, cầm lấy đi!” Tây Môn Tuyết vừa nói vừa quơ quơ hộp ngọc trong tay.

“Đa tạ Tuyết sư tỷ.” Thạch Mục do dự một chút rồi vẫn nhận lấy.

“Tuyết sư tỷ, ta đến thành Thiên Ngu vốn ôm hy vọng gặp nàng một lần. Hiện tại coi như hoàn thành tâm nguyện. Tiếp theo, ta và Kim sư tỷ sẽ cùng nhau trở về Thiên Ma Tông.” Thạch Mục nói.

“Kim sư tỷ dẫn ngươi đến có phải muốn ngươi khuyên ta đừng tham gia đại điển Thăng Tiên?” Tây Môn Tuyết đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy, chỉ là hiện tại ta hiểu tâm ý của nàng đã quyết.” Thạch Mục thừa nhận.

“Từ trước đến nay nàng đều làm theo ý mình, đắc tội quá nhiều người. Vạn nhất sau này lão tổ Kim gia có gì bất trắc, e rằng Kim sư tỷ… Sau khi ta đi, ngươi hãy vì ta chiếu cố nhiều hơn đến nàng ấy. Dựa vào thiên phú của ngươi, sớm muộn cũng sẽ trở thành trụ cột quan trọng của Hắc Ma Môn.” Tây Môn Tuyết thở dài rồi nói.

“Kim sư tỷ đối đãi Thạch mỗ không tệ, ta nhất định chu toàn cho nàng ấy.” Thạch Mục nhẹ gật đầu.

“Thạch Mục, đa tạ ngươi. Chúng ta đến hoa viên một chút đi. Ngươi vừa tiến vào cảnh giới Tiên Thiên không bao lâu, trên việc tu luyện có gì muốn hỏi, ta có thể giúp ngươi giải đáp một chút. Chắc ngươi chưa biết, sư tỷ kỳ thật cũng là Võ Pháp song tu.” Tây Môn Tuyết để chén trà trong tay xuống rồi đứng lên.

“Đa tạ sư tỷ!” Thạch Mục tỏ vẻ kinh ngạc, đứng lên theo.

“Đi theo ta.” Thân hình Tây Môn Tuyết tung bay, tiến về phía thông đạo.

Thạch Mục vừa chậm rãi theo sát phía sau, vừa ngước mắt nhìn ngắm bóng lưng thướt tha mềm mại, thần sắc có chút phức tạp.
Sau gần nửa canh giờ, tại cửa ra vào hoa viên.

Bầu trời liên tục nổi mưa nhỏ khiến vạt áo hai người thấm ướt thế nhưng cả hai đều thản nhiên không để ý đến. Y phục trắng tinh của Tây Môn Tuyết dán sát vào người, lộ rõ thân thể đầy đặn của nàng. Cảnh đêm tuy rằng u ám nhưng không hề ảnh hưởng đến Thạch Mục. Ánh mắt của hắn chạm đến thân thể Tây Môn Tuyết, nội tâm không khỏi nhảy dựng lập tức nhìn sang nơi khác.

“Hôm nay trò chuyện với sư tỷ, ta quả thật thu được lợi ích không nhỏ. Sư tỷ thật không hổ là thiên tài thất tông chúng ta.” Thạch Mục tán thưởng.

“Thạch Mục, ngươi quá khiêm nhường. Hai ta hiện tại không hơn kém nhau là bao. Đến khi bước vào Địa giai, khoảng cách này càng không đáng nhắc đến.” Tây Môn Tuyết đáp lời.

“Tuyết sư tỷ dừng bước, hy vọng sớm ngày tiến giai Thiên Vị.” Thạch Mục đứng ngoài cửa viện, chắp tay rồi nói.

“Thạch Mục, có duyên gặp lại… Chớ quên sự tình ngươi đã hứa với ta.” Tây Môn Tuyết khẽ vuốt làn tóc rủ trên trán, tự nhiên cười nói.

Thạch Mục gật nhẹ đầu, sửa lại đao côn trên lưng, dứt khoát quay đi. Từng bước hướng đến hoa viên bên ngoài, dấu chân mang theo bọt nước trắng xóa. Tây Môn Tuyết nhìn theo bóng lưng Thạch Mục ngày càng đi xa, dấu chân ngày càng sâu nhưng nàng vẫn đứng đó.

Không biết qua bao lâu, nàng đột nhiên xoay người sang chỗ khác. Tay phải đưa lên như dùng ống tay áo lau đi nước mưa trên mặt sau đó chậm rãi rời đi. Hai chân trắng nõn như tuyết lần lượt đặt xuống bùn lầy dưới đất. Thân ảnh thướt tha dần dần biến mất trong mưa…