Huyền Giới Chi Môn

Chương 220: Một chiêu trước khi chết

Dịch: nila32, bonze

Thạch Mục cả kinh. Thân hình nhoáng một cái, lướt ngang sang bên.

Ầm ầm!

Chỗ họ Thạch vừa đứng đã bị đánh thủng 1 lỗ to tướng, đá vụn bay tán loạn. Một bóng người xanh biếc xẹt qua đỉnh đầu của hắn, trùng trùng điệp điệp rơi xuống phía trước. Mặt đất hiện ra vô số vết rạn như mạng nhện, tóe lên một hồi bụi mù.
Thạch Mục khẽ đổi sắc mặt, dừng bước.

Bụi mù tiêu tán, để lộ thân ảnh Trát Cổ. Chỉ là vẻ ngoài của gã lúc thình lình thay đổi đến chóng mặt. Trên người hiện ra từng miếng vảy rắn xanh biếc lớn bằng lòng bàn tay, từ đó nổi lên từng trận thanh mang, bao trùm toàn thân, thoạt nhìn giống như một bộ áo giáp màu xanh. Dưới ánh nắng chiếu rọi, vảy rắn xanh biếc phát ra ánh sáng chói mắt, thoạt nhìn cực kỳ uy vũ.
Hiển nhiên Trát Cổ đã thi triển biến thân hóa thú. Khí tức trong nháy mắt phóng đại. Uy áp giống như sóng biển ép tới. Mặt ngoài trường tiên xanh biếc trên tay lưu chuyển thanh quang, phù văn lượn lờ, giống như mãng xà vặn vèo, vô cùng linh hoạt.

Thạch Mục trừng mắt, vô thức nắm chặt Vẫn Thiết Mạch Đao trong tay.

Ánh mắt âm lãnh như băng của Trát Cổ nhìn thoáng chung quanh vài lần cuối cùng dừng lại trên người họ Thạch.

“Ta thừa nhận lúc trước có xem thường các ngươi, hiện tại mọi chuyện cũng nên kết thúc!”

Trát Cổ cười gằn một tiếng tiếp đó bước nhanh về phía Thạch Mục. Trường tiên xanh biếc trong tay tản ra hào quang ngày càng chói mắt. Đối phó với một tiểu bối Tiên Thiên, gã vốn không có ý định thi triển biến thân Thanh Minh Xà địa giai này bởi như vậy sẽ khiến Tinh Thần lực tiêu hao cực lớn. Có điều chỉ khi được Thanh Lân bảo vệ, Yên La dù muốn đánh lén cũng không dễ dàng như trước nữa rồi.

Thạch Mục nhanh chóng vỗ lên người một cái. Kim quang lóe lên, quanh thân lần nữa hiện ra một tầng hào quang ánh kim. Vẫn Thiết Mạch Đao trên tay cũng theo đó một phân thành hai, hóa thành một đao một côn.

“Tiểu tử, chịu chết đi!”

Trát Cổ hét lớn một tiếng, trường tiên xanh biếc trong tay tỏa sáng rực rỡ. Thân roi thình lình phóng lớn cỡ thùng nước, lao nhanh về phía Thạch Mục. Sau một khắc, một đạo hư ảnh trường tin cao chừng vại trượng giống như thanh vân mang theo mưa to gió lớn, che khuất bầu trời, lành lạnh chụp xuống vị trí họ Thạch.

Thạch Mục nhận ra đã không thể tránh, vẻ mặt cũng không còn bao nhiêu sợ hãi. Hai tay thúc giục Pháp lực. Vẫn Thiết Hắc Đao cùng đoản bổng đồng thời tỏa sáng hào quang, huyễn hóa mảng lớn đao ảnh đỏ tím cùng côn ảnh xanh biếc mịt mờ.
Đao pháp là Phong Trì đao pháp, côn pháp là Thất Sát côn pháp!

Tầng tầng lớp lớp đao mang như gió cuốn điên cuồng mãnh liệt tuôn ra. Bảy đạo côn ảnh trầm trọng như núi càng tạo nên khí thé khiến người ta sợ hãi. Cả hai trực tiếp đón đỡ Thanh Vân mơ hồ trước mặt.

“Oanh long long” nổ mạnh truyền đến, Thanh Vân trong nháy mắt đã bao phủ đao mang cùng côn ảnh vào trong!

Thạch Mục chỉ cảm thấy một luồng man lực không cách nào ngăn cản vọt tới, trong lòng cả kinh bèn bắt chéo Hắc Đao cùng đoản côn trước người nhằm đón đỡ kích này.

Tiếng nổ mạnh ầm ầm liên tiếp!


Đao côn trong tay Thạch Mục bị chấn đông hất văng. Hào quang ba màu đen, đỏ, ánh kim trên người sau một thoáng run rẩy cũng gần như đồng thời tan rã. Tiếp theo, phân nửa lân phiến trên người hắn cũng bị đánh rách tả tơi, máu tươi vung vãi. Xương cốt toàn thân đều mơ hồ truyền đến âm thanh lách cách. Hai chân trực tiếp lún sâu xuống đất.

Trát Cổ hơi ngẩn ra sau đó cười lạnh một tiếng. Trường tiên xanh biếc bỗng nhiên cuộn ra, giống như mãng xà linh hoạt cuốn lấy thân thể Thạch Mục trong chớp mắt. Cánh tay giơ lên, trường tiên vòng quanh họ Thạch bỗng nhiên co lại, kéo hắn về phía Trát Cổ. Đồng thời tay trái họ Trát lóe lên ánh sáng màu đỏ, một mũi đao nhọn thình lình xuất hiện, nhắm ngay yết hầu Thạch Mục.

Đúng vào lúc này, dị biến nổi lên!

“Đi!”

Ánh mắt Thạch Mục lóe lên lãnh mang, tay trái liên tục chớp hiện ánh sáng màu xanh. Mặt đất dưới chân Trát Cổ vỡ ra, hơn mười sợi dây leo thô to từ đó chui lên, quấn quanh gót chân của gã. Gần như cùng lúc, một đạo phù lục đỏ thắm bắn ra từ tay phải Thạch Mục, hóa thành Hỏa Mâu rực lửa, ồ ạt lao tới họ Trát.

Trong một thoáng Thạch Mục đã gần như ném đi toàn bộ Hỏa Mâu phù trên người hắn!

Hơn hai mươi tấm phù lục trung giai ẩn chứa công kích thuật pháp thuộc tính Hỏa, hơn nữa còn được chế tạo từ da thú, dù là cường giả Địa giai cũng không dám khinh thường!

Trát Cổ sau một thoáng cả kinh đã kịp thời phản ứng, cười cười khinh miệt. Gã không để đám dây leo đang quấn lấy bản thân. Đao nhọn trên tay trái phát ra bạch quang, hóa thành hơn mười đạo đao ảnh, chia ra đánh vào đám Hỏa mâu đang bay đến.
Hào quang hai màu đỏ bạc nhập vào làm một sau đó đồng loạt nổ tung. Sóng khí khiến toàn bộ không gian thoáng chốc trở nên cực kỳ nóng bức, giống như biến thành biển lửa đỏ rực trong khoảnh khắc!

Nhưng vào lúc này, một đạo hắc quang bắn ra từ trong biển lửa. Chỉ thấy một quả thiết cầu lớn chứng nắm đấm xé gió bay đến.
Đao trái trong tay Trát Cổ trầm xuống, đánh bay thiết cầu!

Tiếng kim loại giao kích ầm vang!

Trát Cổ đại biến sắc mặt. Một luồng man lực từ mũi đao bất ngờ ập đến. Vốn dĩ lực lượng này không thể khiến họ Trát coi trọng thế nhưng cánh tay trái của gã đã bị Yên La đâm bị thương khiến cho lực lượng giảm sút. Tuy rằng đánh bay thiết cầu nhưng một luồng cự lực cũng theo đó nhập vào cơ thể. Nếu như bình thường, gã chỉ cần tùy tiện lui về sau vài bước sẽ không có gì đáng ngại rồi, nhưng lúc này bởi vì thân thể đang bị dây leo trói chặt, khí huyết toàn thân lập tức chấn động, cây roi trong trong tay phải lóe lên ánh sáng lực trói buộc liền bị giảm đi.

Thạch Mục vui vẻ, nhân cơ hội này thân hình co rụt lại lách người thoát khỏi trói buộc của cây roi. Hắn vừa rơi xuống đất, liền động đến tổn thương trong cơ thể đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng hắn không dám có chút chậm lại, cố nén cơn đau kịch liệt quay người hướng phía xa xa vội vàng bỏ chạy. Hắn chạy chưa được bao xa, phía sau một tiếng gào thét động trời vang lên.

"Tiểu tử, ngươi nhất định phải chết!"

Trên người Trát Cổ tỏa ra hào quang màu xanh, dây leo quanh người nhao nhao nổ tung, cầm cây roi thả người điên cuồng đuổi theo Thạch Mục.

Vào thời khắc này, sau lưng Trát Cổ có khí đen lóe lên, thân hình Yên La hiện ra một cách quỷ dị. Giờ phút này trên người nó bất ngờ phủ một ngọn lửa màu trắng, đặc biệt là cánh tay phải hừng hực ngọn lửa màu trắng đang thiêu đốt, cánh tay lấp lóe trong ngọn lửa tản mát ra ánh sáng chói mắt.

Trong hư không có ánh sáng trắng nhoáng lên!

Nắm tay phải Yên La nhanh như tia chớp đảo về phía sau lưng Trát Cổ. Trát Cổ cảm thấy một hơi thở lạnh sống lưng kéo tới, trong lòng chợt run sợ muốn trốn tránh. Yên La bỗng nhiên há miệng phun ra một tia hồn hỏa màu xanh, hồn hỏa hóa thành một mũi tên ánh sáng nhanh như chớp chui vào bên trong đầu Trát Cổ.


Thân thể Trát Cổ cứng đờ, ánh sáng bảo vệ màu xanh của gã điên cuồng run rẩy, gần như lập tức tiêu tán. Nắm tay phải của Yên La đổi thành như móng vuốt, lóe lên đâm vào hậu tâm Trát Cổ, lớp vảy màu xanh bị bàn tay đầy lửa trắng đụng vào liền như băng tuyết gặp mặt trời không còn một chút tác dụng phòng thủ nào.

Phốc!

Cánh tay Yên La thình lình xuyên thủng ngực trái Trát Cổ nắm lấy trái tim đỏ tươi của lão ta. Hồn hỏa trong mắt Yên La khẽ động, bàn tay dùng sức một chút bóp nát trái tim kia. Trát Cổ không thể tin cúi đầu nhìn cánh tay bằng xương đang xuyên qua thân thể mình, rồi khó khăn quay đầu nhìn Yên La đang ở sau lưng. Yên La rút cánh tay ra khỏi người Trát Cổ. Miệng Trát Cổ điên cuồng phun máu, bổ nhào trên mặt đất, khí tức trên người lão nhanh chóng yếu bớt. Dù là cao thủ Địa giai, nhưng trái tim bị đánh nát cũng đã không có bất kì khả năng sống sót nữa rồi.

"Yên La!"

Thạch Mục thấy mọi chuyện xảy ra sau lưng, kinh hãi nhìn Yên La. Trát Cổ là cao thủ cảnh giới Địa giai, không ngờ bị Yên La chém giết một cách dễ dàng như vậy. Điều này khiến hắn rung động không thôi. Yên La sau khi giết chết Trát Cổ ngọn lửa màu trắng trên người nhanh chóng tiêu tán, hồn hỏa trong mắt cũng trở nên chập chờn, trong nháy mắt khí tức trên người nàng suy yếu hơn phân nửa, thân thể lay động nửa quỳ trên mặt đất.

Thạch Mục biến sắc, thân hình lóe lên nhảy tới bên cạnh Yên La.

"Thạch Đầu, cẩn thận!"

Vào lúc này, trong lòng Thạch Mục vang lên âm thanh hoảng sợ của Thải nhi.

"Cùng chết đi!"

Trát Cổ đang nằm bất động một bên chợt ngẩng đầu lên nhe răng cười, phía sau lưng lão bỗng nhiên phát ra ba đường sáng xanh, đỏ, vàng hóa thành ba ảo ảnh thú hồn.

Một cái con rắn to bằng cả tòa lầu khắp người phủ kín một lớp vảy xanh, một con rắn lửa màu đỏ dài hai ba trượng, sau lưng mọc hai cánh, thú hồn còn lại là một con rắn nhỏ màu vàng không có mắt chỉ dài hơn một xích. Thân hình ba ảo ảnh hồn rắn nhoáng một cái, liền đánh về phía Thạch Mục.

Lúc này khoảng cách giữa Thạch Mục và Trát Cổ chỉ hơn một trượng, ba thú hồn hầu như trong chớp mắt đã đến trước mặt hắn.

Vào thời khắc này, một lực hút vô hình từ trong miệng Yên La phát ra, thú hồn con rắn nhỏ màu vàng vừa run lên một cái đã bị lực lượng này kéo lại. Hồn hỏa trong mắt Yên La nhấp nhoáng thú hồn con rắn nhỏ màu vàng liền bị nó nuốt mất. Nhưng hai thú hồn khác vẫn lóe lên rồi chui vào trong cơ thể Thạch Mục biến mất.

Yên La sau khi nuốt một thú hồn, hồn hỏa trong mắt lập tức sinh động hẳn lên, đột nhiên cánh tay lóe lên hóa thành bóng trắng chộp vào đỉnh đầu Trát Cổ.

Bành!

Đầu Trát Cổ như dưa hấu nổ tung, một đoàn ánh sáng xanh lá bay ra, đó chính là linh hồn của Trát Cổ đang bỏ chạy. Đoàn ánh sáng màu xanh lá còn dính một chút lửa màu xanh, đúng là hồn hỏa lúc trước Yên La phun ra. Yên La há miệng phát ra lực hút, đoàn ánh sáng kia vừa mới bay ra hơn một trượng liền ngừng lại, bay ngược về. Đoàn ánh sánh dốc sức liều mạng giãy giụa, biến thành các loại hình dạng muốn giãy khỏi lực hút, nhưng không một chút tác dụng nào.

Vèo!

Ánh sáng liền theo ngọn lửa màu xanh chui vào trong miệng Yên La. Một tiếng kêu thảm thiết mơ hồ từ trong người Yên La truyền ra, rồi lập tức biến thành hư vô. Liên tục nuốt được hai thần hồn, hồn hỏa trong mắt Yên La đại thịnh, nhưng mà Thạch Mục giờ phút này thân thể lại cứng đờ, lâm vào hôn mê, thân thể như một khúc gỗ té xuống.

Yên La vội vươn tay ôm lấy Thạch Mục, do dự một chút, đem thân thể của hắn chậm rãi thả trên mặt đất.

Giữa không trung, Thải nhi cũng vọt xuống lúc còn cách hơn một trượng hai cánh liền thu lại vững vàng đáp xuống bên cạnh Thạch Mục.

"Thạch Đầu hắn làm sao vậy?"

Thải nhi nhìn Yên La liếc, hỏi. Yên La không chút để ý tới Thải nhi, lẳng lặng nhìn Thạch Mục, hồn hỏa trong mắt hơi lập loè.

. . .

Thạch Mục cảm thấy trước mắt tối sầm, liền chìm vào bóng tối vô tận, sau một khắc hắn liền phát hiện, bản thân ở trong một thế giới hỗn độn. Chung quanh hết thảy đều mông lung, khắp nơi tràn ngập sương mù nhàn nhạt. Lúc này hắn đã không còn hình người, mà biến thành một đoàn sánh sáng màu trắng, bên cạnh hắn có một con rắn to màu đen có ba cái đầu lẳng lặng đứng đó, dựa vào hình dáng thì đúng là Tam Thủ Hung Mãng.