Huyền Giới Chi Môn

Chương 189: Rời đi

Dịch: mosquito
Biên: nila32

Giờ phút này Thành viên Kim gia đã sớm run sợ trong lòng, nghe Thạch Mục nói vậy nào có hai lời, lúc này chỉ hận cha mẹ không sinh ra thêm hai cái chân, nhao nhao chen lấn chạy trốn khỏi đại sảnh, thi thể Kim Cửu cũng được gia chủ Kim gia sai bảo hạ nhân mang ra. Lão tổ Kim gia được gia chủ Kim gia nâng đỡ, cũng đã rời khỏi đại sảnh. Lão đứng giữa đình viện, thần sắc khó coi nhìn đại sảnh, ánh mắt hiện lên một tia sợ hãi. Những tộc nhân còn lại thấy Kim gia lão tổ cùng gia chủ đều không rời đi, hai mặt nhìn nhau, đành phải kiên trì chờ ở trong sân. Thạch Mục một thân một mình ngồi ở đại sảnh, nhắm mắt dưỡng thần.

Sau một lát, từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Thạch Mục mở hai mắt, thân ảnh Trân di xuất hiện ở cửa đại sảnh. Mấy năm không gặp, dung mạo Trân di cũng không có quá nhiều biến hóa, có lẽ vì bị giam lỏng, sắc mặt lộ ra chút tiều tụy, đã không có phần khí chất cân quắc như lúc mới gặp gỡ.

"Trân di." Thạch Mục vội vàng đứng lên.

"Ngươi đúng là Thạch Mục?" Trân di đến gần vài bước, đánh giá trên dưới Thạch Mục, nhưng có chút không dám tin, chần chờ mà hỏi.

Năm đó khi rời khỏi Kim gia, Thạch Mục chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi, lúc này đã tầm hai mươi, lại thêm những năm này rèn luyện tại tông môn cùng Man Hoang, dung mạo hình thể thậm chí màu da đều có biến hóa không nhỏ, cũng khó trách Trân di không dám nhận quen biết rồi.

"Trân di, tự nhiên là ta. Mấy năm này bởi vì chuyện của ta hại ngươi chịu khổ, trong lòng quả thực có chút băn khoăn." Thạch Mục nhếch miệng cười cười, có chút áy náy nói.

"Đứa nhỏ ngốc, năm đó phát sinh chuyện như vậy, ta không thể bảo vệ ngươi chu toàn, nếu nói mắc nợ thì phải là ta mới phải. May mắn ngươi gặp dữ hóa lành, nếu không sau này ta có thể diện nào đi gặp phụ thân ngươi." Trân di lắc đầu, thở dài một tiếng.
Hai người hàn huyên một hồi, quan hệ lập tức thân cận rất nhiều. Trân di hỏi tình hình Thạch Mục những năm gần đây. Họ Thạch cũng không giấu giếm, đơn giản nói lại những việc đã trải qua trong thời gian này. Trân di càng nghe càng kinh ngạc. Không nghĩ tới trong mấy năm ngắn ngủn, Thạch Mục vậy mà trải qua nhiều sự tình như vậy, mặc dù chỉ là tu vi hậu thiên hậu kỳ, thực lực lại sớm đã vượt xa nàng, dù là võ giả tu vi hậu thiên viên mãn cũng khó có thể so sánh.

"Đúng rồi. Ngọc Hoàn muội muội hôm nay có ở trong nhà không?" Một lát sau, Thạch Mục hỏi.

"Ngọc Hoàn năm đó sau khi ngươi rời khỏi không lâu, liền thi vào võ viện Khai Nguyên, bởi vì Man tộc xâm lấn, nàng đã hai ba năm chưa trở về nhà." Ánh mắt Trân di lộ ra thần sắc tưởng niệm.

"Trân di ngươi có chỗ không biết. Hai tộc Nhân Man hôm nay đã kết minh, tiếp theo trong ngắn hạn song phương sẽ không có chiến tranh, nói không chừng Ngọc Hoàn muội muội không lâu liền có thể trở về gặp người rồi." Thạch Mục suy nghĩ một chút, nói như thế.

Tin tức hai tộc Nhân Man kết minh đến nay vẫn chưa chính thức công bố, Trân di nghe vậy ban đầu cả kinh, tiếp theo trên mặt lộ ra một chút vui mừng. Thạch Mục lập tức từ trong lòng lấy ra một xấp Phù Lục, một cái bình ngọc, còn có một đầu trường tiên màu xanh, đưa cho Trân di. Trân di thấy thế hơi ngẩn ra.


"Trân di. Ta lần này chỉ tiện ghé qua Phong Thành, sẽ không lưu lại quá lâu. Trong bình là một ít Tăng Nguyên Đan, có thể có ích cho việc tinh tiến tu vi của người, còn có một chút Phù Lục cùng Pháp Khí, ngươi hãy lưu lại dùng đi." Thạch Mục khẽ cười nói.

Tăng Nguyên Đan là một loại đan dược vững chắc căn cơ bồi bổ nguyên thần họ Thạch thu được ở Hoang Nguyên, có chút hiệu dụng đối với võ giả Hậu Thiên, cùng Thối Cốt Đan không sai biệt lắm. Trên mặt Trân di hiện ra thần sắc phức tạp, do dự một chút, cầm lấy chai thuốc, mở nắp bình ra. Một cỗ mùi nhàn nhạt thơm ngát đập vào mặt, dẫn tới chân khí trong cơ thể nàng hơi hơi nhộn nhạo, thần tình hơi đổi. Lập tức nàng cầm lấy những Phù Lục kia cùng trường tiên màu xanh lên xem, lập tức cả kinh. Xấp Phù Lục mà Thạch Mục lấy ra tuy đều là Phù Lục cấp thấp, nhưng giá cả vô cùng xa xỉ, Kim gia tuy rằng coi như giàu có và sung túc, nhưng cũng tuyệt đối không có cách nào lấy ra một lúc nhiều Phù Lục như vậy. Về phần trường tiên màu xanh, là một kiện Pháp Khí bộ tộc Liệt Xà tỉ mỉ luyện chế, phẩm giai đã gần như tương đương với Pháp Khí trung giai rồi. Toàn bộ Kim gia chỉ sợ không có mấy món Pháp khí sợ, càng không nói đến Pháp Khí trung giai.

"Những thứ này quá trân quý, ngươi thu trở về đi, Trân di không thể nhận." Trân di thấy vậy, lập tức đem mấy thứ này lần lượt trả Thạch Mục, lên tiếng cự tuyệt.

"Trân di cũng không cần cùng ta khách khí, mấy thứ này tuy rằng trân quý, có điều với ta mà nói, đã không còn quá nhiều tác dụng, người cứ yên tâm nhận lấy đi." Thạch Mục cười cười nói.

"Nếu như thế, ta liền mặt dày nhận." Trân di hơi do dự rồi vẫn nhận lấy những thứ này.

Thạch Mục cười cười nhàn nhạt, lập tức vừa nghĩ tới điều gì, ánh mắt buồn bả nói:

"Trân di, có một chuyện còn cần ngươi hỗ trợ."

"Ngươi nói đi, chỉ cần Trân di có thể, tự nhiên sẽ giúp ngươi xử lý."

"Những thứ này tài vật, có thể hay không phiền toái Trân di giúp ta phân cho người nhà những tên bang chúng Kim Long bang." Thạch Mục từ trong lòng lấy ra một xấp ngân phiếu cùng một chút vàng lá, đưa tới, đồng thời hướng Trân di đề cập sự tình Ngô gia cùng Kim Long bang.

Lần này tạo sát nghiệt nhiều như vậy, tuy hắn bị sát khí trong cái vòng cổ kia khống chế, nhưng mà những người kia dù sao đều là thân thủ của hắn giết chết. Người Ngô gia là trừng phạt đúng tội, Kim Long bang mặc dù thường ngày hoành hành ngang ngược, nhưng bang chúng bình thường tội không đáng chết, người nhà những người này mẹ goá con côi, hắn còn là quyết định chi tiền của mình, đền bù một chút tổn thất, càng nghĩ, cũng chỉ có Trân di tương đối phù hợp đi làm việc này. Trân di thần sắc hơi động, gật đầu đáp ứng.

"Vậy đa tạ Trân di rồi." Trong lòng Thạch Mục hơi thả lỏng, cảm kích cười cười, đứng lên.

"Thạch Mục, ngươi bây giờ liền muốn rời đi sao?" Trân di tựa hồ có chút không muốn nói.


"Đúng vậy, Trân di, sau này còn gặp lại, bảo trọng!" Thạch Mục nhẹ gật đầu, hướng Trân di chắp tay, lập tức cất bước đi đến phía bên ngoài đại sảnh.

Thành viên Kim gia giờ phút này vẫn đang tụ tập tại trong sân bên ngoài cửa ra vào, chứng kiến Thạch Mục đi ra, thần tình đều biến đổi.

"Hôm nay nể mặt Trân di, ta liền tha cho các ngươi, nếu để cho Thạch mỗ biết được các ngươi dám can đảm nhằm vào Trân di cùng Ngọc Hoàn, coi như là ta xa tận chân trời, cũng sẽ nhanh chóng trở về. Đến lúc đó, sẽ không đơn giản buông tha như hôm nay đây." Ánh mắt Thạch Mục u lãnh nhìn lướt qua mọi người tại đây, cuối cùng xoay chuyển ánh mắt rơi vào trên người Kim gia lão tổ, lạnh giọng nói ra.

Gia chủ Kim gia có chút sợ hãi vội vàng đáp ứng, Kim gia lão tổ không nói gì, những người còn lại thấy thế, cũng là một bộ khúm núm bắt đầu đáp ứng. Thạch Mục quay người lại đối với Trân di đang đi tới cửa nhẹ gật đầu, thân hình lóe lên, liền nhảy lên đầu tường, nhấp nhô vài cái liền biến mất ở xa xa.

Sau nửa canh giờ, một cỗ xe ngựa màu đen chạy nhanh khỏi Phong Thành.

Thạch Mục quay đầu nhìn thành trì cao ngất. Sắc trời giờ phút này đã gần đến hoàng hôn, anh chiều tà khiến cho cả tòa thành trì bịt kín một tầng kim quang nhàn nhạt. Thần tình của hắn có chút phiền muộn, sau một lát không nhìn lại nữa, quay đầu tiến về phía trước. Trên đường theo đuổi võ đạo. Hắn đã càng chạy càng xa, cơ hội gặp lại mọi người Phong Thành sẽ càng ngày càng ít. Xe ngựa lăn lăn, trong lòng Thạch Mục chợt nổi lên một tia cảm giác cô độc chưa bao giờ có. Đuôi lông mày của hắn chợt nhảy lên, ánh mắt nhìn một tòa núi hoang ở phụ cận con đường, từ nơi này mơ hồ có thể chứng kiến một tòa cổ miếu cũ nát nằm trên đỉnh núi.

Trong mắt Thạch Mục hiện ra một đám dị sắc. Tòa cổ miếu này đúng là nơi lần đầu tiên hắn gặp được Chung Tú cùng phụ thân của nàng. Trong lòng của hắn hiện ra thân ảnh Chung Tú, từ năm đó trên đường chạy trối chết vội vàng từ biệt, lại cũng chưa từng nhìn thấy. Thạch Mục im lặng một lát, chợt run lên dây cương, xe ngựa cải biến phương hướng, chạy về hướng Diệu Âm tông ở phía Tây Nam.

...

Vào đêm, xe ngựa dừng ở bên trong một chỗ hoang dã, hai con ngựa đen bị cột ở một bên một cái cây.

Trên mặt Thạch Mục lộ ra một chút thần sắc mệt mỏi, ngồi xuống trên một tảng đá lớn. Lấy tu vi của hắn hôm nay, tự nhiên không phải vì đi một đoạn đường mà mỏi mệt. Mà là vì ban ngày cơ thể bị sát khí xâm nhập, thân thể có chút tiêu hao quá độ. Thạch Mục lấy ra một quả đan dược, đang muốn ăn vào, ánh mắt chợt hướng chung quanh cánh đồng bát ngát nhìn lại, nhíu mày. Nơi đây tuy là địa phương vắng vẻ, nhưng cũng khó mà cam đoan không có nguy hiểm gì. Thạch Mục không biết tại sao, đột nhiên nhớ tới Yên La, trong lòng dâng lên một chút tâm tình áy náy.

Ngày đó tại trong cấm địa Man tộc, Yên La vì thay hắn ngăn một kích trí mạng, bị Tam Thủ Hắc Mãng đánh trọng thương. Sau khi hắn đi ra cấm địa. Vội vã giải trừ nguyền rủa, rồi sau đó lại tại Man Hoang một đường trốn chạy trối chết, cứ thế quên mất Yên La. Thạch Mục nghĩ đến đây, trong miệng nói lẩm bẩm. Tiếp theo vung tay lên. Trước người hắn trên một chỗ đất trống hiện ra một mảnh hắc vụ, trong hắc vụ, một thân ảnh Khô Lâu chậm rãi hiện ra. Khô Lâu mặc trên người cốt giáp màu trắng, cầm trong tay một cây Cốt Thương, trong hốc mắt hai luồng hỏa diễm màu lam nhạt lập loè không thôi. Thạch Mục sắc mặt cả kinh, Khô Lâu trước mắt cùng Yên La trong trí nhớ khác nhau rất lớn. Chẳng qua là lạc ấn trong thần trí của hắn tuyệt sẽ không phạm sai lầm, đang khắc ấn tại trong cơ thể Khô Lâu này.

"Yên La?"

Thạch Mục mở miệng kêu một tiếng có chút không xác định.

Yên La tựa hồ nghe rõ Thạch Mục đang nói gì, lệch ra cái đầu đánh giá trong nửa khắc, đột nhiên thân hình nhoáng một cái, đột nhiên biến mất ở trước mắt. Sau một khắc, Yên La xuất hiện tại trước người Thạch Mục, cánh tay xương xẩu thình lình ôm chầm lấy hắn. Thạch Mục cả kinh, chân khí trong cơ thể đều kích động, đang muốn hất văng nó đi. Bất quá vào thời khắc này, thân thể hắn đang căng thẳng chợt thả lỏng, Yên La tuy rằng ôm lấy thân thể của hắn, nhưng cũng không có ý đồ công kích, chẳng qua hai cánh tay bằng xương thình lình lục lọi trên người hắn một lượt.

Trong lòng Thạch Mục nổi lên nghi hoặc, trước kia Yên La tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống như hiện tại, hơn nữa tốc độ của nó lúc nãy thậm chí ngay cả mình cũng không kịp phản ứng, chẳng lẽ sau khi đại chiến cùng Tam Thủ Hắc Mãng, trên người Yên La xảy ra chuyện gì?

Hắn đang muốn đẩy Yên La ra, chuẩn bị điều tra thật tốt một chút. Đúng lúc này, bên hông hắn chợt buông lỏng, lập tức thân hình Yên La bay nhanh về phía sau, xuất hiện ở ngoài mấy trượng. Thạch Mục tay vừa sờ tại bên hông, Thú Hồn túi treo ở trên lưng không thấy bóng dáng, đã xuất hiện ở trong tay Yên La. Hồn Hỏa trong hốc mắt Yên La lập loè vài cái, kéo ra Thú Hồn túi, há miệng phát ra một cỗ hấp lực. Từng đoàn quang cầu Thú Hồn liên tiếp từ trong túi bay ra, từng cái một bay vào trong miệng Yên La. Theo Thú Hồn nuốt vào, Hồn Hỏa màu lam trong hốc mắt Yên La mơ hồ có một tia biến hóa, màu sắc so với trước đây dường như đậm hơn vài phần. Sau khi cắn nuốt một nửa, Yên La đột nhiên ngửa mặt lên trời im ắng thét dài, trên người đột nhiên tản mát ra một cỗ khí tức cường đại, hướng phía chung quanh khuếch tán ra, kích khởi một cỗ khí lưu cường hãn, trên mặt đất vô số bụi đất đá cuội xoáy bay lên chung quanh. Thần tình Thạch Mục kinh hãi, cỗ khí tức này rất khổng lồ, thình lình đã đạt đến cấp độ Tiên Thiên. Chẳng lẽ dưới tình huống hắn không biết, Tiểu Khô Lâu Yên La này đã bất ngờ tiến cấp tới cảnh giới Tiên Thiên ở giới diện Tử Linh. Thạch Mục hầu như không thể tin được, nhưng khí tức cường đại mà Yên La tản ra hoàn toàn chân thật ở trước mặt của hắn.