Huyền Giới Chi Môn

Chương 185: Kim Long Bang

Dịch: mosquito
Biên: nila32

Cảnh vật hai bên không ngừng lui về phía sau, hình ảnh sinh hoạt tu luyện mấy năm trước thoáng qua trong đầu Thạch Mục từng chút một khiến nội tâm hắn không khỏi nổi lên một chút cảm xúc chuyện xưa như khói mờ. Trong thoáng chốc tâm thần có chút hoảng hốt, hắn bất tri bất giác đã đi tới một chỗ thưa thớt người qua lại. Nơi đây đã từng vô cùng quen thuộc với họ Thạch. Đi tới phía trước lại rẽ mấy vòng, chính là võ quán Lưu Phong đã từng đối đãi với hắn rất tốt. Võ quán này có thể nói là nơi hắn nhập môn võ đạo, Lệ Thương Hải chính là lão sư khai sáng hắn. Thạch Mục kéo dây cương, chuyển hướng mã đầu, đi tới võ quán Lưu Phong. Hắn định trước tiên bái phỏng Lệ Thương Hải một lần.

Vào thời khắc này, lông mày hắn chợt nhíu, quay đầu hướng phía sau lưng nhìn sang, bên ngoài hơn mười trượng bên trong một hẻm nhỏ, bóng người hoa lên nhanh chóng biến mất tại trong góc khuất. Thạch Mục khẽ nheo mắt, thoáng cảm ứng chung quanh, chân mày cau lại. Chẳng biết lúc nào chung quanh lại nhiều hơn vài ánh mắt dòm ngó, những người kia tuy rằng cũng cẩn thận giấu kín khắp chung quanh, bất quá làm sao có thể thoát khỏi tai mắt Thạch Mục. Họ Thạch hừ lạnh một tiếng, không động thanh sắc tiếp tục điều khiển cỗ xe đi tới phía trước.

Sau một lát, Thạch Mục đi tới một con đường chỉ rộng hơn một trượng, hai bên là một ít kiến trúc cũ kỹ, phụ cận một bóng người cũng không có. Nơi đây đã thuộc về khu vực của các lão thành, năm đó Hắc Hồ Hội cùng mấy bang phái cùng nhau quản lý khu vực này. Đột nhiên, Thạch Mục kéo dây cương, xe ngựa ngừng lại. Phía trước cách đó không xa, bốn năm đại hán áo đeo thân hình khôi ngô đứng sóng cầm binh khí trong tay, chắn ngang đường đi. Ống tay áo bọn chúng đều thêu một hình Kim Long, sắc mặt không chút hảo ý. Ngay sau đó, trong mấy hẻm nhỏ đằng sau, cũng chạy tới bảy tám người, trong tay đao thương côn bổng nhiều loại vũ khí, thậm chí còn có người cầm kình nỏ mà chỉ trong quân đội mới có, nhắm ngay Thạch Mục. Sát khí nồng đậm thoáng chốc bao trùm nơi nơi.

"Các hạ chắc hẳn chính là Thạch Mục?" Tên cầm đầu là một đại hán trên mặt có vết sẹo đứng ở chính diện tiến lên trước một bước, cười hắc hắc rồi nói.

"Các ngươi là ai, vì sao cản trở đường đi của ta?" Thạch Mục không trả lời câu hỏi của gã, ánh mắt nhìn quanh mấy lần, rồi hỏi ngược lại.

"Lão tử chính là Mạch Chính, phó bang chủ Kim Long bang! Năm đó ngươi làm chuyện gì vẫn chưa quên chứ, không thể tưởng tượng được hôm nay ngươi còn dám can đảm trở lại Phong Thành. Phải nói ta ngược lại rất bội phục ngươi đấy." Đại hán mặt sẹo lạnh lùng nói.

Thạch Mục đuôi lông mày nhảy lên, không nói gì.

Nên đến đúng là đã đến.

Có điều Kim Long bang này, hắn mới nghe đến lần đầu, mơ hồ nhớ kỹ năm đó cũng không tồn tại bang phái này, hẳn là mới xuất hiện mấy năm gần đây từ khi hắn rời khỏi Phong Thành.

"Nói vậy mấy vị muốn lấy đầu của ta đi lĩnh thưởng sao?" Thạch Mục ánh mắt lóe lên, mặt không biểu tình nói.

Tên đại hán mặt sẹo này thực lực không ngờ rất mạnh, đã đạt Hậu Thiên sơ kỳ. Rất nhiều bang hội tại Phong Thành năm đó cũng không có nhân vật nào đạt đến cảnh giới này. Mà người này vẫn chỉ là Phó bang chủ, xem ra bang chủ bang này thực lực có lẽ không kém.

Mặt sẹo đại hán còn chưa mở miệng, "Vèo" một tiếng!

Một mũi tên dài mang theo tiếng xé gió, bắn về phía sau lưng Thạch Mục, tốc độ có chút kinh người. Sau lưng Thạch Mục là một vách tường kín, một tên nam tử độc nhãn ngồi xổm tại đó trong tay cầm một thanh đại nỏ cao cỡ nửa người, ánh mắt hiện vẻ tươi cười đắc ý. Sắc mặt đại hán mặt sẹo lộ vẻ tức giận, phần quan trọng nhất trong mệnh lệnh mà gã nhận được là phải bắt sống Thạch Mục, giao cho người ta xử lý, chứ không phải mang về một cỗ tử thi. Bất quá sau một khắc, đại hán mặt sẹo lộ ra thần sắc không thể tin. Chỉ thấy Thạch Mục cũng không quay đầu lại, tay khẽ đảo, hai ngón tay liền kẹp lấy mũi tên dài đang bay vút đến, rồi hướng phía sau vung lên.

"HƯU...U...U" một tiếng vang sắc nhọn chói tai!


Mũi tên gào thét quay lại với tốc độ gấp ba lúc trước. Mọi người chỉ kịp thấy trước mắt có một đạo hắc tuyến lóe lên, tức thì mang theo thân thể nam tử độc nhãn bay ra mấy trượng, đâm vào trên bức tường sau lưng gã, rồi lại quỷ dị không rơi xuống. Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn lại, lúc này thình lình phát hiện, trái tim nam tử độc nhãn bị mũi tên kia xuyên qua khiến thân thể găm chặt trên tường. Vẻ mặt của gã tràn đầy vẻ hoảng sợ, mồm há hốc, trong cổ họng lại chỉ phát ra vài tiếng quái thanh, tiếp theo thân thể co quắp hai cái, đồng tử nhanh chóng dại đi. Đám người Kim Long bang thấy vậy lập tức kinh hãi, nhịn không được lui về sau một bước, vũ khí trong tay run lên nhè nhẹ, hoảng sợ nhìn Thạch Mục, chỉ có kẻ cầm đầu chính là đại hán mặt sẹo còn có thể miễn cưỡng giữ vững bình tĩnh, bất quá trong ánh mắt cũng hiện lên một tia sợ hãi. gã tự hỏi lấy thực lực của mình, tuyệt đối không thể làm được như vậy.

"Sức kiên nhẫn của ta là có hạn đấy, nói đi, các ngươi ngăn ta lại có mục đích gì?" Thạch Mục lạnh lùng nói ra.

"Chúng ta sớm nhận được tin tức các. . . các hạ vào thành. Trong bang truyền lời tới đây, có một đại nhân vật muốn gặp ngươi, dặn dò ta mang ngươi trở về." Đại hán mặt sẹo nuốt xuống từng ngụm nước bọt, cẩn thận nói ra.

Thạch Mục nghe vậy lập tức nhíu mày, lộ ra vẻ ngoài ý muốn, ý niệm trong đầu xoay chuyển vài cái.

"Nếu như thế, ta sẽ đi theo các ngươi một chuyến." Hắn trầm ngâm một chút, nói như thế.

Đại hán mặt sẹo cùng mọi người chung quanh nghe vậy đều là khẽ giật mình, tựa hồ không thể tin được lỗ tai của mình.

"Còn không mau đi." Thạch Mục có chút không kiên nhẫn lên tiếng thúc giục.

Đại hán mặt sẹo giật mình một cái, liền vội vàng gật đầu đồng ý, đi trước dẫn đường. Những người khác đều nhao nhao thu hồi vũ khí, đi theo đằng sau đại hán mặt sẹo. Kết quả người trên đường phố đều thấy được một màn quái dị, phó bang chủ Kim Long bang hoành hành ngang ngược trong thành đã quen, mang theo một đám bang chúng đi ở phía trước, sắc mặt mỗi tên đều co quắp bất an, mà tại sau lưng bọn chúng là một thanh niên khuôn mặt lạ lẫm, ngồi trên xe ngựa, thần sắc bình tĩnh.

Chưa tới nửa giờ sau, đoàn người đã đi tới trước cửa một trang viên vắng vẻ trong thành. Từ cửa ra vào nhìn vào bên trong, trang viên diện tích không nhỏ, phải chừng bảy tám mẫu đất, kiến trúc bên trong cũng rất sạch sẽ cao ráo, canh cửa là hai bang chúng Kim Long bang mặc áo đen. Bên trong trang viên sớm đã có người nghe được động tĩnh, mấy tên dáng người cao to ra đón.

"Mạch Phó bang chủ, tên này chính là người bang chủ nhắc tới?" Một đại hán mặt đen toàn thân cơ bắp gồ ghề liếc nhìn Thạch Mục, nói ra.

Đại hán mặt sẹo cẩn thận liếc nhìn Thạch Mục, hàm hồ gật đầu một cái. Đại hán mặt đen không có chú ý tới đại hán mặt sẹo thần tình khác thường, đi vài bước đến trước người Thạch Mục, hai mắt trên dưới đánh giá.

"Tiểu tử, coi như ngươi thông minh. . ." Đại hán mặt đen nhe răng cười một tiếng, đang muốn nói thêm vài lời nữa.

Hắn lời nói mới nói được một nửa, Thạch Mục mặt không biểu tình từ trên xe ngựa nhảy xuống, nhìn cũng không thèm nhìn đại hán mặt đen, trực tiếp đi đến phía trong trang viên, tay trái mang theo một hòn đá màu đen lớn cỡ dưa hấu, dùng xiềng xích buộc chặt lại. Đại hán mặt đen biến sắc, lập tức sắc mặt tức giận đỏ lên, địa vị của gã tại Kim Long bang vốn dĩ không thấp, chưa từng bị người coi thường như thế, hơn nữa là tại trước mặt rất nhiều thủ hạ.

"Tiểu tử, đứng lại, lão tử đang nói chuyện với ngươi đấy!" Đại hán mặt đen quát một tiếng phẫn nộ, bàn tay như quạt hương bồ mang theo một cỗ kình phong, chụp xuống bả vai Thạch Mục.


"Vạn Thanh, dừng tay!" Đại hán mặt sẹo thấy vậy lập tức kinh hãi, hô gấp một tiếng.

Thế nhưng đã muộn, một cái thủ ảnh mơ hồ lóe lên, vỗ vào trên bờ vai đại hán mặt đen.

Rặc rặc!

Âm thanh xương cốt vỡ nát truyền ra rõ ràng, thân thể đại hán mặt đen giống như bao cát văng thẳng ra ngoài. Bả vai cùng xương quai xanh nát một mảng lớn, thấy rõ ràng lõm xuống, trong miệng máu tươi điên cuồng phun ra, lăn trên mặt đất mấy vòng, sinh tử không rõ. Mọi người xung quanh lập tức vô cùng sợ hãi. Thạch Mục không để ý đến người chung quanh, bước chân không ngừng chút nào, xăm xăm tiến vào đại môn trang viên.

"Dẫn đường."

Đại hán mặt sẹo nghe vậy khẽ giật mình, vội vàng lên tiếng, nhanh chóng liếc mắt ra hiệu cho vài tên thủ hạ chung quanh, sau đó một đường chạy đến phía trước Thạch Mục, tiến vào trang viên. Những kẻ còn lại thấy thế, hai mặt nhìn nhau, kiên trì đi theo sau lưng Thạch Mục.

Sau một lúc lâu, ở chỗ sâu trong trang viên, trong một chỗ đình viện có chút rộng rãi, có vài bóng người đứng đấy. Đi đầu là một lão già áo đen khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng người tuy rằng không cao, thế nhưng khí tức mạnh mẽ của lão khiến mọi người chung quanh cảm giác còn thấp hơn người này một đầu. Lão già này, rõ ràng là một cao thủ Hậu Thiên Đại viên mãn. Đứng bên cạnh lão là một nam tử trung niên mặt trắng, toả ra khí tức cũng đạt tới Hậu Thiên hậu kỳ. Hai người đúng là gia chủ Ngô gia, Ngô Lượng cùng huynh đệ của lão, Ngô Phong. Trong sân cũng có mấy tên tùy tùng Ngô gia khác, còn dư lại chính là bang chúng Kim Long bang, cầm đầu bởi một cự hán cực kỳ khôi ngô, mắt như chuông đồng, tướng mạo hung ác, tu vi cũng có chút bất phàm, đạt đến cảnh giới Hậu Thiên trung kỳ.

"Thì ra là Ngô gia, còn tưởng rằng là Kim gia tìm tới trước." Thạch Mục đứng ở trước đình viện, ánh mắt quét qua tại trên người mấy người, ngáp một cái, tựa hồ có chút không thú vị nói.

"Hừ, Thạch Mục, năm đó ngươi giết Ngô Đồng tam gia chủ Ngô gia, còn có Ngô Hoa chất nhi của ta, tội đáng chết vạn lần! Hôm nay lão phu buộc ngươi nợ máu phải trả bằng máu!" Nam tử mặt trắng Ngô Phong trong mắt bắn ra cừu hận khắc cốt, vung tay lên.

Mấy tên tùy tùng Ngô gia phi thân ngăn lại đại môn đình viện, đệ tử Kim Long bang gần đó tức thì chậm rãi vây quanh Thạch Mục.

"Năm đó tựa hồ là người Ngô gia các ngươi xuống tay với ta trước, hành động của Thạch mỗ vốn chỉ xuất phát từ tự vệ mà thôi." Thạch Mục không cho là đúng nói.

Trong mắt Ngô Phong hung quang lóe lên, một tay vừa lộn, trong tay nhiều hơn một thanh nhuyễn kiếm hàn quang lóng lánh, liền muốn bay nhào qua. Cừu nhân gặp nhau hết sức đỏ mắt, hiện tại gã chỉ muốn đem Thạch Mục bầm thây vạn đoạn. Một bàn tay nắm bả vai Ngô Phong, đúng là Ngô Lượng, gia chủ Ngô gia.

"Chờ một chút." Ngô Lượng trầm giọng nói ra.

Ngô Phong cực kỳ kính trọng Ngô Lượng, mặc dù có chút không cam lòng, bất quá vẫn vâng lời ngừng lại.

"Không thể tưởng được mới mấy năm, thực lực của ngươi đã tinh tiến như thế, vậy mà đã tiến cấp tới cảnh giới Hậu thiên hậu kỳ." Ngô Lượng nhìn Thạch Mục, từng chữ từng câu nói ra.

"Cái gì!" Nghe nói chuyện đó, Ngô Phong còn có Kim Long bang mọi người đều thất kinh.

Thạch Mục cười lạnh một tiếng, không nói gì.

Hắn không hề thu liễm bản thân khí tức, Ngô Lượng thân là võ giả Hậu Thiên Đại viên mãn, cảnh giới dù sao cũng còn tại đó, tự nhiên có thể cảm giác đại khái tu vi của Thạch Mục. Trên người Ngô Lượng dần dần tản mát ra một cỗ khí thế cường đại, chậm rãi tiến đến Thạch Mục, quần áo trên người dần dần căng phồng, trên mặt đất để lại từng dấu chân thật sâu.

"Ba tháng nữa chính là ngày giỗ Ngô Đồng cùng Hoa Nhi. Ta vốn định trong trường hợp tiểu tử ngươi vẫn không lộ diện sẽ phái người tàn sát Tiểu Ngư Thôn của ngươi từ trên xuống, tế Ngô Đồng cùng Hoa Nhi trên trời linh thiêng! Không thể tưởng được ngươi thậm chí có đảm lượng đi về, rất tốt, vậy liền bớt việc rồi!" Ngô Lượng gằn từng chữ từng câu nói ra.

Thạch Mục nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, sâu trong đồng tử hiện lên một đám hàn mang, chân khí trong cơ thể cũng bắt đầu vận chuyển.