Huyền Giới Chi Môn

Chương 176: Lời khuyên



Dịch: Tiểu Miêu Tử, bonze





“Công chúa điện hạ, nàng tạm thời ở đây một lát, ta về phòng lấy hành lý.” Thạch Mục cẩn thận từng chút một thu lại cốt phiến màu xanh, nói với Hỏa Vũ Công Chúa một tiếng rồi quay người muốn đi.

“Thạch Mục, ngươi không cần đi cùng ta nữa.” Đôi mắt xinh đẹp của Hỏa Vũ Công Chúa xoay chuyển một hồi, chợt mở miệng nói.

Thạch Mục nghe vậy ngạc nhiên dừng bước quay đầu nhìn lại, trong ánh mắt mang theo ý hỏi.

“Ngươi vất vả lắm mới có được thú hồn và bí thuật đồ đằng, hay là trước hết cứ an tâm ở lại chỗ này giải trừ tai họa ngầm trong cơ thể đi đã. Ta đã có hộ vệ do tế tự Viêm Nha Bộ phái theo hộ vệ, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì nguy hiểm cả. Theo như ta biết thì bí thuật đồ đằng của Man tộc không hề dễ luyện thành, nếu ở lại nơi đâu thì còn có thể thỉnh giáo chút ít từ tế tự của Viêm Nha Bộ, nếu như rời khỏi Thánh Tuyết Cung thì chỉ sợ cũng không còn cơ hội để hỏi ai cả.” Hỏa Vũ Công Chúa nói.

“Đa tạ công chúa đã suy xét cho tại hạ.” Thạch Mục nghe vậy thì ôm quyền thi lễ với Hỏa Vũ Công Chúa rồi nói.

Hỏa Vũ Công Chúa thản nhiên nở một nụ cười, từ bên hông lấy ra một khối Tử Kim lệnh bài có bảy cạnh lớn cỡ lòng bàn tay, bên trên còn khắc một ít phù văn kỳ dị, một bên có khắc một chữ “Liên” (联), đưa cho Thạch Mục.

Thạch Mục giật mình nhận lấy.

“Đây là Tử Kim Lệnh của liên minh thất tông chúng ta, có thể sử dụng để thuận tiện xuất nhập liên minh thất tông, ngoài ra còn có thể thỉnh cầu viện trợ từ bất kỳ cứ điểm nào của liên minh. Lần này có thể thành công kết minh cùng với Man tộc, công lao của huynh rất lớn, vật này tặng lại cho huynh a, coi như là lời cảm ơn của ta.” Hỏa Vũ Công Chúa nói.

“Cái này sao có thể!” Thạch Mục cả kinh, vội vàng từ chối muốn trả lại lệnh bài.

“Thạch huynh không cần từ chối, vật ấy đối với ta kỳ thực cũng không có tác dụng gì lớn. Lúc trước ta đã hứa với huynh, nhưng cuối cùng vẫn phả để huynh tự mình ra tay, ta cảm thấy rất áy náy, vật này coi như để đền bù tổn thất a.” Hỏa Vũ Công Chúa cười khẽ nói.

Hỏa Vũ Công Chúa đã nói như vậy, Thạch Mục cũng không nên từ chối làm gì nữa, đành phải thu lệnh bài lại.

“Đúng rồi, tên Y Hách tế tự này có oán hận với huynh rất sâu đậm, trước mặt Đại Tế Ti thì hắn sẽ không dám động tay động chân với bí thuật đồ đằng, nhưng đến khi trở lại Nhân tộc thì vẫn phải coi chừng một chút.” Hỏa Vũ Công Chúa hạ giọng nói.

Thạch Mục nhíu mày, chậm rãi gật đầu.

Hiện tại tế tự Viêm Nha Bộ đã chuẩn bị xong biên chế đội ngũ hộ vệ, dẫn theo đội ngũ hơn hai mươi người đi tới.

Đội ngũ này tuy nhân số ít, nhưng đều có thực lực Hậu Thiên Hậu Kỳ trở lên, người lĩnh đội là một thiếu nữ che mặt, ánh mắt hơi lạnh lùng, nhưng khí tức trên người chấn động mãnh liệt, rõ ràng là một vị Thiên Thiên kỳ.

“Vị này chính là Thanh Lang trưởng lão của bổn tộc, từ giờ nàng sẽ chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho Hỏa Vũ Công Chúa.” Viêm Nha có chút tự tin nói.

“Làm phiền Thanh Lang trưởng lão rồi.” Hỏa Vũ mỉm cười nói.

Vẻ bang lãnh trong ánh mắt thiếu phụ che mặt biến mất một chút, gật đầu với Hỏa Vũ Công Chúa, đứng im tại chỗ.


“Viêm Nha trưởng lão, có một việc có lẽ cần ngài trợ giúp…” Hỏa Vũ Công Chúa lập tức nói lại sự tình Thạch Mục muốn tu luyện bí thuật đồ đằng nói với Viêm Nha một lần.

“Hỏa Vũ Công Chúa yên tâm, việc này hãy giao cho ta. Thạch Mục tiểu huynh đệ nếu có việc gì cần thì cứ đến tìm ta.” Tế tự Viêm Nha lập tức vỗ ngực đáp ứng.

“Như vậy thì ta yên tâm rồi.” Hỏa Vũ Công Chúa gật đầu nói, quay người lại cùng với đám người thiếu phụ che mặt đi xuống núi.

Trong một gian thạch thất trong cung điện Thanh Nha Bộ.

Thạch Mục vừa mới trở lại gian phòng, đang ngồi xếp bằng trên giường, mặt mũi hung phấn xem xét cốt mảnh màu xanh trong tay, chuẩn bị nghiên cứu kỹ lưỡng.

Cộc cộc cộc!

Một hồi tiếng gõ cửa truyền đến.

Thạch Mục sửng sốt, không lỡ nhìn cốt mảnh trong tay rồi thu lại vào ngực, sau đó đứng dậy đi ra khỏi tẩm thất.

Hắn nhanh chóng mở cửa phòng ra, một thiếu niên Man tộc mặc trường bào tế ti màu trắng đang mỉm cười đứng ở cửa ra vào.

“Tại hạ là tế ti Mạc Trúc của Thánh Tuyết Cung, xin hỏi các hạ có phải là Thạch Mục dũng sĩ của sứ đoàn Nhân tộc không?” Thiếu niên mở miệng hỏi.

“Nguyên lai là Mạc Trúc tế ti, tại hạ chính là Thạch Mục. Mời vào a!” Thạch Mục nghe vậy liền gật đầu nói.

“Không cần, Thạch Mục dũng sĩ, lần này tại hạ đến tìm là vì Đại Tế Ti Đại Nhân muốn triệu kiến ngươi.” Nói xong, Mạc Trúc tò mò đánh giá Thạch Mục một chút.

“Mạc Trúc tế ti, ngươi có biết vì sao Đại Tế Ti triệu kiến tại hạ không?” Thạch Mục trong lòng cả kinh, bất động thanh sắc hỏi lại.

Hiện tại hòa đàm của hai tộc đã kết thúc, hắn cũng chỉ là một hộ vệ bình thường của Hỏa Vũ Công Chúa mà thôi, vì sao Đại Tế Ti lại đột nhiên triệu kiến mình.

“Việc này tại hạ cũng không rõ lắm.” Mạc Trúc lắc đầu nói.

Thạch Mục bất đắc dĩ đành phải mang theo tâm tình lo lắng không yên đi theo Mạc Trúc đến Tuyết Cung.

Một lúc sau, Thạch Mục và Mạc Trúc đã xuất hiện trước một gian thiên điện sâu trong Thánh Tuyết Cung.

“Thạch Mục dũng sĩ, từ đây ta sẽ không được đi tiếp nữa, mời.” Mạc Trúc dừng trước cửa ra vào, dùng tay ra dấu mời.

Thạch Mục hít sâu một hơi, cất bước đi vào trong thiên điện, ánh mắt nhanh chóng đảo qua.

Đây là một gian điện phòng không lớn, bốn cây cột đá vừa thô vừa to chống đỡ toàn bộ không gian, trên mỗi cây cột đá còn treo một ít cây đuốc đầu trâu, ánh lửa lắc lư làm cho cả không gian có chút mờ ảo.

Điện phòng bố trí khá đơn gian, ngoại trừ hai hàng ghế ở giữa cũng không còn gì khác, mà lão thái Đại Tế Ti Tất Lực Cách thì đang nhắm mắt dựa lưng vào ghế chủ tọa ở phía trên.


“Là Thạch Mục a, tới đây ngồi, không cần khách khí.” Tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân của Thạch Mục, thanh âm trầm thấp của Tất Lực Cách đột nhiên vang lên.

“Vâng.” Trong lòng Thạch Mục nhảy dựng lên, vội vàng tiến lên thi lễ, rồi tùy tiện tìm một cái ghế bên trái cung kính ngồi xuống.

“Hôm nay gọi ngươi đến đây, chủ yếu là sự tình ngươi trúng Thi Hồn Chú. Chắc hẳn tiếp theo ngươi đang muốn bắt đầu tìm hiểu bí thuật đồ đằng, cũng bắt tay vào việc phong ấn thú hồn rồi a?” Tất Lực Cách chậm rãi mở mắt nói.

“Đúng vậy, tại hạ đang có ý đó.” Thạch Mục nội tâm khẽ động, thản nhiên trả lời.

"Nếu ngươi tùy tiện dùng phương pháp phong ấn thú hồn mà các dũng sĩ đồ đằng thường sử dụng, chỉ sợ Thi Hồn Chú còn chưa giải trừ đã bị thú hồn phản phệ khiến bản thân gặp cảnh cửu tử nhất sinh." Tất Lực Cách khẽ lắc đầu nói.

"Đại Tế Ti nói ra lời ấy có ý gì?" Thạch Mục chấn động, cả người thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.

Điều đầu tiên hắn nghĩ đến là Y Hách Tế Ti bộ lạc Liệt Xà đã động tay chân lên bí thuật đồ đằng, nhưng khi hắn đạt được cốt phiến đã kiểm tra qua rồi, trong đó ghi lại đồ đằng cùng những đồ án độc nhất trên người tộc nhân bộ lạc Liệt Xà trùng khớp với nhau, một số nguyên lý được ghi lại cũng cùng với bí thuật lấy được từ bộ lạc Đằng Nha cũng có chỗ tương đồng.

Suy nghĩ trong đầu nhanh chóng thu trở lại, hắn cũng rất sáng suốt không nói ra những suy đoán kia.

"Ngươi không cần hoài nghi bí thuật đồ đằng của bộ lạc Liệt Xà bộ trong tay là thật hay giả, việc này là do có nguyên nhân khác, ngươi cứ từ từ nghe ta nói." Tất Lực Cách giống như biết trước thái độ củ Thạch Mục, khẽ thở dài một hơi, câu nói đầu tiên của lão đã vạch trần suy nghĩ của Thạch Mục.

Thạch Mục trong nội tâm khẽ động, không lên tiếng, thân thể nghiêng về phía trước một chút, chăm chú lắng nghe.

Qua lời nói tiếp theo Tất Lực Cách, Thạch Mục mới hoàn toàn đối với Man tộc bí thuật đồ đằng có một cách nhìn toàn diện hơn.

Nguyên lai bình thường một man nhân muốn trở thành dũng sĩ đồ đằng, lúc bắt đầu cần do các tộc Tế Ti khắc đồ đằng lên người hắn, rồi sau đó mới thử phong ấn hồn phách một đầu Hậu Thiên hung thú, một khi phong ấn thành công là hắn đã được thăng lên thành một gã dũng sĩ đồ đằng, sau đó thông qua rèn luyện thú hồn không ngừng nghỉ, hấp thu năng lượng linh hồn bên trong thú hồn, dần dần tăng lên thú hồn chi lực, mượn thú hồn lực này để tăng tu vi.

Cho nên nói Man tộc dũng sĩ đồ đằng tu vi cao thấp, cùng thực lực thú hồn bị phong ấn có liên quan với nhau. Thú hồn bình thường, tối đa có thể tăng lên đến Hậu Thiên Đại viên mãn, chỉ có số ít thú hồn chất lượng cao hiếm thấy mới có thể tiến giai Tiên Thiên. Mà đại đa số Hậu Thiên dũng sĩ đồ đằng sau khi thú hồn đạt tới Hậu Thiên Đại viên mãn, dùng linh hồn chính mình cùng hồn lực của thú hồn Hậu Thiên làm căn cơ, lại thử phong ấn thú hồn một đầu hung thú cấp Tiên Thiên sơ kỳ, mượn việc phong ấn thú hồn này tăng tu vi lên Tiên Thiên kỳ.

Nói chung, man nhân bình thường vừa bắt đầu phong ấn Hậu Thiên thú hồn phần lớn là sơ kỳ, dù vậy xác xuất thành công của hắn cũng chưa tới một thành. Mà tu vi thú hồn càng cao, tỷ lệ phong ấn thành công lại càng thấp, thú hồn phẩm giai càng cao, lúc phong ấn càng dễ dàng khiến cho thú hồn cắn trả.

". . . Ngươi muốn phong ấn Tam Thủ Hung Mãng, trong người có huyết mạch Thượng Cổ Yêu thú Cửu Thủ Kim Giao*, phẩm giai cực cao, lại còn có tu vi Tiên Thiên trung kỳ. Nếu như ngươi trực tiếp phong ấn thú hồn này, một khi thành công, mặc dù có thể có được thực lực Tiên Thiên trung kỳ, nhưng khả năng thất bại phi thường cao, trên cơ bản có thể nói là không có khả năng thành công." Tất Lực Cách mặt không biểu tình nói.

Cửu Thủ Kim Giao*: phải chăng là con giao trong mộng cảnh bị cự viên mần thịt ??

Thạch Mục nghe lời Đại Tế Ti giải thích phương thức tu luyện của Man tộc cảm giác như sét đánh ngang tai, sắc mặt tái nhợt, tâm tình vui sướng khi vừa mới đạt được bí thuật đồ đằng của bộ lạc Liệt Xà thoáng cái tan thành mây khói.

"Thạch Mục, kỳ thật ngươi có tu luyện đồ đằng bí thuật của bộ lạc Liệt Xà, cũng không phải vì đề cao tu vi, chỉ vì muốn cởi bỏ Liệt Xà bộ Vạn Kiếp Thi Hồn Chú, cho nên ngươi không cần phong ấn hoàn toàn thú hồn Tam Thủ Mãng, ngươi chỉ cần thông qua bia thuật đồ đằng của bộ lạc Liệt Xà, dẫn đường cho thú hồn Tam Thủ Mãng cắn nuốt thú hồn bên trong nguyền rủa, sau đó nhanh chóng kết thúc phong ấn, làm như vậy ngoại trừ có chút lãng phí thú hồn, nhưng xác xuất thành công lại khá cao." Ngay lúc Thạch Mục đang còn phiền muộn, Tất Lực Cách lại xoay chuyển lời nói, đưa ra một phương hướng giải quyết cho cu Mục.

Thạch Mục sững sờ, trong lòng mừng rỡ, Tất Lực Cách với tư cách Đại Tế Ti quyền uy cao nhất Man tộc, có hiểu biết sâu sắc về bí thuật đồ đằng, nếu hắn nói như thế chắc có lẽ không có sai lầm gì rồi.

"Đại Tế Ti đại nhân, vì sao người phải nói cho tại hạ những lời này?" Sau một lát, khuôn mặt Thạch Mục khôi phục bình thường, ánh mắt lóe lên hỏi.

"Thạch Mục, trên người của ngươi có phải có một cái vòng cổ thuộc sở hữu Man tộc chúng ta hay không?" Tất Lực Cách cũng không trả lời nghi vấn của Thạch Mục, ngược lại hỏi hắn một vấn đề hắn không thể nào ngờ được.

Thạch Mục khẽ giật mình, lập tức nghĩ tới vật Phùng Ly gởi lại trên người mình chính là cái vòng cổ cổ quái kia.

Đúng lúc này, một lực lượng sâu như biển hết sức cổ quái đột nhiên bao phủ lên người hắn.

Hắn cả kinh ngẩng đầu nhìn lại, Đại Tế Ti già yếu cũng không có động tác gì, nhưng hắn phát hiện đôi mắt mờ mờ của lão càng ngày càng sáng.

Thạch Mục chỉ cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, đôi mắt ki dường như có thể nhìn thấu mọi thứ, đôi mắt ấy khẽ quét qua người hắn, cảm giác lúc đó của hắn như tất cả bí mật của bản thân đều bị phát hiện.

"Quả thực, tại hạ có một vật như thế." Thạch Mục trong lòng khẽ rùng mình thừa nhận.

"Ngươi mà lấy ra cho lão phu nhìn một cái xem nào." Đại Tế Ti ngữ khí bình thản, nhưng tràn đầy uy nghiêm khó cưỡng lại.

Thạch Mục sau khi do dự một chút, từ trên cổ cởi xuống một còng cổ bộ dáng có phần cổ quái, mặt trên còn trạm khắc nổi một hung thú kỳ lạ có nét giống vượn nhưng nhìn kỹ lại không phải vượn.