Huyền của Ôn Noãn

Chương 14: Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi

Khi Cao Phóng tuyên bố công khai trước giới tài chính kinh tế mấy tháng trước Thiển Vũ đã thu mua ODS, vì điều kiện hợp đồng quá hà khắc nên giao cho luật sư gửi một thông cáo từ chối thực hiện hợp đồng kí kết tiêu thụ trước kia ODS đã kí, cả giới tài chính lâm vào khủng hoảng, nội bộ Đại Trung hỗn loạn.

Đúng như dự đoán của Chiếm Nam Huyền, sau khi chuyện này xảy ra Chu Lệnh Hồng lập tức liên lạc với Phan Duy Ninh, hy vọng hắn đi thuyết phục hội đồng quản trị Ích Chúng cho phép Đại Trung sử dụng phần mềm đồng loại để thay thế ODS, nhưng dưới sự cố ý ngăn cản của Phan Duy An, chiêu duy nhất có thể cứu mạng Chu Lệnh Hồng thất bại hoàn toàn.

Đại Trung còn chưa kịp lên tòa với Thiển Vũ, thì đã phải đối mặt với vấn đề nước sôi lửa bỏng, trong một tháng phải trả một khoản tiền bồi thường lớn cho Ích Chúng.

Không lâu sau khi giới kinh tế tài chính loan ra tin tức trọng đại này, làng giải trí cũng bùng nổ một vụ lớn.

Sau khi Ôn Nhu mang báo đến Ôn Noãn mới biết, sau một vòng làm đề tài rảnh rỗi của người ta, cô vất vả lắm mới được sóng êm biển lặng, lại một lần nữa đột nhiên trở thành đề tài hot nhất đại chúng.

Nữ chính trong chuyện này vẫn là hai người, điểm giống vẫn là cô và Bạc Nhất Tâm.

Điểm khác là hai người bọn họ không liên quan đến nhau, chẳng qua là một tờ báo nào đó đăng hình cô chụp chung với Chiếm Nam Huyền mười năm trước, cùng ngày một tờ báo khác lại hé lộ ảnh Bạc nhất Tâm và Phan Duy Ninh hôn nhau, do vậy tạo nên sóng to gió lớn.

Phải biết rằng lần trước, Chiếm Nam Huyền vừa mới tặng cho Chu Lâm Lộ cái mũ xanh nổi tiếng khắp thành phố, nào ngờ chưa bao lâu, anh cũng bị người ta đội một cái mũ to lên đầu, vì vậy kịch vui trong lòng mọi người cứ phát triển, nước miếng của nhóm bà tám không bay tứ tung thực sự rất khó.

Mà tình yêu truyền thuyết có một không hai ở thành phố này của cặp mối tình đầu Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm, cuối cùng bị tấm ảnh Ôn Noãn chụp chung với Chiếm Nam Huyền ầm ầm phủ định.

Phóng viên giải trí lại có dịp phát huy sức tưởng tượng phong phú và tinh thần đào móc chuyên nghiệp của mình, đầu tiên là Chiếm Nam Huyền tạo scandal với cô nguyên nhân là vì tình cũ cháy lại, sau đó trong lúc Bạc Nhất Tâm đang yêu Chiếm Nam Huyền, tình sử Phan Duy Ninh từng điên cuồng theo đuổi ngọc nữ cũng bị lật ra.

Vốn dĩ “Ôn Noãn” bị gán cái mác “hồ ly tinh”, nay bỗng nhiên được thông cảm, thương hại, tán dương, ca ngợi, như măng mùa xuân sau cơn mưa mọc lên ồ ồ thế chỗ những lời bàn tán điều tiếng.

Ôn Nhu còn chưa đọc hết, cười ha hả:“Bên ngoài bảo rằng, khi Chiếm Nam Huyền ra ngoài ăn cơm với Bạc Nhất Tâm bị mất ví tiền, có người nhặt được lấy tấm ảnh trong ví bán cho tòa báo với giá hai trăm nghìn tệ, thật không ngờ cậu ta lại lưu luyến như vậy, đến tận bây giờ vẫn còn để ảnh mày trong ví.”

Ôn Noãn nhìn báo, rồi lại nhìn mình, bùi ngùi nói:”Chị, có phải chúng ta đã thay đổi rất nhiều không?”

“Thẳng thắn mà nói mày và cậu ta đều trở nên rất lợi hại, trước kia một người tài năng bẩm sinh, một người chiếu rọi người khác, đi đâu nhà nào người nào mà chẳng nói bọn mày là một cặp bé con xứng đôi vừa lứa? Nhưng bây giờ thì sao, một người giống như ngôi sao sáng trên bầu trời không thể với tới, một người lại như khuê nữ không ra khỏi cửa.”

Ôn Noãn khẽ lắc đầu, thời gian trôi qua, mọi chuyện biến đổi, dung mạo biến hóa, duyên tình đứt quãng. Hết thảy những điều này vốn là đường đời không thể thay đổi.

Lật tờ báo trong tay, nhìn ảnh Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh, kiểu dáng quần áo hai người mặc rất hợp mode, bối cảnh trong tấm ảnh, mặt tường nhung chạm nổi bông hoa mẫu đơn lộng lẫy sang trọng, chắc đang ở một nơi cao cấp nào đó, cảm giác giống như đã từng đi qua.

Trong nháy mắt trong đầu cô xẹt qua cái gì đó, cứ cảm thấy có chỗ nào lạ lạ, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.

Không lâu sau khi Ôn Nhu đi, Ôn Noãn không hề ngờ rằng Bạc Nhất Tâm lại tìm đến cửa.

Khi chuông cửa vang cô còn tưởng Ôn Nhu quên gì nên mới quay lại lấy, ai biết vừa mở cửa ra đã thấy, đúng là chỉ mặc quần áo hằng ngày cũng là tuyệt sắc thiên tiên Bạc Nhất Tâm đứng ở bên ngoài.

Cô ngẩn người, chậm chạp mở cửa, mời người vào.

Bạc Nhất Tâm nhìn đồ trang trí và cách bài trí trong phòng, thong thả bước đến phòng khách ngồi, bởi vì Ôn Nhu vừa tới, trên bàn còn bày nguyên bộ trà, Ôn Noãn thay lá trà mới, ngồi bằng trên đất thực hành kĩ thuật pha trà, thời gian trôi qua rất lâu, hai người không ai mở miệng nói chuyện.

Qua ba lần nước, cô rót trà cho Bạc Nhất Tâm.

Bạc Nhất Tâm bưng lên, cái miệng nhỏ nhấp nhẹ, khen:”Hơi mát giữ lâu, thơm ngát mùi lan, là trà Minh Tiền Long Tỉnh?”

“Đúng vậy, là Ôn Nhu mang đến, nghe nói là đã được sơ chế trên lò Thất Tinh.”

Bạc Nhất Tâm cụp đôi mi xuống:”Hôm đó có chút chuyện tôi chưa nói xong.” Toilet dù sao cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện. “Hôm nay không hẹn trước mà tới, hy vọng không quấy rầy cô.”

“Không sao.”

“Ôn Noãn, đầu tiên, tôi sẽ không xin lỗi cô chuyện năm đó.”

Ôn Noãn cười:”Cô chưa từng có lỗi với tôi.”

Bạc Nhất Tâm nhẹ giọng nói:”Tôi không phủ nhận, quá khứ là tôi phản bội cô.” Cô có thể hẹn hò với nam sinh nào cũng được, nhưng dù sao cũng không nên là bạn trai của bạn cùng bàn.

Ôn Noãn đứng dậy:”Có muốn ăn chút gì đó lót dạ không?” Về chuyện nhiều năm trước, kỳ thật kí ức đã có chủ trương, sớm đã lau chùi hết đi rồi, nếu không ai nhắc tới, cõ lẽ vài năm nữa cô sẽ quên không còn chút gì, đối với những việc khác cô đã trải qua trong đời, chuyện bạn bè trong khoảng thời gian ngắn ngủi lúc còn bé là chuyện cỏn con không đáng nói.

Bạc Nhất Tâm nhìn cô đi ra đi vào, rất lâu không nói gì.

Chậm rãi uống trà, khi mở miệng lông mi cụp xuống hiện lên vẻ u sầu hơi oán giận.

“Trước kia xem báo nhắc tới cô và Chu Lâm Lộ, miêu tả cô cao quý thanh lịch, dịu dàng kín đáo, tôi cảm thấy rất buồn cười, đấy sao có thể là cô được? Sau đó tôi hỏi Nam Huyền, Ôn Noãn thực sự là như vậy ư? Anh nói, cô tự đóng mình lại.”

Ôn Noãn im lặng.

“Cô có biết tại sao Nam Huyền lại đến với tôi không?”

Ôn Noãn hồi lâu sau mới cười, nói:”Tôi có một tâm nguyện, chính là hy vọng—-cho dù người yêu tôi hay là người tôi yêu, quãng đời còn lại đều vui vẻ hạnh phúc.” Vậy nên, cho dù lúc trước anh là vì cái gì, chỉ cần bây giờ anh yên ấm vui vẻ, cô cũng sẽ chúc phúc.

“Cô cứ phải không thèm đếm xỉa như vậy?” Bạc Nhất Tâm nhếch miệng mỉa mai, “Để tôi nói cho cô biết nhé, hồi trước anh ấy chấp nhận tôi là bởi vì tôi lúc đó hoàn toàn tương phản với cô, khi đó cô quyết tâm đẩy anh ấy ra khỏi người, còn tôi lại thích anh ấy đến phát cuồng, một lòng một dạ chỉ muốn chiếm lấy cho mình.”

Ôn Noãn cúi đầu, không nói nên lời.

“Có vài lời tôi đã giữ trong lòng rất lâu….Khi đi học cô cho rằng người bạn tốt nhất của cô là tôi, nhưng không biết người đố kị sau lưng cô nhất cũng là tôi, tôi ghen tị cô vừa mới sinh ra đã có người bố giàu có yêu thương đặt trong lòng bàn tay, cũng ghen tị cô còn nhỏ như vậy đã có một người bạn trai như Nam Huyền, nhưng cô có biết tôi hận cô chỗ nào nhất không?”

Ôn Noãn nhẹ nhàng thở dài:”Hình như cô đã nói rồi.” Rằng cô không biết quý trọng.

Trong đôi mắt Bạc Nhất Tâm dâng lên sự xa cách rất sâu.

“Tôi thật sự không hiểu, tại sao ông trời lại ưu đãi cô đến vậy, cô lên lớp đọc truyện tranh, tan học chơi bóng, cuối tuần yêu đương, không hề học bài, nhưng luôn đạt điểm cao hơn những người gắng sức học hành.” Không chỉ về mặt học tập, ngay cả cầm kì thi họa và các hoạt động cũng tinh thông, còn được các nam sinh yêu mến, cho dù cô nói gì cũng không có ai nói nghịch ý cô, nhưng những thứ đó cũng chưa đủ để người ta có thành kiến quá xấu về cô.

“Điều làm tôi hận nhất chính là cô chưa từng biết quý trọng thiên phú của mình, người khác trải qua bao gian khổ cũng không đạt được mục tiêu lấy được thành tích, nhưng đối với cô lại dễ dàng như trở bàn tay, mỗi thứ đều như nhất định sẽ đạt được đến mức cô có thể không thèm để ý.”

Bạc Nhất Tâm nhẹ nhàng nhấp trà trong tay.

“Cô có thể nhất thời xúc động mà chạy ngày chạy đêm học đàn dương cầm, nhưng sau khi giành được giải nhất trong một cuộc thi lại cảm thấy không có tính khiêu chiến mà không chơi nữa, sau đó cô đổi sang học tennis, rồi sau khi đánh bại kẻ vô địch toàn trường lại hết hứng thú, mỗi thứ đều như thế, sau khi tới một độ cao nhất định cô sẽ từ bỏ.” Trước kia cô vẫn tin rằng, cho dù chọn thứ gì chỉ cần Ôn Noãn thật sự kiên trì, sau này nhất định sẽ có thành quả, nhưng dưới con mắt của Ôn Noãn ngây thơ, tất cả đều chỉ là những trò chơi bình thường, vốn dĩ không cần tiến lên, ngày qua ngày cô cứ chà đạp lên thiên phú trời cho nhiều người mơ ước.

Năm đó, trong mắt Bạc Nhất Tâm mà nói quả thực vô cùng đáng ghét.

“Nhưng mà tôi cũng phải thừa nhận, những nữ sinh như tôi trong lòng rất mâu thuẫn, vừa đố kị cô cũng không tự chủ được thích cô, cô bản tính nhiệt tình, chân thành, đơn giản, vui vẻ không chút toan tính, trên người cô tỏa ra một thứ ánh nắng như ánh mặt trời cuốn hút chúng tôi. Cô ngang bướng ương ạnh đến mức chỉ cô mới có thể đánh người ta, người ta không thể đánh lại cô, các nữ sinh cũng chạy quanh theo cô, trong đó có cả tôi…Nói đến Đỗ Tâm Đồng, phải, là tôi xúi cô ta đi hại cô, nhưng khi cô ta thực sự làm vậy, đột nhiên tôi lại cảm thấy rất ghét cô ta, cho nên tôi thất tín với cô ta. Tôi cũng không biết đó là suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy tôi có thể hại cô, nhưng khi người khác làm vậy, tôi lại cảm thấy không vui.” Cô ngừng lại, vẻ mặt tự giễu.

“Cô biết không? Bao nhiêu năm rồi cô vẫn là đỉnh núi tôi không thể chạm đến, vì vượt qua cô tôi không một ngày ngừng cố gắng, sự thành công hôm nay của tôi không phải đổi lấy bằng gương mặt hay bằng tiền tài quyền thế của Nam Huyền, mà đó là cái giá cho mười năm cố gắng mỗi giây mỗi phút chưa từng lơi lỏng, tôi không có thiên phú như cô, nhưng tôi cố gắng và phấn đấu hơn cô rất rất nhiều, ông trời chắc sẽ chịu thừa nhận ưu điểm này phải không?”

Ôn Noãn cắn nhẹ môi, thật sự cho tới bây giờ cô cũng không biết, mình từng mang đến áp lức lớn như vậy cho người bên cạnh.

“Mười năm này—-cô có vui vẻ không?” Cô hỏi.

Bạc Nhất Tâm cười nhạo thành tiếng:”Vui vẻ chỉ quan trọng với những nhân tài như cô thôi.”

Ôn Noãn nhắm mắt lại nhẹ nhàng thở ra, chỉ cười, không nói gì.

Cô và Ôn Nhu từ nhỏ mất mẹ, thiếu niên mất cha, các cô không có chuyện đau lòng sao? Chỉ sợ không hẳn vậy.

Chẳng qua là, hà tất phải bày trái tim khuyết thiếu của mình ra cho người ta xem? Đâu cần mỗi giây mỗi phút đều tự nhắc nhở mình đã không còn ai để dựa vào, có thể có tình huống thê thảm chết mà không có ai nhặt xác, sau khi xót xa cho số phận của mình lại phải kiên cường ương ạnh. Lấy được sự an ủi cho tâm hồn và thỏa mãn bản thân từ trong “Sống không thể tệ hơn ngươi khác mà phải tốt hơn người khác”—-không phải sống như thế mới được coi là có ý nghĩa ư? Nhưng mà bản tính lười nhác, cho dù biến cố lớn thế nào, cô sớm đã quen thích ứng với mọi hoàn cảnh.

Trên đời này, người có thể trèo lên đỉnh Kim Tự Tháp chỉ có một phần vạn, còn chín ngàn chín trăm chín mươi chín còn lại cho dù có tài giỏi thế nào vẫn chỉ là một người bình thường, có hỉ nộ ái ố thăng trầm của người bình thường, cô cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt trong chúng sinh bình thường mà thôi.

Im lặng thật lâu sau, Bạc Nhất Tâm mới tiếp tục chậm rãi nói:”Từng có một đợt, khi cô cuối cùng cũng trở về đi học, tôi cho rằng tôi đã vượt qua cô, cho dù đi đến đâu ai ai đều biết cái tên Bạc Nhất Tâm, mà một người hồi trước sáng chói tựa thiên thần như cô, rốt cục vẫn là một nữ sinh viên bình thường không có tiếng tăm gì mà thôi. Nhưng mà, từ sau khi cô vào công ty của Nam Huyền tôi mới hiểu ra, mấy năm nay anh không nhắc đến cô một chữ không có nghĩa là anh ấy đã quên cô, mà hoàn toàn ngược lại, nguyên nhân là vì tình cảm đã chôn giấu quá sâu, cho nên anh mới có thể không hề quan tâm đến tin tức và hành tung của cô.” Bạc Nhất Tâm nắm cái tách trong tay, đáy mắt hiện lên sự bi thương vô hạn.

“Cô hiểu được cảm giác đó không? Cho dù tôi cố gắng thế nào, đến mức cho dù có thể bắt được trái tim của đàn ông khắp thiên hạ, lại duy nhất không chiếm được lòng anh ấy, còn cô, mười năm dễ dàng không làm bất cứ một việc gì, lại vẫn giữ trọn trái tim anh, hơn nữa cho đến tận ngày hôm nay—-cô vẫn không biết quý trọng.”

Ôn Noãn ngẩng đầu ngây ngốc nhìn cô, dường như không thể phản ứng lại những gì cô vừa nói.

“Tôi thực sự không thể hiểu được, tại sao nhất định phải là người phụ nữ lạnh bạc như cô, luận tình cảm cô không yêu anh ấy bằng tôi, luận trả giá cô không làm nhiều việc vì anh ấy như tôi, luận hiểu biết cô không hiểu từng việc làm của anh ấy bằng tôi, nhưng tôi vĩnh viễn chỉ có thể là hồng nhan tri kỉ, đáy lòng anh ấy có một góc vĩnh viễn chỉ chứa đựng tình yêu sâu đậm nhất đối với cô, anh ấy hận cô lúc trước kiên quyết đòi chia tay, hận cô không nói một tiếng bỏ đi, hận cô bảy năm không về một lần, hận cô tới bây giờ vẫn không bỏ xuống được chuyện cũ cố gắng lại, hận cô xa lánh muốn chắp tay tặng anh ấy cho tôi.”

Ôn Noãn nhảy dựng lên:”Đừng nói nữa.” Trong lòng có nỗi đau mỏng manh ép chặt tới mức cô không thể thở.

Bạc Nhất Tâm chậm rãi uống hết chén trà, buông tách đứng dậy.

“Năm đó nếu không có Nam Huyền, tôi sớm đã bị người bố đánh bạc nợ ngập đầu ép đi làm gái nhảy, là Nam Huyền tạo điều kiện cho tôi học hết trung học, khi tôi mới bước vào nghề cũng là anh hao tổn một số tiền lớn cùng sức lực mới giúp tôi tránh khỏi vòng lẩn quẩn quấy rầy của lũ đàn ông, có thể nói không có anh ấy sẽ không có Bạc Nhất Tâm tôi ngày hôm nay, Ôn Noãn, tôi nói thẳng cho cô biết, danh xưng Chiếm phu nhân là giấc mộng lớn nhất đời tôi, trên thế giới này không có ai yêu anh ấy bằng tôi, nhưng mà, tôi không ích kỉ được như cô, vĩnh viễn chỉ quan tâm mình có vui hay không.”

Cô vừa nói vừa đi về hướng cửa.

“Có lẽ cô không biết, kỳ thật điều Nam Huyền hận nhất chính là——-anh ấy vẫn còn yêu cô. Tự giải quyết cho tốt đi.”

Bầu trời u ám, tối tăm mù mịt khác thường, cả một buổi chiều muốn mưa nhưng do dự rốt cuộc vẫn không rơi xuống, trong thời điểm tối tăm u ám này không thể thiếu được âm nhạc, Ôn Noãn đang nghe Aphrodite của S.E.N.S.

Aphroditē, hay còn được gọi là Aphrodite, là con gái của thần Zeus và Diona trong thần thoại Hy Lạp, quản lý tình yêu và hôn nhân của muôn loài, ngoài ra còn được biết đến với cái tên nữ thần Venus xinh đẹp.

Ôn Noãn không biết đây là cái đĩa thứ mấy của mấy ngày hôm nay, vì nó, cô nhớ tới vương quốc cổ lý tưởng thời xưa, Atlantis đã biến mất. Milan Kundera đã từng nói:”Rất lâu xưa kia, cái đẹp đã biến mất rồi, nó chảy xuống phía dưới những tạp âm ồn ào náo nhiệt—–từ “tạp âm”, giống như đảo Atlantis trong truyền thuyết chìm xuống đáy Đại Tây Dương. Thứ duy nhất còn giữ lại được chính là ngôn ngữ, mỗi năm qua đi, ý nghĩa của chúng càng ngày càng mất đi sự rõ ràng và súc tích.

Từ cái năm bỏ đi ấy, cô bắt đầu ghét ngôn ngữ, có lúc nửa năm cô không nói một chữ, bao nhiêu năm qua cô chỉ thích âm nhạc, trong thế giới yên tĩnh của riêng mình, chỉ có âm nhạc mới là người bạn tốt nhất của cô.

Cuối cùng bầu trời cũng nổi gió, mưa rơi tí tách trên bậu cửa sổ dài, bắn vào lá cây và tường nhà, như tơ như sợi, rơi tí tách không dứt, không biết tại sao tâm trạng lại buồn bực như thế này, có lẽ bởi vì mưa, có lẽ bởi vì khúc ca lưu luyến đượm chút bi thương.

Aphrodite, nữ thần Venus xinh đẹp, ban tặng cho muôn loài tình yêu và hận thù, nhưng trong thế giới của các vị thần có lẽ không thể tự cho mình một kết cục viên mãn.

Tâm trạng chán ngán, cô bấm điều khiển từ xa mở chiếc máy hát có thể bật liên tục 8 cái CD, lần này là một cô gái bí ẩn vùng Bắc Âu hát, Should it matter.

Nó thật sự quan trọng sao.

Những gì em phải làm và đang làm

trong trái tim em, anh vẫn là duy nhất

em lắng nghe anh nói

nhưng có lẽ anh ko hiểu được đâu

em hy vọng em có thể là người mà anh yêu nhất.

Should it matter, giờ phút này như hát ra tâm tư hối hận lâu nay của cô, trong nháy mắt cô muốn cầm điện thoại gọi cho Nam Huyền….nhưng mà cuối cùng vẫn nhút nhát, buông di động nắm cả ngày trong tay, bất lực nhắm mắt lại.

Bạc Nhất Tâm vài chỗ nói không sai, quả thực, cô hèn nhát.

Tình yêu và dũng khí của cô trong sự xoay chuyển nhiều năm sớm đã tiêu mòn thành tro, chỉ còn lại chút tàn hy vọng chưa dứt, cho dù có quạt bùng nó lên, cũng chưa chắc có thể cảm động trái tim cứng rắn sắc lạnh như đá của Chiếm Nam Huyền, nếu như thất bại, nhất định sẽ phản phệ cả đời cô.

Cho nên, cô cực kì hèn nhát, không dám đi đến bước quyết định.

Nhưng Bạc Nhất Tâm đã để cô hiểu rõ, Chiếm Nam Huyền hận cô trốn tránh, lòng tự trọng cứng rắn của anh sẽ không cho phép mình lại bày tỏ gì với cô, nếu cô chọn bỏ đi lần nữa hay tiếp tục im lặng, tất cả, rất có thể sẽ trở thành kết cục đã định.

Cô không dám khẳng định tình yêu của cô đối với anh có thể vượt qua nỗi sợ hãi sâu trong lòng hay không, bởi vậy đời này cô không muốn phải quay lại quãng thời gian tự chữa thương một lần nữa, nhưng mà đây không phải là điều quan trọng nhất, thứ làm cô thật sự thấp thỏm lo âu chính là, cô không biết tình cảm còn sót lại của anh đối với cô thật sự có thể khiến anh dứt bỏ hoàn toàn quá khứ hay không.

Anh từng bước trêu chọc cô, bắt cô hoàn trả tất cả vô điều kiện, nhưng trước nay chưa từng nói—-cho dù là ám chỉ, sau này anh sẽ ở bên cô.

Chưa từng nói.

Có tình cảm hay không là một chuyện, hai trái tim đau thương mệt mỏi sau khi gặp lại có thể bắt đầu dưới ánh mặt trời lần thứ hai hay không, lại là một chuyện khác.

Có lẽ chính là điểm này, khiến cô lo được lo mất, mãi lùi không tiến.

Một lần lại một lần, vẫn là bài hát này, trong con mưa nhẹ sắp tạnh không thấy ánh tà dương, chỉ có một mình Aphrodite.

Màn đêm buông xuống, cuối cùng cô vẫn đứng lên, thay quần áo, lái xe ra ngoài.

Chạy không mục đích dưới bầu trời ẩm ướt nơi ánh đèn rực rỡ mới lên, bóng mây hồng bên tòa cao ốc, con đường mệnh mông đầy xe, khi ý thức được càng chạy càng yên tĩnh, đường xe chạy rộng rãi mà hai bên xanh um cây rừng, đã dừng trước cánh cổng đóng chặt số 1 trên sườn núi đường Lạc Dương.

Tắt động cơ, cô gục xuống vô lăng nhắm mắt hồi lâu, sau đó mới mệt mỏi ngẩng đầu lên, khi mở mắt thấy cánh cổng điều khiển từ xa không tiếng động tự nhiên mở ra, camera quan sát được gắn trên cột trụ vẫn đen thui yên lặng như cũ, không hiện lên hình ảnh gì.

Khởi động xe, đặt hai tay lên vô lăng, cô rất lâu không động đậy.

Rốt cục là nên vào, hay nên đi? Sau khi do dự 15 phút cô đưa ra quyết định, cắn môi, lui xe về phía sau, xoay vô lăng về bên phải, không do dự tiến thẳng vào, mọi chuyện không thể quay lại, cho nên cô không có cơ hội thay đổi quá khứ, việc duy nhất cô có thể làm, chính là cố gắng thử cho tương lai.

Khi nhìn thấy cánh cổng nhanh chóng khép lại từ kính chiếu hậu, không đường thối lui, trong lòng cô lại có cảm giác thoải mái.

Rừng cây và đồng cỏ lần lượt biến mất ngoài xe, sống hoặc chết, được hay mất, cứ để tự nhiên đi.

Từ xa đã thấy một bóng người đứng trước tòa nhà chính, lấy tòa nhà màu trắng làm bối cảnh, thảm cỏ mênh mông, cột đèn sắt tỏa ra ánh sáng màu cam, hai tay anh đút vào túi quần, không hề nhúc nhích nhìn cô xuống xe.

Cơn gió nhẹ sau trận mưa mang theo hơi cỏ thổi lên những sợi tóc của anh, có mấy sợi rơi xuống, nửa che nửa không che đôi mắt u tối dưới cặp lông mi, con ngươi vô cùng u ám, sâu như đêm tối không có điểm cuối, đáy con ngươi đan xen bóng mi dài và ánh cam nhạt tạo nên một quang ảnh kì lạ, giống như lộ ra chút cảm xúc mơ hồ mà cũng lộ ra vẻ phức tạp khôn cùng.

Ánh mắt anh khác thường như xoáy nước biển sâu, đến mức sau này cô vẫn nhớ rõ ánh mắt của anh đêm nay.

“Tại sao lại tới?” Anh bình tĩnh hỏi.

“Xin lỗi.” Có lẽ cô sớm nên nói câu này,”Xin lỗi, năm đó là khiến làm anh bị tổn thương.”

“Anh không muốn nghe điều này.”

“Con dấu kia, xin anh hãy cho em một lần nữa.” Huyền của Ôn Noãn, qua bao năm xa cách, anh có còn là Huyền của em?

“Anh không cần nghe điều này.” Anh nói, đôi môi mỏng hằn lên một đường.

“Em thấy ảnh Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh trên báo, đó là ở Kim Bích Vương Triều đúng không? Phan Duy Ninh muốn hại em là bởi vì hắn muốn đuổi em rời khỏi anh để tác thành Bạc Nhất Tâm, mà sở dĩ Bạc Nhất Tâm muốn hại em, thật ra không phải là vì anh, mà là cô ấy cho rằng Phan Duy Ninh thật sự theo đuổi em, còn anh hết lần này đến lần khác bắt em không được tiếp cận Phan Duy Ninh, là bởi vì anh đã sớm biết người Bạc Nhất Tâm yêu bây giờ là hắn ta, đúng vậy chứ?”

“Anh không muốn nghe những lời đó.” Anh một tay ép cô lên cửa xe, người ẩn ẩn nôn nóng:”Nói cho anh biết, tại sao em lại tới đây?”

Dưới làn mi cụp nửa dâng lên một màn sương mù, cô cúi đầu hỏi:”Còn anh? Tại sao anh lại mở cửa?”

Tay phải anh đột nhiên bóp lấy cổ cô, lực vừa mạnh vừa nhẹ, giống như đang cực lực khống chế, cuối cùng tựa trán mình lên trán cô, giọng nói khàn khàn tuyệt vọng như con thú bị vây khốn, giống như uy hiếp, giống như dụ dỗ, lại giống như khẩn cầu:”Chỉ một câu thôi, khó như vậy ư? Ngoan, nói đi, mau nói cho anh biết.”

Phòng tuyến tâm lý cuối cùng bị sự rối loạn thống khổ và khát vọng khẩn thiết của anh xé nát hoàn toàn.

Cô ôm anh, rụn giọng nói khẽ:”Em yêu anh, thực sự rất yêu, yêu đến mức không dám yêu lại.”

Anh lập tức bất động, mỗi một đường cong trên toàn thân đều trở nên vô cùng cứng ngắc, cho dù hai bàn tay cô đang ôm eo anh, cả người ngơ ngác hoàn toàn mất phản ứng, giống như không tin nổi những gì tai mình vừa nghe thấy, lại giống như trái tim hóa đá sau một ngàn tám trăm năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày chính cô nói ra câu này, chuyện cũ từng màn rõ ràng ngay trước mắt, giờ khắc này đáy lòng anh không hề vui sướng, chỉ cảm thấy vô cùng đau đớn.

Cô tựa vào ngực anh, vì cố gắng đè nén con tim, vành mắt chua xót khàn giọng nói:”Cho dù bao năm trôi qua, cho dù gặp ai, cho dù trải qua bao nhiêu chuyện, cho dù em đang ở phương nào…Em yêu anh, từ trước tới nay, chưa bao giờ thay đổi.”

Anh xốc áo cô lên, làm cô cảm thấy động tác này của anh như muốn nâng đầu cô áp lại vào trong ngực mình, tay anh ôm lấy eo cô, ôm chặt cô vào lòng, sức lực mạnh mẽ giống như khát khao muốn ôm cô đến chết, dừng thời gian để hình ảnh này trở thành mãi mãi, vĩnh biệt quá khứ.

Bóng đêm yên tĩnh, cách đó không xa truyền đến một hai tiếng côn trùng kêu vang, sau đó là âm thanh cơn gió nhẹ lướt qua ngọn cây.

Cô im lặng ngừng nước chảy xuống từ đôi mắt rơm rớm, cách một lớp áo dưới bàn tay cô làn da anh cũng từ từ thả lỏng.

Cuối cùng anh mở miệng, tiếng rất khẽ rất khẽ:”Tại sao bây giờ mới tới? Tại sao bây giờ mới nói?”

Hơi thở lướt bên tai, khẽ đến mức cô phải xác nhận lại:”Gì cơ?”

“Tại sao lại để anh chờ nhiều năm như vậy?”

“Em—-“

Khuôn mặt bị gò mò nóng hổi của anh chạm qua, anh chặn miệng cô, áp cô lên cửa xe.

Lưng bị đập vào vô lăng đau nhói, cô định đẩy anh ra một chút, động tác chống đối rất nhỏ này lại như ngòi nổ làm cảm xúc của anh bỗng chốc phun trào, đường cong toàn thân anh lần thứ hai cứng ngắc, nắm chặt lấy tay cô, gần như phát cuồng cuốn trôi mọi lời lẽ của cô, mạnh mẽ đến mức làm cô không thể hô hấp, giây tiếp theo sau mông truyền đến cảm giác lạnh lẽo tiếp xúc với kim loại, cảm giác lạnh lẽo này nhanh chóng truyền đến bên đùi đang bị ngoại lực cương quyết nâng lên của cô.

Ngay lập tức nơi thít chặt của cô bị mở đến giới hạn lớn nhất, anh một tấc một tấc vô tình đẩy vào cho đến khi người cô hoàn toàn phình lên, cô cắn chặt răng, nâng mũi chân thử thả lỏng để làm giảm cảm giác khó chịu do không đủ ẩm ướt, mà anh bỗng nhiên co rút, bức vách kiên cường mút anh dây dưa của cô truyền đến cảm giác đau nhói, từng lỗ chân lông trên người cô bởi vậy mà co rút nhanh, nhịn không được kêu ra tiếng:”Huyền…đau.”

“Em đau bằng anh sao?” Câu hỏi thương tâm đến cực điểm làm cô suýt nữa bật khóc, cô bị ôm chặt đến không thở nổi, chỉ có bên tai nghe thấy tiếng anh căm hận nhẹ nhàng rên rỉ:”Tại sao lại nhẫn tâm đến mức ngay cả một cú điện thoại cũng không có.”

“Nam Huyền….” Cô đau khổ kêu lên, đôi tai nghe thấy câu nói của anh, nhận ra mình lại bị anh xé rách hoàn toàn, vô lực bám lấy vai anh, cô cố nén đến nỗi chảy cả mồ hôi trên trán:”Đừng động nữa…”

Trong tiếng thở dốc anh dừng lại tất cả động tác:”Chuyện thứ ba.”

“Cái……….gì?”

“Em đồng ý với anh ba chuyện, bây giờ, chuyện thứ ba.”

“Ai…..anh…anh nói đi.”

“Cả đời này, không được có người đàn ông khác.”

Cô ngẩn ra, người đàn ông khác?!

Anh đột nhiên cử động:”Đồng ý mau!”

“Anh…”

Anh đột nhiên đẩy nhanh tốc độ, không chút kiên nhẫn:”Đừng phí lời!”

Suy nghĩ của cô bị động chạm không thể tập trung, mặc dù không còn đau nhưng tốc độ của anh lại quá nhanh nên khó tiếp nhận, lí trí thất lạc khiến cô không mở nổi mắt, thuận theo ý anh:”Ai….được.”

Bên môi nhếch lên một nụ cười mỉm tuyệt mĩ, anh cuối cùng cũng chậm lại tiết tấu, tiếng nói nhẹ như bóng đêm:”Tình yêu của anh, lúc này đây, anh sẽ cưng chiều em thật tốt….”

Gần đây các báo lớn đều tranh nhau đưa tin, Chiếm Nam Huyền từ chối trả lời chuyện Ôn Noãn, còn scandal của Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh, khi dự tiệc trước lúc ngồi vào bàn bị phóng viên ngăn lại, thái độ khác thường nhìn vào camera trả lời, nhấn mạnh mình tuyệt đối tin tưởng Bạc Nhất Tâm.

Bởi vậy tất cả mọi người đều phỏng đoán, Chiếm Nam Huyền có phải tức giận vì chuyện này không?

Chiều hôm đó, trong phòng tổng giám đốc Thiển Vũ tầng 66, Cao Phóng cùng Quản Dịch mới từ Ích Chúng về.

“Chuyện làm thế nào rồi?” Chiếm Nam Huyền hỏi.

Quản Dịch cười hì hì nói:”Cao Phóng vô cùng uyển chuyển truyền đạt ý anh, nếu Phan gia không thể cho anh một câu trả lời thuyết phục, anh sẽ không tiếc bất cứ giá nào xử lý bọn họ giống như Đại Trung.” Lời này vừa nói ra, nhóm đại lão Phan gia ngồi trong phòng họp sắc mặt đều khẽ biến, trong ngành có mắt chứng kiến, Chiếm Nam Huyền trong mấy tháng ngắn ngủi, đã chơi Đại Trung giàu quá ba đời đến nỗi hoàn toàn thay đổi không gượng dậy nổi, rất khó lật lại thế cờ.

Chiếm Nam Huyền nhếch miệng:”Cao Phóng, cổ phiếu chúng ta ngầm sở hữu đã đạt tới bao nhiêu rồi?”

Cao Phóng cười:”Nếu gộp các quỹ lớn lại, cũng đủ đạt tới 40% toàn cổ phần Ích Chúng.”

Quản Dịch hoảng sợ nói:”Quá ác, nếu các quỹ chuyển động bất thường như vậy, nhất định sẽ khiến các hộ lớn và lẻ tẻ khủng hoảng mà bán tháo ra, đến lúc đó Ích Chúng muốn khống chế cục diện cũng khó.”

“Cứ bán trước một phần, trước khi kết thúc phiên giao dịch chiều hạ 10% cổ phiếu của bọn họ coi như cảnh cáo, nếu ngày mai bọn họ không có câu trả lời thuyết phục rõ ràng, thì cứ chờ mà xoay tiền cứu vớt đi.”

Quản Dịch làm bộ lau mồ hôi lạnh:”Cao Phóng, tôi nhận ra một chân lý, trên đời này có thể trêu bất cứ ai, nhưng tuyệt không thể chọc tới Chiếm mĩ nam, nếu không nhất định sẽ chết không toàn thây, anh nói Phan Duy Ninh theo đuổi ai không theo đuổi, lại cố tình theo đuổi Bạc Nhất Tâm, aizz, thật muốn ôm hắn cảm thông khóc một phen mà.”

Chiếm Nam Huyền liếc nhìn cậu một cái:”Theo tôi được biết, gần đây hình như có một người cậu thật sự không thể chọc vào.”

Mắt Quản Dịch lóe sáng:”Không phải là tôi không thể chọc vào, tôi là người lớn không chấp trẻ con nên mới tùy ý cô ấy.”

Cao Phóng lắc đầu:”Cậu biết rõ cô ấy thân với Ôn Noãn, cho nên không thích Trương Đoan Nghiên, đã thế cậu lại đối xử quá bình đẳng, đùa Trương Đoan Nghiên như đùa Ôn Noãn trước mặt cô ấy, cô ấy không tức giận mới là lạ. Nói thật, cậu khó chịu cái gì?”

Chiếm Nam Huyền cười nhạt:”Cậu ta ghen, trước kia có một giám đốc mới được bổ nhiệm quay về, khi lên tầng 66 họp lại bất ngờ phát hiện Đinh Tiểu Đại là học muội trung học của hắn, bỗng chốc cả hai đều nhận ra nhau, vui quá, mỗi ngày đều hẹn cô ấy ăn cơm trưa, vì thế nên—-“ Anh khoanh tay, bày ra cái vẻ:”Cậu hiểu rõ mà.”

Quản Dịch chu miệng:”Chiếm mĩ nam, nói đến cũng không phải tại anh, anh nói xem nếu anh đã xem trọng Nhất Tâm đến thế, tại sao còn đi trêu chọc Ôn Noãn, nếu không phải trư tiểu muội kia cho rằng anh hại Ôn Noãn phải rời đi, tự dưng giận chó đánh mèo coi tôi là bạn của chó của lợn, tôi cũng không cần phải chịu sự đãi ngộ không phải của mình.”

“Được rồi, nếu là vì tôi, tôi đây sẽ điều trư tiểu muội của cậu điều xuống làm trợ lý riêng cho cậu, ngoài cậu ra ngăn cách tất cả móng vuốt của lũ đàn ông khác, như vậy chắc cậu cũng vừa lòng rồi chứ?”

“Ờ. Hừ, cái này cũng không tệ, tôi miễn cưỡng tha thứ cho anh một lần.”

Cao Phóng ngồi bên cạnh bật cười, anh nhìn Chiếm Nam Huyền:”Nói đến, đã rất lâu rồi không gặp Ôn Noãn.”

Chiếm Nam Huyền tựa lưng vào ghế dựa, mỉm cười:”Cuối tuần trước tôi gặp cô ấy rồi.”

Hai người ngẩn ra, Quản Dịch nói:”Thảo nào gần đây anh khác thường thế.” Cả ngày cười tít mắt dường như tâm trạng tốt lắm, nhân viên cấp cao vì không biết anh đang nghĩ gì mà kinh hồn bạt vía, đều lén hỏi tổng giám đốc bị làm sao vậy, thì ra là được nạp điện ở chỗ tiểu Ôn muội muội,”Chiếm mĩ nam, rốt cuộc anh sẽ ở bên ai? Không phải thật sự muốn thê thiếp đồng đường đấy chứ?!”

Con ngươi sáng như sao của Chiếm Nam Huyền khiêu lên:”Tôi nghĩ chính là như vậy đấy, bằng không cậu nói cho tôi biết—–tôi thích yêu đương với Nhất Tâm, lại thích lên giường với Ôn Noãn, cậu nói tôi nên chọn ai? Tôi nghe lời cậu.”

Quản Dịch thét lên:”Chiếm mĩ nam, anh điên rồi?!”

“Nói, nếu cậu là tôi, cậu sẽ chọn ai?”

Quản Dịch khó xử nhíu mày:”Lẽ ra Nhất Tâm theo anh nhiều năm như vậy, cho dù thế nào anh cũng không thể vứt bỏ cô ấy, nhưng mà về tình, tôi cảm thấy người trong trái tim anh thích thật sự lại là tiểu Ôn muội muội, đây đúng là vấn đề khó cả đôi đường. Cao Phóng, nếu là anh, anh sẽ chọn ai?”

Cao Phóng cười:”Cậu cứ lo cho thân cậu trước đi.”

Lúc này điện thoại trên bàn kêu lên, Chiếm Nam Huyền ấn nút nghe, loa ngoài truyền đến giọng nói của Trương Đoan Nghiên:”Chiếm tổng, Ôn Noãn đang gọi.”

Hai tròng mắt anh chợt lóe lên tinh quang, nhưng nháy mắt lại u ám như quỷ như yêu ma, thong thả cong miệng, vẻ mắt thâm trầm đến mức khó có thể nắm bắt, anh nói:”Về sau, phàm là điện thoại của cô ấy đều nói tôi không ở đây.” Nói xong liền tắt điện thoại.

Quản Dịch và Cao Phóng ngạc nhiên nhìn nhau, người sau không nhịn được nói:”Nam Huyền cậu đang làm gì thế?”

Chiếm Nam Huyền quay ghế về phía đối diện cửa kính, đưa lưng về phía hai người ngồi trước bàn làm việc, ghế dựa vừa cao vừa dày làm vách ngăn cách, giọng nói bình ổn không mang theo một chút cảm xúc truyền đến trong không khí:”Các cậu có biết tại sao lại có Thiển Vũ không?”

Quản Dịch và Cao Phóng hai mặt nhìn nhau.

“Các cậu có biết tại sao đến giờ tôi và Nhất Tâm vẫn chưa kết hôn không? Các cậu có biết tại sao trước kia tôi lại đồng ý để Ôn Noãn lên tầng 66 không? Các cậu có biết tại sao sau khi cô ấy làm thư kí của tôi tôi lại chuyển đến ở lầu phụ Thiển Vũ không? Các cậu có biết tại sao tôi phải xây một tòa nhà ở đường Lạc Dương không?”

Cao Phóng nhíu mày, Quản Dịch hình như có chút ngộ ra.

“Dịch, còn nhớ ở trên máy bay, cậu hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì không?”

“Nhớ chứ, anh nói khi đó mẹ anh không quản được anh, đành phải gọi bố anh về.”

Sau ghế da một mảnh tĩnh mịch, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy hơi thở rối loạn rất nhỏ, Chiếm Nam Huyền thấp giọng nói:”Bố tôi không về.” Từ nay về sau không bao giờ về nữa.

“Sao lại thế?”

“Chuyến bay ông lên….máy bay gặp tai nạn.”

Khi anh biết tin này, phản ứng đầu tiên chính là muốn hủy diệt cả thế giới, anh cảm thấy cuộc đời như đã đến hồi cuối, sau này cho dù thế nào cũng không còn ý nghĩa nữa, nhưng cuối cùng anh vẫn không hành động theo cái ý nghĩ điên cuồng kia, bởi vì có một người còn không muốn sống hơn anh, đó chính là mẹ anh, anh quỳ trước mặt bà ba ngày ba đêm, cùng bà không ăn không uống, cuối cùng mới giữ lại được ý nguyện sống của bà.

“Hai cậu có tin đôi khi chuyện đời thật sự rất trớ trêu không? Khi tôi đi theo mẹ tới công ty hàng không nhận tiền bồi thường, lại phát hiện bố Ôn Noãn cũng nằm trong danh sách lâm nạn.” Vốn dĩ giận chó đánh mèo làm anh hận đến tột cùng, cấm tất cả mọi người nhắc tới cô trước mặt anh, nhưng khi nhìn thấy Ôn Hòa chết oan uổng trong vụ tai nạn trên không, tâm trạng anh từ khiếp sợ trở nên vô cùng hỗn loạn, suy nghĩ đầu tiên là không biết cô thế nào, sau đó nghĩ sau này cô phải làm thế nào.

Cô từ nhỏ đã được bố yêu thương đặt trong lòng bàn tay như một nàng công chúa, thế giới đơn thuần không có màu xám, cũng hoàn toàn không biết chăm sóc bản thân mình, nếu ngay cả anh không thể chịu được đả kích như vậy, thật không thể tưởng tượng tình trạng cô ra sao.

“Tôi cố nén không đi tìm cô ấy, hai tuần trôi qua, sau khi xử lý xong chuyện của bố, rốt cuộc vẫn không nhịn được, tôi tìm một buổi chiều đến trường cô ấy….tôi rất muốn nhìn thấy cô ấy, muốn biết cô ấy có khỏe không…ai ngờ lúc tới, lại thấy chỗ của cô ấy trống không, lúc đó Nhất Tâm mới nói cho tôi biết, sau hôm tiến hành xong lễ truy điệu cho bác Ôn cô ấy đã đi Anh rồi…Khi ấy tôi cảm thấy trong tim có cái gì đó như chết hẳn, vĩnh viễn không thể sống lại.”

Khi phải hứng chịu một nỗi đau quá lớn, trong cái chết lặng của cõi lòng con người lại trở nên bình tĩnh.

Khi đó anh chính là như vậy, vì sự ra đi của cô, tất cả tất cả mọi thứ đều cuốn bay theo gió.

Anh khôi phục cuộc sống bình thường, sáng mỗi ngày đúng giờ đến trường, chiều về nhà làm bạn với mẹ, tối đúng giờ đi ngủ, chuyên tâm học hành, thành tích rực rỡ, nhưng chỉ có mình anh biết, ngoài các lớp học anh hoàn toàn không nhớ rõ mình đã làm những gì.

Đoạn trống trong kí ức kia phải rất nhiều năm sau, anh mới có thể từ từ nhớ lại.

Đã từng yêu sâu đậm như vậy.

Ngoài cửa kính phía chân trời xa xôi xuất hiện ráng mây tím giống như đám lửa bùng cháy, bầu trời rực rỡ đẹp kinh người, nhưng lại nhanh chóng mờ nhạt trong hoàng hôn ngắn ngủi, cuối cùng bị màn đêm u ám kéo đến bao phủ.

Chiếm Nam Huyền thu hồi tầm mắt phiêu du vô hạn, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.

“Hai người có biết cuộc điện thoại hôm nay, tôi đã chờ bao nhiêu năm không?” Đáp án là, suốt mười năm.

Mười năm này, tất cả những việc anh làm đều là vì một mục tiêu, mười năm mỗi một ngày, không lúc nào anh không nghĩ, rốt cuộc phải qua bao lâu, bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng ngày, cô mới——quay về bên anh.

“Từ năm tôi 18 tuổi chia tay cô ấy cho tới bây giờ, hôm nay, là lần đầu tiên cô ấy tìm tôi, mười năm đây là lần đầu tiên cô ấy gọi điện thoại cho tôi, là lần đầu tiên cố ấy liên lạc với tôi, là lần đầu tiên cô ấy nhớ tới tôi.” Suốt mười năm.

Ai biết, mười năm này đối với anh có ý nghĩa gì? Có nhớ truyện “Bác đánh cá và gã hung thần” không (*)? Năm đầu tiên sau khi cô bỏ đi, anh từng khờ dại từng trông mong, hy vọng cô nghĩ thông, bỏ xuống chuyện cũ, nhớ tới anh, chủ động liên lạc với anh.

Năm thứ hai, vẫn không có tin tức của cô, anh bắt đầu thất vọng.

Năm thứ ba, nỗi nhớ cô dần dần trở thành nỗi hận, anh không hiểu, chẳng lẽ tất cả những tình cảm của quá khứ đều là giả? Tại sao cô lại có thể tuyệt tình quyết tâm biến mất như vậy?

Năm thứ tư, sự chờ đợi của anh dần tuyệt vọng, bắt đầu cố ý ép mình quên đi.

Một năm, lại một năm nữa trôi qua, anh nhấn chìm bản thân vào trong công việc, từng có một khoảng thời gian, sáng sớm mỗi ngày khi tỉnh dậy anh đều soi gương, muốn xem tóc mình đã bạc hay chưa.

Bảy năm trôi qua, sự chờ đợi kéo dài đối với chuyện yêu và hận của cô cuối cùng cũng phai nhạt, anh chấp nhận sự thật cô sẽ không bao giờ quay về nữa.

Nhưng ngay khi anh quyết định bắt đầu một cuộc đời mới, còn chân thành đề nghị đính hôn với Nhất Tâm, cô lại đột nhiên xuất hiện trong bữa tiệc đính hôn của anh, không ai biết cảm giác trong cái chớp mắt kia của anh, nếu có thể, giây phút đó anh rất muốn tự tay giết cô.

Trong cái đêm tan vỡ dưới tầng nhà cô, anh từng chỉ vào mũi cô và nói, một ngày nào đó anh sẽ vượt qua Chu Lâm Lộ, một ngày nào đó anh sẽ làm cô phải trở lại bên cạnh anh, xa cách bảy năm, sau bảy năm khoảnh khắc anh nhìn thấy cô trong bữa tiệc đính hôn của mình, anh tự nói với lòng.

Một ngày nào đó, anh sẽ đem tất cả những gì cô đã đổ lên người anh, trả lại cho cô không thiếu một thứ.

Anh cong môi nhìn hình ảnh mình trong kính, tóc vẫn chưa bạc, sau mười năm cuối cùng anh cũng đợi được ngày hôm nay, cho dù Thiển Vũ lớn mạnh thế nào, trước nay đó chưa từng là mục tiêu của anh, anh cố lắng lâu như vậy, đơn giản chỉ vì ngày này.

Anh sẽ cho cô biết, trên đời nào có chuyện tốt như thế, cô nói đi là đi, muốn về là về? Khóe miệng vẽ lên một nụ cười thâm sâu khó hiểu khác thường,”Cao Phóng, bảo người đi xem cô ấy thế nào.”