Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Quyển 1 - Chương 12: Người thổi tiêu thần bí dưới ánh trăng

Lúc này Tần Hương Y mới chậm rãi trợn mặt, toàn thân thả lỏng xuống, "Là thần thiếp ngu muội."

"Hoàng hậu thông minh, so với người khác đều thông minh hơn. Chỉ có điều lòng của hoàng hậu không ở bên trẫm." Lông mày của Bắc Đường Húc Phong nhíu lại, ý cười vẫn còn.

Trêu cợt nàng một chút, trong lòng liền thêm vài phần vui vẻ.

"Tạ ơn hoàng thượng khen. Thần thiếp không dám nhận." Tần Hương Y thu khí ở đan điền, cố gắng làm cho tâm tình mình bình tĩnh lại.

"Hoàng hậu thật xuất phát từ dòng dõi thư hương (Nho giáo)?" Bàn tay to của Bắc Đường Húc Phong đột nhiên ôm chặt thắt lưng của nàng, con ngươi đen gắt gao nhìn chằm chằm Tần Hương Y, hắn muốn xem phản ứng của nàng.

"Hoàng thượng không tin sao?" Tần Hương Y không chần chờ chút nào.

"Nếu là dòng dõi thư hương, hoàng hậu nên giống các tiểu thư khuê các, học thêu thùa, vì sao hoàng hậu lại bái sư học võ?" Bắc Đường Húc Phong hỏi thật tự nhiên, kỳ thực trong lòng hắn sớm có câu trả lời.

"Học võ đẻ khỏe mạnh, có thể phòng thân, có gì không tốt?" Tần Hương Y trả lời bình tĩnh thong dong.

"Nếu hoàng hậu yêu thích võ thuật cũng là chuyện tốt. Gần nhất trong cung không yên ổn, rất nhiều người đều mong muốn có được bảo đồ của Long Đế quốc, trẫm sợ có thích khách xông vào cung, muốn phái thêm nhiều người bảo hộ hoàng hậu, hoàng hậu có thân thủ như vậy, xem ra không cần nữa." Bắc Đường Húc Phong vừa nói vừa vẽ vẽ lên vành tai nàng, chậm rãi cúi đầu, như có như không hôn vào tai nàng.

Nụ hôn thật dịu dàng! Nhưng, hắn là kẻ thù, sao có thể có loại tà niệm này? "Hoàng thượng --" lần này nàng đã có kinh nghiệm, chỉ ôn nhu lấy tay đẩy thân thể to lớn của hắn ra.

"Làm sao vậy?" Bắc Đường Húc Phong giả vờ không biết, kỳ thực trong lòng hắn sao có thể không rõ.

Sao hắn lại nhắc đến Tàng Bảo đồ? Rốt cuộc là ý tứ gì? Thử ta sao? Tần Hương Y nheo đôi mắt long lanh, thật muốn nhìn rõ lòng đối phương, thế nhưng trên mặt hắn ngoại trừ ôn nhu, không có một tia biểu tình dư thừa nào hết.

"Hoàng thượng, thần thiếp mệt rồi." Tần Hương Y ỡm ờ mở bàn tay to của Bắc Đường Húc Phong ra, từ trong lồng ngực rộng rãi của hắn giãy dụa thoát ra.

"Tần Hương Y!" Bắc Đường Húc Phong đột nhiên quát một tiếng chói tai, sắc mặt đột nhiên biến, quả nhiên là một người thay đổi thất thường, gương mặt ôn nhu trong nháy mắt bị mây đen bao phủ, bàn tay to của hắn giương lên, nắm lấy cổ tay của nàng, một bàn tay to khác hung hăng giữ chặt lấy cổ nàng. "Mục đích tiến cung của hoàng hậu rốt cuộc là gì?" Gương mặt hắn đột nhiên âm trầm đáng sợ, oai phong đều lộ, tâm tình bất định, sợ rằng đây là thủ đoạn hắn thường dùng

"Hoàng thượng tuyển hậu, thần thiếp tiến cung, không hơn." Nàng kiên định như trước, càng vào thời khắc này, càng không thể bại lộ, không khí vào phổi dần dần giảm bớt, hô hấp trở nên khó khăn, sự đau đớn lan tràn toàn thân, trên mặt bắt đầu đỏ ửng, cả đáy mắt cũng nổi lên tơ máu. Nhất định phải nhẫn!

Bắc Đường Húc Phong nhìn thẳng vào nữ tử trước mắt, viền mắt trừng to như chuông đồng, máu đỏ một mảnh, độ mạnh ở ngón tay càng gia tăng. Nữ nhân này luôn khiêu chiến cực hạn của hắn, khiêu khích sự kiên trì của hắn. Cho dù không thương nàng, nhưng đường đường là hoàng hậu của vua một nước lại không phải tấm thân xử nữ, lại đẩy hắn ra ngoài ngàn dặm, hắn chưa từng có cảm giác thất bại như vậy, mặc kệ nàng là kẻ địch, là đối thủ, nhưng nàng chung quy là một nữ nhân, là nữ nhân của Bắc Đường Húc Phong hắn!

Có một số điều hắn không thể nhẫn nhịn nữa.

Hắn cho rằng nàng sẽ phản kháng, nhưng hắn đã đoán sai, nàng tựa hồ tình nguyện ngạt thở mà chết, cũng không muốn phản kháng. Thực sự là buồn cười, lúc trẫm đụng đến nàng, nàng phản kháng kịch liệt, trẫm muốn giết nàng, nàng cư nhiên liều chết không chống lại! Hắn thầm cười trong lòng, cười nhạt, ngón tay dần dần buông ra, vẫn như trước căm ghét liếc nàng một cái.

"Ngươi đi đi!" Đẩy Tần Hương Y ra, Bắc Đường Húc Phong chưa từng liếc nàng thêm cái nào.

Toàn thân Tần Hương Y vô lực, ngã quỵ trên long sàn, nàng thở hổn hển, dùng hết sức vận động thân thể, thi lễ một cáí, nói ngắt quãng: "Tạ ơn hoàng thượng."

Kéo lê thân thể uể oải và suy yếu, nàng bằng tốc độ nhanh nhất rời khỏi Long Hành cung. Nơi này nàng không thể ở thêm một khắc nào nữa, mỗi lần hắn khinh bạc nàng, trong đầu nàng luôn luôn nhớ tới người trong lòng kia, không thể có lỗi với hắn.

Một đôi mắt hung ác nham hiểm phía sau dần dần nheo lại, hắn đã xem thường nàng, vốn tưởng rằng dành cho sự ôn nhu  nàng, là có thể chinh phục nàng, ai ngờ nàng kiên quyết như vậy. Xem ra, nàng cũng không giản đơn. Đúng, giữ nàng lại, ngày sau chắc chắn hữu dụng...

Tần Hương Y ra khỏi Long Hành cung, đi xuống cầu thang đá cẩm thạch thật dài. Ánh trăng dần lên cao, ánh trăng sáng to chiếu vào trong hoàng cung, kiến trúc nguy nga đã có chút thê lương, cái bóng đang cúi đầu hắt xuống trên mặt đất trông như của người chết, không có bất luận sự sống động gì. Đột nhiên một trận gió mát thổi tới, nàng không khỏi run rẩy, ánh mắt về nơi xa, đèn cung đình như sao.

Rốt cục thở dài một hơi, ở cùng hắn một khắc, là một loại dày vò. Bắc Đường Húc Phong quả thật là một người lợi hại, đoán không ra tính tình của hắn, thay đổi biến hóa khôn lường. Một đời đế vương, hắn từ nhỏ được vạn người kính ngưỡng, có thể chính mình đã làm khó hắn... Thế nhưng nàng không có biện pháp thuyết phục mình phục tùng hắn... Một tiếng thở dài bay xa, trong lòng nữ tử tràn đầy sầu muộn...

Một trận gió mát thổi qua, không ổn rồi, mệt mỏi quá! Đầu mơ hồ đau, bệnh cũ lại phát tác! Lần tìm cái túi bên hông, nguy rồi, quên mang chỉ thống hoàn. Nàng trầm ngâm, tìm một bậc thang ngồi xuống, đầu đau càng nặng, giống như sắp vỡ ra, mồ hôi trên trán rướm rướm rơi xuống... Chung quanh đây một bóng người cũng không có, ngay cả thị vệ cũng không thấy, lẽ nào sẽ đau nhức ngất xỉu như vậy sao? Thân thể nhất thời mềm như bùn.

"Hoàng hậu nương nương!" Đúng lúc này, phía sau truyền đến thanh âm của một nam tử.

Tần Hương Y ôm cái đầu đang muốn nứt ra, chậm rãi quay đầu lại, trên thềm đá cẩm thạch, có một bóng dài màu xám trắng, đứng thẳng, bên hông mang một cây tiêu dài, dưới ánh trăng màu bạc, gương mặt của hắn rõ ràng -- một người mỹ nam tử trong sáng, mày như trăng non, mắt như sao sáng, mặt như quan ngọc (miếng ngọc được gắn trên mũ quan ngày xưa).

"Ngươi là ai?" Tần Hương Y chịu đựng đau nhức hỏi.

"Vi thần là nhạc công Tần Tiêu trong cung, nương nương có phải khó chịu hay không? Để vi thần thổi một khúc nhạc cho nương nương." Giọng điệu của hắn rất nhu, tao nhã, nói xong, cầm tiêu mà thôi, một khúc du dương chậm rãi vang lên.

Hắn không giúp nàng gọi thái y, mà lại thổi cho nàng nghe một khúc nhạc! Quái lạ!

Khúc nhạc này? Rất quen thuộc! Là từ khúc ở Băng Tuyết quốc! Nghe được âm điệu quê hương, tâm tình Tần Hương Y chậm rãi bình tĩnh trở lại, đau đầu dần dần giảm bớt.

"Tần nhạc công quen với bản cung?" Một khúc mà thôi, Tần Hương Y chậm rãi đứng dậy, không khỏi hiếu kỳ quan sát Tần Tiêu một phen.

"Hoàng hậu là nhất quốc chi mẫu, vi thần há có thể không nhận ra." Tần Tiêu nhưng thật ra khách khí, hơi chắp tay thở dài.

"Tần nhạc công giống người ở quê bản cung. Xin hỏi từ khúc này học được từ đâu?" Nghe được âm điệu quê hương như vậy, bệnh đau nhức của nàng giảm bớt không ít, một người nhạc công của Long Đế quốc lại thổi từ khúc của Băng Tuyết quốc, quái lạ!

"Vi thần không dám trèo cao, Hoàng hậu nương nương. Nương nương không nên hỏi nhiều, cái gì nên từ bỏ thì từ bỏ, tất cả thuận theo tự nhiên. Vi thần có chuyện quan trọng, xin phép đi trước." Tần Tiêu khom người cúi đầu, xoay người rời đi, tay áo phiêu phiêu, thoải mái tự nhiên.

Tần Tiêu nói cái gì, từ bỏ cái gì? Nhạc công thần bí này, hắn rốt cuộc muốn nói cái gì?