Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)

Chương 295: Thua thật sự

 Tiêu Lăng Phong ôm thật chặt Diệu Tinh vào trong ngực mình, tránh cho bậc thang dọc theo đụng vào thân thể Diệu Tinh, rốt cục sau một hồi đất trời xoay tròn, hai người đã lăn đến trên mặt đất bằng, lăn thêm ra một vòng thật là xa... "Diệu Tinh!" Sau khi thân thể vững vàng, Tiêu Lăng Phong không kịp cảm nhận sự đau đớn trên người, anh vội nhìn người trong ngực mình: "Diệu Tinh, tỉnh lại." Anh đau đến mức gần như không thể chống đỡ để đứng lên được: " Diệu Tinh, tỉnh lại nào!" Anh vỗ vỗ gương mặt Diệu Tinh, cảm giác thấy trong lòng bàn tay ấm áp, trái tim Tiêu Lăng Phong đột nhiên như dừng lại: "Diệu Tinh, tỉnh lại!" Tiêu Lăng Phong lớn tiếng kêu lên: "Đừng làm anh sợ, Diệu Tinh..."

     Diệu Tinh tựa vào trong ngực Tiêu Lăng Phong, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng người, @MeBau*[email protected]@ nghe thấy tiếng la của Tiêu Lăng Phong đầy sự lo lắng, cô muốn mở mắt ra để nhìn anh, nói rằng “em không sao”. Tuy nhiên cô lại không có một chút khí lực nào. Ở sự việc mới vừa rồi, trong nháy mắt cô cảm thấy thật là đau. Tuy nhiên bởi vì được sự ấm áp kia bao chặt vây quanh thân mình nên Diệu Tinh tuyệt không cảm thấy sợ...

     "Gọi xe cứu thương!" Tiêu Lăng Phong lớn tiếng kêu. "Diệu Tinh, tỉnh lại! Cầu xin em không nên có chuyện xảy ra. Anh đã thật vất vả mới tìm lại được em như vậy… em không nên có chuyện, cầu xin em đấy!" Tiêu Lăng Phong ôm lấy Diệu Tinh thật chặc ở trong lòng. Vào lúc trước khi Diệu Tinh mất đi một tia ý thức cuối cùng, cô cảm nhận được có một giọt chất lỏng lạnh như băng rớt tại trên mặt của mình...

      Car­los ôm Tiểu Duệ vội vã chạy xuống, sự kiện xảy ra quá mức đột ngột, ngay cả cơ hội để phản ứng lại đều chưa từng cho anh. Anh ôm thật chặc Tiểu Duệ vào trong ngực. Trái tim Car­los nhéo thành một đoàn… [email protected]*dyan(lee^qu.donnn),  cũng bởi vì Diệu Tinh đã cứu Tiểu Duệ cho nên cô mới có thể như vậy...

     Bệnh viện.

     Trong hành lang, Tiêu Lăng Phong vẫn nắm thật chặt lấy tay Diệu Tinh. Cho đến Diệu Tinh được đưa vào trong phòng cấp cứu. Nhìn cánh cửa phòng giải phẩu từ từ đóng lại, nhìn Diệu Tinh biến mất ở trong tầm mắt. Toàn thân đau đớn khiến cho anh nữa cũng không còn sức lực để chống đở cho thân thể của mình nữa. Anh phải cấp bách lui về phía sau mấy bước, mới coi như đứng vững được. Tiêu Lăng Phong thống khổ chống tay lên trán mình. Anh tự trách mình đã không chịu bảo vệ tốt cho Diệu Tinh.

     Khi Trình Ngự và Khương Ngọc Khiết vội vã chạy tới, bọn họ không nghĩ tới lại gặp được Tiêu Lăng Phong ở chỗ này. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Tiêu Lăng Phong cũng chưa từng bao giờ nghĩ rằng, sẽ lấy phương thức như thế này để gặp mặt hai người bọn họ.

     "Car­los, tình hình của Diệu Diệu như thế nào rồi?" Khương Ngọc Khiết lo lắng hỏi. "Con bé như thế nào, vết thương có nghiêm trọng không."

     "Dì, xin ngài đừng lo lắng. Diệu Tinh sẽ không có chuyện gì đâu ạ!" Car­los an ủi, nhưng mà trong lòng anh cũng không được thoải mái, dù sao nơi bị đụng vào lại chính là đầu...


     "Tiêu Lăng Phong, tại sao lại là mày!" Khương Ngọc Khiết xông tới rống to một câu, lúc này cũng không còn thấy đâu vẻ nhã nhặn lịch sự nữa. Bà giống như đã phát điên lên rồi, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn cứ níu lấy cổ áo Tiêu Lăng Phong, móng tay cào rách da tay của anh. Một đường từ trên thang lầu lăn xuống như vậy, Tiêu Lăng Phong có chút không chịu đựng được sự lay động như vậy: "Vì sao mỗi lần gặp mày, thì Diệu Diệu nhà tao lại luôn bị thương kia chứ?"

     "Dì, ngài đừng như vậy." Thấy Khương Ngọc Khiết đã hoàn toàn bị mất khống chế, Car­los xông lại, tiến lên để kéo Khương Ngọc Khiết ra: "Ngài bình tĩnh một chút, dì à! Tổng giám đốc Tiêu cũng vì Diệu Tinh mới bị thương, ngài đừng lo lắng quá. Diệu Tinh sẽ không có việc gì đâu!" Anh nói xong lại lo lắng thoáng nhìn qua Tiêu Lăng Phong.

     Nghe thấy lời Car­los nói..., Khương Ngọc Khiết ngược lại đã tỉnh táo ra được mấy phần, nhìn những vết thường bị cọ sát ở trên mặt Tiêu Lăng Phong, bà liền quay mặt qua một bên. Diệu Diệu, ngàn vạn lần con không nên hù dọa mẹ như vậy, ngàn vạn lần không nên xảy ra chuyện. 

     "Anh đi kiểm tra một chút đi, xem một chút  bị ngã xuống như vậy có việc gì có hay không!" Car­lo nói ra tiếng.

     "Tôi không sao." Tiêu Lăng Phong ho nhẹ một tiếng, sau đó lắc đầu một cái: "Tôi còn chờ Diệu Tinh ra ngoài." Giống như đây là một câu trả lời của anh, hoặc cũng có lẽ chỉ là lầm bầm lầu bầu một mình. Nhìn vết máu trong lòng bàn tay, Tiêu Lăng Phong nắm lên thành quả đấm thật chặc, tựa gáy chống đỡ ở trên vách tường. Diệu Tinh, ngàn vạn em không nên có chuyện xảy ra.

     "Ba ba!" Al­ice kéo kéo vạt áo của Tiêu Lăng Phong qua: "Ba có bị làm sao không, ba có đau hay không?" Cô bé dẹp miệng: "Mẹ. Mẹ thế nào?"

     "Đừng sợ!" Tiêu Lăng Phong chịu đựng sự đau đớn của toàn thân, ngồi xổm xuống. dịu dàng lau nước mắt của con gái, sau đó anh ôm con gái vào trong ngực: "Mẹ không có việc gì, nhất định là như vậy..." Tiêu Lăng Phong nỉ non, Từ trên trán anh, những giọt mồ hôi hột lớn thi nhau lăn xuống làm ướt nhẹp cả vai áo của Al­ice.

      Car­los dựa vào ở một bên, hai tay cắm ở trong mái tóc. Nếu như anh đi trước nhìn Diệu Tinh, thì có phải là chuyện liền sẽ không bị xảy ra hay không? Nếu như anh kéo Diệu Tinh trước, như vậy thì cô sẽ không có việc gì... Anh nhắm mắt lại thật chặc. Đột nhiên anh nhớ lại những lời mà Lương Tịch Mạt đã nói ở trong quán cà phê..., đến bây giờ thì chuyện đã thật xảy ra. Hiển nhiên là anh đã thua... Ở giữa đứa con và Diệu Tinh, người đầu tiên mà anh nghĩ đến chính là đứa con, còn Tiêu Lăng Phong lại một lần nữa phấn đấu quên mình bảo vệ cho Diệu Tinh... Anh đã từng cho là tình yêu của mình đối với Diệu Tinh sẽ không ít hơn tình yêu của Tiêu Lăng Phong… Thế nhưng mà bây giờ... Anh không thể không thừa nhận, Tiêu Lăng Phong yêu Diệu Tinh thắng được mọi người... 

     Tiêu Lăng Phong ngồi xổm ở trên mặt đất. Sự đau đớn trên đùi khiến anh có một chút không thể chống đỡ nổi cho mình. Toàn thân anh có cảm giác giống như đã sắp bị xé rách ra vậy.


     "Ba ba, bại bị làm sao vậy?" Thấy ba ba bị ngã xuống Al­ice vội vàng đưa bàn tay nhỏ bé ra, mặc dù cô bé hoàn toàn không thể nào kéo được Tiêu Lăng Phong, thế nhưng cô bé vẫn dùng sức lôi kéo cánh tay của anh.

     "Tiêu Lăng Phong, anh làm sao vậy?" Nhìn ra Tiêu Lăng Phong có cái gì không đúng, Car­los vội vàng tiến lên. "Rất có thể hiện tại anh đã bị gaycy xương..."

     "Car­los." Tiêu Lăng Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Car­los: "Không phải là anh đã nói anh yêu Diệu Tinh hay sao? Cô ấy, Diệu Tinh không phải chính là vị hôn thê của anh hay sao? Tại sao anh không kéo cô ấy lại!" Tiêu Lăng Phong cắn răng: "Nếu như anh kéo lại Diệu Tinh trước một bước, cô ấy sẽ không có việc gì." Tiêu Lăng Phong nắm quả đấm thật chặt. Bọn họ trước một giây còn thân mật ôm nhau là thế, nhưng mà vào thời điểm Diệu Tinh gặp nguy hiểm...

     "..." Car­los cúi đầu không có lời nào để nói.

     "Ai có thể nói cho ta biết cuối cùng là chuyện gì xảy ra!" Trình Ngự nổi giận. Bất quá là mới chỉ đi ra ngoài một thời gian như vậy, thế nào mà Diệu Tinh lại đã bị xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy.

     "Là do cháu không tốt. Cháu đã không thể chăm sóc tốt được cho Diệu Tinh!" Car­los nói đầy sự áy náy: "Thật xin lỗi!"

     "Ai muốn anh nói cái câu thật xin lỗi kia!" Tiêu Lăng Phong lớn tiếng hỏi. Anh nhìn chằm chằm vào Car­los. Nếu như mà đã không thể chăm sóc được cho Diệu Tinh được tốt, tại sao lại còn muốn mang cô đi đến một nơi cao như vậy chứ.

     "Cậu có cái lập trường gì mà ở chỗ này nổi giận!" Khương Ngọc Khiết nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Phong. "Đừng tưởng rằng cậu cứu được Diệu Diệu mà có thể ở nơi này để hô to gọi nhỏ! Cậu đừng quên quá khứ cậu đã gây tổn thương cho con gái tôi như thế nào! Con gái tôi có như ngày hôm nay, toàn bộ cũng là bởi vì cậu đó!"

     "Bà cũng chớ quấy rầy thêm nữa!" Thấy tâm tình của vợ của mình bị kích động, Trình Ngự mở miệng nói như ra lệnh: "Lúc này, các người cãi lộn với nhau thì có ích lợi gì?" Ông nói xong liền đi tới bên người Tiêu Lăng Phong. Từ một nơi cao như vậy mà bị té xuống, bị thương chắc hẳn cũng không phải nhẹ: "Có lẽ là cậu hãy đi kiểm tra thân thể của mình trước một chút đi!"

     Nhìn thấy Trình Ngự đi tới bên cạnh, Tiêu Lăng Phong cố gắng chống đỡ đứng dậy. Ở sau khi thu mua lại công ty Thiên Trì của nhà họ Trình xong, hai người bọn họ cũng chưa từng có gặp lại nhau lần nào. Buổi gặp mặt ngày hôm nay như vậy, đã khiến cho Tiêu Lăng Phong cảm thấy cực kỳ áy náy. Giờ phút này, ở trong lòng của anh những chuyện buôn bán cạnh tranh, ngược lại lạicực kỳ giống một lý do hào hoa nào đó.

     Trình Ngự nhìn Tiêu Lăng Phong, mặc dù trong lòng ông có mấy phần cảm ơn. Thế nhưng mà vừa cùng không thể làm đến hoàn toàn thân thiện, dù sao... Chuyện đã qua rồi nhưng vẫn còn rõ mồn một trước mắt...