Hồng Ma Bảo Truyện Full

Chương 8: Tranh đoạt bí đồ Hồng Ma bảo

Kim Phụng vẫn van nài Sầm Phong :

- Nếu không cho ta cầm giữ tiểu xà, chẳng lẽ chỉ khẽ chạm vào nó cũng không được sao? Ta hứa, chỉ nhè nhẹ ve vuốt nó thôi, ngươi cho nha?

Sầm Phong tỏ vẻ khó xử :

- Biết rằng phật ý ngươi, ta cũng cam chịu. Vì tiểu xà dù quý vẫn không bằng tình bằng hữu giữa ta và ngươi. Vạn nhất ngươi uổng mạng, nói thật nha, dù ta có đủ bản lãnh quật chết tiểu xà thì ngươi vẫn vô phương vãn hồi. Ta không thể cho ngươi chạm vào dù là rất nhẹ.

Kim Phụng thở dài sườn sượt :

- Ngươi quá quan tâm đến ta, dĩ nhiên ta thật cảm kích. Nhưng ngươi có biết ta đang nghĩ gì không? Đó là chỉ cần chạm vào tiểu xà dù chỉ một lần, thật nhẹ. Ta có chết cũng không hối hận. Huống chi, nếu muốn hại ta thì tiểu xà chí ít cũng đã có đến hai cơ hội để tấn công. Vậy tại sao ta vẫn vô tư? Ngươi thử giải thích xem nào?

Sầm Phong gượng gạo nhún vai :

- Ta không thể giải thích. Và đúng là kỳ quái thật đấy. Tuy vậy, dù không thể giải thích ta vẫn không dám mạo hiểm chiều theo ý ngươi.

Kim Phụng chợt hỏi :

- Nếu ta giải thích ngươi nghe thuận tai thì sao? Ngươi sẽ chiều ý ta, thậm chí chỉ một lần cũng được?

Sầm Phong miễn cưỡng bảo :

- Để chờ xem ngươi giải thích thế nào?

Kim Phụng hí hửng giải thích :

- Ta tin rằng cách giải thích không chỉ thuận tai, thậm chí thừa đủ để thuyết phục ngươi. Thứ nhất Bích Linh nhi chỉ bảo vệ ngươi đối phó kẻ địch, là những nhân vật hễ xuất hiện là có ác ý, chỉ muốn gây bất lợi cho ngươi. Khác với ta vì là bằng hữu của ngươi nên Bích Linh nhi biết và không liệt ta vào hàng kẻ địch.

Sầm Phong bán tín bán nghi :

- Bích Linh nhi dù sao vẫn chỉ là cầm thú, ngươi gán cho nó tính thông minh và hiểu biết tương tự con người ư?

Kim Phụng nghiêng nghiêng đầu, sắc mặt có ý giận vì bất bình thay cho tiểu xà :

- Chẳng phải ngươi luôn nói với ta Bích Linh mười phần đến chín là linh vật sao, lẽ vậy chính ra ngươi phải là người đầu tiên tin vào tính linh và những hiểu biết khác thường của Bích Linh nhi mới đúng. Thấy ngươi nghi ngờ tiểu xà thế này, ta chạnh nghĩ tiểu xà thật uổng công chọn ngươi làm chủ nhân của nó.

Sầm Phong đành cười dàn hòa :

- Được rồi, ta thừa nhận có lỗi vì đã xem thường tiểu xà, cho dù vẫn chưa có bằng chứng nào xác đáng chứng tỏ lời của ngươi hoàn toàn đúng. Ngươi còn cách giải thích nào khác không?

Kim Phụng dù hãy còn hậm hực, nhưng vẫn lại đáp :

- Còn. Và đây là dựa vào lời ngươi từng giải thích.

Sầm Phong ngạc nhiên :

- Ta đã giải thích thật sao?

Kim Phụng cười mát :

- Ta không tin ngươi đã quên. Là thế này, có phải ngươi từng bảo tiểu xà cũng như một đứa trẻ, nó không những không gây bất lợi mà còn xem ngươi là chủ nhân chỉ vì thấy ngươi cũng là một đứa trẻ giống như nó, đúng không?

Sầm Phong vụt hiểu :

- Ý ngươi bảo, vì ngươi cũng là một đứa trẻ như ta nên dù thế nào đi nữa, tiểu xà vẫn không gây hại đến ngươi?

Kim Phụng hất mặt :

- Đúng là ta nghĩ như vậy đấy. Thì sao nào?

Sầm Phong nhăn nhó, cố tình nhìn lại tiểu xà Bích Linh vẫn đang ngoan ngoãn nằm im thin thít giữa lòng bàn tay Sầm Phong :

- Kể ra lời giải thích của ngươi khá thuyết phục, chỉ có điều, ta vẫn cảm thấy lo lo cho ngươi thế nào ấy, dù là nói nếu ta chấp thuận cho ngươi chạm thử vào tiểu xà.

Kim Phụng sấn xổ tiến lại gần :

- Mọi hậu quả nếu xảy ra ta gánh chịu. Chỉ cần ngươi ưng thuận, cho ta được một lần thỏa nguyện là đủ, cứ như thế nha.

Sầm Phong đang lưỡng lự...

Lăng Kim Phụng vì hy vọng sẽ được toại nguyện nên đang chầm chậm đưa tay đến càng lúc càng gần Bích Linh tiểu xà...

Chợt có giọng nói thân quen vang đến, gọi đích danh Sầm Phong :

- May quá, thật không ngờ Tiểu Xuân cuối cùng cũng tìm thấy thiếu gia như thế này. Và mừng nhất là thiếu gia vẫn bình yên vô sự.

“Vút!”

Một bóng người xuất hiện phi thân đến. Nhưng trước đó, chính thanh âm của nhân vật tự xưng là Tiểu Xuân này vì vang đến đột ngột nên làm cho tiểu xà Bích Linh giật mình, phóng tọt thật nhanh và chui mất hút vào đâu đó trong người Sầm Phong.

Kim Phụng mất cơ hội toại lòng mong muốn, chỉ còn biết thở dài tiếc rẻ, đồng thời tỏ sắc bất bình vì sự xuất hiện quá ư không đúng lúc của Tiểu Xuân.

Chỉ có Sầm Phong là tỏ ý mừng khi nhận ra người đến đúng là Tiểu Xuân :

- Xuân di cũng bình yên? Lần trước, ngay khi vừa chia tay, tiểu điệt vì gặp nguy hiểm, ngỡ Xuân di chưa đi xa nên cố công gọi. Nào ngờ chẳng nghe tiếng hồi đáp, khiến tiểu điệt thêm lo lắng, chỉ sợ Xuân di cũng gặp nguy hiểm khó thoát. Thật may, hóa ra Xuân di vẫn vô sự. Vậy Xuân di đang tìm tiểu điệt thật ư? Có gì không Xuân di?

Tiểu Xuân tươi cười gật đầu :

- Dĩ nhiên là có. Chuyện liên quan đến hung thủ sát hại lệnh đường.

Sầm Phong ngỡ ngàng :

- Xuân di đã biết đích xác ai là hung thủ sát hại gia mẫu? Nhân vật nào, Xuân di?

Tiểu Xuân nghi ngại nhìn qua Kim Phụng :

- Chuyện này không thể qua tai nhiều ngươi. Gã là bằng hữu của thiếu gia? Tính danh và xuất thân gã như thế nào?

Sầm Phong lập tức chuyển mục quang, vừa nhìn vừa tỏ ý dò hỏi Kim Phụng.

Kim Phụng hiểu ý Sầm Phong đã tự lên tiếng đáp lời Tiểu Xuân. Gã bảo :

- Tiểu bối với lệnh thiếu gia gặp gỡ chỉ là bình thủy tương phùng, hữu duyên tương ngộ. Vì vậy đã thấy không cần thiết xưng danh, huống hồ tiểu bối đang lâm cảnh ngộ thần bất du kỷ, tự lo cho sinh mạng còn chưa xong, nào dám sơ ý thâ? ngôn hé lộ thân thế xuất xứ. Nếu có chuyện kín đáo cần bàn. Kẻ chỉ là ngoại nhân như tiểu bối nào dám tùy tiện lưu lại. Xin được cáo lui.

Tiểu Xuân chợt gằn giọng :

- Ngươi chớ vội đi. Hãy nghe ta hỏi, về thân thế và cảnh ngộ của tệ thiếu gia, ngươi đã nghe biết bao nhiêu phần?

Kim Phụng lo ngại :

- Tiểu bối có cần đáp tận tường chăng? Hay tôn giá lo chuyện tiểu bối bỏ đi như thế này rồi sẽ gây bất lợi cho lệnh thiếu gia?

Tiểu Xuân cười lạt :

- Ta có nguyên do để lo lắng rồi sẽ có lúc chuyện ta phát hiện hung thủ đã sát hại tệ thiếu gia sẽ vì ngươi mà loan truyền ra ngoài. Đến lúc đó, hung thủ vì bị kinh động, hoặc sẽ lẩn tránh hoặc sẽ dùng thiên phương bách kế hãm hại ta và tệ thiếu gia. Chỉ trừ phi ngươi làm ta tin ngươi đúng là người vô hại, mọi nỗi lo của ta về ngươi mới mong được hóa giải. Ngươi rõ ý ta chứ?

Sầm Phong cảm thấy phải lên tiếng bênh vực Kim Phụng, kẻ đã có nhiều điểm chung và từng đối xử tốt với Sầm Phong :

- Xuân di đừng quá quan ngại. Vì đối với gã, tiểu điệt hoàn toàn tin, như tin vào bản thân. Nếu không muốn để gã nghe tiếp, Xuân di đừng ngăn cản.

Tiểu Xuân chợt thở ra nhè nhẹ và lắc đầu :

- Thiếu gia niên kỷ chẳng bao nhiêu, liệu am hiểu được hết chăng mọi mưu mô thủ đoạn của giới giang hồ? Đã vậy, chưa gì thiếu gia đã tỏ ra tin tưởng vào một kẻ dù còn bé, dù không biết võ công, nhưng thân thế lai lịch lại mù mờ bất minh bất bạch.

Tiểu Xuân nghĩ, thiếu gia nên để Tiểu Xuân toàn quyền hành động, có như thế mới tránh cho thiếu gia mọi bất lợi sau này.

Sầm Phong quả quyết bảo :

- Xuân di đừng quá đa nghi. Tiểu điệt vẫn mãi mãi tin vào hảo bằng hữu như gã.

Và Sầm Phong cũng đã tự ý bảo Kim Phụng :

- Ngươi đi đi. Thật tiếc là chúng ta không thể ở cùng nhau lâu hơn. Tuy vậy, hậu hồi hữu kỳ, ta tin rằng nhất định sẽ có ngày cùng ngươi tái ngộ. Nhớ bảo trọng nha.

Kim Phụng gật đầu cảm kích :

- Chúng ta sẽ luôn là hảo bằng hữu. Ta ghi nhận tấm chân tình của ngươi và quyết không bao giờ để ngươi thất vọng. Hẹn gặp lại.

Kim Phụng đi, Sầm Phong u buồn xoay người đưa mắt nhìn theo.

Nhưng chỉ được vài ba bước, như Sầm Phong thấy, Kim Phụng chợt khựng lại và cứ thế đứng yên bất động. Đồng thời cũng có tiếng Kim Phụng kêu hoang mang :

- Sầm Phong. Sao ngươi để Xuân di của ngươi ngấm ngầm chế ngự ta?

Sầm Phong giật nảy người và quay phắt lại, vừa vặn thấy Tiểu Xuân đang cười đắc ý, nói như giải thích với Sầm Phong :

- Gã không hoàn toàn không biết võ công như vẻ ngoài cho thấy. Bằng cớ là tuy gã không có cơ hội quay nhìn phía sau nhưng vẫn đoán biết tại sao lại bị thế và còn nhận định đích xác đã do Tiểu Xuân này ngấm ngầm chế ngự huyệt đạo. Thiếu gia nên đáp tạ hơn là cứ nhìn bằng ánh mắt oán trách Tiểu Xuân.

Sầm Phong tức giận :

- Ở đây chỉ có ba người, dĩ nhiên gã dù có ngu muội vẫn dễ dàng đoán biết ai là người xuất thủ chế ngự, hành động này của Xuân di khiến tiểu điệt nghi ngờ, không biết Xuân di có còn xem tiểu điệt là tiểu chủ nhân như đã từng nói chăng?

Tiểu Xuân tái mặt :

- Giữa gã và thiếu gia chỉ gặp nhau một lần, thiếu gia tin gã hơn cả Tiểu Xuân thế sao?

Sầm Phong áy náy lắc đầu :

- Tiểu điệt thật thất ngôn, nhưng cũng do Xuân di như có ý làm tiểu điệt bẽ mặt. Hay là Xuân di cứ để gã đi, chúng ta hãy xem như chuyện này chưa xảy ra?

Tiểu Xuân cũng chầm chậm lắc đầu. Nhưng ngay sau đó, bằng một cử chỉ thật đột ngột, Tiểu Xuân vừa cười lại vừa bất ngờ phóng một tia chỉ kình cách không điểm vào huyệt đạo Sầm Phong.

Bị chế ngự bất ngờ, Sầm Phong liền tỏ phản ứng không khác gì Kim Phụng khi nãy, là kêu lên hoang mang :

- Sao Xuân di cũng xuất thủ chế ngự tiểu điệt?

Kim Phụng vì vẫn đứng bất động theo vị thế quay lưng lại nên không thể nhìn thấy điều vừa xảy ra. Tuy nhiên, tiếng kêu của Sầm Phong đã làm Kim Phụng sực hiểu :

- Ngươi cũng bị chế ngự ư? Tiểu xà không có phản ứng gì sao? Ôi... ta rõ rồi, hóa ra là như thế!

Tiểu Xuân lên tiếng :

- Ngươi hiểu rõ như thế nào, gã kia?

Kim Phụng thở dài, đáp và không thể quay lại :

- Là tôn giá chưa bao giờ thật lòng quan tâm đến bất kỳ điều gì tương tự như muốn giúp Sầm Phong báo thù. Và theo lời y kể, ta đoán nếu lần trước qua y, một khi tôn giá đã biết bí đồ Hồng Ma bảo được cất giấu ở đâu ắt hẳn sinh mạng của y vào lúc đó kể như diệt tuyệt. Mục đích tối hậu của tôn giá vẫn là bí đồ Hồng Ma bảo, đúng không?

Sầm Phong lại kêu lên kinh nghi :

- Đúng như thế thật không, Xuân di? Vì lẽ đó, lần trước thái độ của Xuân di bỗng thay đổi đột ngột, từ quyết liệt uy hiếp chuyển sang lo toan và còn vờ như đã cứu mạng tiểu điệt?

Đáp lại Sầm Phong, lần đầu tiên Tiểu Xuân bộc lộ ác tâm :

- Không sai. Và tiếc rằng lần đó ta đã thất bại, chịu không thể đoán ra mẫu thân ngươi chọn nơi nào trên người ngươi để cất giấu bí đồ Hồng Ma bảo. Cho dù ngươi đã bị ta lừa, đã cùng ta tìm kiếm rất nhiều lượt trên khắp thân ngươi nhưng vẫn không phát hiện chỗ cất giấu bí đồ.

Kim Phụng lại lên tiếng :

- Tóm lại, sau một thời gian ngẫm nghĩ, cuối cùng tôn giá vẫn đề quyết bí đồ đó không thể ở nơi nào khác ngoài thân thể Sầm Phong?

Tiểu Xuân phá lên cười :

- Lời ngươi quả không sai. Đồng thời cũng chính nhờ ngươi ta mới có cơ hội đắc thủ như thế này, thay vì lẽ ra ta đã có thể mất mạng nếu cứ bất cẩn chạm vào người Sầm Phong. Ta thật không biết phải cảm kích ngươi như thế nào. Ha ha...

Sầm Phong giật mình sực tỉnh :


- Xuân di muốn ám chỉ tiểu xà Bích Linh? Nhưng tại sao chứ? Tại sao Bích Linh nhi không phản ứng, không bảo vệ ta như đã bao lần từng bảo vệ?

Có tiếng Kim Phụng thở ra hậm hực :

- Ngươi vẫn chưa hiểu gì sao? Đấy là vì mụ đã lẻn nghe những gì ta đã giải thích về tính linh của Tiểu Xuân. Mụ đã xuất hiện với vẻ thân thiện, đáp lại ngươi cũng đã tỏ ra thân thiện với mụ. Đó là nguyên do khiến Tiểu Xuân ngay từ đầu đã không xem mụ là kẻ địch. Chưa hết đâu. Mụ dù biết như vậy nhưng vẫn không dám mạo hiểm tự chạm vào ngươi. Có phải mụ đã chế ngự ngươi từ một khoảng cách xa, giống như đã chế ngự ta lúc nãy? Vậy là mụ đã không chạm vào ngươi, Tiểu Xuân không phản ứng cũng phải thôi. Trừ phi ngươi có cách phát lệnh điều động cho Tiểu Xuân làm theo ý ngươi thì khác.

Sầm Phong sực tỉnh và thật lòng chỉ muốn ra lệnh cho Tiểu Xuân tấn công nếu như có thể hoặc biết cách ra lệnh.

Nào ngờ Sầm Phong nghe mụ Tiểu Xuân lại cười :

- Gã xui ngươi dùng độc vật tiểu xà hại mạng ta đấy. Chỉ tiếc rằng gã quên mất một điều hệ trọng mà chính ta cũng đã lẻn nghe ngươi kể. Đấy là ngươi làm gì am hiểu cách điều động Tiểu Xuân, đúng không? Ha ha...

Sầm Phong tức giận, vội chu miệng cố tạo ra chuỗi thanh âm trầm bổng như đã hai lần nghe tự miệng Tiền Giả Kim và Đại tiểu thư Vạn Xà giáo sử dụng để phát động tiểu xà.

Vừa thoạt nghe Sầm Phong cuối cùng cũng phát ra tiếng huýt sáo, Tiểu Xuân tái sắc, lập tức lao chồm qua một bên, vồ chộp vào Lăng Kim Phụng.

Mụ còn cả tiếng quát tháo :

- Nếu ngươi còn tìm cách phát động, chớ trách ta sẽ một chưởng lấy mạng ngay gã này.

Sầm Phong không thể ngờ mụ Tiểu Xuân lại có ý nghĩ độc ác và hành vi thủ đoạn tàn tệ đến vậy :

- Mụ là cao thủ, là Xuyên Vân lệnh sứ giả. Dùng thủ đoạn này chỉ để đối phó với bọn ta là lũ trẻ con, mụ không hổ thẹn hay sao?

Tiểu Xuân cười ngạo mạn :

- Nếu muốn đạt mục đích, ta đâu ngại hoặc do dự dùng thủ đoạn. Nghe đây, xem ra ngươi rất muốn bằng hữu ngươi toàn mạng? Vậy hãy tuân lệnh ta, đừng xuẩn động có bất kỳ cử chỉ nào khác lạ. Nếu không, gã chắc chắn phải chết.

Sầm Phong dù uất hận vẫn cam chịu :

- Mụ muốn gì?

Tiểu Xuân bĩu môi :

- Ngươi hỏi quá thừa đấy. Nào, giờ nghe lệnh ta, hãy từ từ ngồi xuống ngay sau khi được ta cách không giải huyệt cho ngươi. Rồi đấy, ngồi xuống đi, chầm chậm thôi nào.

Nhờ đã được giải huyệt, Sầm Phong ngay khi có thể cử động được như thường đành từ từ ngồi xuống theo lệnh mụ.

Tiểu Xuân gật đầu :

- Ngoan ngoãn thế là tốt. Bây giờ thì từ từ cởi giày ra. Đừng vội, cởi từng chiếc một, sau đó ném qua đây cho ta.

Sầm Phong làm theo, đồng thời dần dần hiểu ý mụ :

- Mụ cho rằng gia mẫu đã lẻn giấu bí đồ Hồng Ma bảo vào đâu đó ở giữa một trong hai chiếc giày của ta?

Mụ cau mặt gắt :

- Không được lắm lời, cũng đừng tìm cách kéo dài thời gian. Ta không nhiều nhẫn nại như ngươi nghĩ đâu. Thực hiện nhanh lên.

Sầm Phong đã ném tuần tự cả hai chiếc giày cho mụ.

Mụ giữ Kim Phụng chỉ một tay, dùng tay còn lại để sờ nắm và kiếm tìm. Sau đó mụ cũng tuần tự vất chúng qua một bên, vì không thể tìm thấy bí đồ :

- Bây giờ thì cởi bỏ lớp xà cạp quấn quanh chân, từng bên một. Bên tả trước.

Sầm Phong lại tuân lệnh, chầm chậm mở dần lớp vải bóng được dùng quấn quanh chân tả chỉ dùng để giữ ấm. Sau đó, lúc ném lớp xà cạp này qua phía mụ, do Sầm Phong kém lực, lại thêm lớp vải vừa nhẹ vừa thụng thịu dài, nên Sầm Phong không thể ném được xa như khi nãy đã ném hai chiếc giày.

Tiểu Xuân dù hậm hực vẫn nhẫn nhịn, đành cúi khom người, với hết tay để thu nhặt lớp vải dơ bẩn đó.

Và vì vẫn chưa tìm thấy bí đồ, mụ bắt đầu nóng nảy quát cộc lốc :

- Mau cởi chiếc còn lại. Hừ!

Sầm Phong lại mở, lại ném và dĩ nhiên vẫn không thể nào ném đến tận chỗ mụ đang đứng. Và lần này dĩ nhiên mụ cũng phải cúi khom người để nhặt. Bất đồ mụ ngẩng đầu nhìn lên và quát cực to :

- Mau lấy tay ra khỏi người. Và nhớ, nếu cùng xuất hiện với tay ngươi vừa cho vào bọc áo, chỉ cần ta nếu nhác trông thấy dạng của tiểu xà thì lập tức ta sẽ lấy mạng bằng hữu ngươi. Rõ chưa?

Sầm Phong hậm hực, đành chầm chậm thu tay lại.

Kim Phụng khi đó chợt thở dài :

- Ngươi vẫn tìm đủ cách để cứu ta? A... chân tình này của ngươi khiến ta mãi mãi cảm kích.

Chợt Kim Phụng bị mụ Tiểu Xuân xoay lại, cho diện đối diện với Sầm Phong.

Đồng thời Kim Phụng cũng nghe mụ cất giọng độc ác uy hiếp Sầm Phong :

- Ta chợt nghi ngờ, hay là động tác ngươi vừa cho tay vào bọc áo, ngoài mưu đồ toan dùng tiểu xà sát hại ta, còn là dịp để ngươi nhanh thật nhanh cất giấu bí đồ vừa tìm thấy vào người? Hãy ngoan ngoãn lấy ra giao cho ta. Nếu không, ta sẽ cho ngươi mục kích gã này từ từ bị hành hạ thật đau đớn.

Sầm Phong phẫn nộ :

- Mụ không thể càng lúc càng quá quắt như thế. Vì quả thật ta không hề có bí đồ giao cho mụ. Dẫu mụ dọa đến thế nào. Ta cũng không có.

Mụ bĩu môi :

- Đừng nghĩ ta không nhìn thấu tâm can ngươi. Không những thế, ta còn biết chính ngươi cũng đã tự hiểu mẫu thân ngươi chỉ có thể cất giấu bí đồ ở đâu đó trong hai chân ngươi mà thôi. Và đó là điều trước kia vì ta không ngờ nên đã cùng ngươi bỏ qua không tìm. Hãy ngoan ngoãn tuân lệnh ta thì hơn.

Sầm Phong vẫn khăng khăng :

- Đó là điều mụ nghĩ và đã chứng tỏ mụ nghĩ sai. Mụ đừng áp đặt, cho rằng ta cũng nghĩ như mụ. Ta không thấy, cũng không giữ bí đồ.

Mụ cười lạnh :

- Ngươi đừng quên ta đã lẻn nghe những gì cũng đã được hai tên ma tăng Thiên Long tự lúc nãy đã lẻn nghe. Vì nghe nên chúng xuất hiện, muốn chiếm hữu bí đồ. Ta cũng thế và ta còn tin chắc ngươi vì đã tìm thấy nên vừa lẻn cất giấu vào người. Mau lấy ra đây. Nhanh nào.

Kim Phụng chợt khẳng khái bảo Sầm Phong :

- Bí đồ Hồng Ma bảo là báu vật ai ai cũng thèm khát. Ngươi đừng giao cho mụ. Cứ để mụ giết ta, chỉ cần ngươi sau này nhớ báo thù cho ta là đủ.

Nhưng Sầm Phong bỗng lắc đầu và thở dài :

- Ngươi chớ vội bi quan. Vì ta quyết phải cứu ngươi.

Đoạn Sầm Phong cười lạt, nhìn Tiểu Xuân :

- Mụ thật sự chỉ muốn bí đồ? Vậy hãy buông tha gã. Sau đó ta sẽ cho mụ toại nguyện.

Mụ nghi ngờ :

- Vậy là ngươi thừa nhận đã tìm thấy và lẻn cất giữ bí đồ vào người?

Sầm Phong từ từ đứng lên :

- Không sai! Nhưng nếu không do ta tự tay lấy ra, e rằng suốt kiếp này mụ đừng mong nhìn thấy bí đồ. Hãy thả gã ra. Nhanh lên.

Mụ không ngờ bị Sầm Phong uy hiếp ngược lại. Vì thế, mụ tìm cách chống chế :

- Ta sẽ buông tha với điều kiện tiên quyết là ngươi phải minh chứng lời của ngươi là sự thật. Hãy lấy bí đồ ra xem nào.

Sầm Phong tùy tiện di chuyển, ung dung thu nhặt từng chiếc giày và từng lớp xà cạp :

- Mụ sẽ không bao giờ thấy nếu không tha gã trước.

Mụ bối rối, những muốn làm theo nhưng lại sợ lầm kế quỷ quái của Sầm Phong.

Vì thế, mụ càng mãi dụ dự bất quyết hì Sầm Phong càng có thêm cơ hội lẫn thời gian để quấn lại xà cạp và mang giày.

Sau cùng, chợt mụ nảy ác ý, mụ bỗng làm cho Kim Phụng phải bật thét đau đớn :

- A... a...

Sầm Phong tái mặt :

- Mụ dám trái lệnh ta?

Mụ cười độc ác :

- Ta có lợi thế hơn ngươi nhờ đang uy hiếp sinh mạng bằng hữu ngươi. Xem ra chính ngươi đừng làm trái ý ta thì hơn. Ha ha...

Sầm Phong kể như thúc thủ, đành lấy ra cho mụ Tiểu Xuân xem một vật giống như mảnh hoa tiên được gấp lại thật gọn :

- Bí đồ đây. Bây giờ là đến mụ phải làm theo ý ta. Hãy thả người trước, sau đó sẽ được nhận bí đồ.

Mụ lại cười :

- Ngươi làm gì còn cơ hội ra lệnh cho ta? Hãy ném bí đồ ra, đổi lại ta sẽ giao người. Ha ha...

Sầm Phong tái mặt, vừa giận vừa mở phanh mảnh hoa tiên, huơ huơ ngay trước mặt :

- Ta sẽ hủy bí đồ nếu mụ không lập tức thả người.

Đến lượt mụ tái mặt :

- Ngươi dám?

Sầm Phong chợt cười, đồng thời cũng nhanh tay cho mảnh hoa tiên vào miệng và nuốt luôn xuống bụng :

- Bây giờ toàn bộ bí đồ chỉ còn là những nét vẽ được khắc ghi vào trí nhớ của ta. Nếu mụ muốn được kể cho nghe, ha ha... thì hãy ngoan ngoãn làm theo lời ta sai khiến. Ha ha...

Mụ giận dữ, đã toan phát chưởng hạ sát ngay Kim Phụng. Chợt có tiếng quát vang đến :

- Cửu sứ giả không được hồ đồ. Cứ thả người và làm theo mọi ý muốn của tiểu oa nhi.

Mụ giật mình :

- Lệnh chủ?

Sầm Phong hốt hoảng nhìn quanh :

- Lệnh chủ Xuyên Vân lệnh?

Nhưng không có nhân vật nào xuất hiện cả. Tuy vậy vẫn có âm thanh vang đến, nói với Sầm Phong :

- Người khác càng gặp nguy biến càng sinh hoảng loạn và nếu càng bị uy hiếp bức bách như ngươi thì càng dễ thúc thủ và thối chí. Đáng khen cho ngươi đã không như thế. Vì vậy bổn Lệnh chủ quyết thành toàn cho ngươi. Hãy yên tâm về sinh mạng bằng hữu ngươi. Đổi lại, bằng mọi giá bổn lệnh sẽ đưa ngươi đến Hồng Ma bảo. Và người đảm trách việc này dĩ nhiên vẫn là Cửu sứ giả Mộ Dung Xuân. Khi đó, cả ngươi lẫn người của bổn lệnh sẽ cùng tiến vào Hồng Ma bảo. Nếu tất cả được toàn mạng thì phần bí kíp nào ngươi tìm thấy ở Hồng Ma bảo kể như thuộc về ngươi. Bổn lệnh quyết không ngại chuyện đó, vì số bí kíp tuyệt học ở Hồng Ma bảo nhất định đủ để chia cho bất kỳ ai quan tâm và may mắn chiếm hữu. Ngươi nghe được chứ? Ha ha...

Sầm Phong hoang mang, không dám tin vào điều may mắn vừa nghe :

- Sao tôn giá biết tỏ tường tiểu bối cũng mong chiếm hữu một phần tuyệt học có ở Hồng Ma bảo?

Thanh âm nọ vẫn vang đến cho dù thủy chung không hề có người xuất hiện :

- Ngươi chớ hỏi những câu quá thừa. Và chỉ cần ngươi tuân thủ, giữ đúng những gì bổn lệnh vừa sắp đặt, hãy tin chắc ngươi sẽ được toại nguyện.

Kim Phụng vụt lo sợ kêu lên :

- Những lời này ngươi tuyệt đối đừng nên tin. Vì phàm mọi việc trên đời, để thỏa nguyện ngươi phải đánh đổi một điều gì đó mới mong có được. Ở đây có thể là sinh mạng của ngươi, bởi họ ắt chỉ muốn lợi dụng ngươi thôi.

Sầm Phong vốn dĩ đang lo ngại cũng chính điều này, nhưng vẫn phải chấp nhận :

- Tiểu bối cũng không còn gì để mất, ngoài sinh mạng. Hãy tha người, nếu tôn giá muốn mọi việc ổn thỏa như sắp đặt.

Kim Phụng càng giãy nảy gào to hơn :

- Ta không cần ngươi vì ta. Nếu được, thà để ta cùng đi với ngươi thì hơn.

Giọng nói của Lệnh chủ Xuyên Vân lệnh chợt vang đến làm Lăng Kim Phụng vụt tái mặt :

- Ngươi nên quay về thì hơn. Nhân tiện, hãy cho bổn lệnh gửi lời vấn an lệnh đường. Và nhớ nói giúp rằng bổn lệnh đã giữ lời, là không những không gây bất lợi cho ngươi mà còn đích thân bổn lệnh khuyên ngươi quay về. Ngươi ghi nhớ kỹ chứ?

Kim Phụng rúng động :

- Tôn giá... tôn giá biết rõ gia mẫu?

Giọng Lệnh chủ Xuyên Vân lệnh chợt lạnh tợ băng giữa trời đông :

- Nào chỉ biết. Chính bổn lệnh vừa chia tay lệnh đường không bao lâu. Ngươi có cần bổn lệnh giải thích rõ hơn không?

Lăng Kim Phụng lập tức nhũn như con chi chi :

- Đủ lắm rồi, không cần đâu. Nhưng tôn giá phải hứa không được hại y dù với bất kỳ hình thức gì hoặc nguyên nhân nào.

Nhân vật Lệnh chủ từ chỗ ẩn ném đến một tràng cười thách thức :

- Ngươi đủ tư cách đặt điều kiện với bổn lệnh sao? Tuy vậy, để ngươi an lòng, bổn lệnh hứa sẽ giữ đúng những gì vừa nói với y. Nhưng đừng vì thế mà nghĩ mọi mệnh hệ sau đó xảy đến với y đều phải do bổn lệnh lãnh nhận trách nhiệm. Bằng không, bổn lệnh đành thu lại lời vừa hứa. Ngươi nghĩ sao? Bổn lệnh thừa bản lãnh để nói như thế chứ? Ha ha...

Kim Phụng chỉ còn biết cười gượng, kể cả giọng nói cũng lễ độ van nài :

- Được nghe tôn giá hứa một lời, đối với tiểu bối vẫn đáng tin hơn là hàng vạn lời người khác hứa. Để tỏ lòng cảm kích, tiểu bối xin thành tâm có lời đáp tạ.

Và Kim Phụng buồn buồn nhìn Sầm Phong :

- Ta thật bất lực, đột nhiên trở thành gánh nặng và còn đem hệ lụy đến cho ngươi. Mai hậu nếu có cơ hội, ta nguyện tận lực vì ngươi. Hãy bảo trọng.

Tiểu Xuân cũng đã giải khai huyệt đạo và để Kim Phụng tự do. Vì thế, vừa dứt lời, Kim Phụng lập tức bước đi dù chỉ là những bước thất thểu.

Sầm Phong chợt gọi :

- Ngươi đừng đi vội.

Kim Phụng quay lại, nét mặt như đang chờ đợi điều gì đó :

- Ngươi đổi ý, muốn có ta cùng đi?

Tiểu Xuân như cũng ngại Sầm Phong kêu Kim Phụng lại chỉ để đề xuất điều gì đó nên vội gắt :

- Trong sắp đặt của Lệnh chủ chỉ có ta và ngươi cùng đi. Vì thế...

Sầm Phong ngạo mạn ngắt lời Tiểu Xuân :

- Đó là thỏa thuận đã có giữa ta và Lệnh chủ mụ. Phàm điều gì ta hứa, quyết không hai lời, hoặc ngấm ngầm phát sinh nhị tâm. Mụ thay vì lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, hãy cứ chờ xem sự thể rồi sẽ rõ ta có ý gì. Hừ!

Và cũng ngạo mạn như thế, Sầm Phong ung dung tiến lại gần Kim Phụng :

- Ta đã hứa giải cứu ngươi, may mà vẫn không sai lời. Vì thế, chuyện đưa ngươi cùng đi dĩ nhiên là không thể. Nhưng có chuyện này, ta đoan chắc ngươi sẽ hài lòng.

Kim Phụng ngơ ngác :

- Ngươi muốn ta giúp ngươi chuyện gì, phải không?

Sầm Phong gật đầu và bất ngờ chọc một tay vào bọc áo :

- Đó là chuyện có liên quan đến Bích Linh nhi.

Kim Phụng vỡ lẽ :

- Ngươi muốn ta giữ Bích Linh nhi hộ ngươi? Không được đâu. Một là vị tất Bích Linh nhi chịu xa lìa ngươi. Hai là ngươi sẽ rất cần và Bích Linh nhi sẽ vẫn là vật hộ thân duy nhất của ngươi.

Sầm Phong cười tự phụ :

- Ta đã có vật hộ thân khác, chính là một lời đã hứa của Lệnh chủ Xuyên Vân lệnh. Ngươi bất tất quá lo. Huống hồ ta còn nợ ngươi một lời hứa. Và bây giờ, ta sẽ yên tâm rất nhiều nếu ngươi vì chỉ còn lại một mình nhưng lại có Bích Linh nhi theo bên thân bảo vệ. Đừng khước từ hảo ý của ta. Được chứ?

Hỏi thì hỏi nhưng Sầm Phong ngay khi tìm thấy Bích Linh tiểu xà vẫn quả quyết đưa ra và ân cần căn dặn Kim Phụng :

- Ngươi cứ gọi đúng tên và luôn đối xử nhẹ nhàng với nó, ta quyết chắc nó sẽ lại nhận ngươi là chủ nhân như đã từng thừa nhận ta.

Nhìn thấy Bích Linh tiểu xà, dù nó vẫn cứ ngoan ngoãn nằm khoanh tròn như yên ngủ, nhưng Tiểu Xuân cũng hốt hoảng lùi lại :

- Lệnh chủ!

Sầm Phong nhìn mụ và cười khinh khỉnh :

- Mụ sợ gì chứ? Ta đâu phải hạng tráo trở, vừa hứa lời cùng Lệnh chủ của mụ xong là lập tức trở mặt, tìm cách hại mụ ngay khi có cơ hội? Đừng quá lo như thế.

Thanh âm của nhân vật Lệnh chủ Xuyên Vân lệnh lại vang đến, nhưng lần này tỏ ra nôn nóng, không được thản nhiên như những lần vừa rồi :

- Bổn lệnh cũng không phải hạng tráo trở, nhất là đối với một đứa bé như ngươi. Tuy nhiên, chuyện giữa bọn ngươi nên kết thúc càng sớm càng tốt. Vì nếu bổn lệnh đoán không lầm thì nhân vật khắc kỵ nhất của gã kia ắt chẳng bao lâu nữa cũng xuất hiện quanh đây. Ngươi biết bổn lệnh ám chỉ ai chứ?

Kim Phụng lại tái mặt. Vì thế, đành vội đưa tay nhận lấy Tiểu Xuân, miệng Kim Phụng thì ân cần trìu mến và khẽ gọi :

- Bích Linh nhi, Bích Linh nhi của ta.

Sầm Phong hài lòng vì thấy Bích Linh tiểu xà tuy có dấu hiệu như có chút bất như ý nhưng cuối cùng vẫn để cho Lăng Kim Phụng chuyển qua tay và tha hồ vuốt ve.

Sầm Phong sau đó tự lùi lại và bảo Kim Phụng :

- Tiểu xà đã có tân chủ nhân. Vậy là ta yên tâm, cũng không ngại ngươi đối xử tệ bạc với nó. Hãy đi đi.

Kim Phụng còn vùng vằng chưa đi, chợt nghe giọng Lệnh chủ Xuyên Vân lệnh hối thúc :

- Nếu ngươi còn chần chừ, hãy nhớ, một khi kẻ khắc kỵ của ngươi đến, hậu quả quyết không chỉ xảy đến cho mỗi mình ngươi. Bổn lệnh càng không muốn vì ngươi khiến mọi sắp đặt của bổn lệnh bị chậm trễ. Ngươi còn không mau đi.

Kim Phụng chợt thở hắt ra, chỉ nói gấp với Sầm Phong một câu, sau đó liền quày quả cắm đầu bỏ chạy. Gã nói :

- Ta sẽ luôn nhớ ngươi. Tạm biệt.

Sầm Phong nhìn theo, toan nói gì đó, chợt bị Tiểu Xuân chộp vào người và lôi đi thật nhanh, theo một phương hướng khác với hướng Kim Phụng vừa bỏ chạy.

“Vút!”

Dù thế, Sầm Phong vẫn tìm được cách quay đầu tìm kiếm, hy vọng sẽ lại nhìn thấy hảo bằng hữu vừa chia tay. Nhưng thật bất ngờ, Sầm Phong ngỡ đã hoa mắt, vì dù tìm khắp mọi phương, Sầm Phong vẫn chịu, không thể nào nhìn thấy Kim Phụng đâu nữa. Cứ như Kim Phụng chỉ mới đó đã thăng thiên hoặc độn thổ đi đâu mất. Hoặc giống như là...

Vừa nghĩ đến đây, Sầm Phong liền kêu vang :

- Mụ dừng lại mau. Nếu không do Lệnh chủ của mụ thì ắt hẳn vừa xảy ra điều bất ổn cho bằng hữu của ta. Gã đã bay biến đâu mất rồi, hoặc đã bị kẻ nào bắt mất rồi.

Nhưng Mộ Dung Xuân vẫn băng băng đưa Sầm Phong lướt đi thật nhanh. Mụ còn cười vào tai Sầm Phong :

- Quanh đây chỉ còn ta với ngươi. Đừng cao ngạo bảo ta phải làm thế này thế khác. Bằng không, hạng luôn tráo trở như ta nhất định sẽ không mang đến cho ngươi một điều dễ chịu nào dù nhỏ. Rõ chứ? Hà hà...

Sầm Phong kinh hoảng, len lén nhìn mụ :

- Nếu mụ cố tình quên những thỏa thuận giữa ta và Lệnh chủ của mụ, thì...

“Hự!”

Sầm Phong vụt mất hết tri giác, cũng không thể biết đấy là đã bị Tiểu Xuân bất ngờ điểm vào hôn huyệt, làm cho mê man ngất lịm.

* * * * *

Lúc lai tỉnh, Sầm Phong lập tức kinh ngạc do phát hiện bản thân không những đang ngồi trong lòng một cỗ xa mà vẫn lắc lư dịch chuyển, mà còn vận y phục hoàn toàn khác, vừa sạch sẽ tinh tươm, vừa rất vừa vặn với khổ người như đã được người may đo cẩn thận.

Tương tự, mụ Mộ Dung Xuân đang ngồi ngủ lơ mơ, đối diện Sầm Phong cũng vận y phục thật mới. Đã thế, mụ còn trang điểm phấn son, khiến dung diện mụ trông cũng không có gì dữ dằn, trái lại khá xinh đẹp là khác.

Nghĩ đến điểm trang, Sầm Phong giật mình, vội cho tay mò tìm trong bọc áo.

Chợt Sầm Phong nghe mụ lên tiếng, ngỡ như mơ ngủ :

- Cũng là tôn trọng những thỏa thuận đã có, ngươi yên tâm, ta vẫn giữ nguyên vẹn một vài vật lặt vặt thuộc về ngươi, dù không hiểu ngươi mang theo những vật vô bổ đó với dụng ý gì.

Sầm Phong yên tâm thu tay lại. Vì những vật dụng dùng để thi thố thuật dị dung do lão Thiên Biến Vạn Diện Đoan Mộc Lý ban cho quả thật vẫn còn đang có đủ trong bọc áo Sầm Phong. Và để mụ Mộ Dung Xuân không nghi ngờ, Sầm Phong vờ hỏi :

- Ta cứ ngỡ mụ đang ngủ. Hóa ra mụ vẫn lẻn dò xét ta?

Mụ mở bừng mắt, long sòng sọc nhìn Sầm Phong :

- Từ lúc này trở đi, ta và ngươi là tỷ đệ, đang cùng nhau trên đường quy hồi cố hương, chịu tang ngoại tổ vừa được tin mãn phần yên nghỉ. Nếu ngươi còn nửa lời nhảm nhí, hoặc bất tuân lời sắp đặt vừa rồi của ta, đừng trách ta phải điểm vào á huyệt, thà để ngươi hóa thành kẻ câm, không biết nói còn hơn để lộ hành tung. Rõ chưa?

Sầm Phong giật mình :

- Nhưng mụ...

Mụ trợn mắt :

- Ngươi chóng quên lời ta vừa dặn thế sao? Hử?

Sầm Phong đành miễn cưỡng tuân theo mụ :

- Tỷ nói oang oang như thế, lẽ nào không sợ xa phu nghe? Và như thế có khác gì chính tỷ đã tự để lộ hành tung?

Mụ cười :

- Chúng ta đang đi đến Hồng Ma bảo. Để an toàn ngươi ngỡ Lệnh chủ chỉ sai phái một mình ta cùng đi với ngươi thật sao?

Từ bên ngoài liền có giọng ồm ồm của xa phu vọng vào :

- Thật ra Cửu sứ giả cũng không nên quá lớn tiếng như thế. Hãy thử vén rèm nhìn ra ngoài thì rõ. Vì không lẽ hành tung của chúng ta đã bị lộ?

Mộ Dung Xuân kinh nghi, lập tức xoay nghiêng người và vội nhấc một góc rèm nhìn ra ngoài.

Sầm Phong cũng nhỏm người nhìn theo. Nhưng chưa kịp nhìn thấy gì thì góc rèm đã bị Mộ Dung Xuân hạ xuống thật nhanh và Sầm Phong phát hiện diện mạo mụ đổi sang vẻ đăm chiêu có phần nào hoảng loạn. Mụ còn thì thào, cất giọng nói có lẽ đủ cho xa phu bên ngoài nghe :

- Thất huynh đã bao giờ thấy những nhân vật võ lâm xuất hiện nườm nượp và đông như mắc củi giống thế này bao giờ chưa? Họ đã bắt đầu bộc lộ sự hiện diện từ lúc nào?

Xa phu đáp lại :

- Càng gần Hồng Ma bảo chừng nào sự xuất hiện của họ càng nhiều và càng tỏ ra quá khẩn trương. Thiếu cẩn trọng dĩ nhiên không tốt, nhưng nếu quá cẩn trọng thì có khác nào chúng ta tự cáo giác thân phận. Vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy họ đã chú tâm đến cỗ xe của chúng ta.

Mụ chợt thở ra nhẹ nhõm :

- Đa tạ Thất huynh chỉ giáo nhắc nhở. Có một nhân vật như Thất huynh, luôn điềm tĩnh cùng đi, muội mới thấy Lệnh chủ đã tiên liệu và sắp đặt mọi việc thật chu đáo. Vậy Thấy huynh bảo, chúng ta cứ thế này đi thẳng đến Hồng Ma bảo sao?

Sầm Phong vụt xen lời :

- Đi thẳng đến sao được? Vì đó là hành vi tự sát.

Mụ quắc mắt, lườm dọa Sầm Phong :

- Ta không hỏi ngươi. Huống hồ ngươi chỉ là một đứa trẻ, giả dụ có cần hỏi thì ngươi sẽ chỉ là kẻ cuối cùng ta nghĩ đến.

Giọng xa phu vang lên :

- Cửu sứ giả sao lại nói như vậy? Hãy cứ để y giải thích, vì sao gọi đó là hành vi tự sát?

Sầm Phong bị Mộ Dung Xuân mắng, trong lòng dù bất phục vẫn không dám tự quyền trái ý mụ. Và dù nghe xa phu hỏi, tỏ ý sẵn sàng nghe Sầm Phong giải bày nhưng vì sợ ánh mắt mụ vẫn đang nhìn lườm lườm nên Sầm Phong chỉ còn biết nhún vai và ngậm câm miệng.

Xa phu lại lên tiếng :

- Sao ngươi không đáp lời ta? Cửu sứ giả đã làm ngươi sợ đến chết khiếp thế sao?

Sầm Phong hậm hực bảo :

- Ta không sợ, nhưng cũng cảm thấy không cần thiết đáp lời.

Xa phu lại hỏi vọng vào :

- Sao lại bảo không cần thiết? Hay những gì ngươi hứa với Lệnh chủ chỉ là giả vờ và kỳ thực ngươi vì không có bí đồ nên cứ mong sao hễ không đến được Hồng Ma bảo là càng tốt cho ngươi?

Sầm Phong cười lạt :

- Tôn giá muốn nghe thật sao? Được lắm, vậy ta sẽ nói. Vì thật ra có lẽ ngay cả tôn giá lẫn Cửu sứ giả ắt đã tự rõ không thể cứ thế này đi thẳng đến Hồng Ma bảo. Nhưng dù biết, Cửu sứ giả vẫn vờ vĩnh hỏi tôn giá. Ta thật không hiểu Cửu sứ giả làm như thế là có ẩn ý gì. Trừ phi giữa tôn giá và Cửu sứ giả vì còn có nhiều uẩn khúc, chỉ nhị vị mới hiểu nhau, nên Cửu sứ giả mới giả vờ làm ra vẻ ngờ nghệch, mỗi một chuyện dễ hiểu như thế cũng phải lên tiếng hỏi tôn giá. Ta nói như thế đúng chứ, Mộ Dung Xuân tỷ?

Mụ bối rối :

- Sao ngươi dám bảo ta giả vờ? Ta cần hỏi vì không thể tự định đoạt. Đó là ta hỏi thật chứ không hề giả vờ như ngươi vừa đoán bừa.

Giọng của xa phu chợt vang vào lạnh tanh :

- Đủ rồi. Lời y nói là sự thật. Cửu sứ giả hãy thôi thái độ vì nghĩ y là một đứa bé, chưa biết gì, nên cứ cả tiếng mắng át y. Vả lại, chính Thôi Phi Hoàn này cũng biết lời nói của Cửu sứ giả hỏi chỉ là giả vờ. Cửu sứ giả có muốn phủ nhận cũng không được.

Mụ lúng túng :

- Thất huynh!

Xa phu càng thêm gay gắt :

- Hãy họ Thôi mỗ là Thất sứ giả như mọi người. Điều này Thôi mỗ đã nói nhiều lần, há lẽ Cửu sứ giả dù đã nghe được vẫn khăng khăng không đáp ứng?

Mụ thở ra đầy thất vọng :

- Nhưng với muội thì khác. Không lẽ những gì muội vẫn luôn nghĩ trong thâm tâm, Thất huynh muốn tự miệng muội nói rõ ra mới chịu hiểu hay sao?

Xa phu đáp lại bằng giọng thật xa vắng :

- Thôi mỗ không có biệt tài đọc ý nghĩ người khác. Đồng thời, cũng xin nói thật, Thôi mỗ càng không muốn biết những gì Cửu sứ giả đang nghĩ trong lòng.

Và bất chợt, giọng của xa phu vụt thay đổi nói thật lễ độ, chính là lời dành cho Mộ Dung Xuân cùng Sầm Phong :

- Đường về Khai Phong vẫn còn xa, tiểu nhân vừa nhìn thấy một phạn điếm. Chợt nhớ đã đến lúc dùng bữa. Tiểu thư và công tử thiếu gia lệnh đệ có muốn tiểu nhân dừng lại không?

Mụ Mộ Dung Xuân cũng thay đổi thái độ :

- Đường càng xa thì chúng ta càng phải gắng sức kiêm trình. Xa phu lão huynh nếu không thật đói xin hãy cố chịu đựng. Chúng ta cứ đi thêm một lúc nữa hãy liệu tính.

Nhưng Sầm Phong lại đang rất đói, không hiểu đã hôn mê bao lâu trước khi tỉnh lại và thấy đang cùng mụ trong lòng một cỗ xe như thế này. Sầm Phong liền nhăn nhó :

- Đệ đói lắm. Tỷ không cho ăn, e đệ không chịu đựng được lâu hơn.

Mụ quắc mắt, tỏ ý không hài lòng. Chợt có tiếng xa phu Thôi Phi Hoàn vọng vào tán đồng chủ ý của Sầm Phong :

- Địa hình quanh đây tiểu nhân khá thông tuệ. Nếu tiểu thư không định dừng lại một lúc để dùng bữa, e một hai trăm dặm kế tiếp có muốn tìm cũng không mong thấy, dù chỉ là một tiểu phạn điếm. Tiểu thư nên chiều ý công tử gia thì hơn.

Mụ nhè nhẹ gật đầu :

- Như vậy cũng được. Xin phiền lão huynh dừng lại cho.

Cỗ xa mã từ từ dừng lại. Và trước lúc bước xuống, Sầm Phong chợt nghe mụ thì thào căn dặn :

- Mọi hành vi của chúng ta kể từ lúc này trở đi nhất nhất đều phải tuân theo mọi chủ trương của Thất sứ giả. Ngươi hãy liệu đấy mà hành động, đừng bao giờ tỏ ra tùy tiện. Nhớ chưa?

Sầm Phong gật đầu và vì bất phục mụ nên cố ý nói cho mụ nghe :

- Thì việc dừng lại này, đệ đoán, là chủ ý của Thất sứ giả muốn như thế. Nếu không, việc gì Thất sứ giả hỏi và còn nói rất rõ là đã đến lúc dừng bữa? Chỉ có tỷ không nhận ra thôi.

Mộ Dung Xuân ngẩn người và có lẽ nhờ đó mới hiểu Sầm Phong nhận định như thế, hoàn toàn đúng. Nhưng vì không muốn thừa nhận, càng không muốn khen Sầm Phong chỉ là một đứa bé, mụ vờ cau mặt lầu bầu :

- Ai bảo ta không nhận ra? Mà thôi, đã đến thì cứ vào, cũng mong ngươi luôn nhớ những gì ta vừa căn dặn đấy. Đi nào.

Chỉ có Mộ Dung Xuân đi cùng Sầm Phong. Đến khi phát hiện Mộ Dung Xuân cố tình chọn một bàn nhỏ, chỉ dành cho hai người, Sầm Phong ngạc nhiên, tìm cách khẽ hỏi mụ :

- Vì sao tỷ biết chắc chỉ có hai tỷ đệ chúng ta cùng ăn? Vạn nhất có thêm người thứ ba thì sao?

Mụ đảo mắt nhìn quanh, vừa cười vừa tỏ ra vô sự, vừa rít qua kẽ răng chỉ đủ cho Sầm Phong nghe :

- Ngươi không chỉ tò mò mà còn hỏi những câu quá thừa nữa. Thế ngươi không nghĩ, nếu có thêm xa phu cùng ngồi ăn, mọi người xung quanh đây chẳng nghi kỵ sao?

Sầm Phong gật đầu vỡ lẽ :

- Thế xa phu sẽ ăn lúc nào, ở đâu?

Mụ chợt rít :

- Đủ rồi. Xung quanh đa phần đều là cao thủ võ lâm cả đấy. Ngươi hỏi mãi sẽ bị lộ hành tung đấy. Huống hồ theo ta, chuyện vào phạn điếm để ăn chỉ là cái cớ. Kỳ thực hắn có chủ ý của hắn, ngươi không biết được đâu.

Một tiểu nhị tiến đến hỏi :

- Tiểu thư và công tử chỉ dùng cơm? Xin hỏi, chay hay mặn?

Sầm Phong toan lên tiếng thì bắt gặp ánh mắt lườm của mụ ngăn lại. Đó là lúc mụ cười cười, nói với tiểu nhị :

- Bọn ta chỉ quen dùng chay. Nếu không phiền, mong tiểu nhị ca nhanh lên cho.

Tiểu nhị vừa đi, Sầm Phong liền nhăn nhó :

- Sao phải dùng chay?

Mụ lại đảo mắt nhìn quanh :

- Hôm nay là ngày rằm. Có dùng chay mới khiến mọi người nghĩ chúng ta vừa là dân dã vừa có thể đang trên đường lễ phật. Nhưng ngươi đừng hỏi gì nữa, đã có người để ý đến chúng ta rồi đấy.

Mụ có võ công, thậm chí khá cao minh, thảo nào nhận định của mụ lần này tỏ ra thật xác đáng. Vì lập tức Sầm Phong bắt gặp, ở một góc xa xa chợt có một thực khách đứng lên và bỏ đi rất vội.

Nhận ra y phục của nhân vật đó, mặt của Sầm Phong cứ tái đi.

Mụ nhìn thấy liền hỏi :

- Ngươi vừa phát hiện điều gì?

Sầm Phong thì thào :

- Nhân vật vừa bỏ đi, tỷ thấy, có phải vẫn quen đi chân trần?

Mụ cau mày, ngẫm nghĩ, đoạn gặng hỏi :

- Sao ngươi đoan chắc? Ta thấy chân y có mang giày đấy chứ?

Sầm Phong nhẹ lắc đầu :

- Tuy là có nhưng đôi giày quá mới, huống hồ cách đi của nhân vật nọ có vẻ lúng túng ngượng ngập thế nào ấy, vì thế đệ hồ nghi, nghĩ y chưa quen với việc đi giày.

Mụ càng thêm trầm ngâm :

- Xem nào, người vừa rồi tuy vận tăng bào, tóc cũng cạo sạch, dĩ nhiên là đệ tử Phật môn, dù chưa thể nói đích xác là chùa miễu nào thu nạp, nhưng theo ngươi lại không quen đi giày, nghĩa là chỉ từng đi chân trần, ý ngươi muốn nói là người của Thiên Long tự?

Sầm Phong nhăn nhó thật thảm :

- Thiên Long tự gần đây đã có những hai đệ tử vong mạng vì đệ. Nếu nhân vật vừa rồi lại đúng là người của tự Thiên Long, không phải họ đang tìm đệ sao?

Mụ chợt rít :

- Đừng tỏ ra quá hãi sợ như thế. Tiểu nhị sắp đưa thức ăn đến, ngươi phải mau trấn tĩnh lại thì hơn.

Nghe vậy, Sầm Phong chỉ còn cách vờ cúi gầm đầu, cũng vừa lúc tiểu nhị khi nãy đưa mâm thức ăn đến thật.

Chờ tiểu nhị bỏ đi, Sầm Phong mới dám ngẩng mặt lên, vừa vặn nghe Mộ Dung Xuân thì thào căn dặn :

- Ăn nhanh lên rồi đi. Vì tuy chưa tin lắm hành tung đã bị phát hiện, nhất là do người của Thiên Long tự, nhưng ta nghĩ, thà cẩn tắc để được vô ưu vẫn hơn. Vì nơi này quả nhiên không nên dừng lại.

Bị nỗi sợ hãi về Thiên Long tự ám ảnh, Sầm Phong cơ hồ hết biết đói. Chỉ ăn chiếu lệ và đa phần thời gian là trầm mặc suy tư. Mộ Dung Xuân cũng vậy.

Có lẽ vì thế, đến như Mộ Dung Xuân là cao thủ vẫn không kịp phát hiện diễn biến xảy ra, chỉ khi nghe mọi người trong phạn điếm càng lúc càng lao nhao, kiểu ong bầy vỡ tổ, mụ nhận thức sự thể thì đã quá muộn. Và Sầm Phong chỉ nghe mụ kịp dặn, trong khi đó đã có nhiều thực khách cứ vội vã ly khai :

- Ngươi đừng tỏ thái độ gì. Nếu có, cứ trông theo ta mà thực hiện.

Đó là lúc có một bóng người cao gầy xuất hiện và dừng chân cạnh bàn cả hai.

Sầm Phong ngẩng mặt trông lên, để rồi chạm ngay vào đôi mắt nhìn nghiêm khắc phát ra từ một khuôn mặt khắc khổ, ngự trị ngay trên dáng người cao gầy vừa cố tình dừng chân sát bên bàn.

Cũng ngẩng mặt nhìn như Sầm Phong, mụ Mộ Dung Xuân vì trầm tĩnh hơn nên ung dung cất giọng ngây ngô hỏi :

- Lão hòa thượng ắt muốn hóa duyên? Tiểu nữ chỉ mang theo một ít ngân lượng đủ chi dụng, ăn uống thì luôn đạm bạc như thế này. Hay là, nếu không cảm thấy bất tiện, xin thỉnh lão hòa thượng cùng dùng bữa với bọn tiểu nữ?

Cách xưng hô của Mộ Dung Xuân thật hợp lẽ vì nhân vật có ánh mắt nhìn nghiêm khắc và khuôn mặt thật khắc khổ đích thực là một lão tăng với dáng cao gầy và khoác tăng bào màu ngà. Duy có điều đôi chân của lão tăng lại để trần, không giày dép, cho dù đang lặn lội chỗ trần tục để hóa duyên nếu quả lão tăng đang cần hóa duyên như Mộ Dung Xuân vừa bảo.

Thế nhưng, đáp lại câu hỏi ngây ngô và rất thật của Mộ Dung Xuân, lão tăng lại gay gắt hỏi bật ngay một nghi vấn, đủ làm Sầm Phong chết điếng tận đáy lòng :

- Bần tăng từ Thiên Long tự đến, chỉ mong được nữ thí chủ chỉ giáo một điều, sau đó sẽ đi ngay, quyết không làm phiền nữ thí chủ lâu hơn. Đấy là tiểu thí chủ đang ngồi đây phải hay không phải có tính danh là Sầm Phong?

Sầm Phong nhờ đang chết lặng nên may thay không hề có cử chỉ gì khác lạ ngoài khuôn mặt cứ tái mét không sao che giấu được.

Mộ Dung Xuân chợt nhoẻn cười, vẻ tươi tỉnh của mụ làm Sầm Phong thán phục, nhất là lúc nghe mụ bảo :

- Lão hòa thượng định tìm người? Tiếc thay đây là xá đệ. Tiểu nữ ở họ Mộ Dung, dĩ nhiên xá đệ không thể ở họ Sầm.

Lão tăng bắn xạ tia mắt nghiêm khắc nhìn ngay vào Sầm Phong :

- Tiểu thí chủ hãy tự mình minh định, bản thân không hề ở họ Sầm, được không?

Sầm Phong nhờ có cơ hội trấn tĩnh nên quả quyết đáp :

- Tiểu bối đâu ngại nhận nếu quả thật có thể nói chắc bản thân ở họ Sầm?

Lão tăng sa sầm nét mặt :

- Chỉ cần đáp có hoặc không là đủ. Thế nào? Không lẽ tiểu thí chủ không thể minh định chỉ mỗi một điều dễ như thế?

Sầm Phong bối rối, chưa biết đáp thế nào, chợt nghe Mộ Dung Xuân gần như cố tình lên tiếng cật vấn :

- Lão hòa thượng chỉ hỏi một câu rồi đi ngay. Vậy tại sao không chỉ một mình tiểu nữ đã đáp lời, mà đến cả xá đệ cũng hồi đáp tương tự, nhưng lão hòa thượng vẫn trùng trình chưa đi, lại còn như cố ý gây khó dễ cho tỷ đệ bọn tiểu nữ?

Lão tăng thở dài và lên tiếng với vẻ mặt áy náy lẫn bối rối :

- Bổn tự Thiên Long gần đây thật vô phúc, đã có hai đệ tử vong mạng. Nói thật ra, bổn tự ngay sau đó dĩ nhiên có tiến hành dò xét thực hư, nhờ vậy mới hiểu cái chết của chúng đều là lỗi do chúng. Huống hồ từ trước nữa, cũng chúng đã từng gây nhiều hành vi thương thiên bại lý, khiến bần tăng mấy lần toan xử phạt nhưng chưa kịp thực hiện.

Bây giờ sự thể đã thế này, nếu không thể gặp Sầm Phong, chí ít cũng để cảm kích vì đã giúp bần tăng khỏi phải bẩn tay trừng trị nghịch đồ, lòng dạ bần tăng sau này đâu dễ được yên.

Lời nói chân tình vừa nghe khiến Sầm Phong nhẹ nhõm, như trút cả gánh nặng ngàn cân :

- Kỳ thực thì...

Ánh mắt hung dữ của Mộ Dung Xuân ngay lập tức xạ nhìn Sầm Phong. Và khi chạm ánh mắt này, Sầm Phong chừng như tắc nghẹn, không lời nào nữa có thể thốt ra.

Cũng lúc đó, đôi mắt nghiêm khắc của lão tăng đã bật thoát ra những tia hung quang. Đồng thời gương mặt khắc khổ của lão tăng chợt biến dạng, hóa thành gương mặt lạnh như hóa đá, với một bên miệng bỗng nhếch lên tạo ra nụ cười cũng thật lạnh lùng. Một tay lão tăng bất chợt vươn thật nhanh về phía Sầm Phong :

- Ngươi đích thực là Sầm Phong, hung thủ đã gây thảm tử cho những hai đệ tử ta?

“Vù...”

Sầm Phong kinh hoàng và hầu như không có phản ứng nào, ngoài việc đôi chân đã tự ý đứng bật dậy. Nhưng vì bị vướng vào cạnh bàn nên Sầm Phong đứng không xong và ngồi trở lại thì đã không kịp.

May sao sẵn có Mộ Dung Xuân hiện diện cạnh đó. Hữu thủ mụ cũng kịp bật ra, thần tốc quật chếch một lực đạo vừa mạnh vừa gần, tấn công bất ngờ vào lão tăng :

- Ai là hung thủ sát hại những đệ tử của lão? Chớ quá hồ đồ như thế. Đỡ!

“Ào...”

Lão tăng dù bị Mộ Dung Xuân xuất thủ tập kích những vẫn không vì thế mà ngưng thái độ uy hiếp Sầm Phong. Và để đối phó Mộ Dung Xuân, lão tăng hất cao cánh tay còn lại, xòe bàn tay tạo thành chưởng, vỗ chính diện một kình vào lực đạo đã do Mộ Dung Xuân xuất thủ :

- Quả nhiên là cao thủ, cho dù đã giả vờ hóa trang như hạng thường nhân. Nhưng lúc này kể cả ngươi cũng bộc lộ thân phận, dĩ nhiên không phải hạng tầm thường. Để xem ngươi được bao nhiêu thân thủ? Đỡ!

“Ầm!

Tiếng chạm kình dù vang lên vẫn không làm động tác còn lại của lão tăng bị gián đoạn. Trái lại, lão tăng vừa đối phó Mộ Dung Xuân xong thì tay còn lại của lão cũng sắp sửa chộp giữ được vào Sầm Phong. Nhưng Sầm Phong vẫn gặp may. Do lực tác động vừa được song phương chạm chiêu với nhau tạo ra, khiến cả chiếc bàn bị dịch dời, chợt nhếch thêm về phía Sầm Phong. Và vì đang lỡ đứng lỡ ngồi, do chân bị vướng vào cạnh bàn, việc chiếc bàn bỗng nhích lại sát hơn làm cho Sầm Phong đã vướng càng thêm vướng. Thế là huỵch một tiếng, Sầm Phong bị ngã bật ra phía hậu, lọt khỏi chỗ đang ngồi, nằm chơ vơ giữa nền đất bẩn của phạn điếm. Chính diễn biến ngoài ý muốn đó đã vô tình làm cho cái chộp của lão tăng bất thành.

Lão tăng phát nộ, lập tức chồm với người theo, vẫn quyết liệt thu thập và bắt giữ Sầm Phong :

- Hãy theo ta đi đến Thiên Long tự nhận hậu quả từ những gì ngươi đã gây ra. Hừ!


“Vù...”

Lúc này sẽ chẳng còn gì ngăn cản ý đồ của lão tăng. Sầm Phong tự hiểu điều đó vì nhìn thấy Mộ Dung Xuân sau loạt chạm kình mới rồi đã bị chấn lùi, nên bây giờ, với khoảng cách xa hơn so với lão tăng. Mộ Dung Xuân dù muốn ra tay giải nguy cho Sầm Phong cũng không kịp thực hiện.

Đang lúc Sầm Phong sợ hãi và còn tự minh bạch nếu để lọt vào tay lão tăng thì những gì đang chờ đón phía trước sẽ chỉ là những điều thảm khốc khó lường.

Chợt có một giọng ồm ồm bật quát lên rất bất ngờ nhưng là giọng đã quen tai Sầm Phong và chủ ý là đối phó lão tăng :

- Lão đại sư Thiên Long sao nhẫn tâm xuất thủ với một tiểu oa nhi chẳng biết võ công? Khiến Thôi mỗ dù là kẻ bàng quang cũng bất bình xin dừng tay cho.

“Ầm!”

Tiếng chạm kình mang theo chấn lực, làm cánh tay đang chộp đến của lão tăng bị khựng lại, mất cơ hội đắc thủ Sầm Phong vào tay lần thứ hai.

Sầm Phong thoát nạn, vội lồm cồm nhỏm dậy và lần đầu tiên nhìn thấy nhân dạng của nhân vật vừa tự nhận ở họ Thôi với toàn thân y phục trông như một xa phu chính hiệu.

Sầm Phong toan mở miệng nói lời đáp tạ xa phu Thôi Phi Hoàn, chính là Thất sứ giả Xuyên Vân lệnh cũng có phận hành bảo vệ Sầm Phong như Mộ Dung Xuân.

Chợt nghe lão tăng bật cười cuồng nộ :

- Ngươi, Thôi Phi Hoàn, từng vang danh với Thiết Kiếm nhất chiêu đả Song Hồ ba năm trước ở Ngũ Đài Sơn? Nhưng dù thế, ha ha... so về bản lãnh, bần tăng thành thật khuyên ngươi chớ xen vào những chuyện không liên quan đến ngươi. Nhưng bằng vẫn cố chấp, đừng trách bần tăng hạ thủ chẳng lưu tình. Ha ha...

Thôi Phi Hoàn có gương mặt chữ điền đầy chính khí. Và vì có niên kỷ xấp xỉ tam tuần nên Thôi Phi Hoàn vừa ung dung đáp lời lão tăng vừa ngang nghiên đưa tay giúp Sầm Phong đứng lên :

- Thôi mỗ dĩ nhiên sẽ không xen vào nếu được lão đại sư hạ cố cho biết tiểu huynh đệ đây đã đắc tội thế nào với quý tự Thiên Long?

Lão tăng bắn xạ những tia mắt nhìn toát lộ hung quang, lời đáp cũng tỏ ra cay độc và tự phụ :

- Muốn ta đáp lời cũng dễ thôi. Nhưng thoạt tiên ta khuyên ngươi hãy thử nhìn xung quanh. Tại sao tất cả đều lảng xa ngay khi thấy ta hiện diện? Còn ngươi, không những không có thái độ như họ, mà còn không biết tự lượng sức, dám lên tiếng chất vấn ta? Ngươi liệu có tư cách đó chăng?

Sầm Phong vừa nghe vội đưa mắt nhìn thử xung quanh, và thật sự lấy làm lạ khi phát hiện ở bên trong phạn điếm hãy còn khá nhiều thực khách. Đa phần đều là những nhân vật võ lâm. Nhưng không hiểu sao tất cả đều tìm chỗ đứng nép thật xa và tuy đang háo hức nhìn, chờ đợi diễn biến xảy ra nhưng ai nấy đều lấm la lấm lét.

Không một lần dám nhìn thẳng vào lão tăng.

Thôi Phi Hoàn có lẽ cũng đã nhìn và nhận biết tương tự nên bật đáp :

- Họ lảng xa vì đã biết uy danh của Thiên Long tự lợi hại như thế nào. Thôi mỗ cũng biết. Tuy vậy, nếu vì khiếp nhược và cứ đưa mắt làm ngơ trước hành vi bất chấp đạo lý của quý tự, thử hỏi trên giang hồ làm gì còn công đạo?

Lời nói đầy khí phách của Thôi Phi Hoàn vừa dứt, Mộ Dung Xuân liền nhân đó nói phụ họa theo và dĩ nhiên mụ phải giả vờ như đây là lần đầu hội diện cùng Thôi Phi Hoàn. Mụ bảo :

- Đa tạ Thôi nhân huynh đã có lòng trợ giúp. Và kỳ thực, tỷ đệ tiểu nữ cho đến lúc này vẫn chưa hiểu đã đắc tội thế nào khiến Thiên Long tự vừa thấy mặt đã đằng đằng sát khí xuất thủ nặng tay.

Lão tăng cười lạnh, mắt lườm lườm nhìn mỗi một mình Thôi Phi Hoàn :

- Ngươi vẫn khăng khăng quyết nhúng tay vào chuyện này?

Thôi Phi Hoàn không nao núng, cứ ung dung gật đầu bảo :

- Chỉ cần lão đại sư ban cho một lời minh bạch, chứng tỏ tiểu huynh đệ đây quả thật đã đắc tội và khó lòng được quý tự Thiên Long dung tha, Thôi mỗ sẽ lập tức bỏ đi, quyết không can dự vào chuyện này nữa.

Lão tăng cười khằng khạch :

- Chỉ sợ lúc đó đến lượt ta cũng không thể để ngươi bình yên bỏ đi. Còn về điều ngươi muốn biết, dễ thôi. Đệ tử ta, hai nhân mạng đã vì tiểu oa nhi Sầm Phong nên thảm tử. Ngươi minh bạch rồi chứ?

Thôi Phi Hoàn cau mặt :

- Lão đại sư đã tận mắt mục kích?

Lão tăng sa sầm nét mặt :

- Nếu mục kích, tiểu oa nhi kia liệu còn toàn mạng đến lúc này sao? Ngươi đừng xem thường ta như thế.

Thôi Phi Hoàn mỉm cười :

- Thôi mỗ tuyệt đối không xem thường lão đại sư. Duy có điều, nếu không tận tường mục kích thì lão đại sư dựa vào đâu đề quyết chính tiểu huynh đệ đây là hung thủ?

Lão tăng toan đáp, chợt từ ngoài phạn điếm có một tiểu sa di hăm hở bước vào.

Lão tăng nhướng mắt hỏi tiểu sa di :

- Lại có tin gì sao, Tuệ Đăng?

Tiểu sa di vẫn vội bước đến, đầu thì gật và sau đó nhanh nhẹn thì thầm vào tai lão tăng mấy câu.

Nghe xong, lão tăng đột nhiên nở nụ cười thú vị, vừa ra lệnh cho tiểu sa di Tuệ Đăng vừa liếc nhìn lần lượt Thôi Phi Hoàn, Mộ Dung Xuân và Sầm Phong. Lão tăng bảo :

- Tốt lắm! Ngươi hãy mau truyền lệnh của ta, phong tỏa toàn bộ phạn điếm, nội bất xuất ngoại bất nhập. Kẻ nào bất tuân, giết.

Những nhân vật võ lâm trong phạn điếm, do cố tình lưu lại để xem vì háo kỳ, nay nghe lão tăng phát lệnh như thế, tất cả đều nhốn nháo bất an.

Lão tăng bật cười và nhìn quanh :

- Bọn ngươi yên tâm. Chỉ cần bọn ngươi tự lượng sức, cứ ngoan ngoãn đứng im đó cho đến khi tàn cuộc, ta hứa sau đó sẽ không gây bất kỳ khó khăn gì cho bọn ngươi. Miễn đừng tự vọng động, khiến Thiên Long tự khó thể dung tha. Ha ha...

Tiểu sa di Tuệ Đăng đã bỏ đi, vô tình lưu lại cho Sầm Phong thêm nhiều nỗi bất an chồng chất. Và cảm nhận của đối phương hóa thành sự thật lúc chợt nghe lão tăng bất ngờ vạch rõ chân tướng mọi việc :

- Thôi Phi Hoàn ngươi vẫn muốn biết vì sao ta dám có lời đề quyết? Ha ha... hai đệ tử vô dụng của ta đã vong mạng bởi tử trạng đúng là do độc xà gây ra. Ta đã đối mặt với người của Vạn Xà giáo. Và nếu không có người điềm chỉ, ắt hẳn ta vẫn nghĩ Vạn Xà giáo chính là hung thủ. May sao điều đó đã không xảy ra. Trái lại, ta được biết về Bích Linh tiểu xà từng là độc vật hộ mệnh của tiểu oa nhi Sầm Phong. Hãy nói đi, ta đòi nợ máu cho hai đệ tử ta là hợp hay không hợp công đạo? Ha ha...

Sầm Phong tái mặt.

Mộ Dung Xuân cũng thế, cho dù vẫn cố lớn tiếng phản bác :

- Vậy lão cứ đi tìm Sầm Phong hỏi tội, thay vì gây khó dễ cho tỷ đệ ta chính thật ở họ Mộ Dung.

Lão tăng nhếch môi cười lạt, mắt lại liếc nhìn Thôi Phi Hoàn :

- Rồi sẽ rõ tiểu oa nhi có đúng là Sầm Phong hay không. Thôi Phi Hoàn ngươi nghĩ sao khi có người đề quyết cỗ xa mã do ngươi làm xa phu chính là phương tiện để đưa hai kẻ nghi vấn kia đến đây? Ta còn nghe biết, tiểu oa nhi họ Sầm là người duy nhất có cất giữ bí đồ Hồng Ma bảo. Vì thế, sẽ không lấy gì làm lạ nếu nghĩ rằng họ Thôi ngươi kể cả tiện nhân Mộ Dung Xuân kia, lần này đưa tiểu oa nhi Sầm Phong đến đây vì tuân lệnh tiến vào Hồng Ma bảo. Hai ngươi là đồng bọn của nhau, đúng không? Nếu vậy, phạn điếm này dĩ nhiên sẽ là mồ chôn của cả hai ngươi. Ha ha...

Bằng vào những lời nói xác đáng chẳng cần ai giải thích, Sầm Phong cũng rõ vì sao lão tăng cười đắc ý như thế.

Thôi Phi Hoàn biến sắc và thật nhanh, đã lao đến để nhấc Sầm Phong đặt lên lưng :

- Hành tung của chúng ta đã bị lộ, Cửu sứ giả hãy mau mở huyết lộ đào tẩu.

Nhưng lão tăng cũng nhanh không kém. Một đạo chưởng kình của lão tăng liền xuất hiện, ngăn cả ngay mọi ý đồ của Thôi Phi Hoàn :

- Trước mặt ta, liệu Thôi Phi Hoàn ngươi có bản lãnh đào tẩu chăng?

“Vù...”

Thôi Phi Hoàn vậy là không còn cơ hội tiếp cận Sầm Phong, vì phải xuất thủ đối đầu cùng lão tăng Thiên Long tự :

- Nhưng lão muốn ngăn cản ta cũng không dễ. Xem chiêu!

“Ào...”

Mộ Dung Xuân không bỏ lỡ cơ hội, lập tức lạng người về phía Sầm Phong, chộp vào tay và lôi đi :

- Chạy mau!

Đó là lúc tiếng chạm kình giữa lão tăng Thiên Long tự và Thôi Phi Hoàn vang lên chấn động. Và vì chiếm thượng phong nên chỉ thoáng mắt, lão tăng nhờ khinh thân pháp ảo diẹu bỗng xuất hiện ngáng đường Mộ Dung Xuân. Lão tung một chiêu đầy uy :

- Ngươi muốn chạy thì hãy lưu mạng lại! Đỡ!

“Vù...”

Mộ Dung Xuân khiếp đảm, chỉ còn mỗi một cách là xô Sầm Phong ngã qua một bên, phần bản thân thì lạng tránh về bên còn lại, hy vọng sẽ thoát chưởng kình của lão tăng kịp lúc.

Sầm Phong vừa ngã rời khỏi tay Mộ Dung Xuân, chợt bị một bàn tay của ai đó chộp giữ. Và khi Sầm Phong có cảm nhận bị nhân vật bí ẩn lôi kéo đi, chợt có tiếng cũng của lão tăng gầm lên kinh động :

- Hạng vô dụng như Nhị Quái Hoàng Hà bọn ngươi cũng có tư cách xen vào dự phần sao? Ta sẽ cho cả các ngươi cùng chết! Trúng!

Lập tức có hai tia kình cực mỏng được lão tăng cùng lúc vẫy xạ về phía Sầm Phong.

“Viu...”

Nhân vật đang lôi kéo Sầm Phong chợt phát hoảng kêu thất thanh :

- Thiên Long chỉ pháp! Ối... ối...

Và cạnh Sầm Phong lập tức vang lên hai tiếng chạm kình giòn tan.

“Bung! Bung!”

Cũng lúc đó cạnh chân Sầm Phong liền xuất hiện hai thi thể đồng loạt ngã vật xuống, ngũ quan của cả hai đều đầm đìa máu huyết do bị xuyên thủng lỗ chỗ ắt là do Thiên Long chỉ pháp của lão tăng gây ra.

“Huỵch, huỵch!”

Sầm Phong nhờ thế không còn bị ai bắt giữ, đồng thời vì có cơ hội nhìn lượt quanh nên phát hiện những nhân vật võ lâm còn lưu lại trong phạn điếm đều mang vẻ mặt khiếp đảm.

Họ đã bị uy lực của Thiên Long chỉ pháp hớp hết thần hồn. Điều đó chứng tỏ bản lãnh của lão tăng Thiên Long tự ngay lúc này và tại đây là độc tôn vô nhị. Cái chết của Nhị Quái Hoàng Hà vì xảy ra quá nhanh nên chính là gương sống động cho bọn họ, chẳng một ai còn dám mơ mộng viễn vông, nghĩ đến chuyện thừa cơ hội bắt giữ Sầm Phong để chiếm đoạt bí đồ Hồng Ma bảo.

Bỗng có một tiếng xé gió cực ngắn vang lên. Và sau một tiếng phập trầm đục, giữa nền đất bẩn của phạn điếm không rõ từ lúc nào bỗng hiệu hữu một mũi lệnh tiễn vô tri vô giác.

Nhưng Thôi Phi Hoàn đã kịp lên tiếng thừa nhận, cũng là phương cách giải thích rõ uy lực đứng đằng sau mũi lệnh tiễn vô tri vô giác đó :

- Xuyên Vân lệnh đã xuất hiện. Bất luận ai nếu dám chường mặt đối đầu, hãy cân nhắc và liệu trước mọi hậu quả ắt sẽ xảy đến.

Lần đầu tiên Sầm Phong nhìn thấy lão tăng rúng động. Lão tăng giương mắt nhìn chăm chú vào mũi tiễn Xuyên Vân lệnh, miệng thì cất giọng hồ nghi :

- Thôi Phi Hoàn ngươi và tiện nhân Mộ Dung Xuân đều là Xuyên Vân lệnh sứ giả?

Mộ Dung Xuân cười đắc ý :

- Thế lão nghĩ, nếu không có hậu thuẫn, bọn ta dám dấn thân vào một nơi đang trở thành long đàm hổ huyệt như thế này sao? Xuyên Vân lệnh đã tái thế, liệu Thiên Long tự của lão đủ tư cách đối đầu chăng? Ha ha...

Thôi Phi Hoàn tiến dần về phía Sầm Phong, mắt thì dò xét nhìn từng động thái của lão tăng Thiên Long tự :

- Đích thực bọn Thôi mỗ đang hành sự vì Xuyên Vân lệnh. Lão đại sư nếu bất phục, sau này sẽ có người của bổn lệnh đích thân tìm đến Thiên Long tự để có một phó giao minh bạch. Riêng lúc này, mong lão đại sư thể tất, đừng tiếp tục gây khó dễ nữa.

Lão tăng liền chuyển mục quang từ Xuyên Vân lệnh tiễn sang Thôi Phi Hoàn :

- Ngươi muốn thuyết phục ta bỏ qua mối huyết thù của hai đệ tử đắc ý?

Thôi Phi Hoàn cảnh giác gật đầu :

- Chỉ là vạn bất đắc dĩ. Mong lão đại sư...

Thôi Phi Hoàn còn đang nói chưa dứt lời, chợt phát hiện lão tăng đã ngang nhiên lướt đến, lấy tay chộp vào mũi tiễn lệnh Xuyên Vân.

Thôi Phi Hoàn biến sắc :

- Lão đại sư muốn chết?

Vừa quát như thế, Thôi Phi Hoàn vừa kéo Sầm Phong cùng lùi xa.

Và động thái này của họ Thôi khiến Sầm Phong hiểu ngay nguyên nhân vì sao.

Đồng thời Sầm Phong cũng nhớ đến lần Mộ Dung Xuân chính là nhờ mũi lệnh tiễn Xuyên Vân nên chạy thoát Tiền Giả Kim, Đường chủ Ngoại Vi đường Vạn Xà giáo.

Trong mũi lệnh tiễn Xuyên Vân có chất chứa hỏa dược, sẽ phát nổ nếu có người to gan chạm vào và bị chủ nhân của mũi lệnh tiễn kích hoạt cho phát nổ.

Thôi Phi Hoàn đang thực hiện điều đó.

Nhưng lão tăng ngay khi nghe Thôi Phi Hoàn bật quát, đã bất ngờ vung tay, ném mũi lệnh tiễn Xuyên Vân về phía Thôi Phi Hoàn :

- Ta muốn chết hay là Thôi Phi Hoàn ngươi? Xem đây!

“Vù...”

Vì đuợc Thôi Phi Hoàn bằng thủ pháp thần bí kích hoạt nên đây là lúc mũi lệnh tiễn Xuyên Vân phát nổ.

“Bum...”

Tiếng nổ lập tức làm cho phát tỏa một quầng hắc vụ mù mịt, vây kín lấy Thôi Phi Hoàn và Sầm Phong.

Giữa lúc đó Sầm Phong nghe tiếng Mộ Dung Xuân kêu thất thanh :

- Thất huynh cẩn trọng. Lão trọc già vẫn liều lĩnh đang lao vào Thất huynh đấy!

Do bị quầng hắc vụ dày đặc che kín nên Sầm Phong không nhìn thấy gì, chỉ biết rằng bản thân vừa có một người thò tay chộp vào và sau đó y bị đưa đi thật nhanh.

“Vù...”

Cũng lúc đó có tiếng Thôi Phi Hoàn gầm vang nhưng chỉ là tiếng xuất phát từ chỗ nào đó giữa quầng hắc vụ và ở phía sau Sầm Phong một khoảng cách đủ xa :

- Bổn lệnh sẽ không tha thứ nếu Thiên Long tự đã tự ý đối đầu.

Đáp lại, một tràng cười của lão tăng được phát ra từ ngay bên cạnh Sầm Phong :

- Cứ chờ đấy. Nếu ta đắc thủ được tuyệt học ở Hồng Ma bảo, chính Thiên Long tự ta mới không tha thứ cho Xuyên Vân lệnh bọn ngươi. Ha ha...

Nhờ đó Sầm Phong sực hiểu, bản thân rồi cũng lọt vào tay lão tăng không biết có bối phận gì ở Thiên Long tự. Và Sầm Phong cũng hiểu thêm tính mạng bản thân phen này khó có cơ hội bảo toàn.

Lão tăng đã đưa Sầm Phong đi càng lúc càng nhanh, xa dần phạn điếm.