Hôn Ước Tuổi 16!

Chương 14: Một ngày nhàm chán

Một chiếc mô tô đang lao trên đường làm cho mọi người xung quanh đều trầm trồ còn An Vy thì nhắm mắt một tay giữ chặt áo Khánh Anh, một tay giữ cho chiếc váy của nó không bay lên mà hét:

" Cậu bị điên à? Mau cho tôi xuống "

" Cô nghĩ xe tôi là xe từ thiện, muốn lên thì lên muốn xuống thì xuống hay sao? " - Khánh Anh vui vẻ trả lời

" Dừng xe cậu sẽ chết với tôi. Tôi thề đấy " - An Vy bấu vào hông Khánh Anh nghiến răng làm cho Khánh Anh phải giảm tốc độ

" Không biết ai là người xui xẻo đây " - Khánh Anh nhăn nhó rồi chở nó tới một shop thời trang

" Đi thôi " - Khánh Anh dừng lại rồi kéo nó vào trong

" Cậu đưa tôi đến đây làm gì? " - An Vy vẫn giận dỗi không thèm nhìn mặt hắn hỏi

" Nếu về nhà thì mất rất nhiều thời gian. Chọn đại đi. Cô tính ra mắt nhà chồng bằng bộ đồ đồng phục đó sao? " - Khánh Anh lựa một chiếc quần Jean kết hợp với một chiếc áo phông trắng rồi đi vào thay đồ

" Chỉ là tạm thời tôi ở đây thôi. Cái gì mà nhà chồng chứ? " - An Vy trợn mắt nhìn hắn

" Vâng cô vợ hờ của tôi. Đi thay giùm tôi đi " - Hắn thay đồ xong rồi đi ra chọn đại một chiếc đầm trắng rồi đẩy nó vào trong - " Lắm chuyện. Tôi không có nhu cầu nghe cô lải nhải nên yên tâm cô không phải mẫu người của tôi. Okey "

" Vậy mới nói cậu bị mù " - An Vy kéo chiếc màn lại không quên buông lời châm chọc. Khánh Anh lắc đầu thở dài " Qua đêm trước tôi còn thấy cô dễ mến chút. Thật đáng thất vọng mà "

Một lát sau An Vy bước ra với một chiếc đầm xòe màu trắng phối ren nhẹ nhàng đơn giản, trông nó rất thanh khiết, dịu dàng.

" Được rồi, đi thôi " - Hắn ngắm nghía nó một lúc rồi kéo nó ra thanh toán tiền nhanh chóng đi ra

" Cầm hộ tôi cái cặp " - Khánh Anh cởi chiếc cặp đang mang ném qua nó

" Ơ " - Nó tức xì khói ngậm ngùi ôm chiếc cặp của hắn

" Nhanh lên không thì đi bộ đấy "

" Mình điên mất " - An Vy nghiếng răng rồi đi tới leo lên xe hắn. Hắn lại lao vút đi nó chỉ thầm cầu trời cho nó được bình an đi tới nơi về tới chốn. Nhưng mà... hình như nhờ chiếc cặp của hắn mà nó không phải khốn đốn vì chiếc váy nữa. Nó bữu môi rồi nói nhỏ đủ cho mình nó nghe - " Cũng tâm lí gớm "

Cuối cùng cũng đến được khách sạn Nikko. Nó cùng hắn bước vào đi thẳng tới một bàn tiệc đã dọn đầy thức ăn và tất nhiên bà nội, ba mẹ hắn cùng chú mợ và chị của hắn đang ngồi sẵn ở đấy.

" Chào mọi người " - Cả hai cùng lễ phép

" A Rain " - Ngọc Ngân vui vẻ vẫy vẫy tay nhìn nó

" Ồ đến rồi sao? Hai đứa ngồi xuống cùng ăn đi " - Bà hắn vui vẻ nói

" Con bé xinh ha " - Mợ hắn cười

" Con cảm ơn ạ " - Nó không biết xưng hô thế nào nên cảm ơn đại, thật khó xử mà. Hắn kéo ghế cho nó rồi cùng ngồi xuống ăn cơm vui vẻ.

Bữa ăn kết thúc, trở về nhà, nó chạy nhanh lên phòng lấy máy gọi video cho mẹ. Mấy hôm nay nó chưa gọi được cho mẹ rồi. Nó nhớ nhà rất nhiều. Nhớ cả bọn bạn mà nó không kịp từ biệt trước khi đi. Nó cứ gọi hết người này đến người khác. Gọi hết rồi nó mới chịu ngồi lên bàn học rồi mới đi ngủ. Hôm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Nhưng dù sao thì trái đất vẫn quay và nó vẫn phải sống tiếp. Nó leo lên giường tắt bóng rồi lấy tay kê đầu nhìn ra bầu trời kia. Những ngôi sao lấp lánh đang cùng nhau tỏa sáng cả một vùng trời.

" Bầu trời về đêm thật đẹp " - Nó khẽ nói. Một con người khác ở đối diện nó cũng đang ngắm nhìn bầu trời ấy và rồi cùng thiếp đi. Kết thúc một ngày mệt mỏi 

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

----------------------- 7:45 AM tại trường Trang Kính ---------------------

" Hello " - Bảo Nam cùng Thái Điệp đỗ xe vào cũng là lúc hắn và nó đi tới

" Hôm nay không ăn ké nữa sao? " - Khánh Anh cởi mũ bảo hiểm ra rồi nhìn Bảo Nam nói móc

" Hôm nay Điệp tỷ tỷ mời nên tao không từ chối được, làm mày thất vọng rồi " - Bảo Nam nghiêng đầu

" Hôm nay anh chị còn tình tứ ghê vậy à? " - An Vy nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ

" Cậu với thằng kia mới đáng ngờ đấy " - Thái Điệp đi tới khoác vai An Vy đi lên lớp

" Có gì mà đáng ngờ chứ? " - An Vy trề môi

" Tưởng hai người ghét nhau lắm chứ? Đi cùng nhau thân mật vậy cơ mà " - Bảo Nam thêm vào

" Nếu nó không năn nỉ tao cộng với sức ép của ba mẹ tao thì đời nào nó được ngồi vào chỗ đó " - Khánh Anh lườm nó

" Giá như ngôi trường bé lại hoặc tôi không mù đường thì có khiêng tôi lên ngồi cũng đừng mơ tôi đi chung với cậu nhé " - An Vy bất mãn

" Vậy từ mai tôi sẽ tới đón cậu nhé, được không? " Hải Minh từ sau đi lên

" Không thích là không thích, sao phải biện hộ? Có giỏi thì tự đi đi, đừng bám lấy anh Ken nữa " - Hải Băng đi tới nhếch môi 

" Haizzz. Mới sáng sớm đã phải gặp quả tạ xui xẻo. Phiền ghê " - Thái Điệp kéo tay Bảo Nam và An Vy vào lớp, bỏ mặc Khánh Anh đang tay trong tay với Hải My

" Cậu nói ai xui xẻo hả? " - Hải Băng bực bội lớn tiếng

" Nếu cậu nghĩ là cậu thì cứ cho là như vậy đi. Tôi không ý kiến " - Thái Điệp vẫy vẫy tay rồi đi thẳng

" Ngông cuồng " - Hải Băng giậm chân rồi cũng bỏ đi

" Anh đừng đưa cậu ta đi học nữa " - Hải My bây giờ mới lên tiếng

" Không được. Cô ta mới tới, ba mẹ anh không yên tâm để cô ta đi một mình "

" Hi vọng lí do chỉ có từng đấy thôi em rể " - Hải Minh cười rồi vỗ vỗ vai hắn rồi lên lớp

" Cậu ta thích An Vy thật rồi sao? " 

" Chắc anh ấy bị điên. " - Hải My nhún vai rồi cùng Khánh Anh lên lớp

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

" Cả lớp chú ý. Hôm nay là 6/8 như thường lệ thì 10/8 hằng năm chúng ta sẽ được đi dã ngoại do nhà trường sắp xếp để chuẩn bị cho một năm học mới. Chỉ còn 4 ngày nữa nên các em hãy chuẩn bị tốt các nhiệm vụ mà trường đưa ra nhé. Khánh Anh một lát nữa sẽ họp lớp trưởng. Bây giờ em lên phòng cô hiệu phó nhận danh sách lớp trước khi đi họp rồi về triển khai cho các bạn cụ thể chuyến đi nhé. " - Cô giáo.

" Vâng ạ. " - Khánh Anh cầm cuốn sổ rồi đi ra

" Còn An Vy, em lên phòng thể chất nhận đồng phục thể dục nhé "

" Vâng ạ "

" Các em tự sinh hoạt nhé " - Cô giáo nói rồi bước ra khỏi lớp

" Tôi nghĩ cậu nên cầm theo điện thoại " - Hải Minh nhìn nó cười

" Để làm gì? "

" Nếu có lạc đường thì có thể gọi cho tôi " - Hải Minh viết số ra một mảnh giấy rồi đưa lại cho nó

" Cậu không đi cùng tôi sao? "

" Tất nhiên. Tôi vẫn chưa có số cậu mà " - Hải Minh lấy sách vở ra học.

" Nè " - Nó mặt hằm hằm nhìn Hải Minh

" Cậu đang nhờ vả tôi đấy " Hải Minh nhíu mày nhìn thái độ của nó

" Phải. Số điện thoại của tôi đã nhắn vào máy cậu rồi " - An Vy túm cổ Hải Minh kéo đi

" Thật hết nói với cậu " - Hải Minh bật cười kéo tay nó ra rồi cả hai cùng ra khỏi lớp

" Có vụ này, đi không chị? " - Đợi Hải Minh ra khỏi lớp, Hải Băng nhoi lên nói nhỏ vào tai Hải My

" Với? " - Hải My nhíu mày

" An Dĩ Xuyến, 12A5 "

" Hôm nào? "

" Tối mai ở quán cafe gần trường "

" Được. Xem cô ta muốn dở trò gì "

Tiếng chuông vang lên bắt đầu vào ngày học mới. Hôm nay vẫn như mọi ngày, một ngày học mệt mỏi lại tiếp tục. Cũng may chỉ mới là những ngày đầu nên còn dễ thở. Haizz. Một ngày nhàm chán lại kết thúc!