Hôn Ước: Em Chọn Đau Thương

Chương 25: Vô tâm, vô tình

Hơn 11 giờ khuya, khi vạn vật dường như đều đã chìm vào giấc ngủ thì chiếc xe Maybach màu đen sang trọng của người đàn ông ấy mới về đến biệt thự.
Tôn Tử Đằng đã say đến nổi nấc cụt thành tiếng, tầm nhìn chẳng còn rõ ràng.


"Dạ, lúc sáng Thiếu phu nhân ngất xỉu, cũng may có Đại thiếu gia đưa vào bệnh viện. Hiện giờ Thiếu phu nhân vẫn còn nằm trong bệnh viện, Lão phu nhân có gọi đến căn dặn khi nào Thiếu gia về thì lập tức đến bệnh viện K ngay."


Quản gia Ôn không dám chậm trễ nửa giây, vội nói xong thì chỉ nhận được cái nhếch môi hờ hửng của người đàn ông đối diện.


Tôn Tử Đằng căn bản chẳng để tâm đến những gì Quản gia Ôn vừa nói, anh chỉ phất tay ra lệnh cho ông đi nghỉ còn mình thì hướng thẳng đến phía thang máy mà lên phòng, để lại một mình Quản gia Ôn ngơ ngác nhìn theo.


Vợ anh nhập viện, thế mà anh lại dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra như thế sao? Rốt cuộc người đàn ông này có trái tim hay không?
- ---------------


Lên tới phòng ngủ, cửa phòng vừa mở đập thẳng vào mắt người đàn ông chẳng có gì ngoài chút ánh sáng mờ nhạt từ ánh trăng len lỏi xuyên vào phòng. Chả thèm bật đèn, anh dựa theo trí nhớ đi đến giường ngủ, tùy ý thả người tự do nằm xuống nệm.


Cảm giác đau đầu nhanh chóng áp đảo, men rượu trong người khiến đầu óc anh quay cuồng, đèn chùm trên nhà chỉ có một mà lúc này anh lại nhìn ra thành hai, chứng tỏ hôm nay anh đã uống rất nhiều rượu.


Người đàn ông này đã vì một người phụ nữ không chịu tin tưởng mình mà tự đưa bản thân đi vào lầm đường lạc bước nhưng lại chẳng hề hay biết. Thậm chí còn tự cho rằng bản thân mình đúng, nhẫn tâm đỗ hết tất cả sai lầm lên đầu người khác. Anh ra sức chà đạp một tình yêu chân thành mà không hề nhận ra.


Giờ đây khi nghe tin người con gái đã dành cả trái tim để yêu anh đang phải nhập viện, nhưng anh lại thản nhiên xem như không có gì. Trong tâm trí anh, dù say hay tỉnh cũng chỉ có một người, đó là cô gái đã rời bỏ anh mà đi.


Thật ra anh cũng như cô vậy, cả hai đều yêu thương một cách mù quáng, yêu không biết điểm dừng và chẳng kìm chế được tình cảm của mình. Vô tình lại tự làm tổn thương bản thân lẫn người khác.
Hôm nay anh vô tâm, vô tình, thì về sau chắc chắn sẽ phải ân hận.
- ---------------
《BỆNH VIỆN K》


Sau 7 giờ sáng, Nhược Y đã được Diệu Ninh đút cháo cho ăn xong, cũng được bác sĩ thăm khám lại sức khỏe sau ngày thứ hai nằm viện. Tình trạng của cô hồi phục rất tốt, nhờ vào sự chăm sóc chu đáo của mẹ chồng mà hôm nay cô đã cảm thấy khỏe hơn rất nhiều. Da dẻ hồng hào hơn, tâm trạng cũng phần nào tốt hơn.


"Mẹ ơi, con khỏe nhiều rồi. Mẹ về nghỉ ngơi đi nha, con ở lại một mình cũng được. Mẹ không phải lo đâu ạ!"
Diệu Ninh đang gọt trái cây nghe Nhược Y nói vậy thì liền ngẩng mặt lên nhìn cô, nét mặt có chút không được hài lòng.


"Từ hôm qua giờ con đuổi mẹ hơi bị nhiều rồi đó nha tiểu Nhược. Hay con chê bà già này phiền phức, muốn đuổi về cho xong."


"Dạ không, không phải vậy đâu mẹ. Con không có ý đó đâu, mẹ đừng hiểu lầm tiểu Nhược mà tội nghiệp con. Từ hôm qua tới giờ mẹ đã ở suốt bên cạnh con rồi, con chỉ sợ mẹ mệt thôi."
Cô gái nét mặt bối rối hết cả lên, xua tay lia lịa, miệng nhỏ không ngừng giải thích để Diệu Ninh không hiểu lầm.


Biểu cảm đáng yêu của cô khiến người phụ nữ trung niên phải bật cười. Thật ra bà chỉ trêu cô một chút, chưa gì đã cuống quýt thế rồi.


"Mẹ không có mệt, nên con không cần phải lo. Mẹ với ba không có con gái nên khi rước được con về Tôn gia, ba mẹ đã xem con như con gái ruột rồi. Mà nếu đã là con gái ruột thì mẹ phải có trách nhiệm chăm sóc thật tốt cho con. Còn con thì không được ngại nữa, cứ lo tịnh dưỡng cho khỏe hẳn rồi tính."


"Tính chuyện gì ạ?"
Nói đến đây sắc mặt Diệu Ninh chợt chùn xuống, bà đưa miếng táo vừa được gọt xong cho Nhược Y. Sau đó đem dao và dĩa trái cây tạm cất đi để nắm lấy bàn tay của cô gái, ánh mắt nhìn cô vô cùng trìu mến nhưng đâu đó lại xen lẫn chút áy náy.


"Mẹ biết, sống với Tử Đằng con đã phải chịu đựng rất nhiều. Là lỗi của ba mẹ, lẽ ra ngay từ đầu không nên để hôn ước tiếp tục thực hiện. Mẹ không rõ chuyện tình cảm giữa con, Tử Đằng và cô gái kia như thế nào, nếu sớm biết được mọi chuyện thì mẹ đã không để con phải chịu khổ thế này. Cho nên tiểu Nhược nè, nếu con cảm thấy không thể tiếp tục được nữa thì con cứ việc dừng lại. Ba mẹ không ép buộc con phải ở lại Tôn gia, làm vợ của Tử Đằng. Dù như thế nào thì mẹ với ba vẫn xem con như con gái của ba mẹ."


Diệu Ninh nói đến đâu thì nước mắt của Nhược Y lại vô thức lăn dài.


Cô sao có thể trách cứ ai, vì đây là con đường ngay từ đầu cô đã chọn lựa cơ mà. Trước đó cô cũng thừa biết một khi đã đặt chân vào vị trí Thiếu phu nhân của nhà nhà họ Tôn thì trước mắt đều là đắng cay và tủi hờn chứ đâu phải không biết.


Đường là do cô tự chọn, cô không có quyền kêu than hay đỗ lỗi cho bất cứ một ai cả.