Hôn Trộm 55 Lần

Chương 921: Kéo dài [1]

Sau đó, Tống Tương Tư liền quay đầu, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng phẫu thuật cách đó không xa, ánh mắt trở nên có chút mơ hồ, qua khoảng nửa phút, lại dùng ngữ khí không để ý tiếp tục mở miệng, nói: “Đã qua nhiều năm như vậy, không có để ý hay không để ý.”

Đáy lòng Hứa Gia Mộc lập tức liền nổi lên đau đớn nặng.

Anh và Tống Tương Tư không phải mỗi ngày đều dính cùng một chỗ, cô có chuyện anh cũng có công việc, anh cũng có chuyện tình của tập đoàn Hứa thị đang chờ xử lý, cho dù là gặp mặt, đại đa số cũng là buổi tối, một hồi hoan ái làm các chuyện này nọ, nhưng mà ở trong trí nhớ của anh, cho tới bây giờ Tống Tương Tư luôn lạnh nhạt, dường như cái gì cũng không để ý vậy, anh chưa từng thấy cô vì ốm đau mà khó chịu cũng chưa từng gặp cô vì khổ sở mà rơi lệ.

Nhưng mà hiện tại, cô lại nói với anh, trải qua nhiều năm như vậy ...... Cô nói, từ trước đến nay, mặc kệ cô có bao nhiều khó chịu bao nhiều khổ sở, cô đều chịu đựng một mình sao?

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm cổ chân Tống Tương Tư, không hé răng, một lát sau, đeo giầy vào chân của cô, đứng dậy rời đi.

-

Lúc Hứa Gia Mộc trở về, trên tay xách một cái gói to, anh đứng ở trước mặt Tống Tương Tư, từ trong túi tử lấy ra một hộp sữa, cắm ống hút vào, rồi đưa tới trước mặt Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư kinh ngạc liếc mắt nhìn Hứa Gia Mộc một cái, hình như buồn bực anh vừa rồi đã đi, vì sao còn quay lại.

Cô dừng một chút, cuối cùng vẫn là tiếp nhận hộp sữa kia.

Hứa Gia Mộc quỳ một gối xuống trước mặt Tống Tương Tư, ném gói to sang một bên, cởi giầy Tống Tương Tư ra, sau đó bóp một ít thuốc hoa hồng ra lòng bàn tay, xoa hai cái, rồi thoa lên cổ chân của Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư cúi đầu nhìn Hứa Gia Mộc đang thoa thuốc, cánh môi dùng sức mím lại, sau đó liền nhấp môi nín sữa, dời đi tầm mắt.

Những năm gần đây, đây là lần đầu tiên có người quan tâm cô.

Có lẽ là từ khi mẹ mất, cô đã học cách sống độc lập, sau đó ba lại bị bệnh nặng, tất cả mọi việc trong gia đình đều đổ nên vai của cô, bởi vì không có người chăm sóc, cho nên chỉ có thể học cách tự chăm sóc bản thân, dần dà lâu ngày, liền ngay cả chính cô đều cảm thấy không gì là bản thân không làm được , mặc kệ là sinh bệnh hay là bị thương, có thể chịu liền cắn chặt răng nhẫn nhịn, sau đó đợi đến lúc chỉ còn một mình, rơi lệ, bởi vì đau đớn lên tiếng kêu nhỏ.

Trong tám năm cô ở cùng Hứa Gia Mộc kia, kỳ thật có vô số lần suy nghĩ, khi nào thì cô có thể dựa vào Hứa Gia Mộc, nghĩ tới cuối cùng, cô phát hiện, người đàn ông kia căn bản không có gì để cho cô dựa vào.

Cô không phải người nhát gan, nhưng mà cô cũng không có lòng dũng cảm nói lên những suy nghĩ chân thật dưới đáy lòng của bản thân với Hứa Gia Mộc.

Nhìn cô rất tự tin, kỳ thật trong lòng cô rất tự ti, mặc kệ cô cố gắng trở nên xinh đẹp tài giỏi cỡ nào trước mặt mọi người, thì cô thủy chung vẫn là tình nhân được bao dưỡng.

Hiện tại có tiểu Đậu Đỏ, cô càng phải kiên cường, lúc trước chỉ có một mình có thể bởi vì quá mệt mỏi mà vụng trộm khóc, hiện tại lúc một mình, ngay cả muốn khóc cũng không dám khóc, sợ một khi bản thân rơi lệ, liền suy sụp, thậm chí trước kia cô còn nghĩ, nếu Hứa Gia Mộc không cưới cô, cô có thể tịm một người đàn ông thành thật để kết hôn, nhưng mà hiện tại vì tiểu Đậu Đỏ, cô liên kết hôn cũng không dám kết, cô sợ người nọ đối xử không tốt với tiểu Đậu Đỏ.

Hiện nay, đột nhiên có người đối tốt với cô như vậy, cô không hiểu vì sao muốn rơi lệ.