Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 367: Kết thúc: Lời thú nhận cuối cùng

Bệnh viện.

Ngu Thanh Kiều ngồi trên giường ôm hai đầu gối, lặng lẽ nhìn cảnh vật tiêu điều ngoài cửa sổ. Cận Tử Kỳ mở cửa đi vào, nhìn thấy bóng lưng gầy nhom của cô. Ngày được cứu về từ căn biệt thự, Cận Tử Kỳ và Ngu Thanh Kiều chỉ bị thương ngoài da, còn Doãn Lịch thì trúng đạn phải đi cấp cứu. Mấy ngày trôi qua, tất cả mọi người đều gần như bình phục, chỉ mỗi Thanh Kiều là tinh thần không được ổn định.

“Anh ta đã qua cơn nguy hiểm rồi.” Cận Tử Kỳ ngồi bên mép giường.

Ngu Thanh Kiều khẽ phản ứng, nhưng lập tức trở lại trạng thái vô cảm và nhìn ra cửa sổ.

“Thanh Kiều, đã qua cả rồi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

“Em muốn gặp anh ta không?” Cận Tử Kỳ nhẹ nhàng nắm lấy tay Thanh Kiều, đau xót nhìn cô.

Ngu Thanh Kiều không trả lời, nhưng ánh mắt cô lại nói lên tất cả.

“Dù anh ta đang trong tình trạng nguy kịch, nhưng anh ta phải chịu trách nhiệm về tất cả những lỗi lầm mà anh ta đã gây ra. Đợi anh ta bình phục…”

Bởi vì Ngu Thanh Kiều đã đầu quay lại nên Cận Tử Kỳ không nói tiếp nữa. Thanh Kiều nhìn Cận Tử Kỳ, nước mắt lăn dài trên má.

“Chị họ, chị nói xem, tại sao anh ấy lại làm như vậy? Lẽ nào tiền bạc và thế lực lại quan trọng đến thế?

“Không sao nữa rồi, Thanh Kiều.” Cận Tử Kỳ nắm chặt tay cô. “Tính cách cố chấp của anh ta là do những tổn thương mà anh ta chịu đựng lúc nhỏ. Dù anh ta làm hại rất nhiều người, nhưng có một điều chị có thể khẳng định, đó chính là anh ta thật sự thích em.”

“Vậy thì đã sao chứ? Cuối cùng thì anh ấy vẫn không chọn em.” Thanh Kiều cười khổ, ánh mắt đẫm lệ.

“Thế em có muốn gặp anh ta không? Trước khi anh ta bị bắt.”

“Em không biết.” Thanh Kiều im lặng một lúc rồi khẽ thì thào.

Cận Tử Kỳ thấy cô rơi vào tình cảnh khốn khổ như vậy nên cũng không muốn ép cô trả lời nữa. Ngay lúc này, phòng bệnh bên cạnh bỗng vang lên một âm thanh giống như sói hoang đang bị thương, cùng lúc còn kèm theo tiếng ly tách rơi loảng xoảng. Những câu chửi thề bằng tiếng Anh loáng thoáng truyền tới, tiếp theo đó là tiếng đóng sập cửa và kêu la của y tá.

Cận Tử Kỳ không cảm thấy tò mò gì về chuyện này, nhưng ngược lại Thanh Kiều thấy khó hiểu nên lên tiếng hỏi: “Ai đang ở phòng kế bên mà ồn ào thế?”

“Là Johnny.”

Những ngày Thanh Kiều bị bắt, Johnny nổi điên khi thấy Hàn Mẫn Tranh lo lắng cho Thanh Kiều. Hàn Mẫn Tranh vẫn chưa chính thức lấy Jane nên hắn không dám động đến Thanh Kiều. Nhưng đối với Thanh Kiều, hắn luôn ôm mối hận không hồi kết.

“Sao lại là anh ta? Anh ta chưa chết sao?” Quả nhiên, vừa nghe đến tên của Johnny, Thanh Kiều liền biến sắc.

Hôm đó, Hàn Mẫn Tranh ra tay với Johnny không hề nhẹ, nhưng mục đích không phải là mạng của hắn mà một thứ khác. Dù ruột và lá lách của Johnny đã được khâu lại nhưng cú sốc này khiến vết thương của hắn không thể lành lại. Chắc đây chính là nguyên nhân khiến cho Johnny gào thét và đập phá đồ đạc.

Đối với một tên đàn ông suốt ngày chỉ biết ham vui ở chốn khoái lạc thì điều gì là quan trọng nhất, không còn gì nghi ngờ nữa, đó chính là khi biết mình sắp rước hoạ vào thân!

Cận Tử Kỳ đi ra khỏi phòng bệnh của Thanh Kiều, trùng hợp gặp Johnny cũng từ phòng kế bên đi ra. Bên Anh đã cho người tới đón Johnny về nước, hắn ngồi trên xe lăn được y tá đẩy ra ngoài. Lúc nhìn thấy Cận Tử Kỳ, sắc mặt của hắn lập tức tối sầm lại.

Bị một cô gái tận mắt nhìn thấy bộ dạng tàn phế của mình, Johnny bấu chặt tay vịn. Hắn nhìn Cận Tử Kỳ, dù không nói câu nào nhưng có thể thấy được sự oán hận từ trong đôi mắt hắn. Cận Tử Kỳ cười thầm. Những người không biết còn tưởng chính là cô đã khiến bộ dạng cửa hắn trở nên thảm hại như hiện giờ.


Hai tháng sau, Hàn Mẫn Tranh hồi phục sức khoẻ. Anh ta bị đưa tới một nhà tù nào đó trong thành phố. Trong thời gian này, Thanh Kiều không gặp lại anh ta, cũng không chủ động nhắc tới anh ta. Chỉ có một lần, Cận Tử Kỳ tới phòng bệnh không nhìn thấy Thanh Kiều, chạy ra ngoài tìm thì thấy cô đang đứng bên ngoài phòng của Hàn Mẫn Tranh.

Có một số việc, nói ra thì rất dễ quên, nhưng khi suy nghĩ tới thì lại rất khó kìm lòng.

Cận Tử Kỳ mang thai cũng tầm ba tháng rồi, bụng cô đã dần nhô lên. Sau khi trải qua vụ bị Hàn Mẫn Tranh bắt cóc, Tô Ngưng Tuyết đến làm việc cho Tống thị, lúc nào cũng không dám rời mắt khỏi Cận Tử Kỳ, sợ cô lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trước đây, Cận Tử Kỳ uy hiếp Tống Chi Bác, nhân lúc Hàn Mẫn Tranh không chú ý, đầu tư vốn vào Tống thị như lời Cận Tử Kỳ căn dặn. Nhưng do có Tống Kỳ Diễn điều khiển phía sau nên cuối cùng số tiền vốn đều rơi vào túi của Tống Kỳ Diễn. Dù Tống Kỳ Diễn không nói nhiều, nhưng Cận Tử Kỳ biết rõ, thao tác thị trường phía sau sự điều khiển này tinh vi đến mức độ nào.

Sau lần bị bắt cóc, Tống Kỳ Diễn cũng càng quan tâm hơn đến vấn đề an toàn của Cận Tử Kỳ. Những phần công việc có thể đem về nhà làm thì hắn tuyệt đối không hoàn thành ở công ty, trở thành một “nhân viên” tan làm đúng giờ nhất của Tống thị. Vì vậy, hắn rất hay bị ban giám đốc phê bình!

Tống Kỳ Diễn rất khiêm tốn và biết tiếp thu, ngày hôm sau vẫn quẹt thẻ ra về đúng giờ như mọi khi. Lúc Cận Tử Kỳ mang thai được sáu tháng, bụng của cô căng lên tròn vo, Tống Kỳ Diễn nhìn cô mà nhíu mày.

“Anh nghĩ chúng ta nên đi lạy Bồ Tát.” Có một ngày, hắn bỗng đề nghị.

“Tại sao?”

Lúc đó, Cận Tử Kỳ đang đan khăn choàng, nghe thấy câu đó liền hoang mang và quay đầu lại nhìn Tống Kỳ Diễn.

“Năm trước em mang thai cũng đã xảy ra chuyện vào đúng thời điểm này.”

Cận Tử Kỳ mới nhớ lại cảnh tưởng kinh hoàng lúc đó. Cô đang đi dọc bên lề đường thì bị xe tông.

“Anh tin Phật?” Cận Tử Kỳ nhìn Tống Kỳ Diễn cười, nhưng dáng vẻ của hắn không giống đang đùa giỡn chút nào.

“Anh chỉ muốn cầu bình an thôi. Lần này thì anh tin.” Tống Kỳ Diễn ôm cô trong lòng, hôn trán cô.

“Vậy chúng ta đi một chuyến đi.” Cận Tử Kỳ cũng ôm lấy cổ hắn,

“Tiểu Kỳ…”

“Hả?” Cận Tử Kỳ ngước mặt lên, “Sao thế?”

“Bác sĩ nói chuyện phòng the giúp ích cho sự phát triển của thai nhi.” Tống Kỳ Diễn nhìn cô.

Tống Kỳ Diễn dần dần cúi xuống, Cận Tử Kỳ cũng nhắm mắt lại.

“Đùng đùng đùng!” Tiếng gõ cửa vang lên.

Mặt Tống Kỳ Diễn tối sầm lại, là ai mà không biết điều đi phá hỏng chuyện tốt của mình thế. Vừa mở cửa ra thì…Tống Tiểu Bảo đang bò ra sàn, ngước mặt lên nhìn hắn, cười híp mắt, nước bọt chảy ròng ròng…

Tống Kỳ Diễn bất lực ôm đầu, bế Tống Tiểu Bảo về phòng. Lúc hắn trở lại, chưa kịp bước vào phòng thì nghe thấy âm thanh dịu dàng cất lên.

“Kỳ Kỳ, mẹ nói xem, tại sao sói xám luôn thích bắt những con cừu lười biếng?”


Hắn đóng cửa lại, nhìn thấy một đứa bé đang nằm vo tròn ở chỗ vốn thuộc về hắn! Cận Mỗ Mỗ nhìn thấy vẻ mặt của ba mình không hắc ám như thường ngày, ục ịch vùi đầu vào lòng Cận Tử Kỳ, vẫy vẫy tay với Tống Kỳ Diễn: “Ba, mau qua đây đi, Mỗ Mỗ giúp ba đắp chăn!”

Tống Kỳ Diễn: “…”

Cuối tuần, Tống Kỳ Diễn đưa Cận Tử Kỳ đi chùa cầu bình an. Tống Kỳ Diễn dìu Cận Tử Kỳ quỳ xuống trước thềm.

Chùa Quan Âm là ngôi chùa có tiếng ở Đại Lục, khói hương nghi ngút. Đại Hùng bảo điện, Phật tổ bảo tướng uy nghiêm sừng sững, người nhìn xuống, ánh mắt che chở chúng sinh. Cận Tử Kỳ quỳ trước thềm, cảm thấy mình như hạt muối trong biển cả, nhỏ bé vô cùng.

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn lạy ba lạy rồi mới đứng lên, sau đó Tống Kỳ Diễn đi quyên góp ít tiền cho chùa. Cận Tử Kỳ đứng ở cửa Bảo Đại Điện chờ hắn, đột nhiên phía sau vang lên âm thanh kì lạ của một ông lão.

“A Di Đà Phật, cái thai của thí chủ chắc là con gái?”

Cận Tử Kỳ quay đầu lại, nhìn thấy một người mặc áo cà sa, tay cầm trượng, là một vị hoà thượng có tuổi với ánh mắt nhân từ đang nhìn cô. Dù cô không tin Phật, nhưng trước mặt sư, cô vẫn thể hiện sự tôn kính.

“Con chào sư.” Cận Tử Kỳ chắp tay trước ngực, khẽ cúi đầu xuống.

“Xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Tống Kỳ Diễn quay lại, lúc dìu Cận Tử Kỳ cũng có chú ý vị hoà thượng đó.

“Vị này chính là…”

“Bần tăng pháp danh Huệ Thông.” Vị hoà thượng chắp tay nhìn Tống Kỳ Diễn.

Vị hoà thượng với dáng vẻ của một người cao tăng đắc đạo, Tống Kỳ Diễn có vẻ phấn khởi.

“Đại sư, vận của vợ con gần đây thế nào?”

Cận Tử Kỳ đứng vặn vẹo, ra hiệu cho Tống Kỳ Diễn mau rời đi, không được nói lung tung.

Kết quả, Tuệ Thông lại mỉm cười nhìn Cận Tử Kỳ, sau đó nói với Tống Kỳ Diễn: “Nữ thí chủ là người có số phú quý, luôn được hưởng phúc. Dù khoảng thời gian trước có bấp bênh, nhưng quãng đời còn lại, vợ chồng hoà thuận, con cháu đầy đàn.”

Những lời tốt đẹp như vậy Cận Tử Kỳ nghe qua không ít. Những người cô gặp là những người tự xưng cao tăng hoặc là những kẻ bán hàng rong tự xưng cao thủ nên cô cũng chẳng mấy để tâm. Cô gật đầu chào Tuệ Thông, sau đó kéo tay Tống Kỳ Diễn: “Không còn sớm nữa, chúng ta mau đi thôi.”

Sau khi Tống Kỳ Diễn nghe thấy Tuệ Thông nói vậy, hắn cũng không mấy hứng thú nữa, liền cẩn thận dìu Cận Tử Kỳ xuống bậc thang.

“Cái thai của nữ thí chủ là nhân trung long phượng, sau này sẽ là người ăn trên ngồi trước!”

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn nhìn nhau cười, sau đó quay đầu lại nhìn Tuệ Thông: “Cảm ơn những lời tốt đẹp của đại sư.”

“Tin được thì tin, không được thì thôi, bần tăng không miễn cưỡng hai vị.” Tuệ Thông cười ha ha.

Nói xong, ông quay người bước vào Đại Điện.

“Đúng là lạ đời, em còn tưởng ông ấy sau khi cho lời khuyên thì đòi thêm chút tiền nữa chứ.” Cận Tử Kỳ nói.

“Có thể là cao tăng thật thì sao?” Tống Kỳ Diễn vén tóc cô lên.

Nói xong, hai người quay qua nhìn nhau rồi cười phá lên. Hai người xuống núi, Tống Kỳ Diễn một mình đi đến bãi đổ xe. Hắn bảo Cận Tử Kỳ đứng đợi, không muốn để cô mệt. Cận Tử Kỳ đứng đợi, trong lúc vô tình nhìn thấy một đôi nam nữ đang đi về phía này.

Người nam tướng mạo rắn chắc, cẩn thận dìu người nữ đang mang thai. Người nữ thì liếc anh ta một cái, còn mở miệng trách móc mấy câu. Người nam chỉ biết cười một cách ngốc nghếch. Người nữ bỗng nhìn qua phía Cận Tử Kỳ, bốn mắt nhìn nhau rồi cùng đều ngẩn người.

Cận Tử Kỳ không ngờ rằng sau gần một năm mình lại có thể gặp được Kiều Niệm Chiêu ở đây. Kiều Niệm Chiêu mặt biến sắc, sau đó vội quay đầu, kéo người nam đi về hướng khác. Đã lâu như vậy không gặp nhau, nhưng Cận Tử Kỳ vẫn nhận ra sự thay đổi của Kiều Niệm Chiêu.

Không nhìn thấy khí chất ngời ngời như trước đây, cũng không còn khoác lên người những trang phục đắt tiền, nhưng quanh cô ta tràn đầy dư vị của hạnh phúc. Cận Tử Kỳ chợt nhớ tới rất nhiều người. Có những người vội vã lướt qua cuộc đời cô, có những người giữ vị trí quan trọng đối với cô, cũng có những người đã về với cát bụi.

Cuối cùng, Cận Tử Kỳ nhìn thấy Tống Kỳ Diễn từ trên xe bước xuống. Cô sẽ nắm tay người mình yêu đi hết quãng đời còn lại. Đó là linh hồn cô, là tất cả những gì của cô. Hắn đứng dưới ánh hoàng hôn, trên gương mặt tuấn tú kia nở một nụ cười ấm áp. Hắn bước qua, đưa tay về phía cô. Cận Tử Kỳ nắm chặt lấy tay Tống Kỳ Diễn.

Có đôi khi, kết thúc lại là một sự bắt đầu hoàn toàn mới!