Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 365: Đại kết cục: Phần 13 (hạ)

“Thanh Kiều, đau đớn rất nhanh sẽ qua đi thôi, đừng sợ, nổ súng rồi tất cả mọi người đều sẽ được giải thoát.”

Thanh Kiều nhìn Cận Tử Kỳ ở phía đối diện, hô hấp có chút không ổn định, cứng ngắc bất động.

Nhưng khẩu súng mà Mẫn Tranh đang chống phía sau cô được đưa tới trước, khiến cho cô giật mình một cái.

“Giết cô ta!” Giọng nói của anh ta cuối cùng cũng lộ ra sự hung ác.

Thanh Kiều nhìn Cận Tử Kỳ, mặt xám xịt, run rẩy giơ súng lên, nhắm vào đầu Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ nhìn Thanh Kiều, toàn thân là một trận rét lạnh.

Tống Tiểu Bảo trên gối của Thanh Kiều hình như cảm nhận được mẹ mình đang gặp nguy hiểm, hai cái chân bé xíu khẽ đạp, từ từ nhắm hai mắt lại, nấc lên một tiếng, dường như muốn khóc.

Cận Tử Kỳ lấy lại bình tĩnh hít một hơi, không nhìn Thanh Kiều mà nhìn về phía Hàn Mẫn Tranh.

“Có một số chuyện tôi vẫn luôn không thể hiểu được, cho dù là chết thì tôi cũng muốn chết một cách rõ ràng.”

Khẩu súng trong tay Thanh Kiều lập tức rủ xuống, hô hấp cũng ngày một dồn dập hơn.

Hàn Mẫn Tranh nhìn Cận Tử Kỳ, trong mắt lóe lên ý cười: “Cô muốn biết điều gì?”

Tim Cận Tử Kỳ cũng ngày một đập nhanh hơn, ngữ khí lại nhàn nhạt: “Tống Chi Nhiệm, tôi muốn biết Tống Chi Nhiệm có phải do anh giết không. Mặc dù nói là Minh Lan, nhưng tôi không tin, nếu cô ta giết người thì không thể nào mà vẫn bình tĩnh mà đi xử lý những việc sau đó.”

“Nhưng nếu không phải là cô ta, thì các người thông đồng với nhau từ lúc nào vậy, tại sao cô ta lại tình nguyện giúp anh nhận tội giết người này? Chẳng lẽ là vì đứa con gái riêng của chị cô ta sao?”

Hàn Mẫn Tranh mỉm cười: “Cô không phải đã hiểu đại khái rồi sao? Còn muốn hỏi tôi…Cô cho rằng như vậy thì có thể kéo dài được thời gian sao? Cận Tử Kỳ, cô quá mức tự cho là đúng, như vậy lại không hay.”

“Nhưng cô lại là một người ham học hỏi, tôi có thể nói cho cô. Không sai, hôm đó, sau khi Minh Lan ngộ thương Tống Chi Nhậm, tôi đã đi tới phòng của ông ta, vốn dĩ tôi có chuyện muốn hỏi ông ta, kết quả là tôi nhìn thấy tập tài liệu trên máy fax. Thì ra ông ta lại tìm người điều tra tôi. Tôi cũng không biết mình đã bị lộ ở đâu. Ông ta mời rất nhiều thám tử tư đi điều tra, thăm dò tình hình tại Hàn gia của tôi.”

“Những tài liệu điều tra kia viết hết sức rõ ràng, rằng tôi là đứa trẻ được Hàn gia nhận nuôi. Kế hoạch của tôi còn chưa được thực hiện, tại sao có thể vừa mới bắt đầu mà lập tức thất bại thảm hại được. Lúc tôi cầm tập tài liệu kia đi, Tống Chi Nhậm vẫn chưa chết, còn đang hấp hối, cũng không còn khác với chết là bao. Ông ta muốn tôi cứu, nhưng tôi không cứu, tôi lạnh lùng nhìn ông tắt thở rồi mới xử lý hiện trường và rời khỏi, đồng thời đi tới phòng giám sát nghĩ cách làm hỏng camera ở góc khuất.”

“Không còn cách nào khác, chỉ là một sai sót ngoài ý muốn. Tôi từ phòng giám sát cầm thắt lưng đi ra thì đúng lúc gặp được cô ta.”

Trong lòng Cận Tử Kỳ bỗng rùng mình một cái: “Để Minh Lan không đem những chuyện đã chứng kiến nói ra, cái giá chính là anh giúp cô ta chăm sóc cho đứa con của chị gái cô ta, đúng không? Cho nên trong phòng thẩm vấn cô ta muốn chỉ mặt gọi tên muốn gặp anh.”

Hàn Mẫn Tranh gật đầu: “Tôi đáp ứng ít nhất là đảm bảo được cuộc sống cho đứa con của chị gái cô ta. Cho dù sau này tôi có thể đoạt được Tống thị thì cũng sẽ để cho đứa bé ấy một con đường sống. Quả là nỗi lòng của người làm bố làm mẹ, hơn nữa việc Minh Lan ngộ thương Tống Chi Nhậm dẫn đến cái chết vẫn rành rành ra đó, cho dù có khai ra tôi thì tôi cũng có thể nói rằng lúc tôi đến, Tống Chi Nhậm đã chết rồi, không có nhân chứng, ai có thể làm gì tôi?”

Hai người, một hỏi một đáp, trên gương mặt trắng bệch của Thanh Kiều đang quay lưng với Hàn Mẫn Tranh, nước mắt đã không ngừng tuôn rơi.

Lúc này Cận Tử Kỳ lập tức chuyển chủ đề: “Vậy lần này, tôi bị bắt cũng là do anh và Jane thông đồng với nhau, đúng không?”

Thanh Kiều cả người cứng đờ, Hàn Mẫn Tranh liếc nhìn cô, nói: “Tôi không ngờ tới rằng Thanh Kiều cũng ở trên xe.”

Cận Tử Kỳ còn đang muốn hỏi tiếp, Hàn Mẫn Tranh đã đưa tay ra, ôm lấy bả vai của Thanh Kiều, nói: “Dừng lại ở đây thôi, cô đang dọa đến cô ấy rồi.”

Trong lòng Cận Tử Kỳ bỗng nhiên trầm xuống.

Anh ta nói đến đây thôi.

Toàn bộ không khí trong căn phòng lại một lần nữa đóng băng lại.

Hàn Mẫn Tranh giơ súng nhắm vào Thanh Kiều, Thanh Kiều lại giống như một con rối, chậm rãi giơ súng lên với Cận Tử Kỳ.

Trong lòng Cận Tử Kỳ lại hiện lên một ý niệm vụt lên nhanh như ánh sáng.

Cô cố gắng kìm chế sự hoảng loạn và sự sự hãi đang trào lên như thủy triều, hai tay nắm chặt thành quyền, cứ thế đối diện với ánh mắt tuyệt vọng của Thanh Kiều.

“Nổ súng đi, Thanh Kiều.” Giọng cô nhẹ nhàng nói: “Anh ta nói đúng, đây là lựa chọn duy nhất của em. Chị sẽ không trách em đâu.”

Sắc mặt của Thanh Kiều cứng ngắc, giọng nói cũng nghẹ ngào: “Chị, chị không trách em?”

Cận Tử Kỳ hít một hơi thật sâu: “Chị không trách em, bắn đi.”

Đêm dài tĩnh mịch chỉ có tiếng dế kêu vang lên trong những thảm cỏ bên ngoài biệt thự.

Hàn Mẫn Tranh giơ súng, bờ môi cũng có chút tái nhợt, nhếch miệng nói: “Thanh Kiều, nghĩ xong chưa?”

Cận Tử Kỳ và Thanh Kiều đều im lặng nhìn nhau.

Cận Tử Kỳ nhìn thấy đôi mắt đầy đau khổ của Thanh Kiều, Hàn Mẫn Tranh ở phía sau đang cúi đầu ho khan, không có bước đến.

Cận Tử Kỳ nhẹ nhàng hướng về phía cô lắc đầu.

Trong mắt Thanh Kiều bỗng nhiên hiện lên một tia đoạn tuyệt, chợt xoay người, hướng Hàn Mẫn Tranh bóp cò.

“Anh đi chết đi…”


Thế nhưng, trong biệt thự lại không hề vang lên tiếng súng.

Trong lòng Cận Tử Kỳ bỗng nhiên trầm xuống, Thanh Kiều toàn thân cứng đờ lại, Hàn Mẫn Tranh từ từ ngẩng đầu lên, sắc mặt trầm xuống nhìn Thanh Kiều.

Thời gian như đang dừng lại tại đây.

Khẩu súng mà Hàn Mẫn Tranh đưa cho Ngu Thanh Kiều không có đạn.

Ngu Thanh Kiều kịp thời phản ứng lại, liền giơ tay nắm súng đánh về phía Hàn Mẫn Tranh.

Nhưng thân thể của cô vẫn còn rất yếu, đánh không nổi, để ngồi được trên xe lăn mà không ngã xuống cũng là tất cả nhờ ý chí kiên cường. Nên để đánh Hàn Mẫn Tranh chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, không hề có chút sức lực nào.

Nét mặt của Hàn Mẫn Tranh lại không hề có sự ngạc nhiên, từ từ ngẩng đầu, nhìn bộ dạng mềm yếu vô lực của Thanh Kiều, khóe miệng nhếch lên cười.

Nhưng, trong mắt anh ta lại có sự tuyệt vọng, phẫn nộ và còn có chút bi thương.

Anh ta giơ tay, nhanh chóng giữ chặt cánh tay của Thanh Kiều, vặn một cái, cướp lấy khẩu súng của cô.

“Thanh Kiều!” Cả chân và tay của Cận Tử Kỳ đều bị trói chặt, muốn cứu Thanh Kiều cũng là không thể.

Má của Thanh Kiều bị giáng xuống một cái tát, chỗ đó lập tức sưng đỏ lên.

Hàn Mẫn Tranh kéo cô vào lòng, một tay vòng lấy cổ cô khiến cho hô hấp của cô có chút khó khăn, một tay cầm súng dí vào đầu cô. Trong giọng nói kèm theo chút đau khổ và hận thù: “Đây là tình yêu của em sao? Tình yêu mà em dành cho anh chính là để anh chết sao? Thì ra những lời nói ngọt ngào kia chỉ là để dỗ ngọt anh, haha…Em thực sự cho rằng anh không dám giết em? Không dám sao?!”

Khuôn mặt Thanh Kiều tái nhợt, cười lạnh, nước mặt lại trào ra: “Yêu? Hàn Mẫn Tranh, anh còn dám nói với tôi từ yêu nữa sao? Anh vì quyền lực mà có thể từ bỏ tất cả, tôi thì lại không thể làm một người máu lạnh tuyệt tình như anh được. Anh có can đảm thì hãy nổ súng mà giết tôi đi! Là tôi mắt mù mới đi yêu một người mặt người dạ thú như anh.”

“Mặt người dạ thú? Không phải cô cũng thích một người mặt người dạ thú trước đây sao?” Hàn Mẫn Tranh cười nhạo mà nâng cằm của Thanh Kiều lên: “Tôi cũng phải cảm ơn cô, nếu không có cô thì chị cô và Tống Kỳ Diễn cũng sẽ không tin tưởng tôi đến như vậy.”

Hàn Mẫn Tranh vỗ vỗ vào mặt của Thanh Kiều: “Trong số những người con gái mà tôi từng qua lại, thì cô cũng chỉ có thể coi là người tư sắc bình thường, thế nhưng, cô rất ngốc. Bạch Tang Tang đã bao nhiêu lần nhắc nhở cô rồi nhưng cô không tin, vẫn còn trợn mắt mà dính chặt lấy tôi không dời.”

“Anh câm miệng lại, Anh câm miệng lại cho tôi! Hàn Mẫn Tranh, anh không phải là người, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh!”

Thanh Kiều đau khổ khóc lóc, không kìm chế được cảm xúc, ở trong lòng Hàn Mẫn Tranh nào cắn, nào đánh nhưng anh ta lại không hề có ý định buông lỏng.

Thực ra, vừa nãy qua cuộc trò chuyện giữa anh ta và Thanh Kiều, cô cũng đại khái đoán ra được.

Nếu Hàn Mẫn Tranh thực sự yêu Thanh Kiều, thì tuyệt đối sẽ không để hai tay cô nhuốm máu tươi.

Anh ta đưa súng cho cô ấy, bức cô ấy nổ súng cũng chỉ là muốn thử tình cảm mà Thanh Kiều dành cho anh ta mà thôi, muốn biết trải qua bao nhiêu chuyện như thế thì Thanh Kiều có còn thực sự yêu anh như những gì cô ấy đã nói không.

Mà lúc Thanh Kiều giơ súng lên, cô cũng đoán ra được cô ấy sẽ xoay người đánh về Hàn Mẫn Tranh.

Vì thế cô mới nhân lúc Hàn Mẫn Tranh không để ý mà lắc đầu, khiến cô ấy đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Tình huống hiện tại…

Hàn Mẫn Tranh hiển nhiên đã bị chọc giận rồi, anh ta biết rõ rằng bản thân không thể sống được nữa, lại vừa tận mắt chứng kiến nhìn thấy Thanh Kiều “phản bội” mình. Anh ta nhất định sẽ hận đến nỗi giết Thanh Kiều, khiến cô chết cùng anh ta.

Sắc mặt xám xịt của Hàn Mẫn Tranh dần khôi phục lại vẻ bình tĩnh, chỉ là trong ánh mắt không còn sự vui vẻ mà là một mảng lạnh băng.

Anh ta đem súng bỏ một bên, coi như không có ai mà ôm lấy eo Thanh Kiều, đau lòng cúi đầu hôn lên bờ môi của cô.

Thanh Kiều nghiêng đầu muốn tránh, thì bị anh ta giữ chặt, không thể cử động được.

“Được, nếu đã là như vậy thì chúng ta sẽ cũng nhau chết là được rồi.”

Giọng nói của Hàn Mẫn Tranh ấm áp vô cùng, khóe mắt ngấn lệ.

“Anh sẽ giết cô ta trước, tránh để cô ta làm vướng mắt cho gia đình ba người chúng ta.”

Nói xong anh ta liền giơ súng, họng súng đen ngòm ngắm chuẩn vào Cận Tử Kỳ, trong mắt lóe lên sự kiên quyết. Anh ta đã thật sự có ý định giết người.

“Đừng!” Thanh Kiều hoảng loạn gào lên, vịn vào cánh tay anh ta: “Đừng giết hại chị của tôi.”

Trên khuôn mặt của Hàn Mẫn Tranh hiện lên ý cười: “Vì thế em nhẫn tâm mà giết hại anh sao?”

Cận Tử Kỳ nhắm mắt lại, trái tim trùng xuống, chìm mãi xuống hố sâu tuyệt vọng.

-----

“Boss, anh chắc chắn phu nhân và biểu tiểu thư ở trong đó?”

Tống Kỳ Diễn chăm chú lái xe, khuôn mặt tuấn tú căng thẳng dưới ánh đèn đêm trở nên lạnh lẽo một cách quái dị. Phía sau xe họ là xe cảnh sát bám riết theo.

“Hắn nhất định đưa Thanh Kiều tới đó.”


“Bởi vì… nơi nguy hiểm nhất lại chính là nơi an toàn nhất?” Trâu Hướng kích động bổ sung.

Tống Kỳ Diễn mím chặt môi: “Bởi vì đó là nơi mà anh ta chuẩn bị cho người con gái mà anh ta yêu.”

Vì thế cho nên Hàn Mẫn Tranh nhất định sẽ ở đó, biệt thự ngoại ô mà lúc trước anh ta đã sát hại Jane.

-----

Trong căn biệt thự tĩnh mịch, là thanh âm của nòng súng đang trượt.

Cận Tử Kỳ nhìn vào miệng súng màu đen kia, ngay đến cả bản thân cô còn không ngờ tới rằng cô lại có thể bình tĩnh đến mức độ đáng sợ đến như vậy.

Cô không hề khóc lóc, kêu la lại khiến cho Hàn Mẫn Tranh hứng thú mà cười rộ lên, trong mắt hiện lên sát ý, Thanh Kiều lại đột nhiên lên tiếng: “Không phải anh nói là muốn báo thù giúp tôi sao? Vậy có phải là trước khi giết chị tôi thì nên giết Johnny trước không?”

Động tác đang muốn nổ súng của Hàn Mẫn Tranh bỗng dừng lại, cúi đầu nhìn nhìn vành mắt đang đỏ hoe của Thanh Kiều: “Em chắc chắn?”

Thanh Kiều nhìn Cận Tử Kỳ, gật đầu: “Tôi chắc chắn.”

Hàn Mẫn Tranh bỏ súng xuống, lập tức buông Thanh Kiều ra, đứng dậy đi đến một phòng chứa đồ dưới chân cầu thang.

Két một tiếng, cửa phòng chứa đồ mở ra.

Johnny bị lột sạch quần áo và trói lại trên một chiếc ghế, tùy tiện mà ngồi ở bên trong.

Sợi dây buộc to quấn trên người khiến cả người hắn hằn lên vệt đỏ, miệng hắn bị nhét một chiếc khăn bông. Khi phát hiện Hàn Mẫn Tranh xuất hiện trước mặt mình, đôi mắt đang mơ hồ của Jonhny lập tức tập trung hơn, trong mắt hắn lóe lên sự phẫn nộ và xấu hổ.

"A... A...... A... A......"

Cận Tử Kỳ và Thanh Kiều nhìn thấy bộ dạng trần như nhộng của Johnny đều giật mình, sau đó cùng quay đầu đi.

“Tôi vốn định đưa hai người đi trước rồi mới xử lý hắn, nhưng nếu Thanh Kiều muốn thì tôi xử lý hắn trước.”

Không biết tại sao, nhưng khi nghe thấy câu này của anh ta thì Cận Tử Kỳ cảm thấy lông cả người đều dựng hết lên, cô rùng mình một cái.

Khóe mắt của Cận Tử Kỳ liếc qua, mãi cho tới khi Hàn Mẫn Tranh chầm chậm đeo một chiếc gang tay cao su mỏng.

Hắn lấy ra từ trong túi mấy viên gì đó nhỏ nhỏ màu đen và một vài sợi dây nhỏ.

Sau đó, Hàn Mẫn Tranh đi tới phía trước Johnny cúi người xuống, bắt đầu làm việc.

Cùng với sự tăng lên động tác của hắn, sắc mặt của Johnny ngày một khó cói, mồ hôi đầm đìa, mặt đỏ bừng lên, cơ thể đang bị buộc trên ghế kia vắt đầu ra sức giãy giụa, trong miệng không ngừng kêu lên những tiếng “ư…ư”, gân xanh trên cổ nổi hết lên.

Cận Tử Kỳ và Thanh Kiều nhìn thấy liền nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy cảnh tượng tàn nhẫn và độc ác này nữa.

“Thanh Kiều, em thích bộ phận nào của hắn bị nổ trước?”

Giọng nói đầy thờ ơ của Hàn Mẫn Thanh vang lên, hiển nhiên anh đã xử lý xong Johnny.

Thanh Kiều và Cận Tử Kỳ dần mở mắt ra. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Johnny, cả hai không khỏi rùng mình một cái.

Thanh Kiều tuy cũng căm hận loại người cầm thú như Johnny, nhưng cô thực sự không nghĩ tới sẽ sử dụng cách thức như vậy để đối phó hắn.

Đối với một người đàn ông mà nói, thứ khiến anh ta cảm thấy khuất nhục nhất chính là những tổn thương về thân thể.

Thế nhưng điều mà Hàn Mẫn Tranh đang làm sẽ khiến cho Johnny cả đời này không còn làm một người đàn ông được nữa.

Giữa hai chân của Johnny treo lấy một vật gì đó tròn tròn màu đen, chính là vật mà vừa rồi Hàn Mẫn Tranh lấy ra từ trong túi áo. Mà trong tay anh ta lại đang nắm một sợi dây nối với một vật nhỏ.

“Tao đặc biệt chuẩn bị quả lựu đạn này cho mày, thấy thế nào?”

Johnny đầm đìa mồ hôi, bị dọa đến cả người run rẩy, phẫn nộ trong mắt đã bị sự hoảng sợ thay thế.

Hắn cầu khẩn Hàn Mẫn Tranh, Hàn Mẫn Tranh lấy khăn mặt trong miệng hắn ra, Johnny còn chưa kịp nói gì thì đã bị Hàn Mẫn Tranh liền nhét một quả lựu đạn vào trong miệng: “Ba quả, chọn đi, muốn nổ chỗ nào trước?”

Vẫn còn có một quả?

Cận Tử Kỳ liền để ý tới phía sau Johnny, hẳn là…

Johnny giãy giụa càng ghê gớm hơn, cứ kêu lên ư ư, ánh mắt nhìn Hàn Mẫn Tranh như muốn ăn tươi nuốt sống anh ta.

“Biến thái…biến thái…” Thanh Kiều thầm nói, sắc mặt càng trở nên trắng hơn.

Hàn Mẫn Tranh thưởng thức sắc mặt khó coi của Thanh Kiều, dường như có chút sung sướng.

“Nếu như em không chọn, vậy thì để tôi chọn giúp em.”

Hàn Mẫn Tranh xiết chặt sợi dây ở phía sau Johnny, Cận Tử Kỳ nắm chặt hai mắt lại.

Toàn bộ căn phòng chứa đồ như một cái máy làm bắp rang, một tiếng “bùm” phát ra cực lớn, khiến cho không ít tro bụi rơi xuống.

Trong biệt thự tràn ngập mùi máu tươi, ngay lúc này Cận Tử Kỳ không nhịn được cúi đầu muốn nôn ọe.

Thanh Kiều cũng chẳng tốt hơn là mấy, vốn còn đang bịt lấy tai Tống Tiểu Bảo, lúc này cũng đang cúi đầu mà nôn mửa.

Mà Johnny không vận lên được một hơi, hai mắt trợn tròn, cả người lăn ra ngất xỉu.

Trên chiếc ghế mà hắn đang ngồi, máu tươi cũng không ngừng chảy xuống.

Trên sàn nhà nở ra một bông hoa máu, diêm dúa lòe loẹt.

“Vậy bây giờ sẽ đến lượt ai đây?”

Hàn Mẫn Tranh cởi bỏ găng tay, dùng khăn gấm lau tay của mình, ngẩng đầu nhìn về phía Cận Tử Kỳ và Thanh Kiều.

Thanh Kiều nhịn cơn trào ngược dạ dày, hít một hơi thật sâu, nhìn Hàn Mẫn Tranh: “Anh chẳng qua chỉ là muốn tìm một người để chết cùng anh, buông tha cho những người khác, tôi sẽ chết cùng anh. Không phải là anh nói yêu tôi sao?”

“Thanh Kiều!” Cận Tử Kỳ nhìn khuôn mặt kiên quyết của Thanh Kiều, lòng đau như cắt.

Một lúc sau, Hàn Mẫn Tranh mới ngẩng đầu lên, nhìn Thanh Kiều, sắc mặt không có chút biểu cảm nào.

“Em thật sự đồng ý chết cùng anh sao?”