Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 352: Đại kết cục: Phần 2 (thượng)

Hai tên đả thủ đánh giá Cận Tử Kỳ, thấy vẻ mặt cô thản nhiên nên mới để cô đi.

“Ra nhanh một tí nhé, nếu như bị người khác biết, chúng tôi cũng rất khó xử.”

Cận Tử Kỳ nhét mấy đồng chips vào tay A Kim, dặn dò anh ta: “A Kim, có lẽ anh trai tôi sẽ đến nhanh thôi, anh giúp tôi ra ngoài đợi anh ấy được không? Tôi sợ anh ấy tưởng rằng tôi đi rồi thì sẽ không xong đâu.”

A Kim gật đầu, vỗ vỗ ngực: “Yên tâm đi, tôi sẽ để ý giúp cô.”

Cận Tử Kỳ tỏ vẻ xúc động, nói một tiếng “Cám ơn”, sau đó cô ôm bụng bước nhanh vào bên trong.

Hai người đả thủ áng chừng tiền boa trong tay, hài lòng nhếch mép cười, cũng không quá đề phòng Cận Tử Kỳ nữa.

Bình thường A Kim gác sảnh ngoài, cũng chưa vào bên trong, không khỏi tò mò nhìn ngắm xung quanh thêm vài lần, còn tự hào nói với hai đả thủ: “Đây là đồng hương của tôi ở đại lục.”

Hai người đả thủ nhìn nhau cười cười, trêu chọc A Kim: “Đó là người đồng hương của cậu giàu, không phải cậu.”

A Kim sờ sờ mũi, ỉu xìu ngồi xổm xuống bên cửa giúp Cận Tử Kỳ đợi người.

----

Trong dãy hành lang yên tĩnh đến đáng sợ.

Cận Tử Kỳ dẫm lên mặt thảm mềm mại, ngẩng đầu liền nhìn thấy camera trong góc.

Cô tìm thấy toilet rồi bước vào bên trong, tìm một gian phòng và đóng cửa lại, gửi cho Tần Viễn một tin nhắn.

Tần Viễn đã đến bên ngoài club, đang chuẩn bị mang người tiến vào trong,

Ngay tại thời điểm này, người duy nhất cô có thể nương tựa cũng chỉ có Tần Viễn.

Cô chần chừ một lát rồi gửi hai từ “Cảm ơn”, sau khi tin nhắn được gửi đi thì cô lập tức bước ra ngoài.

Cận Tử Kỳ đến trước bồn rửa tay, trút hết đồ đạc trong túi ra.

Cô lấy tất cả thẻ tín dụng ra nhét vào túi áo, sau đó thu dọn đồ đạc trong túi rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Cận Tử Kỳ đứng tại cửa toilet một lúc, sau đó đi về hướng ngược lại đại sảnh của sòng bạc.

Càng đi vào trong càng yên ắng, đều là những văn phòng đang đóng chặt cửa.

Lúc ở châu Úc, cô từng gặp qua một người ở thành phố S mở casino, lúc đó cô được đưa đến tham quan casino. Ngoại trừ kinh doanh ở đại sảnh, thông thường bọn họ còn có nơi riêng để xử lý công việc, cũng có phòng chuyên dùng để nhốt người.

Về cơ bản, hình thức bố trí của các casino đều giống nhau.

Nếu như Tống Kỳ Diễn thật sự bị đánh trọng thương rồi kéo vào đây, vậy thì nhất định đang bị nhốt trong một căn phòng nào đó.

Chỉ cần tìm thấy Tống Kỳ Diễn, cô có thể nghĩ cách để cứu hắn ra khỏi đây.

Cận Tử Kỳ xiết chặt túi xách trong tay…

Có đôi khi, nguy hiểm và lợi ích sẽ cùng tồn tại.

Đó là nguyên tắc của kinh doanh, mà đời người… Chẳng phải cũng giống vậy hay sao?

Cho dù bên trong có phải là Tống Kỳ Diễn hay không, cô cũng bằng lòng nhảy vào đầm rồng hang hổ.

Không phải hắn thì tốt, nếu như thật sự là hắn, trái lại, cô sẽ dùng lý trí để xử sự.

Khi cô còn đang đứng bên ngoài, lý trí phân tích tình hình, thì có thể ngay giây tiếp theo, hắn đã bị sát hại một cách tàn nhẫn. Có lẽ không chết, nhưng cũng mất cánh tay, thiếu cái chân.

Còn cô, cô đã dám một mình đi vào đây, thì dĩ nhiên cô cũng đã nắm chắc đường thoát thân.

Tuy nhiên… cũng có nguy hiểm nhất định.

----

Cận Tử Kỳ vừa đi vào bên trong vừa chú ý động tĩnh bên trong từng căn phòng.

Bỗng nhiên, một cánh cửa phòng mở ra, một đả thủ cao to cơ bắp rắn chắc bước ra.

Nhìn thấy Cận Tử Kỳ, hắn ta lập tức cảnh giác, cau mày nghiêm nghị quát: “Làm cái gì đấy?”

“Đại ca… Tôi… Tôi đến đây nộp tiền.” Cận Tử Kỳ hoảng sợ cúi đầu, giọng nói cũng run rẩy theo, hai tay nắm chặt lấy túi xách, mặt đầy vẻ sợ hãi.

Tên đả thủ không quá tin tưởng: “Nhưng người ngoài không thể vào đây.”

“Vậy sao?” Cận Tử Kỳ khó hiểu, hai mắt đỏ lên: “Tôi không biết, vừa nãy tôi hỏi người ở quầy bên kia, có một người tên Nạp Ốc nói cho tôi biết, anh trai tôi đang bị giam trong này, chính là anh ta cho tôi vào đây để tìm boss của các anh đó.”

Đả thủ cẩn thận đánh giá Cận Tử Kỳ: “Vậy cô đến trả tiền đánh bạc cho ai?”

“Chương Cường.” Cận Tử Kỳ đáp rất nghiêm túc: “Chẳng phải boss của các anh đã gọi điện cho gia đình tôi rồi sao? Chị dâu tôi bị dọa đến mức nhập viện, ba mẹ tôi lớn tuổi rồi, đành phải để tôi đến đây trả tiền. Tôi cũng chưa từng đến những nơi như thế này nên chạy loạn như con ruồi mất đầu, nếu có đắc tội chỗ nào, kính mong anh đây thứ lỗi.”

Nói xong, Cận Tử Kỳ thành thật đưa tất cả số chips còn lại cho tên đả thủ.

Tên đả thủ lặng thinh giấu mấy đồng chips vào túi quần, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.

“Cô đã đến đây trả tiền nợ thì đi cùng tôi.”

Cận Tử Kỳ cảm kích gật đầu, dụi dụi mắt: “Cảm ơn anh, anh trai, người tốt sẽ được báo đáp.”

Đả thủ thấy bộ dạng ngốc nghếch của cô nên cũng buông lỏng cảnh giác.

“Boss của chúng tôi có việc ra ngoài rồi, tạm thời không ở đây, nếu cô đã đến trả nợ thì đợi một chút vậy.”

Cận Tử Kỳ gật đầu đáp: “Được thôi, tôi chờ ở đây là được rồi.”

Nói xong, cô liền ôm túi xách đứng yên tại hành lang không nhúc nhích.

Tên đả thủ xoa trán, hiếu kỳ vì sao nhà họ Chương lại để một kẻ ngốc thế này đến đây? Nhưng mà ngốc thì ngốc, vung tay cũng hào phóng quá đi chứ.

“Được rồi, cô đến văn phòng của tôi chờ đi, tôi gọi điện thông báo cho ông ấy.”

Cận Tử Kỳ mừng rỡ vội vàng cúi đầu: “Cảm ơn anh, anh đúng là người tốt.”

Tên đả thủ khoát khoát tay, đưa Cận Tử Kỳ đến văn phòng riêng của mình, còn rót cho cô một ly nước.

“Đợi đi nhé, đừng có chạy lung tung, tôi đi gọi điện thoại cho boss.”

“Anh yên tâm, tôi sẽ ngồi đợi ở đây.”

Cận Tử Kỳ ôm túi ngồi trên sofa, vẻ mặt thật thà.

Đợi sau khi tên đả thủ khép cửa đi ra ngoài, tiếng bước chân cũng xa dần, Cận Tử Kỳ cẩn thận nhìn căn phòng một vòng, sau khi xác định không có camera mới rón rén mở cửa ra ngoài.

Bên cạnh có một căn phòng đang khép hờ cửa, trong đó vang lên tiếng kêu rên đau đớn của một người đàn ông.

Trái tim Cận Tử Kỳ đập chậm một nhịp, thậm chí cô có thể ngửi thấy mùi máu tươi xuyên qua khe cửa kia.

“Kêu la cái gì, còn chưa chặt một ngón tay của mày! May cho mày là mày cũng cao to đấy…”

“Mày nhìn đi, mấy tên khác còn bị nặng hơn, nhưng bọn nó có thốt ra tiếng nào đâu.”

Cận Tử Kỳ có thể chắc chắn người kêu la không ngừng đó không phải Tống Kỳ Diễn, những người còn lại kia thì không chắc chắn rồi.

Cô hít một hơi thật sâu, lỗ mãng đẩy mạnh cửa ra.

“Đùng” một tiếng, cánh cửa chao đảo đập vào tường.

Mấy người đàn ông cầm gậy nhìn sang, Cận Tử Kỳ và bọn họ bốn mắt chạm nhau.

Lúc đẩy cửa, Cận Tử Kỳ đã nhanh chóng nhìn hai người đàn ông đầm đìa máu nằm trên mặt đất.


“Làm gì thế, có biết đây là đâu không?” Một gã trên mặt có sẹo râu ria dữ tợn vung mạnh gậy sắt toan đi về phía cửa.

Cận Tử Kỳ phản ứng chậm chạp, nói: “Anh trai à, tôi muốn hỏi một chút, toilet ở đây vậy? Tôi đến để trả tiền nợ, ở phòng bên cạnh đợi một anh kia, anh ta nói đi gọi điện thoại, còn tôi lại không tìm thấy toilet…”

Mấy người nhìn nhau, thoáng thấy Cận Tử Kỳ ngơ ngác ôm túi xách đứng đó, cũng không quay người bỏ chạy.

Chẳng lẽ đụng phải kẻ đần rồi à?

Gã đàn ông có sẹo trên mặt quay đầu lại nhìn các anh em, sau đó mới dùng côn sắt chỉ chỉ bên trái: “Đi ra ngoài quẹo trái.”

Lúc này, Cận Tử Kỳ mới thoải mái cười: “Cảm ơn.” Nói xong liền vui vẻ lui ra ngoài.

Lúc đóng của lại, cả người Cận Tử Kỳ dựa hẳn vào cửa, hai chân run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng.

Trong hai người kia, không ai là Tống Kỳ Diễn…

“Sao cô lại chạy ra đây? Chẳng phải bảo cô ở trong phòng đợi sao?”

Cận Tử Kỳ vừa quay đầu thì nhìn thấy tên đả thủ lúc nãy bảo đi gọi điện cho boss, hắn đã quay lại, mang vẻ mặt bất mãn nhìn cô.

Cận Tử Kỳ áy náy nói: “Anh trai à, thật ngại quá, vừa nãy tôi nghe thấy tiếng kêu, tưởng rằng người bị nhốt bên trong là anh trai tôi, nhất thời nóng vội nên xông vào, kết quả là… May mà không phải anh tôi, dọa tôi sợ muốn chết.”

Cận Tử Kỳ ra vẻ sợ hãi vuốt vuốt ngực, sau đó ngây ngốc nhìn về phía tên đả thủ: “Anh ơi, anh trai tôi bị nhốt ở đâu vậy?”

“Anh của cô bị nhốt trên lầu, boss nói cô lên đi.”

Cận Tử Kỳ thật sự không phải muốn đi trả nợ cho Chương Cường, mục đích của cô là tìm một người có thể là Tống Kỳ Diễn.

Nếu như hai người trong phòng ban nãy không phải Tống Kỳ Diễn, vậy thì cô cũng không cần phải tiếp tục ở lại nơi này.

Huống hồ… Nếu như cô thật sự đi lên trên đó, nhìn thấy Chương Cường rồi còn không giả vờ giúp sao?

“Anh này, ở đây mỗi ngày đều có những con bạc đánh thua rồi ăn vạ giống anh trai tôi à?”

Tên đả thủ liếc cô một cái rồi nói: “Dù sao cũng không ít, nếu cô không đến kịp lúc, đôi bàn chân của anh trai cô không giữ được rồi.”

“Chờ một chút!” Cận Tử Kỳ bỗng nhiên hét lên.

“Lại có chuyện gì nữa?” Đả thủ nhìn Cận Tử Kỳ, không hiểu sao cô lại lắm chuyện như thế.

Cận Tử Kỳ lấy ra một cái thẻ tín dụng: “Lúc nãy tôi đi vội, lúc rời khỏi khách sạn, hình như chỉ đem một tấm thẻ tín dụng, có vẻ tiền trong này không đủ để trả khoản nợ đánh bạc của anh trai tôi. Chi bằng bây giờ tôi chạy về khách sạn nhé?”

Tên đả thủ nhìn cô đầy nghi hoặc.

Cận Tử Kỳ nói: “Nếu anh không an tâm thì có thể đi cùng tôi, tôi ở khách sạn Berlin đấy.”

Tên đả thủ muốn nói gì đó, phía sau đột nhiên có người gọi hắn ta.

Tranh thủ lúc tên đả thủ nói chuyện với người nọ, Cận Tử Kỳ lẳng lặng bước nhanh về phía đại sảnh của casino.

Chỉ là, cô vừa mới đi qua chỗ ngoặc, sau lưng lập tức vang lên giọng nói của tên đả thủ: “Cô đi đâu đấy?”

Cả người Cận Tử Kỳ thoáng run lên, cô xoay người lại: “Tôi về lấy thẻ tín dụng.”

Tên đả thủ gật đầu: “Để tôi đưa cô đi thì tốt hơn.”

Cận Tử Kỳ không nghĩ rằng hắn nói được làm được, nhất thời có hơi lúng túng, nhưng cô lập tức bình tĩnh trở lại.

“Được thôi, vậy chúng ta tranh thủ đi nhanh đi, đừng để trễ giờ.”

Đã như thế này rồi, thì chỉ có thể đợi sau khi ra khỏi đây mới tìm cách thoát khỏi hắn…

Cận Tử Kỳ vừa nghĩ vừa xoay người, nhưng mới đi được hai bước thì cô đã nhìn thấy trên vách tường phản chiếu hình ảnh tên đả thủ cầm một vật gì đó giống chiếc khăn mặt, đang chuẩn bị ra tay với cô…

Cận Tử Kỳ siết chặt túi xách trong tay, chuẩn bị bất ngờ đánh về phía tên đả thủ.

Tên đả thủ đó bỗng nhiên đau đớn kêu lên một tiếng rồi ngã sóng soài ra đất.

Chuyện gì thế này?

Cận Tử Kỳ vừa muốn quay đầu, trong góc khuất đột nhiên có một cánh tay thò ra, nắm chặt cổ tay cô.

“Ai đó?” Cận Tử Kỳ giãy dụa nhìn về phía đó.

Một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay cô, trên ngón vô danh có đeo một chiếc nhẫn cưới đính đá Hồng Ngọc.

Cận Tử Kỳ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kết hôn ấy, bỗng nhiên khóe mắt ngấn lệ, cô vội vàng ngẩng đầu nhìn.

Cơ thể mỏng manh bất giác run rẩy.

Một bóng người cao lớn bước ra từ trong bóng tối.

Khuôn mặt khôi ngô của Tống Kỳ Diễn trông có vẻ rất căng thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, con ngươi đen nhánh như màu mực tranh thủy mặc, sâu lắng nhìn cô một cái. Tay hắn từ từ dời xuống, nắm lấy bàn tay của cô sau đó dắt cô xoay người rời đi.

Hắn còn sống… Kỳ Diễn thật sự còn sống…

Cận Tử Kỳ ngẩn ngơ ngắm nhìn Tống Kỳ Diễn, mặc kệ hắn kéo cô bước nhanh về phía đại sảnh của casino.

Vốn dĩ tay cô có hơi lạnh, nhưng khi đặt trong lòng bàn tay to lớn ấm áp của hắn thì dường như cũng bắt đầu nóng lên.

Cẩn Tử Kỳ nhịn không được lấy bàn tay còn lại trùm lên bàn tay mà hai người đang nắm chặt, dường như chỉ có chạm vào hắn, cô mới có thể tin tưởng rằng hắn thật sự không rời bỏ cô, thậm chí vẫn âm thầm bảo vệ cô.

Dưới ánh đèn mờ ảo, bên mặt Tống Kỳ Diễn kiên nghị mà lạnh lùng, thân hình hắn cao ngất như một quả núi, mỗi bước hắn đi như đạp tất cả khủng hoảng trong lòng cô tan thành mây khói.

Trên dãy hành lang, tiếng bước chân ngày càng nhiều, càng lúc càng hỗn tạp, trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo, dường như có những bóng dáng không ngừng xuất hiện.

Chưa đến một phút đồng hồ, Cận Tử Kỳ đã nhìn thấy phía trước phía sau bọn họ đứng đầy đả thủ.

“Cũng may là tao nhìn thấy ảnh của mày trong văn phòng của boss, nếu không thật sự bị mày lừa rồi!”

Tên đả thủ trước đây bị Tống Kỳ Diễn đánh ngã xuống đất đang ôm lấy cái ót sưng đỏ, đẩy một người khác tiến lên.

Hắn ta cười khẩy liếc nhìn Tống Kỳ Diễn: “Boss nói nếu như mày không chết thì nhất định sẽ xuất hiện, hóa ra mày đến thật.”

“Vụ nổ xe lần trước cũng là do các người?”

Tống Kỳ Diễn lạnh lùng nhìn tên đả thủ đó: “Em trai tôi cho các cậu bao nhiêu tiền?”

“Ha ha, chuyện này… không thể nói cho ngươi biết rồi.”

Tên đả thủ cười một cách nham hiểm, sau đó hắn vung tay với các anh em phía sau, bọn chúng lao về phía Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ.

Thế nhưng ngay sau đó, cả dãy hành lang và toàn bộ đại sảnh casino bỗng chốc rơi vào bóng tối vô tận.

Cả đại sảnh lập tức trở nên hỗn loạn, tiếng bàn ghế bị ngã, tiếng tranh cướp đồng chips, tiếng nhân viên bị xô ngã ra đất.

Dãy hành lang vang lên tiếng chửi rủa liên tiếp…

“Chuyện gì xảy ra thế?”

“Sao lại cúp điện đúng lúc như thế à?”

“Con mẹ nó, có phải có người giở trò trên mạch điện rồi không. Nhanh, gọi điện cho các anh em khác!”

Ngay khi bị mất điện, Tống Kỳ Diễn lập tức ôm Cận Tử Kỳ lui vào góc khuất mà hắn vừa ẩn nấp lúc nãy.

Có một tên đả thủ lấy điện thoại di động ra soi, giữa hành lang đen kịt lập tức có chút ánh sáng lờ mờ.

“Mau tìm bọn chúng, tuyệt đối không để cho bọn chúng chạy!”

Tay trái Tống Kỳ Diễn ôm Cận Tử Kỳ, cô cũng ôm thật chặt cánh tay hắn, cố gắng thu người vào góc khuất.


Âm thanh của bọn đả thủ càng lúc càng lớn, chúng đang hướng về phía này.

“Hình như đường dây điện bị ai đó cố ý cắt đứt rồi, các anh em đang sửa!”

“Tốt, mày gọi điện kêu thêm người đến đây, nhớ phải có nhiều ngươi canh gác ở lối ra!”

So với lần bắt cóc trước đây, lần này lại khiến Cận Tử Kỳ cảm thấy lo lắng hơn nhiều.

Xã hội đen ở nước ngoài đều có súng bên người, ra tay cũng tàn ác, dứt khoát hơn xã hội đen đại lục.

Cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần sau khi vui mừng vì Tống Kỳ Diễn còn sống thì đã lập tức rơi vào mối nguy sống chết khó đoán này.

Trong hành lang, tất cả đèn treo tường đều sáng lên trong phút chốc.

Thậm chí còn sáng hơn so với trước.

Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ cũng bại lộ dưới ánh mắt của tất cả mọi người!

Ngay khi đèn sáng lên, ở cửa ra vào của đại sảnh, một đám đàn ông cầm trên tay dao và súng ùa vào. Đám đả thủ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đập cho một trận, một khung cảnh máu me và bạo lực.

Có một tên đả thủ bị trúng một gậy, huyết tương bắn ra, chất lỏng màu đỏ tung tóe đến bên chân Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ nổi da gà.

Cô cũng nhìn ra những người vừa xuất hiện có lẽ là do Tống Kỳ Diễn tìm đến để ngăn chặn những tên đả thủ này. Mặc dù những người này cũng là lấy tiền của người, thay người chịu nạn nhưng chứng kiến bọn họ chịu gậy chịu đao, cô vẫn không đành lòng phớt lờ.

Tống Kỳ Diễn ôm lấy cô, thấp giọng quát: “Ở đây giao cho bọn họ, chúng ta đi trước!”

Cận Tử Kỳ gật đầu, Tống Kỳ Diễn đẩy cửa thoát hiểm, nhanh chóng chạy xuống dưới.

Lương Nhất Thần đã sớm đợi ở hành lang phía trước để tiếp ứng, thấy Tống Kỳ Diễn đưa Cận Tử Kỳ xuống, anh mới khẽ thở phào.

“Cuối cùng cũng đến rồi, chúng ta đi mau, bên trên có lẽ sẽ không kéo dài được bao lâu.”

Nhưng mà, không đợi bọn họ tiếp tục đi xuống dưới thì đã có một loạt tiếng bước chân truyền đến, lập tức có năm gã đàn ông cường tráng mặc đồ đen từ dưới lầu vọt thẳng lên, trong tay đều có dao gậy.

Không đợi kẻ thù hành động, Lương Nhất Thần đã tung người nhảy xuống trực tiếp đạp ngã một tên.

“Kỳ Diễn, nhanh cướp vũ khí.”

Lương Nhất Thần điên cuồng hét lên một tiếng, Tống Kỳ Diễn nhanh chóng hiểu ý của anh ta.

Cận Tử Kỳ tự giác đứng một bên, lúc này, cô không thể cản tay cản chân họ.

Tay phải Tống Kỳ Diễn bị thương nên chủ yếu dựa vào Lương Nhất Thần để đối phó với những đả thủ này.

“Con bà nó, cậu với em trai cậu rốt cuộc đã kết bao nhiêu thù mà hắn lại muốn giết cậu như vậy?”

Lương Nhất Thần chửi rủa một câu, mạnh mẽ thúc khuỷu tay vào ngực đối phương, sau đó xoay người đạp một cước.

“Nếu như tôi biết thì tôi đã không đứng ở đây.”

Tống Kỳ Diễn tiện tay cướp một khẩu súng tiểu liên, sau đó lại đoạt một khẩu súng lục nhét vào tay Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ nhìn khẩu súng thật đạn thật màu đen lạnh như băng trong tay, chỉ cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Cô ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Diễn, hắn cũng nhìn chằm chằm cô, gương mặt anh tuấn màu lúa mạch lạnh lùng như băng tuyết ngưng đọng.

Tống Kỳ Diễn kiên định đưa những ngón tay gần như cứng đờ của cô đặt lên khẩu súng, sau đó nắm chặt.

“Nếu như lát nữa anh không thể chăm sóc em thì em phải sử dụng khẩu súng này, bảo vệ bản thân cho tốt, biết chưa?”

Cận Tử Kỳ ngớ người trong chốc lát…

Những lời này của anh là có ý gì? Khó khăn lắm cô mới tìm được anh, anh lại muốn rời bỏ cô một lần nữa sao?

Nghĩ đến mình vào cái club này mới khiến Tống Kỳ Diễn bất đắc dĩ phải xuất hiện, Cận Tử Kỳ không khỏi cảm thấy áy náy.

Nếu như hôm nay cô về nước đúng hạn, thì có phải sẽ không xảy ra trận phục kích này?

“Không phải do em.” Tống Kỳ Diễn nhìn ra sự hối hận của cô, trái lại, anh nở nụ cười: “Bọn họ đã sớm hoài nghi anh không chết, cho dù hôm nay không xảy ra sự cố, vậy cũng khó tránh ngày mai anh không gặp tình huống như thế này, chẳng qua bây giờ gặp sớm thôi.”

Cận Tử Kỳ nhìn khuôn mặt tuấn tú cùng với nụ cười nhạt trên môi hắn, vẻ mặt cô cũng dần dần kiên định và bình tĩnh trở lại.

“Em sẽ bảo vệ tốt bản thân mình, cũng giống như lần trước.”

Cô nhìn vào mắt Tống Kỳ Diễn, nói ra từng chữ một: “Chúng ta đều không thể xảy ra việc gì cả.”

Giọng điệu cố chấp này khiến Tống Kỳ Diễn hơi ngẩn ra.

Trong mắt hắn hiện lên một chút cảm động, hắn kéo tay Cận Tử Kỳ sau đó xoay người chạy lên lầu.

Tiếng bước chân dưới lầu ngày càng lộn xộn, chứng minh cho việc càng lúc càng có nhiều đả thủ đang chạy về phía bên này, trước khi biết rõ là bạn hay thù thì chi bằng cứ chạy lên trên, có lẽ còn có một đường thoát thân.

Lương Nhất Thần đi theo bọn họ phụ trách cản phía sau, năm tên cường tráng kia đã bị anh ta xử lý gọn gàng, nhưng người trước ngã xuống thì vẫn có đả thủ phía sau đuổi tới, nhìn thấy Cận Tử Kỳ bọn chúng liền hét lớn: “Đứng lại, đứng lại!”

Thân thủ (*) của những đả thủ này không tệ, ngoài một số ít bị trúng đạn không dậy nổi ra, những tên khác mặc dù đã bị đánh nhưng cũng nhanh chóng lau vết máu rồi đứng dậy, tựa như nổi điên xông về phía Lương Nhất Thần.

Lương Nhất Thần bị bốn tên đả thủ vây khốn, còn hai tên khác lại thừa cơ muốn bắt Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ.

Tống Kỳ Diễn đẩy Cận Tử Kỳ ra sau lưng, còn bản thân thì nổ súng bắn chết mấy tên cầm súng, mấy tên đả thủ nhanh chóng tìm thấy chỗ nấp, cũng giơ súng bắn trả bên này.

“Đoàng đoàng.” Phút chốc, cả hành lang vang lên tiếng súng.

Lương Nhất Thần bỏ xa mấy tên đả thủ, nhanh nhẹn lách mình mấy cái, trở lại bên cạnh Tống Kỳ Diễn.

“Làm sao bây giờ? Người mà chúng ta mang đến hoàn toàn không đủ, tôi đoán những người tiếp ứng dưới lầu cũng đã bị xử lý rồi.”

Tống Kỳ Diễn nhìn Lương Nhất Thần, hô hấp có phần gấp gáp, hắn lấy di động ra nhấn một dãy số.

Nhưng bên kia mãi không có người tiếp, tất nhiên, suy đoán của Lương Nhất Thần đã được nghiệm chứng.

Lòng bàn tay Cận Tử Kỳ không ngừng đổ mồ hôi, cổ họng càng lúc càng khô, tim đập nhanh như muốn phá vỡ lồng ngực.

“Bỏ đi, lên lầu trước đã rồi nói, bên trên hình như là thẩm mỹ viện, có lẽ sẽ có chỗ trốn!”

Lương Nhất Thần giữ cò súng, quay đầu nhìn Tống Kỳ Diễn: “Tôi yểm hộ, mọi người lên đi.”

Sắc mặt Tống Kỳ Diễn nặng nề, hắn vỗ mạnh lên vai Lương Nhất Thần.

“Đi nhanh đi.” Lương Nhất Thần đẩy Tống Kỳ Diễn.

Tống Kỳ Diễn nắm lấy tay Cận Tử Kỳ, trầm giọng nói: “Chúng ta đi.”

Sau lưng nhanh chóng vang lên tiếng súng, Cận Tử Kỳ lo lắng quay đầu nhìn lại: “Một mình anh ta có sao không?”

Tống Kỳ Diễn xiết chặt tay cô, nghe thấy tiếng súng bên dưới vang lên càng lúc càng dữ dội.

----

Lương Nhất Thần nhờ vào một khẩu súng tiểu liên để áp chế đám đả thủ ở phía trước.

Súng nhanh chóng hết đạn, không có đạn dược bổ sung, anh ta chợt quát lên một tiếng rồi dùng súng đánh về phía những tên đả thủ đang chạy đến.

Một tiếng hét thảm vang lên, tên đả thủ xông lên đầu tiên bị nện tới chảy máu đầu, kêu lên rồi ngã xuống đất không dậy nổi.

Như được cổ vũ khí thế, Lương Nhất Thần lao lên đánh ngã một tên đả thủ đang chuẩn bị nổ súng, hai người cuốn lấy nhau, bắt đầu một màn cận chiến.

Một tên đả thủ khác sợ ném chuột vỡ bình (*), sợ bắn trúng đồng đội nên không dám nổ súng, thấy Lương Nhất Thần đè anh em nhà mình xuống đánh không thôi, hắn lập tức chuyển nòng súng, nhắm ngay đầu Lương Nhất Thần chuẩn bị nổ súng.

“Mẹ kiếp, hôm nay ông đây sẽ cho mày chầu trời…”

Thế nhưng hắn còn chưa kịp bóp cò, sau ót bỗng tê rần, vừa sờ liền thấy máu tươi tràn ra.

Hắn cúi đầu nhìn về phía “ám khí” vừa đánh mình: “Mẹ kiếp!” Sau đó ngực trúng một nhát, ngã xuống đất ngất đi.

Lương Nhất Thần quay đầu liền nhìn thấy Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ, kinh ngạc: “Không phải bảo các người đi rồi sao?’

Tống Kỳ Diễn cầm cây gậy của tên đả thủ vừa ngất trên đất ném cho Lương Nhất Thần: “Cùng đi.”

Cận Tử Kỳ thở hổn hển tựa vào lan can, ném cả giày cao gót bên chân trái.

Lúc này Lương Nhất Thần mới phát hiện giày bên chân phải của cô đã sớm không thấy tăm hơi.

Hóa ra trước khi cô cởi giày cao gót bên chân trái thì đã lấy nó làm “ám khí” để nện vào đầu tên kia.

Lương Nhất Thần giơ ngón cái với Tống Kỳ Diễn: “Bà xã cậu giả heo ăn thịt hổ (*) cừ quá đấy.”

Tống Kỳ Diễn liếc anh ta một cái, đi đến trước mặt Cận Tử Kỳ, nhìn đôi chân trần của cô: “Thế này có ổn không?”

“So với giày cao gót thì thế này càng thoải mái.”

Cận Tử Kỳ nắm lấy bàn tay đang đưa ra, mười ngón tay của hai người đan chặt vào nhau: “Chúng ta đi mau thôi.”

Đột nhiên, một tên đả thủ vốn đang nằm trên mặt đất thở nhẹ ra một hơi, miễn cưỡng chống người đứng dậy, giơ khẩu súng trong tay lên.

Tống Kỳ Diễn vừa vặn nghe thấy tiếng vang nhỏ, quay đầu nhìn lại họng súng của tên kia đã đối diện với phần lưng của Lương Nhất Thần.

“Nhất Thần, cẩn thận!” Tống Kỳ Diễn nhanh chóng đưa tay đẩy Lương Nhất Tần.

Cận Tử Kỳ cũng xoay phắt đầu lại liền nhìn thấy một họng súng đen ngòm đang vừa vặn đặt trước lồng ngực Tống Kỳ Diễn.

“Kỳ Diễn…”

Hai tiếng súng vang lên, giữa mi tâm của tên đả thủ kia trúng một phát đạn, hắn vẫn giữ nguyên động tác sắp bắn mà lăn xuống lầu.

***

(*) Thân thủ: Ý chỉ bản lĩnh, tài nghệ. Thường thiên về võ nghệ.

(*) Ném chuột sợ vỡ bình: Muốn đối phó với kẻ thù nhưng lại có điều e ngại.

(*) Giả heo ăn thịt hổ: Giả vờ ngây thơ để đạt được mục đích.