Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Chương 101: Một đôi vợ chồng bất hoà

Editor: Tâm Thường Lạc

Theo ngày tháng hôn lễ đến gần, công việc của Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn cũng càng lu bù lên.

Về phần đêm đó Tống Kỳ Diễn sau khi trở lại, Cận Tử Kỳ cũng không hỏi hắn nhiều tại sao khóe miệng lại mang vết thương.

Có lúc, cô cũng nguyện ý làm một tân nương hạnh phúc cái gì cũng không biết.

Cô chẳng qua là thỉnh thoảng sẽ nghe được một chút đề tài về Tần Viễn ——

Dường như là từ cái ngày mà cô từ chối yêu cầu của hắn sau đó lại đem công việc phim ảnh giao cho trợ lý của hắn.

Cửa phòng làm việc bị gõ vang lên, Cận Tử Kỳ thu lại dòng suy nghĩ của mình, ngẩng đầu lên tiếng hô "Mời vào."

Sau đó nhìn qua thì thấy đó là bóng dáng cao to quen thuộc kia.

Cận Tử Kỳ không nghĩ tới Tống Kỳ Diễn sẽ đến công ty, dường như bây giờ vẫn còn là giờ làm việc——

Nhưng Tống Kỳ Diễn vẫn bước đi thong thả đến trước bàn làm việc, hai tay chống cạnh bàn, khẽ nghiêng thân của mình về phía trước, mắt nhìn xuống Cận Tử Kỳ đang kinh ngạc mà nhìn mình.

Trước khi cô mở miệng chuẩn bị hỏi thăm, hắn đã cúi đầu xuống hôn lên môi cô, lưu luyến mà nhẹ nhàng.

Cận Tử Kỳ sững sờ, nhưng tâm tình thì không có bất kỳ cái gì là phản đối, chỉ là đưa tay sờ sờ lên làn môi ấm nóng của mình.

"Đứng lên đi, hôm nay muốn dẫn em đi xem một thứ." Tống Kỳ Diễn đã cầm túi xách tay của cô.

Cận Tử Kỳ vẫn chưa thế nào làm rõ tình huống, người đã bị hắn kéo vào thang máy.

Thang máy đến lầu một mở cửa, thì thấy được Kiều Niệm Chiêu mặt mũi tràn đầy vui sướng.

Kiều Niệm Chiêu dường như cũng không nghĩ tới sẽ đụng phải bọn họ, nụ cười trên mặt cũng theo đó trong phút chốc cứng lại.

Kể từ khi Kiều Niệm Chiêu chuyển ra ngoài về sau, số lần Cận Tử Kỳ cùng cô chạm mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay, thậm chí trong cuộc sống và công việc bận rộn thiếu chút nữa phải quên mình còn có một người "Em gái" như vậy.

Kiều Niệm Chiêu ngoại trừ khuôn mặt gầy gò chút, tinh thần cũng không tệ lắm, không có gì ngoài giờ phút này sắc mặt có chút tái nhợt.

Khi cô còn sững sờ cứng đờ ở tại chỗ đó, Tống Kỳ Diễn đã dắt Cận Tử Kỳ đi ra thang máy, hai bên nhìn thoáng qua nhau, nhưng ai cũng không để ý đến ai, giống như là người xa lạ hoàn toàn không quen biết.

"Chúng ta phải đi đâu?" Sau khi lên xe, Cận Tử Kỳ vẫn hỏi ra sự nghi vấn của mình.

Tống Kỳ Diễn quay đầu nhìn cô một cái, mày mắt vào lúc này là nhàn nhạt vui sướng, "Nghe nói, một người đàn ông đối với một người phụ nữ có sự công nhận lớn nhất, chính là cưới cô ấy làm vợ."

Cận Tử Kỳ không biết hắn vì sao đem những lời trong đề tài này đi vòng qua, lông mi nhấp nháy xuống, trong đầu lại âm thầm thổi qua một câu nói tương ứng ——

Một người đàn bà đối với một người đàn ông dâng hiến lớn nhất, chính là gả cho anh ta, cả đời mãi mãi không rời!

Tống Kỳ Diễn dừng lại xe có rèm che, Cận Tử Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, đập vào mắt chính là đã tới trước cửa trung tâm đặt may lễ phục, trong phút chốc cũng hiểu đồ mà trong miệng Tống Kỳ Diễn nói muốn cho cô xem.

Là áo cưới, khi họ kết hôn cô phải mặc bộ áo cưới lễ phục kia!

Đi ra thang máy lầu ba, tầm mắt Cận Tử Kỳ đã chủ động nhìn đến một vị trí ——

Đã từng trưng bày ở đó chiếc áo cưới màu đen, áo cưới trên người mẫu lúc này cũng đã đổi sang mẫu dáng khác.

Chắc là chủ nhân của chiếc áo cưới màu đen đã lấy đi rồi.

"Tống tiên sinh, Cận tiểu thư, lễ phục các vị đặt đã đến, xin mời bên này."

Nhân viên làm việc sau khi cung kính xong, liền dẫn Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn đi đến trước phòng thử quần áo.

Quá trình mặc thử áo cưới có chút rườm rà, Cận Tử Kỳ tựa như cái tượng gỗ, tuỳ ý để cho nhân viên làm việc ở đây giúp cô sửa sang lại áo cưới và bới mái tóc dài đến eo của cô lên, mảnh lụa trắng mỏng như cánh ve được thắt thành nơ bướm cài lên giữa mái tóc.

"Cận tiểu thư là cô dâu xinh đẹp cao quý nhất mà tôi gặp qua!"

Đối mặt nhân viên tự đáy lòng ca ngợi, Cận Tử Kỳ nhẹ nhàng nở nụ cười.

Bức màn che màu rượu đỏ đã chậm rãi kéo ra.

Ánh sáng đèn treo bằng thuỷ tinh toả ra hào quang bốn phía, giống như ánh sao thất lạc chốn phàm trần phủ lên sàn nhà bóng loáng, tia sáng tinh anh phát ra rồi phản chiếu rơi vào bộ lụa trắng trên người Cận Tử Kỳ, hiện ra thứ ánh sáng nhu hoà nhẹ nhàng bồng bềnh.

Bên cạnh màn che, một bóng người anh tuấn đang đứng, tây trang thuần trắng ở dưới ánh đèn có vẻ trác tuyệt bất phàm. Nhân viên đem một bó hoa cầm tay nhét vào trong tay Cận Tử Kỳ, mập mờ cười một tiếng, còn hướng về phía người đàn ông đang đưa lưng với các cô hơi có vẻ cười khẽ nói: "Cô dâu ra tới đây!"

Người đàn ông nghe tiếng lập tức xoay người nhìn qua, ánh sáng sáng ngời đánh vào ngũ quan rõ ràng đẹp mắt của hắn, Cận Tử Kỳ nâng mắt lên vốn đang rũ xuống, nhưng sau khi thấy rõ mặt của hắn thì ngẩn ra.

Bởi vì đó cũng không phải là Tống Kỳ Diễn như trong dự liệu của cô, mà là người đã mấy ngày không gặp: Tần Viễn.

Không nghĩ tới thế nhưng ở chỗ này đụng phải hắn!

Tần Viễn hiển nhiên cũng chưa từng nghĩ đến xuất hiện ở trước mặt mình sẽ là Cận Tử Kỳ.

Nhưng mà kinh ngạc đi qua, chân hắn cũng bất động vì giật sững mình.

Hắn khẽ nhếch cằm, đón lấy ngọn đèn như đốt mắt, nhìn qua Cận Tử Kỳ đứng ở trên đài thử đồ vẻ mặt cũng kinh ngạc.

Chiếc áo cưới trắng tinh kiểu quây ngực được chạm trổ hoa văn trong suốt kết hợp yếu tố Phương Đông và Phương Tây, mặc ở trên người cô, càng tôn lên nét đẹp của cô gái Đông Phương đặc biệt xinh đẹp kín đáo của cô.

Nàng cầm lấy một nhúm được mãn tinh bao vây hoa bách hợp, khẽ khép lông mi, lẳng lặng đứng ở nơi đó, duy mỹ phải giống như là sử thi giữa ca tụng Athens nữ thần.

Cô đang cầm một bó hoa mãn tinh bao lấy hoa bách hợp, hàng lông mi khẽ khép, lẳng lặng đứng ở nơi đó, duy mỹ giống như nữ thần Athen luôn được ca ngợi trong thiên sử thi.


"Ách......" Dẫn đầu phát ra âm thanh đánh vỡ góc êm ái này chính là một nhân viên làm việc, lúng túng đi tới bên cạnh Tần Viễn giải thích: "Tần tiên sinh, ngại quá, Phương tiểu thư ở phòng thử quần áo bên cạnh."

Cận Tử Kỳ nhất thời hiểu lý do Tần Viễn xuất hiện ở nơi này, lập tức đối với hắn lịch sự mà khẽ gật đầu.

Tần Viễn nhìn qua ánh mắt của cô thâm thúy mà nồng nặc, bàn tay bên người lại không tự chủ được chậm rãi siết chặt.

"Thử xong chưa?" Giọng nói trầm thấp của Tống Kỳ Diễn mang theo mong đợi từ một bên vang lên.

Cận Tử Kỳ theo tiếng quay đầu, liền thấy được Tống Kỳ Diễn toàn thân lễ phục màu đen.

Khóe miệng của hắn lộ vẻ cười, sau đó rất nhanh cũng phát hiện Tần Viễn đứng ở dưới đài thử đồ dưới.

Chẳng qua là không chờ hắn đi tới, màn che bên cạnh vốn đóng chặt liền"Rào rào" một tiếng bị nhân viên làm việc kéo ra.

Giọi vào trong mắt mọi người chính là Phương Tình Vân đang mặc một bộ áo cưới màu đen.

Thiết kế vừa vặn ôm sát người, chính xác là chiếc áo cưới nhỏ, để cho cô nhìn qua quyến rũ mà trang nhã.

Phương Tình Vân dưới ánh đèn đôi mắt đẹp của cô vụt sáng, cô thâm tình mà nhìn sang Tần Viễn: "A Viễn, đẹp mắt không?"

-------

Bốn người gặp nhau như vậy có chút gần giống với tình tiết trong phim thần tượng, cẩu huyết nhưng lại tràn đầy tính chất va chạm.

Cận Tử Kỳ nhìn sang Phương Tình Vân mặc áo cưới màu đen độc đáo, trong đầu cũng chỉ có một ý nghĩ ——

Không nghĩ tới, Tần Viễn thế nhưng chính là người yêu vợ như mạng.....

Richie...

Không khí trong phòng thử áo chẳng biết lúc nào càng trở nên quỷ dị như thế.

Phương Tình Vân khẽ chuyển mắt thì cũng nhìn thấy Cận Tử Kỳ đang ở đối diện cũng mặc áo cưới, mắt đẹp sáng lên, sau khi giật mình thì lịch thiệp gật đầu thăm hỏi: "Thật là đúng dịp, Cận tiểu thư."

Cận Tử Kỳ quay lại cười nhạt một tiếng, ngay sau đó kéo chiếc áo cưới thật dài đi xuống đài, mà bên kia Tống Kỳ Diễn thì thôi rất ăn ý mà đi tới, nhẹ nhàng ôm chiếc eo nhỏ nhắn của cô, đặt một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước trên trán cô.

"Em sẽ là cô dâu đẹp nhất." Tống Kỳ Diễn vui vẻ không tiếc lời ca ngợi.

Bên kia Phương Tình Vân cũng đã khoác lên tay Tần Viễn, nhìn thấy đối tượng Cận Tử Kỳ kết hôn là Tống Kỳ Diễn, cũng không như dự trù mà kinh ngạc, chẳng qua là cười khẽ: "Kỳ Diễn, không nghĩ tới thật sự là anh."

Tống Kỳ Diễn nghe tiếng quay đầu, ánh mắt xẹt qua Tần Viễn rồi nhìn về phía Phương Tình Vân: "Nghe nói hai người muốn kết hôn, chúc mừng."

Phương Tình Vân cười nhận lấy lời chúc phúc, "Đến lúc đó Kỳ Diễn anh cùng Cận tiểu thư sẽ đến tham gia chứ?"

"Có thể sẽ khiến cho cô thất vọng, mười lăm tháng mười hai, tôi và Tiểu Kỳ cũng kết hôn."

Giọng điệu của Tống Kỳ Diễn nghe vào mang theo tiếc nuối, trên mặt Cận Tử Kỳ lại thoáng hiện lên kinh ngạc.

Chẳng biết tại sao, trùng hợp như vậy để cho cô cảm thấy là Tống Kỳ Diễn cố ý làm.

Chẳng qua là hắn tại sao phải làm như vậy, cô cũng không thể biết được.

Có lẽ không gặp Phương Tình Vân trước đó, cô sẽ lầm tưởng Tống Kỳ Diễn có thể bị Tần Viễn hoành đao đoạt ái mới có thể như thế. Nhưng giờ phút này nhìn hai người họ chào hỏi tự nhiên, hoàn toàn không có một chút ít nào mập mờ không rõ.

Cũng liền loại bỏ khả năng giữa ba người này yêu hận tình thù.

Thật chẳng lẽ chỉ là một sự trùng hợp?

Cận Tử Kỳ kéo dòng suy nghĩ quay về, bên kia Tần Viễn lại hơi cong khóe môi: "Cũng chúc phúc hai người."

Tống Kỳ Diễn quay lại ý vị sâu xa mà cười một tiếng, "Cám ơn."

Tần Viễn không hề nói tiếp, quay đầu đối với Phương Tình Vân nói: "Dây chuyền kim cương Tiffany cũng đã mang đến, đi xem một chút đi."

Nói xong, lập tức cùng Phương Tình Vân rời đi.

Phương thức bạn học cũ từng chung một chỗ khi gặp nhau lại khách sáo xa cách như vậy, xác thực làm người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Vành tai Cận Tử Kỳ đột nhiên nặng xuống, một chiếc khuyên tai hình thoi được đeo vào trong tai cô.

Đáy mắt màu nâu nhạt trong phút chốc thoáng hiện lên hoang mang, thì một đôi tay khô ráo ấm áp dịu dàng vịn lấy chiếc cổ trắng nõn của cô, hơi thở nam tính nóng ẩm phun lên trên làn da của cô.

"Đừng động." Giọng điệu nghiêm túc mà cẩn thận ra lệnh.

Sau đó cô nhìn thấy lòng ngón tay thô nhám đó lướt nhẹ qua vành tai cô, hàng kim cương lóng lánh trong tầm nhìn của khoé mắt, hắn hết sức chăm chú mà cúi đầu xuống, đem một chiếc khuyên tai khác đeo lên trên tai của cô.

Ánh đèn thuỷ tinh soi sáng bóng hình của hai người họ ở chung một chỗ, giống như một đôi bích nhân từ trong tranh vẽ đi ra, xứng đôi vừa lứa.

"Tống tiên sinh đối với Cận tiểu thư thật tốt!" Nhân viên làm việc hâm mộ mà ca ngợi một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ.

Gương mặt của Cận Tử Kỳ đỏ lên, xoay người lại nhìn mình trong kính, phản ứng theo bản năng liền liên tưởng đến áo cưới của Phương Tình Vân, nhất thời cao hứng nên hỏi nhân viên làm việc bên cạnh, "Áo cưới của Phương tiểu thư là do tiên sinh Tần Viễn thiết kế sao?"

Nhân viên làm việc khi nghe nhắc tới việc này dường như cực kỳ hưng phấn, "Đúng nha, lúc ấy khi mang tới đây đã bị rất nhiều khách hàng nhìn trúng, người có diện mạo đẹp trai như Tần tiên sinh đây, người đàn ông có tiền lại có tài năng thật sự nhanh trở thành động vật quý hiếm rồi!"

Cận Tử Kỳ chẳng qua chỉ là phụ họa mà cười cười, nhưng Tống Kỳ Diễn xoay đầu lại, mắt lạnh trừng lấy nhân viên làm việc, hù dọa khiến cho nhân viên này lập tức chớ có lên tiếng, cuối cùng bị trừng đến khi thật sự không chịu nổi mà vội vàng kiếm cớ chuồn mất ra ngoài

Tống Kỳ Diễn hừ nhẹ một tiếng, ngược lại nhìn về phía Cận Tử Kỳ, ánh mắt mang theo chút ý hung ác và cảnh cáo.


"Cận Tử Kỳ, Tần Viễn là đàn ông có vợ, chính em cũng là phụ nữ có chồng, trong đầu em cũng không thể bắt đầu rắp tâm có ý niệm bất lương, cậu ta và vị hôn thê của mình cũng đã ở cùng nhau mười năm. Thời điểm các người độc thân cũng chưa từng cân nhắc ở cùng nhau cả đời, huống chi hiện tại, ván đã đóng thuyền em không thể cứng rắn mà đục ra một cái lỗ đi vào."

Sau đó hắn dừng một chút mới tổng kết nói: "Cậu ta không thích hợp với em."

Cận Tử Kỳ có chút bị giọng điệu ung dung bình tĩnh và chắc chắn của hắn làm cho giật mình.

Cô cũng không biết hắn đang nói bậy bạ gì, cô lúc nào thì nói cảm thấy hứng thú với Tần Viễn?

Vô duyên vô cớ bị trách móc một trận, trong lòng Cận Tử Kỳ khó tránh khỏi không thoải mái, nhàn nhạt phản bác: "Em và anh ta lại chưa từng chung đụng, làm sao anh biết chúng em không thích hợp? Người đàn ông biết kéo đàn vi-ô-lông, lại biết thiết kế áo cưới nhất định rất có tài năng, và sớm chiều chung sống với người đàn ông như vậy, cũng có thể nâng cao chất lượng cuộc sống phong phú của mình."

"Cậu ta thật sự không thích hợp." Tống Kỳ Diễn lại nhíu mày lên, vẻ mặt không đồng ý, "Những năm này cậu ta sống ở nước Pháp. Em có biết ở Pháp, nơi đó đàn ông đối với chuyện yêu đương rất chỉnh tề, học theo dáng vẻ dịu dàng lãng mạn thân sĩ lịch thiệp kia, cho dù em có mắng chửi cậu ta thì cậu ta vẫn duy trì sự lịch sự một cách dối trá, làm như trong lòng rất bao dung vị tha."

"Trong phương diện cư xử tình cảm, nếu như vào một buổi sáng nào đó em đứng dậy đột nhiên muốn cùng cậu ta ly hôn, cậu ta sẽ lập tức sửa sang lại hành lý và không thèm quay đầu lại mà rời đi, dù hỏi một câu tại sao cũng không có, còn tự cho là phóng khoáng."

"Loại đàn ông này bị thiếu hụt chính là tính cướp đoạt, trên thế giới nhiều nam nữ như vậy lấy ở đâu nhiều người một lần là lưỡng tình tương duyệt? Rất lâu nếu không chủ động ra trận, làm sao có thể ôm được mỹ nhân về? Cậu ta ngay cả sự cứng rắn tối thiểu cũng không làm được, làm sao cùng anh tranh giành? Em không lựa chọn cùng loại đàn ông như cậu ta kết hôn cũng là rất có ánh mắt tinh tường."

Cận Tử Kỳ trầm mặc mà nhìn Tống Kỳ Diễn thao thao bất tuyệt mà nói liên tục không ngớt.

Tổng kết lại đây là bài diễn văn có tựa đề "Bản báo cáo phân tích tính cách con người của Tần Viễn."

Mặc dù lời hắn nói nghe hợp tình hợp lý, cũng không thực sự quá khích mà công kích người, nhưng đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo của sự công bằng chính trực cơ bản, tràn đầy cảm xúc chủ quan.

Hắn dường như cảm thấy còn chưa đủ thấu triệt, lại bổ sung: "Em nói người có tài là có thể nâng cao chất lượng cuộc sống sao? Cận Tử Kỳ, em không thể mù quáng như vậy! Phạm Cao có tài đi, Nietzsche có tài đi, nhưng mà bọn họ cuối cùng cũng bị điên rồi. Anh chưa bao giờ quan tâm em không phải là người có tài hoa, anh chỉ biết em là Cận Tử Kỳ mà anh thích, chỉ là Cận Tử Kỳ mà thôi."

Sau khi chê bai hạ thấp giá trị của đối thủ, hắn cũng không quên tán dương thâm tình của mình một chút, khiến cho hai người hình thành sự đối lập rõ nét.

Cận Tử Kỳ nhìn xem bộ dạng Tống Kỳ Diễn miệng đắng lưỡi khô, người đàn ông này trước đó một khắc còn đối với cô biểu hiện được thâm tình ôn nhu, nhưng mà giờ khắc này thì bại lộ bản tính, đối với cô trong lúc vô tình khen ngợi một người đàn ông khác thì tiến hành công kích tới tấp.

Kết luận đơn giản chỉ có một, đó chính là ——

Toàn bộ từ trên xuống dưới chỉ có người đàn ông là Tống Kỳ Diễn hắn mới thích hợp nhất với Cận Tử Kỳ!

Chỉ có lựa chọn Tống Kỳ Diễn đây đối với cuộc sống tràn đầy thái độ cường ngạnh như vậy, người đàn ông này đối với tình yêu hoàn mỹ có tính chất cướp đoạt, Cận Tử Kỳ buồn bã khi cuộc sống mới có thể xuất ra và lặp đi lặp lại thứ ánh sáng rực rỡ này!"Tống Kỳ Diễn, thành thật mà nói, em đồng ý kết hôn với anh, bây giờ nhớ lại, mới thật sự là biết anh không rõ, em khi đó làm sao lại không nhìn ra da mặt của anh dày như vậy?"

Cận Tử Kỳ quét mắt nhìn hắn một cái, đem bó hoa trong tay nhét vào tay hắn, ngay sau đó xoay người đi vào phòng thay đồ.

Tống Kỳ Diễn lập tức ý thức được bản thân mình khéo quá hóa vụng, vội vàng đi đến phòng thay đồ phóng ra ngoài âm thanh ôn nhu: "Bà xã, anh sai rồi, anh biết rõ em đối với anh toàn tâm toàn ý, anh đây không phải là lo lắng Tần Viễn đối với em tâm hoài bất quỹ (mưu đồ bất chính) sao?"

Chợt vang lên một trận tiếng ho khan nhẹ nhàng, Tống Kỳ Diễn vốn là phiền lòng, cau mày quay đầu lại.

Tần Viễn đang đứng sau lưng hắn, sắc mặt không phải tốt lắm, đôi mắt theo dõi hắn càng gắt gao.

......

Người đàn ông đang ngồi ở trên ghế sofa, yên lặng chờ một người phụ nữ ưu nhã xinh đẹp.

Người phụ nữ đang đứng đang trước kính tròn phục cổ viên, thưởng thức một tân nương thanh nhã mỹ lệ.

Nhìn một chút, người phụ nữ chợt nở nụ cười, "Tại sao cảm thấy cô ấy có chút cô đơn?"

Người đàn ông đứng dậy đi tới, nhẹ nhàng vòng ở hông cô, ôn nhã mà cười một cái.

"Như vậy hiện tại thế nào?"

Họ cùng nhìn vào trong gương.

Hình ảnh rất đẹp rất hài hoà.

Trong gương phản xạ ánh sáng trắng sáng ngời giống như ánh sao.

Phương Tình Vân chẳng qua là cười cười, không trả lời.

Tần Viễn lẳng lặng duy trì lấy nụ cười này, như thanh phong lãng nguyệt đứng ở bên cạnh cô.

Sau đó buông cô ra, hôn một cái lên mặt của cô, rời đi.

"Anh đi thay quần áo, sau đó đi xuống khởi động xe chờ em."

Phương Tình Vân gật đầu, dịu dàng đưa mắt nhìn.

Cho đến khi bóng lưng kia biến mất không thấy, cô mới quay tầm mắt lại, nhìn sang cô dâu trong gương mặt mày vẫn mỉm cười, cô dâu nói với cô, "Vẫn cảm thấy cô có chút lẻ loi."

Tần Viễn sau khi xoay lưng đi, nụ cười ôn hòa trên mặt dần dần rơi xuống.

Nụ cười nhàn nhạt thế này tựa như bày ra chiếc mặt nạ đang vững vàng dính trên mặt hắn.

Vậy mà đôi mắt kia lại không vui vẻ, vắng vẻ sâu đậm tựa như muốn che mất linh hồn của mình.

Hắn biết mình khó chịu muốn hít thở không thông, thậm chí còn có một chút bị kích động như mắc chứng cuồng loạn.

Đó là sự khổ sở và bi thương của một người đàn ông, không thể diễn tả, thâm trầm nặng nề, giống như ngọn núi lửa đã yên lặng mười năm, trong nháy mắt bắt đầu rục rịch, nham thạch nóng chảy nóng bỏng chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể phun trào ra.

Nhưng hắn chẳng qua là liều mạng mà đè nén mình, dù thống khổ lớn hơn nữa cũng chỉ có thể chôn sâu ở đáy lòng.

Cho nên hắn vẫn cười, cười nhìn cô dâu đó xuất hiện sau màn che, cười khi dỗ dành vị hôn thê của mình.

Nụ cười giả tạo như vậy duy trì cho đến khi hắn ngồi vào trong xe mới hoàn toàn biến mất.

Cửa xe khóa trái, ngăn cách, tinh thần suy sút mà tựa vào ghế ngồi, khép lại đôi mắt mệt mỏi.

Tần Viễn nằm sấp ở trên tay lái, như là bị hút hết khí lực.

Mười ngón tay giữ vô-lăng, xanh trắng dữ tợn, dường như tâm tình đang ẩn nhẫn mãnh liệt.

Ánh sáng của bãi đậu xe dưới hầm lờ mờ, không thấy được vẻ mặt của hắn, lại thật giống như bị thôi miên mà giữ vững một động tác.

Một hồi lâu sau, hắn lại đột nhiên cười ra tiếng, tiếng cười phát ra lại gần như nức nở.

Là mê muội, Tần Viễn vào mười năm trước đã mê muội.

Những thứ chuyện cũ kia, cũng còn rõ ràng giống như là hôm qua mới phát sinh qua. Hắn lần đầu tiên tại phòng luyện tập Piano nhìn thấy cô gái mặc váy trắng.

Hắn lần đầu tiên dắt tay cô với những ngón tay xinh đẹp trắng nõn.

Hắn lần đầu tiên ôm thân thể mềm mại mảnh mai của cô.

Hắn hàng đêm tỉnh mộng, luôn là đang ở trạm xe lửa chờ đợi cô gái quật cường đó cùng người trong nhà đoạn tuyệt, một mình tìm đến hắn.

Cận Tử Kỳ lặng lẽ, nhu thuận theo sát hắn, nắm tay của hắn đi về phía trước ——

Bất kể góc biển vô tận, bất kể mưa to gió lớn.

Cô vẫn luôn chưa từng buông tay hắn ra.

Giữa bọn họ, tại sao phải biến thành như bây giờ?

Quen biết quá lâu không gặp lại, gặp lại đã là người dưng......