Hôn Học Trưởng

Chương 17

Tiểu Muội quay đầu nhìn dáng vẻ khẩn trương của Lena, tỏ ra khó hiểu:

- Có chuyện gì sao?

- Ôi bà chị của tôi, đừng có hỏi nguyên nhân, giúp tớ đi! Tớ cầu xin cậu lần này thôi, chỉ cần cậu chịu giúp tớ, tớ sẽ giúp cậu bắt được Triệu Quân Trác! – Lena thừa dịp nói nhỏ vào tai Nghiêm Tiểu Muội, rồi nhét một lọ thuốc vào tay cô.

Nghiêm Tiểu Muội nhìn Lena nháy mắt ra hiệu với mình, cảm nhận cái lọ trong tay, mí mắt không nhịn được giật giật. Nhưng cuối cùng cũng không nỡ trả lại cái lọ cho Lena. Tay cô nắm chặt nó, lòng bàn tay toát mồ hôi.

- Cậu lên xe đi – Nghiêm Tiểu Muội nói xong, thừa dịp đang mở cửa xe trước nhét cái lọ vào trong túi, sau đó tỏ ra như không có gì ngồi vào ghế phụ.

Lena biết Tiểu Muội đã đồng ý, trong lòng vui vẻ, vội vàng mở cửa xe sau. Nhưng kéo mãi vẫn không thể mở ra, cô bực bội hỏi Tiểu Muội:

- Sao không thể mở cửa được vậy?

Nghiêm Tiểu Muội nghe Lena nói vậy, buồn bực quay đầu hỏi:

- Sao vậy? – Sau đó cô quay về phía Triệu Quân Trác – Tảng băng kia, có phải anh khóa cửa không?

- Lát nữa tự khắc sẽ có người đón cô ta thôi – Triệu Quân Trác trả lời, sau đó khỏi động xe rời đi.


Lena nhìn Triệu Quân Trác lái xe đi, tuy rằng trong lòng đã sớm định liệu, nhưng vẫn không nhịn được tức giận. Mãi đến khi chiếc xe chạy ra khỏi tầm mắt cô, cuối cùng cô cũng mỉm cười gian xảo. Tính tình Triệu Quân Trác như vậy, đêm nay bị Tiểu Muội hút khô cũng là đáng đời!

***

Lúc này, Triệu Quân Trác đang ngồi trong xe rùng mình một cái. Anh cho là gió ngoài trời lạnh quá, nên đóng kính xe, bật điều hòa lên.

Nghiêm Tiểu Muội mò tay vào túi, sờ sờ cái lọ nhỏ. Cô không nhịn được quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, không biết tại sao trong lòng có chút bất an.

Cuối cùng, lúc Nghiêm Tiểu Muội còn đang ngơ ngẩn thì xe dừng lại. Cô nhìn ra ngoài, thấy đây là bãi đậu xe của Triệu gia, trong lòng hơi kích động, chẳng phải nói sẽ đưa cô về nhà mình sao? Chẳng lẽ anh cho phép cô đem đồ đạc của mình để ở nhà anh? Nghĩ vậy, Nghiêm Tiểu Muội đỏ mặt, nhưng ngay sau đó câu nói của Triệu Quân Trác làm cho ảo tưởng của cô nhanh chóng tan biến:

- Anh cô nói, hôn ước của chúng ta đã được cha mẹ hai bên đồng ý hủy bỏ. Nhưng hôm nay anh cô có việc bận, nên tạm thời muốn tôi cho cô ở nhờ một đêm.

Nghiêm Tiểu Muội nghe anh nói như thế, nụ cười vừa chớm nở của cô đông cứng lại:

- Hôn ước bị hủy bỏ anh vui lắm sao?

Triệu Quân Trác không trả lời, chỉ tháo dây an toàn định xuống xe. Nghiêm Tiểu Muội nhìn bàn tay chuẩn bị mở cửa xe của anh, nhất thời nóng nảy, lập tức lấy lọ thuốc Lena đưa mình ra, nhét vào miệng Triệu Quân Trác muốn anh uống nó. Triệu Quân Trác bắt được tay cô, hung hăng siết chặt, khiến tay cô bị đau, lọ thuốc trong tay rơi xuống. Ngược lại bị Triệu Quân Trác dùng tay kia chụp được.


Nghiêm Tiểu Muội thấy Triệu Quân Trác bắt được cái lọ, không biết tại sao cô lại có cảm giác như tim mình cũng rớt theo. Mọi cảm giác của cô tập trung vào bàn tay đang bị Triệu Quân Trác giữ lấy.

- Thuốc kích dục? – Triệu Quân Trác hỏi cô.

- Phải, là loại cực mạnh – Nghiêm Tiểu Muội thành thật trả lời.

Sau đó cô thấy Triệu Quân Trác mỉm cười, vẻ mặt dường như rất bất đắc dĩ.

- Nghiêm Tiểu Muội, đến lúc nào thì em mới chuyện an phận đây?

- Xuống xe đi. Sau khi xuống xe tôi sẽ không còn yêu anh nữa, tự khắc sẽ biết an phận – Nghiêm Tiểu Muội nhìn chằm chằm vào mắt của Triệu Quân Trác, mỉm cười.

Triệu Quân Trác nghe cô nói xong, buông tay cô ra, cũng không gì thêm. Quay đầu định mở cửa, rời xe.

Nghiêm Tiểu Muội nhìn bóng lưng Triệu Quân Trác, cuối cùng cũng không thể nén nổi nước mắt chực trào, tay cô run rẩy tháo nhẫn đính hôn ra, để trên tay lái phụ, sau đó lau nước mắt xoay người xuống xe.

Chợt, cô có cảm giác mình đang rơi vào một vòng tay ấm áp.

- Buông ra! – Nghiêm Tiểu Muội nghe thấy giọng nói của mình run lên.

- Không buông! Em nói xuống xe rồi sẽ không còn yêu anh nữa. Anh đâu ngu mà buông em ra.

Triệu Quân Trác ôm chặt Nghiêm Tiểu Muội, áp cô lên cửa xe, sau đó cúi đầu hôn lên hai hàng nước mắt trên má cô.