Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Lanh Chanh

Chương 91

Bước đi như một người mất hồn, một con nhỏ đỏng đảnh đi cùng một đứa khác va vào người nó. Không nói gì, nó bước thẳng về phía trước. Sau đó nó lại bị con nhỏ kia nắm lấy vai kéo ngược lại

-Mày là đứa nào mà láo vậy?........ À, chẳng phải là người yêu của hoàng tử đây sao? Tưởng như vậy là được quyền láo à? Động phải tao rồi bỏ đi như vậy không biết xin lỗi hả?..................

Mặc cho con nhỏ đó nói, nó lại quay đầu bỏ đi. Mà thật ra thì nó đang đeo tai nghe nhạc với âm lượng lớn nhất, con nhỏ đó nói gì nó cũng chẳng biết.

Thấy nó bước đi như con nhỏ đó không hề tồn tại, tức giận, nhỏ liền nắm lấy vai nó giật ngược lại lần nữa. Tay giật bung cái tai nghe

-Mày xem thường tao đó à? Mày muốn………….

Chợt thấy hắn đi tới, nhỏ im bặt và cúi đầu lùi về sau mấy bước cạnh nhỏ kia. Hắn bước qua nó như một người không quen không biết. Nó nhìn thấy được ánh mắt sắc lạnh hắn dành cho nó, ánh mắt như một nhát dao làm tim nó nhói lên đau cả thể xác lẫn tinh thần. Đưa tay ôm lấy ngực, nước mắt một lần nữa lại tuôn rơi. Nó không thể nhịn được khi nhìn thấy hắn như vậy. Nó không thể quên được hắn!

Con nhỏ kia thấy vậy liền nhếch môi cười, tiến đến gần nó, mặt tỏ rõ vẻ khinh thường

-Ô! Có người bị đá không thương tiếc rồi này. Bây giờ thì chắc mày chẳng còn vênh nổi cái mặt mày lên đâu nhỉ! Sao hả? Bây giờ thì chắc chẳng còn ai bảo vệ cho mày nữa rồi nên khóc sao? Mau quì xuống xin lỗi tao đi! Tao còn bỏ qua cho

Tim nhói lên từng hồi đau đớn, mặc kệ! Bây giờ cho dù con nhỏ đó có hăm dọa thế nào, hay có đánh nó chăng nữa thì nó cũng chỉ quay đầu bỏ đi. Nhỏ tức giận định nhào đến nắm lấy tóc nó thì Quân đến, gạt phắt tay nhỏ ra

-Đừng có đụng vào cô ấy nếu không thì đừng trách tôi!

Nhìn thấy Quân, nhỏ chỉ cười một cái rồi lại quay sang nó

-Lại thêm hoàng tử nữa này, công nhận cô giỏi đấy- rồi nhỏ lại quay qua Quân- Thôi tạm biệt hoàng tử, coi như vì anh mà tôi để qua một bên và sẽ tính sau….

Rồi nhỏ quay đầu bước đi cùng nhỏ kia, nói nói gì đó. Quân dìu nó lên lớp mà không nói một lời nào nữa. Gần đến lớp nó kéo tay Quân ra và cố gắng làm như vẻ mình vẫn đang khỏe mạnh mà bước vào lớp.

Hắn không nhìn nó lấy một cái cho dù là liếc mắt. Như vậy cũng tốt, coi như hắn đã dễ dàng gạt nó ra khỏi trái tim mình. Đó là điều mà nó muốn!

Cứ nghĩ rằng cơn đau đã chấm dứt, nhưng trong giờ học nó lại nhói lên liên hồi. Đau đến độ nó muốn hét lên nhưng bây giờ nó lại phải kìm nén, nó không thể uống thuốc trước mặt hắn như vậy thì hắn sẽ biết mất. Chỉ biết cố gắng chịu đựng, gương mặt nó ngày càng tái xanh.

-Bảo Nhi! Lên bảng giải bài tập!

Cô gọi nó, ngồi lại vài giây rồi kìm nén cơn đau. Nó bước chệnh choạng lên bảng, nhưng không có thuốc, nó đau quá, ngã xuống sàn và ngất lịm. Mọi người đổ xô nhau chạy đến xem nó bị gì. Quân vội chạy đến và bế nó xuống phòng y tế mà không nói một lời nào

Ngay khoảng khắc đó, ngay khoảng khắc nó ngã xuống. Hắn muốn chạy thật nhanh lại bế nó lên, hắn muốn ôm lấy nó, hắn đau lắm. Tại sao nó lại ngất chứ? Rõ ràng sáng nay nó vẫn còn rất tươi tỉnh mà! Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy nó và Quân, hình ảnh tối qua lại hiện lên. Hắn phải từ bỏ, một đứa con gái như vậy không đáng cho hắn quan tâm. Điều mà hắn muốn bây giờ là làm cho nó hối hận khi rời xa hắn, sẽ không còn ai che chở cho nó nữa!

* * * * *

Quân lo lắng nhìn nó, mặt nó bây giờ không còn chút sức sống, xanh xao và mệt mỏi. Điều đó làm Quân cảm thấy đau lòng hơn bao giờ hết, thật ra vì ai mà nó lại như vậy chứ? Vì Quân giấu chuyện gia đình nó không chịu nói ra sớm hay vì người con trai đó? Liệu Quân có nên nói cho hắn biết để Nhi không phải đau nữa? Không, Quân không nên nói, vì tình yêu là ích kỷ. Quân yêu nó, nếu như phẫu thuật thành công thì Quân có thể có được nó, tình yêu nhỏ bé của Quân

-Này….. Này…. Cậu nhóc à…..

Chị y tế gọi làm Quân thoát ra khỏi những suy nghĩ của riêng mình, quay qua nhìn chị ấy, Quân hỏi

-Chị gọi em hả?

-Cô bé bị bệnh tim, em có biết chuyện này không?

-Em biết, nhưng tại sao Nhi lại bị ngất hả chị?

-Bệnh tái phát nhưng cô bé không uống thuốc nên đau đớn dẫn đến ngất! Chị đã cho cô bé uống thuốc rồi, vì đây là trường học nên không đủ thiết bị, nhưng chị nghĩ là bị nặng đấy, nếu bệnh tái phát mà tiếp tục không uống thuốc thì sẽ nặng lên nhanh chóng. Tốt nhất là nên khuyên bạn đi điều trị!

Quân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

“Tại sao bị bệnh mà đến thuốc Nhi cũng không uống? Không lẽ Nhi định buông lơi tất cả thật sao?” Nắm lấy tay nó, mọi thứ bây giờ đang dằn vặt trong Quân, nếu Quân không nói ra thì nó sẽ cứ buồn mãi, mà tâm trạng của nó cứ tệ như vậy thì e rằng bệnh sẽ phát triển nhanh hơn mà thôi. Quân phải làm gì đây?

Tỉnh dậy trong nước mắt, lúc nãy nó mơ thấy hắn đã bỏ nó đi theo một người con gái khác mặc cho nó chạy theo níu kéo, ánh mắt hắn sắc lạnh lắm, nó đau lắm, nó muốn nói mọi chuyện cho hắn biết nhưng không thể, nó phải làm tới cùng, nó phải cố gắng lên. Mọi chuyện sắp kết thúc rồi. Nhưng nước mắt thì không thể kìm được, sao nó lại đau như thế này.

Lấy chiếc máy nghe nhạc, nó mở lên. Một bài hát buồn làm cho nước mắt nó càng rơi nhiều thêm, một bài hát về một chuyện tình yêu buồn. Bài hát “Love is all the same”, lời bài hát như tất cả những gì mà nó muốn nói với hắn. Nhưng tại sao tình yêu phải mang nhiều đau đớn chứ. Nó ghét thứ gọi là tình yêu, tình yêu làm cho con người phải đau như thế này đây. Nước mắt làm mờ nhạt mọi thứ xung quanh

-----------

Xin anh đừng khóc

Cũng xin anh đừng buồn

Tình yêu nào chẳng giống nhau

Trái tim của mình thì càng trao nhiều sẽ càng đau đớn mà thôi

Phải đau đớn thì mới là tình yêu

Giọt nước mắt nhạt nhòa đã rơi quá nhiều rồi

Giờ đây xin anh hãy cười lên đi

Tình yêu lại làm anh rơi lệ nữa rồi

Nếu đã yêu thật lòng

Nếu thật lòng không hề hối tiếc tình yêu sẽ trở thành như vậy thôi anh

Xin anh đừng khóc

Cũng xin anh đừng buồn

Tình yêu nào chẳng giống nhau

Trái tim của mình thì càng trao nhiều sẽ càng đau đớn mà thôi

Phải đau đớn thì mới là tình yêu

Dường như đã yêu thì nước mắt sẽ rơi

Dù cố gắng quên thì cũng chẳng thể quên được

Nhớ mong và rồi khi nhớ mong thì lại gọi tên anh

Cứ vô thức nhắm nghiền đôi mắt để nhớ nhung da diết

Tưởng rằng có thể chết đi khi nhớ thương về anh

Em muốn kiềm chế được trái tim mình nhưng rồi rơi lệ

Đúng vậy, đó chính là lúc nước mắt tuôn rơi

Đó chính là khi dù có cố gắng bao nhiêu

Cũng không thế quên đi tình yêu đã trao đến anh

Dù cố gắng đến như thế nào cũng không xóa nhòa được

Có lẽ em sẽ phải cố gắng thêm nhiều hơn nữa

Khi nhớ mong về anh, em lại cứ trầm tư suy nghĩ

Xin anh đừng khóc

Cũng xin anh đừng buồn

Tình yêu nào chẳng giống nhau

Trái tim của mình thì càng trao nhiều sẽ càng đau đớn mà thôi

Phải đau đớn thì mới là tình yêu

Cuối cùng dù cố gắng không đi tìm người em nhớ nhung

Thì bây giờ đây chúng ta cũng nhất định phải gặp nhau thôi

Người mà em sẽ chia tay thì có lẽ dù cố gắng đến mấy

Giờ đây cũng tới lúc phải kết thúc và chia tay

Xin anh đừng buồn

Xin anh đừng sống trong cô đơn

Tình yêu nào chẳng giống nhau

Sẽ lại đến và nở rộ rực rỡ như những đóa hoa

Thời gian chính là phương thức tốt nhất

Đó chính là lúc nhớ thương, đó chính là lúc mong mỏi

Thời gian trôi đi rồi sẽ quên đi được mà

Người mà mình sẽ phải gặp thì một lúc nào đó nhất định sẽ gặp

Người mà sẽ chia tay thì kết thúc chính là sự chia tay mà thôi

Tình yêu là thế đấy

Chia ly là thế đấy

------------------------

Đúng vậy, rồi thời gian sẽ làm phai mờ tất cả, rồi hắn sẽ quên được nó. Lau nước mắt và trở về lớp. Lúc này đang là giờ ra chơi thì phải, mọi người đều nhìn nó chỉ trỏ, có lẽ là thông tin đã được lan đi khắp trường rồi và bây giờ nó đã không còn “an toàn” nữa.

Ào!!

Một xô nước được xả xuống từ trên tầng 2 xuống đầu nó. Ngay sau đó là một tràn cười hả hê, nó nhớ giọng cười đó. Là con nhỏ va vào nó lúc đầu giờ! Hắn lại xuất hiện, và hắn lại một lần nữa lướt qua nó như không quen biết, ánh mắt đó cứ vô tình đâm vào tim nó, không thể chịu nổi. Nó không thể chịu nổi, nó muốn chạy đến ôm hắn, nó muốn hắn lo cho nó như lúc trước. Hắn sẽ chạy đến và chở che cho nó, nó đau nhiều lắm. Điều làm nó đau hơn cả là hắn đi cùng một người con gái nào đó mà không phải là nó. Nó sắp khuỵu xuống lần nữa rồi.

Mi, Lam chạy đến cạnh nó. Cả hai đều đang tức giận, đều muốn chạy đến mà đánh cho hắn tỉnh ra. Nhưng đã hứa với nó rồi, phải kìm nén thôi. Đưa nó đi tìm một bộ đồng phục khác để thay.

Quân đứng từ xa, Quân cảm thấy sao bản thân bất lực quá, vừa biến mất một chút thì nó lại gặp chuyện. Không lẽ Quân không đủ khả năng bảo vệ người con gái mà cậu yêu sao?