Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)

Trời còn chưa

sáng một chiếc chiến thuyền do Hoàng Phủ Anh Tuấn thiết lập đã ngăn đón ở sông, từ từ đi tới Giang Đô, cùng lúc đó một vạn bộ binh tinh nhuệ Sở

châu cũng xuất phát, hướng về phía đại doanh Giang Đô.

Đại doanh Giang Đô cũng không phải là một tòa quân doanh mà là do nhiều

đại doanh tập hợp mà thành tổng cộng có bốn tòa quân doanh, chiếm diện

tích năm dặm, Hoàng Phủ Anh Tuấn động viên ba vạn dân phu trong một

tháng đã tu kiến xong, dựa theo ý nghĩ của hắn, Bành Thành Hạ Bi Thuật

Dương Quảng Lăng bốn chi quân đội tám vạn người trú đóng ở nơi này, mỗi

chi chiếm một tòa quân doanh thì hắn đã có thực lực hùng hậu.

Nhưng sự tình cũng không đơn giản như vậy, cho dù ba chi quân đội đáp

ứng hắn xuôi nam tề tựu tai Giang Đô nhưng mà dù sao thời gian hắn đảm

nhiệm Hoài Nam tổng binh cũng là quá ngắn, chưa lập được uy vọng trong

họ trái lại, hắn nam công Giang Ninh phủ thất bại, nhất là đối với quân

Thuật Dương bán đứng khiến cho quân uy của hắn bị mất hết, trong quân

cao thấp đều tràn ngập khinh bỉ với hắn, nghĩ hắn chẳng qua chỉ là hoàng tộc quần áo là lượt, không hề có tác phong đại tướng.

Tuy hắn gặp tao ngộ thảm bại bị quân lính khinh bỉ tuy nhiên cũng không

ít người hiểu rằng nhân sinh không phải trận nào cũng thắng, thắng bai

là chuyện bình thường của binh gia, nếu như bại trận thì hắn vẫn còn có

thể vãn hồi mấu chốt là hắn đối với Thuật Dương quân lại bán đứng biết

rõ toàn quân sẽ bị dị mà còn cho Thuật Dương quân xuôi nam, ngay cả

người mình cũng bán đứng vậy hắn có tư cách gì mà làm thông soái, nhân

phẩm của hắn ở trong quân đội thấp kém và đáng khinh như thế, vậy mà hắn còn tự cho rằng mình thông minh, giả vờ giả vịt để ứng phó với hoàng

đế.

Quân lệnh của hắn đã không còn tác dụng, những quan binh kia tuy ngoài

mặt khiêm tốn nghe lệnh nhưng thực tế lại không chấp hành. ví dụ như hắn mệnh cho quân Giang Đô đi tới biển vận muối nhưng sau đó không tiến vào muối kho ở Giang Đô mà lại tiến vào đại doanh Giang Đô quân.

Ở trong đại doanh Giang Đô mấy đô úy đang mưu đồ bán muối phát tài.

Giang Đô quân cũng gọi là Quảng Lăng quân vốn chỉ có năm tòa quân phủ,

một vạn người nhưng Hoàng Phủ Huyền Đức từng hạ chỉ, đem binh lực Chung

Ly quận và mấy quận khác nhập vào Giang Đô khiến cho quân Giang Đô mở

rộng ra ba vạn người, lập ba tướng quân thống soái là Hoàng Phủ Anh

Tuấn.

Ba gã tướng quân một gã tên là Tân Bình một gã tên là Trác Kế Kiệt một

gã tên là Triệu Bân quê quán khác nhau nhưng đều có điểm chung làm gian

xảo tham tài.

Giờ phút này trong quân doanh ngoại trừ bọn họ ra còn có một thương nhân là Lý Tiễn ở Giang Ninh, Lý Tiễn cùng với Giang Đô quân đã liên hệ với

nhau từ lâu, Giang Đô quân đội chủ yếu vì muốn kiếm thêm tiền nhờ bán

muối mà Lý Tiễn lại là thương nhân buôn muối lớn nhất, kiều thê mỹ thiếp của bọn họ thậm chí cũng từ chỗ Lý Tiễn mà tới.

Lần này Lý Tiễn được Hoàng Phủ Vô Tấn ra lệnh trên danh nghĩa mua bán muối kỳ thực là thu phục bọn họ.

- Ba vị tướng quân, ta không nói chơi dựa theo quy củ, các ngươi ra giá, bạc ta sẽ để ở trong tài khoản tiền trang Tề Đại Phúc của các vị, ngân

phiếu sẽ mang tới nhưng có một chuyện các vị giao muối trước cho ta.

Ba vị tướng quân nhìn nhau, Tân Bình cười nói:

- Lý huynh còn sợ chúng ta không cho huynh muối sao? Đương nhiên sẽ

giống như lúc trước chúng ta sẽ phái tào thuyền đưa huynh tới kho hàng

trên bến tàu một hạt muối cũng không thiếu.

Lý Tiễn nhướn mày:

- Các vị có lẽ không biết, khi ta đi tới đây đã nhìn thấy Sở châu quân

tập kết quy mô nhìn dáng vẻ của bọn họ thì muốn lập tức tiến công Giang

Đô, cho nên ta muốn các ngươi trước hết hãy dời muối tới nơi an toàn.

Ba tướng quân đều chấn động Tân Bình vội hiỏ:

- Huynh nói thật chứ?

- Aizz, ta còn có thể lừa các vị sao, chúng ta vài chục năm đã có giao

tình, ta ở Sở châu cũng biết mấy quan lớn, cùng các ngươi quan hệ như

nhau bọn họ tiết lộ tin tức cho ta, Hoàng Phủ Vô Tấn đã hạ lệnh tiến

công Giang Đô hơn nữa nói cho các ngươi biết, hắn là con rể của Tề gia,

nghe nói Tề gia đang đối chiếu tài khoản có thể phong bế một số tài

khoản của một số người, cho nên ta thấy các ngươi mauc hóng đi lấy bạc

lưu lại đường lui cho mình.

Lý Tiễn nói đúng nhược điểm của bọn họ ba người này ở trong Tề Đại Phúc

tiền trang còn hơi chục vạn lượng bạc, đều là do bọn họ tham ô quân

lương buôn bán muối lậu tích trữ mà thành, so với tính mạng của bọn họ

còn quan trọng hơn.

Hoàng Phủ Anh Tuấn lúc này cũng không ở trong quân doanh hắn ở Giang Đô

trong một tòa nhà rộng lớn từ sau khi bị thương bởi thủy quân Giang Ninh hắn vẫn một mực ở đây dưỡng thương.

Kỳ thật thương thế của hắn cũng chẳng nghiêm trọng, chỉ bị một khối đá

vụn đánh trúng vai, không tổn thương đến xương cốt băng bó một chút là

có thể bình thường thậm chí ngay cả một vết thương nhẹ còn chưa đáng nói tới.

Nhưng pháo kích sắc bén của Sở Châu thủy quân lại khiến cho Hoàng Phủ

Anh Tuấn sợ hãi, hắn nằm mơ cũng nhìn thấy màn khủng bố kia, phòng ốc

sụp xuống huyết nhục bay tứ tán, chiến mã của hắn thì bị tạc thành hai

nửa, cho dù trước kia hắn cũng đã từng nhìn thấy oanh thiên lôi, nhưng

thủy quân bên ngoài mấy trăm bước phóng ra từng quả pháo thật sự khiến

cho hắn phải kinh hồn táng đảm.

Hoàng Phủ Anh Tuấn bỗng nhiên bừng tỉnh ở trong mộng, hắn vừa rồi đã mơ

thấy một cơn ác mộng, trong mộng hắn bơi ở Trường Giang không mảnh vải

che thân, đại hỏa trên mặt sông thiêu đốt, mấy trăm con cá mập xung

quanh vây hắn, khi thì biến thành chiến thuyền Sở Châu khi biến thành cá mập miệng tràn đầy máu, hắn sợ tới mức mồ hôi đầm đìa cuống quít ngồi

dậy, vai lại càng cảm thấy đau đớn, lúc này thê tử của hắn mang tới một

chén thuốc tới, thê tử của Hoàng Phủ Anh Tuấn là con của hình bộ thượng

thư Bạch MInh Khải, tên là Bạch Miêu Nhi nàng năm nay mười bảy tuổi,

người giống như tên gầy gò ốm yếu, giống như là một con mèo nhỏ, từ lúc

hai tuổi nàng đã đính hôn với Hoàng Phủ Anh Tuấn lúc đó đã mười tuổi.

Hoàng Phủ Anh Tuấn một mực không thích thê tử gầy gò ốm yếu này ở trên

giường giống như là hài đồng vậy căn bản không cho hắn bất kỳ cảm giác

nào, sở dĩ hắn lấy nàng một phần là vì tước vị Hạ quốc công tiếp theo

cũng là vì quyền thế của hình bộ thượng thư Bạch Minh Khải.

Mà bây giờ nhạc phụ Bạch Minh Khải lại là nỗi lo lớn nhất của hắn hắn

muốn đầu nhập vào đông đế Hoàng Phủ Hằng nhưng Bạch Minh Khải lại chính

là hình bộ thượng thư Ung Kinh, mà Bạch Miêu Nhi lại là con gái duy nhất của y.

Hoàng Phủ Anh Tuấn trong lòng phiền muộn, sự chán ghét với thê tử càng thêm dày đặc.