Hoàng Sủng

Chương 61: Mất mặt

Edit: TiểuPi

Beta: A Cảnh

Cái chén sứ Thanh Hoa từ trong tay Tô Đinh Lan bay ra, ở giữa không trung xoay hai vòng rồi đập vào chân bàn phát ra một tiếng giòn vang, vỡ thành mấy mảnh, pho mát sữa dê cũng đổ ra đầy đất.

Trên mặt đất có lót tấm thảm thật dày, khi Tô Đinh Lan duyên dáng kinh hô một tiếng rồi ngã xuống, chỉ phát ra một tiếng trầm vang, rồi sau đó cả tòa nội điện đều trầm mặc không tiếng động.

Tô Đinh Lan giống như bị ngã đến ngốc, quỳ rạp trên mặt đất. Qua một hồi lâu mới khó có thể tin mà ngẩng đầu lên nhìn về phía hoàng đế, lẩm bẩm nói: "Bệ hạ, ngài......"

Trưởng Công chúa An Dương cũng không dám tin, trên đời này lại có nam nhân sẽ cự tuyệt mỹ nhân nhào vào trong ngực mình.

Không lâu trước đó, với bà thì Tô Đinh Lan là vật bảo đảm sự vinh hoa phú quý của bà, mà hiện tại lại thành một thanh kiếm đòi mạng.

Ý bà vốn là muốn đưa Tô Đinh Lan vào hậu cung, có mẫu thân của bà ở bên cạnh Hoàng Đế thổi gió bên tai, mưu tính muốn tranh một chút chuyện tốt cho trượng phu và nhi tử của bà, cũng là cho cuộc sống ở kinh thành của bà càng thêm tự tại tiêu dao, nhưng hiện giờ mộng đẹp này toàn bộ bị phá vỡ.

Thái Hoàng Thái Hậu cũng giống họ, không đoán được Hoàng Đế sẽ có phản ứng rõ ràng như vậy, bà hơi nhướng mày, như đang suy tư điều gì mà nhìn Hoàng Đế.

Hoàng Đế khoanh tay đứng ở một bên, tuy không có biểu tình gì, nhưng ai cũng nhìn ra được trong lòng hắn không vui.

Tiết Tĩnh Xu thấy mọi người đều trầm mặc không nói, mà vị mỹ nhân nũng nịu kia còn chật vật nằm trên mặt đất, đành phải mở miệng nói với cung nữ: "Mau đỡ Tô cô nương dậy, nhìn xem có chỗ nào bị thương hay không."

Cung nữ tiến lên, đỡ Tô Đinh Lan đang thất hồn lạc phách lên ngồi trên ghế thêu.

Lại có người đến dọn đống mảnh sứ vỡ và pho mát trên mặt đất.

Tiết Tĩnh Xu nhìn pho mát dính đầy bụi đất, trong lòng không khỏi tiếc hận. Trước đó nàng mới ăn có hai miếng đã đúng lúc bị Hoàng Đế bắt gặp, không cho nàng ăn.

Hoàng Đế thì lại một chút cũng không biết quý trọng, để nó bị đổ trên mặt đất như vậy.

Nghĩ như vậy, nàng u oán mà nhìn Hoàng Đế liếc mắt một cái.

Hoàng Đế vốn đang trầm mặt như nước, không nói một lời, lúc này thấy Hoàng Hậu ai oán nhìn hắn, trong lòng căng thẳng, nhíu mày suy tư một hồi, nói: "Nữ nhi Tô gia không hiểu lễ nghi, trục xuất khỏi cung, vĩnh viễn không được vào cung nữa." (Editor::v/ Beta: ヽ( ̄ω ̄(。。)ゝ)

Hắn lại nhìn về phía Trưởng Công chúa An Dương, nói: "Hoàng cô cô cũng nên trở về đi, về sau không có việc gì thì không cần đến."

Tô Đinh Lan la lên một tiếng, không thể chấp nhận kết quả này, xông lên quỳ gối bên chân Hoàng Đế xin tha, bị mấy tên nội giám cường tráng tay mắt lanh lẹ che miệng lại, kéo đi xuống.

Trưởng Công chúa An Dương sắc mặt tái nhợt, không dám nói thêm nữa, cũng cáo tội lui ra.

Không khí vốn đang vui vẻ, lại bị Hoàng Đến biến thành dáng vẻ này, Thái Hoàng Thái Hậu cũng cảm thấy có chút mệt mỏi. Hoàng Đế và Tiết Tĩnh Xu liền nói: "Quấy rầy Hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi, thỉnh Hoàng tổ mẫu giáng tội."

Thái Hoàng Thái Hậu xua xua tay, "Thôi, ta cũng mệt rồi, các con đều về trước đi, ngày mai lại đến."

Hoàng Đế và Tiết Tĩnh Xu liền cùng nhau cáo lui.

Đợi bọn họ đi rồi, Thái Hoàng Thái Hậu chống trán, nhíu mày suy tư: "A Xảo, ngươi nói xem vừa rồi vì sao Hoàng Đế lại có phản ứng mạnh như vậy?

Trước kia khi Hoàng Đế chưa thành thân, chúng ta chỉ biết là hắn không muốn thành thân, lại không có suy nghĩ một chút, hắn rốt cuộc vì cái gì lại không muốn. Trong kinh thành nghe đồn ta đều biết, nhưng nếu Hoàng Hậu đã vào cung, cũng cho thấy những lời đồn đó đều là lời nói vô căn cứ. Như vậy, rốt cuộc Hoàng Đế là vì nguyên nhân gì mới không muốn nạp hậu cung?"

Xảo ma ma lắc đầu, hổ thẹn nói: "Nô tỳ cũng nghĩ không ra là vì sao."

Thái Hoàng Thái Hậu vốn cũng không nghĩ sẽ nghe ra được đáp án từ miệng Xảo cô cô, chẳng qua là muốn tìm người để nói một chút thôi, nghe bà trả lời, cũng không nói thêm cái gì, chỉ là thở một hơi thật dài.

*****

Hoàng Đế và Tiết Tĩnh Xu cùng trở lại Tê Phượng Cung.

Tiết Tĩnh Xu ngồi ở trước gương gỡ bộ trang sức nặng nề xuống, vừa hỏi hắn: "Bệ hạ không cần phải đi Sùng Đức điện sao?"

Hoàng Đế lắc đầu, nhìn Tiết Tĩnh Xu, tiến lên giúp nàng gỡ một cây trâm ngọc xuống, trong mắt lại có vài phần thấp thỏm khó phát hiện.

Hắn nói: "Hoàng Hậu không tức giận à?"

Tiết Tĩnh Xu liếc hắn qua gương một cái, nghi hoặc mà hỏi lại: "Vì sao ta phải tức giận?"

Hoàng Đế nghe xong lời nàng nói, chẳng những không có nhẹ nhõm mà ngược lại càng thấp thỏm hơn trước, thử nói: "Vừa rồi ở trong cung Hoàng tổ mẫu ta đã xử lý nữ tử kia, nếu Hoàng Hậu cảm thấy chưa hết giận, ta lại thêm vào một đạo ý chỉ, đuổi nàng ra khỏi kinh thành."

Động tác trong tay Tiết Tĩnh Xu hơi ngừng lại một chút, rốt cuộc cũng hiểu ý tứ của Hoàng Đế--hắn cho rằng nàng ăn dấm(ghen) của vị cô nương kia nên tức giận.

Nàng chậm rãi buông tay, nhìn mình trong gương, nàng còn trẻ, chỉ mới mười tám tuổi, là tuổi đẹp nhất của nữ tử, vừa không có vẻ quá ngây ngô, mà nhan sắc cũng còn chưa có già đi.

Nhưng trên đời này thứ không thiếu nhất chính là nữ nhân trẻ tuổi xinh tươi, hậu cung càng là như thế.

Nếu mỗi một nữ tử xuất hiện trước mặt Hoàng Đế nàng đều phải so đo truy cứu, dựa vào địa vị của mình trong cung, khi Hoàng Đế sủng ái người nào thì nàng ghen tị với người đó, như vậy thì địa vị của nàng sao có thể giữ được lâu dài?

Huống hồ, nàng tin tưởng Hoàng Đế, ít nhất hiện tại tin là hắn mới vừa hứa hẹn với nàng, hiện tại giữa hai người sẽ không có người thứ ba chen chân vào, nàng tin lời Hoàng Đế.

Mặc kệ vừa rồi Hoàng Đế né tránh như vậy là vì nàng, hay là vì hắn không thích nữ tử tiếp cận, nhưng suy cho cùng thì biểu hiện của hắn cũng làm nàng vừa lòng.

Một khi đã như vậy, còn có cái gì phải tức giận so đo?

Nàng lắc đầu, cười nói: "Ta không có tức giận, chàng không cần lại đi truy cứu tội của Tô cô nương."

Hoàng Đế nghe nàng nói như vậy, mày vẫn không có giãn ra, lại hỏi: "Hoàng Hậu thật sự không tức giận chút nào sao?"

Tiết Tĩnh Xu bất đắc dĩ nói: "Thật sự không tức giận, không có gì phải giận."

Hoàng Đế liền không nói nữa, chỉ cau mày.

Tiết Tĩnh Xu cho rằng việc này đã đi qua, gỡ hết trang sức trên tóc xuống, một lần nữa chải lại búi tóc đơn giản.

Hoàng Đế vẫn luôn đứng phía sau nàng, chưa từng rời đi.

Tiết Tĩnh Xu lại đứng dậy thay quần áo, mặc vào một bộ thường phục nhẹ nhàng.

Hoàng Đế trầm mặc không nói nhìn nàng.

Tiết Tĩnh Xu trang điểm xong, lau sạch tay, chuẩn bị lấy quyển sách tới xem, thấy Hoàng Đế đứng trước giá sách bất động, lúc này mới phát hiện hắn khác thường.

Nàng buông quyển sách trên tay, đi đến trước mặt Hoàng Đế, nghiêng đầu nhìn hắn, nhẹ giọng nói: "Bệ hạ làm sao vậy?"

Hai mắt Hoàng Đế nhìn chằm chằm nàng, không rõ ý tứ nói: "Có nữ tử khác muốn nhào vào trong ngực ta, Hoàng Hậu thấy, nhưng một chút cũng không tức giận."

Đây là sự thật không sai, nhưng mà Tiết Tĩnh Xu nghe từ trong miệng hắn nói ra, lại phát giác ra ý khác.

Nàng cân nhắc lời này ở trong lòng hai lần, mới dò hỏi: "Chẳng lẽ chàng hy vọng ta tức giận sao?"

Hoàng Đế hỏi lại: "Chẳng lẽ Hoàng Hậu không nên giận?"

"Vì sao?" Tiết Tĩnh Xu nghi hoặc hỏi hắn.

Hoàng Đế yên lặng nhìn nàng, sau một hồi nói: "Ở Sùng Đức điện còn chút chính vụ, giữa trưa không thể lưu lại cùng Hoàng Hậu dùng cơm trưa."

Hoàng Đế nói xong liền xoay người rời đi.

Tiết Tĩnh Xu ngơ ngác đứng ở tại chỗ, nhìn hắn đi xa.

Nàng không cách nào biết được suy nghĩ của Hoàng Đế, rõ ràng ngay từ đầu khi Hoàng Đế cho rằng nàng tức giận, ngữ khí còn có chút cẩn thận, tựa hồ không muốn làm nàng giận.

Nhưng sau đó, khi đã xác định nàng không có tức giận, Hoàng Đế ngược lại tự mình tức giận.

Rốt cuộc chuyện này là tại sao?

Tới giờ dùng cơm trưa, Hoàng Đế quả nhiên không đến.

Tiết Tĩnh Xu một mình đối diện với một bàn thức ăn phong phú, miễn cưỡng ăn xong một chén cơm.

Cả buổi chiều, nàng đều ở hồi tưởng lại mỗi một chi tiết mỗi một câu nói của chuyện buổi sáng, nhưng vẫn nghĩ không thông rốt cuộc vì sao Hoàng Đế lại tức giận.

Nàng không tức giận, đối với Hoàng Đế mà nói chẳng lẽ không phải một chuyện tốt sao?

Một vị Hoàng Hậu hay ghen tị dễ tức giận, Hoàng Đế tuyệt đối sẽ không yêu thích Hoàng Hậu.

Huống hồ nàng đã nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyên xảy ra hôm nay đúng thật là không có gì đáng để nàng tức giận mà.

Dù cho ngay từ đầu Trưởng Công chúa An Dương cùng Tô Đinh Lan xuất hiện, làm nàng có vài phần để ý. Nhưng hiện tại nàng vẫn có vài phần tin tưởng Hoàng Đế, tin tưởng hắn không phải là loại người đứng núi này trông núi nọ, sớm ba chiều bốn người.

Mà hành động lúc sau của Hoàng Đế, đúng là cũng đã chứng minh được điều này.

Càng quan trọng hơn là, trong lòng nàng cũng rõ ràng, cảm xúc phẫn nộ cũng không thể giải quyết được chuyện gì. Cho nên đa số thời điểm nàng đều không muốn tức giận.

Nhưng hiện tại nàng nghĩ như thế nào cũng vẫn không thể nào hiểu được rốt cuộc vì sao Hoàng Đế lại tức giận.

Một buổi chiều qua đi với những chuyện rối rắm.

Đến buổi tối, Hoàng Đế vẫn không có tới.

Tiết Tĩnh Xu cảm thấy mình không có khẩu vị gì, nên chỉ dùng nửa chén cơm xong lệnh cho người dọn xuống.

Lúc này ở Sùng Đức điện, Đức công công nơm nớp lo sợ nói: "Hoàng Thượng, nên truyền thiện rồi."

Hoàng Đế không để ý tới, chỉ xé hết từng trang của cuốn thoại bản trong tay, ném vào chậu than trước mặt.

Ngọn lửa nhảy nhót trên gương mặt của hắn, hiện lên vẻ tăm tối quỷ dị.

Đức công công nhìn mặt hắn, chỉ cảm thấy một trận hãi hùng khiếp vía.

Vừa rồi Bệ hạ còn hỏi hắn, nếu nữ tử thấy trượng phu mình cùng nữ tử khác thân cận, sẽ có biểu hiện gì, có phải sẽ giống như trong thoại bản nói hay không, ghen tuông rồi cáu kỉnh tức giận.

Hắn nói một câu "có lẽ vậy", mắt liền nhìn thấy cảm xúc trên mặt bệ hạ trầm ngâm, rồi sau đó liền không nói một lời mà đem thoại bản thiêu hết.

Đức công công nhớ tới cơm trưa Hoàng Đế ăn cũng không nhiều, chỉ phải căng da đầu lại nói: "Bệ hạ, canh giờ không còn sớm, nên dùng bữa tối."

Lúc này Hoàng Đế mới nâng mí mắt lên nhìn hắn một cái: "Ở Tê Phượng Cung đã truyền thiện chưa?"

Đức công công cẩn thận nói: "Đã truyền rồi."

Hoàng Đế trầm mặc không nói, bỗng nhiên đem thoại bản trong tay toàn bộ ném vào chậu than, phủi phủi tay đứng lên: "Đêm nay không đói bụng, không cần truyền thiện."

Đức công công vội theo sau, còn muốn khuyên tiếp, Hoàng Đế lại nói: "Tối nay ở Sùng Đức điện nghỉ ngơi, không đi hậu cung."

Đức công công liền hiểu việc này ngoại trừ Hoàng Hậu nương nương ra tay thì không ai có thể khuyên Hoàng Đế được.

Đức công công rời khỏi ngoại điện, gọi nội giám khác tới canh giữ, còn mình thì vội vàng đi Tê Phượng Cung tìm viện binh.

Tiết Tĩnh Xu vừa mới rửa mặt xong, khoác một thân áo choàng, nhíu mày ngồi ở dưới đèn.

Nghe nói Đức công công cầu kiến, hơi nhướng mày, nói: "Mời công công tiến vào."

Đức công công vừa vào nội điện, nhanh miệng kể khổ cầu viện: "Nương nương, ngài mau đi khuyên nhủ Bệ hạ đi. Cơm trưa Bệ hạ ăn không nhiều, buổi tối lại nói không ăn. Cứ tiếp tục như vậy, long thể làm sao chịu nổi?"

Tiết Tĩnh Xu đứng lên, hỏi hắn: "Bệ hạ muốn ngủ ở đâu?"

"Chuyện này......" Đức công công chần chờ mà liếc nhìn nàng một cái.

Tiết Tĩnh Xu nói: "Công công cứ nói thật."

Đức công công đành phải nói: "Bệ hạ nói tối nay ở Sùng Đức điện an trí, không tới tẩm cung của nương nương."

Tiết Tĩnh Xu chậm rãi gật đầu, trong lòng nàng đã đoán trước, tuy không biết vì sao tính tình Hoàng Đế lại khó hiểu như vậy, nhưng nếu hắn cơm trưa bữa tối đều không muốn lại đây dùng, đêm không tới an trí cũng là bình thường.

Chỉ là, Hoàng Đế có thể tùy hứng thì cũng tùy ý hắn, nàng thân là Hoàng Hậu, cũng không thể mặc kệ hắn không để tâm đến thân thể của mình, không nhịn được muốn đi khuyên một chút.

Nàng ngồi ở trước cửa sổ, vừa gọi cung nữ đến trang điểm cho mình, vừa phân phó nói: "Đi kêu Ngự Thiện Phòng chuẩn bị một nồi cháo gạch cua cùng với vài món ăn khác, ta phải đưa đến cho bệ hạ."

Đức công công thỉnh được nàng, trong lòng lập tức vui vẻ, vội đi Ngự Thiện Phòng thúc giục.

Chờ hắn lui ra, Tiết Tĩnh Xu nghĩ ngợi, lại nói với cung nữ: "Trang điểm cho ta kiểu hoa đào, lại đem bộ y phục thường ngày màu hồng đào ra đây."

"Vâng."

Tiết Tĩnh Xu tỉ mỉ đánh phấn cho mình, tối nay nếu Đức công công không tới thỉnh nàng, nàng vốn cũng muốn tự mình đi tìm Hoàng Đế.

Có chút mâu thuẫn không thể để qua một đêm, nếu để qua một đêm, sẽ trở thành ngăn cách.

Nàng không thể cho phép người ngoài chen chân vào dưới bất kỳ tình huống nào, còn làm cho Hoàng Đế cùng nàng càng lúc càng xa.

Cho dù là thủ đoạn dụ dỗ thế nào đi nữa, cũng phải dụ được Hoàng Đế nói ra hết những suy nghĩ trong lòng.