Hoàn Thị Thỉnh Nhĩ Ngạ Trứ Ba

Chương 48

Tới gần sáng sớm, trời còn chưa sáng, ánh trăng nửa vành ám vàng lại sớm ẩn lui, liền ngay cả tinh quang tản mạn trên bầu trời cũng không lưu lại, phía xa giữa không trung đằng chân trời hắc sắc cùng thanh sắc nối tiếp nhau, liên tiếp khe hở giữa khoảng không phiêu đãng mông lung sương mù.

Giống như hết thảy mọi thứ đều ngưng trệ bên dưới thiên địa, ngẫu nhiên nghe thấy vài tiếng vang nhỏ lẻ, rồi lại rất nhanh biến mất không thấy, toàn bộ không gian lại lập tức khôi phục lại bình tĩnh.

Trong giấc mộng, luôn có cái gì đó quấy nhiều giấc ngủ mơ màng, vật thể có nhiệt độ nhất định, bướng bỉnh muốn gần kề đến mình.

Đột nhiên mở hai mắt, Lí Hưu Dữ cuối cùng đã biết, cái vật thể kia vẫn cọ đến cọ đi rốt cục là cái gì.

Thanh niên đang ngủ mơ hồ, trong giấc ngủ say có thể là cảm giác được lạnh lẽo, không ngừng dựa vào vật theo bản năng trở thành ấm lô của mình, mạnh mẽ chui vào cái địa phương ấm áp kia.

Duỗi tay muốn đẩy gia khỏa ngủ giống như lợn chết này ra, lại chạm phải một mảnh nhiệt ý.


Toàn bộ thân mình cuộn tròn lên, đã muốn toàn bộ cọ đến trong ***g ngực mình. Tựa vào xương quai xanh trên thân thể, mang theo nhiệt độ không bình thường lắm, bề mặt làn da quang lỏa còn thêm một tầng nước mỏng manh, lấy tay gạt đi làn hơi nước phía trước, thăm dò một chút cái trán bị mồ hôi làm ướt, lúc này mới phát hiện nguyên lai thanh niên trong ***g ngực khởi xướng.

Bởi vì nhiệt độ cơ thể kia có thể nói là hơi cao so với thường nhân, Lí Hưu Dữ không tự giác có chút kích động, ngồi dậy, nhặt lên trường sam bị mình vứt lung tung ở chỗ nào đó, thâm nhập vào bên trong, đụng đến bình gốm trắng nhỏ mà mình cường thưởng (cướp) của Triệu Trường Hữu, không hề nghĩ ngợi liền rút nắp bình ra, đổ dược hoàn màu đen ra, bóp mở miệng thanh niên, đổ một viên xuống cho hắn.

Chờ sau khi hoàn hồn mới hiểu được, đó là thần dược có thể khởi tử hồi sinh, thiên kim khó cầu được, đã biết chỉ là một trận sốt nho nhỏ, liền cho thanh niên ăn xuống.

Lí Hưu Dữ chua xót cười lên…

Chính mình, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Nụ hôn kia như chuồn chuồn lướt nước(hời hợt), chính mình như thế nào không biết, rõ ràng nắm được đó là thanh niên đang thân bạc mình, lại cũng chỉ là một cước đưa hắn đá xuống giường đi, như thế xong việc mà thôi, liền liền giả bộ cái gì cũng chưa từng phát sinh.

Chính là, thế nhưng người làm như thế thật sự chính là mình sao?

Đem nam nhân đặt ở dưới thân, tham nhập thật sâu vào trong cơ thể người khác, lần đầu tiên liền làm ba hồi, thật đúng là mình sao?

Là Lí Hưu Dữ thỉ sát phong vân(oai phong một cõi), độc bộ võ lâm sao?!

Nếu thật là mình, kia vì cái gì còn có thể nghi vấn giống như này, còn có thể dao động như thế!


Không phải là có đông tây này nọ chui vào trong cơ thể mình đi!(virus BL, anh ạ! =)))

Bằng không, đường đường Lí Hưu Dữ lại như thế nào làm ra việc như thế…

Chẳng lẽ đúng như lời nói đùa của ôn nhu thanh niên say rượu kia!

Bản thân thật sự thích hắn phải không?!

Làm sao có thể!

Bản thân sao có thể thích gia khỏa so với bổn đản còn bổn hơn, so với bạch si còn muốn xuẩn hơn!


Tuyệt đối không có khả năng!

Biết không có khả năng là tốt rồi, cái khác quản hắn nhiều như vậy làm gì, có lẽ ngày mai sẽ rõ ràng đi!

Lí Hưu Dữ cực kỳ không kiên nhẫn nhu loạn tóc dài của mình, để lộ ra một mặt không muốn người biết, có lẽ Lí đại giáo chủ danh chấn giang hồ ở phương diện này, ngoài ý muốn còn có chút không quen, cho nên mới tùy ý mình trốn tránh, đem mình quăng lại trong đống chăn đệm hỗn độn.

Thanh niên kề cận bên cạnh, lại cọ cọ xát xát về phía mình, Lí Hưu Dữ duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt ửng hồng của thanh niên, lưu lại hai ấn ký thật sâu, bàn tay to vung lên đem xúc cảm tốt đẹp của thanh niên cuốn về phía trong ***g ngực mình.

Hai người ngủ cùng nhau, tứ chi dây dưa cùng một chỗ, liền ngay cả mái tóc thật dài cũng là như nhau, rối rắm phô tản ra tuy hai mà một.

Ngày mai a…