Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 49: Người xa lạ

Thẩm Uyển xoay người bước nhanh vào phòng, không ai có thể trông thấy được thời điểm nàng xoay người lại mắt liền chảy xuống hai hàng lệ

Trong đình viện lưu lại Tấn Dương một mình đứng ngơ ngác, cứ như vậy nhìn bóng lưng gầy gò của Thẩm Uyển, cho đến biến mất khỏi tầm mắt cũng không động, hôm nay khí trời lạnh quá, thật sự lạnh quá, tâm đã hoàn toàn bị đóng băng rồi.

“Cô gia??” Nghiễn nhi lúc mang thức ăn ra nhìn Tấn Dương đứng bất động, vui mừng hô “Cô gia thật sự là ngươi sao? Thật tốt quá, ngươi tới tiểu thư có thể cứu rồi. Cô gia ngươi mau khuyên nhủ tiểu thư về nhà đi, nếu cứ tiếp tục như vậy tiểu thư sẽ xảy ra chuyện”

Tấn Dương không trả lời Nghiễn nhi, chỉ nhìn thức ăn trong tay Nghiễn nhi lo lắng nói “Đã trễ thế này tiểu tư nhà ngươi còn chưa ăn cơm sao?”

“Không phải là không ăn, tới nơi này tiểu thư ngoại trừ uống nước buổi sáng còn ăn chút cháo loãng, sau đó liền bắt đầu quét dọn phòng, cái gì cũng không ăn, có lần chút nữa đã ngất xỉu” Nghiễn nhi đau lòng nói

Tấn Dương sau khi nghe xong, tâm liền co rút, che ngực “Nàng....nàng mấy ngày nay chính là như vậy sao?”

“Có lần buộc tiểu thư ăn, kết quả toàn bộ đều phun ra, tiểu thư không biết bị cái gì kích thích, thần trí không rõ, cô gia, ta van cầu ngươi khuyên nhủ tiểu thư nhà ta đi, nàng nhất định sẽ nghe lời ngươi nói” Nghiễn nhi khóc nói

Là ta, đều là ta, là ta đã hại nàng....

Tấn Dương che lấy trái tim đau nhức, có chút khổ sở xoay người, gian nan bước đi, nàng không có tư cách làm bất cứ gì với Thẩm Uyển

“Cô gia!” Nghiễn nhi nhìn thấy Tấn Dương đi vội vàng hô

“Yên tâm, tiểu thư nhà ngươi ngày mai sẽ về nhà” Tấn Dương khẽ xoay người

“Thật vậy chăng? Thật tốt” Nghiễn nhi cười, ngạc nhiên nhìn Tấn Dương “Cô gia, ngươi....ngươi tại sao lại khóc?”

“Nơi này gió lớn thổi đau mắt ta, ta phải về trước” Tấn Dương nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc

Vốn là Nghiễn nhi muốn gọi Tấn Dương lại nhưng nhìn hắn hôm nay có chút kì quái nên không kêu lên, xoay người mang thức ăn vào phòng, nhìn Thẩm Uyển ngồi trên đầu giường xuất thần bất động

Nghiễn nhi sau khi tiến vào thở cũng không dám thở mạnh, tiểu thư lại là bộ dạng si ngốc đó, cô gia nói có thật hay không ngày mai nàng sẽ trở về?!

Thẩm Uyển nhìn thấy Nghiễn nhi trở lại, cố lộ ra nụ cười bình thường nói “Nghiễn nhi, mai chúng ta trở về”

“Tiểu thư là nói thật sao?”

“Ân..”

Nghiễn nhi kích động nhìn bộ dáng đã quay lại bình thường của tiểu thư, nắm lấy tay Thẩm Uyển

“Thì ra cô gia nói là sự thật”

Ai ngờ Thẩm Uyển vừa nghe đến hai chữ “cô gia” này, nụ cười trên mặt biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh băng, rút tay bị Nghiễn nhi nắm về, lạnh lùng nói “Về sau ta không muốn nghe tên hắn”

.

.

Thẩm phủ-----

Tấn Dương không biết bao lâu mới trở lại Thẩm Phủ, Tiểu Thanh lo lắng đỡ Tấn Dương ngồi xuống “Thiếu gia....ngươi....”

“Tiểu Thanh tỷ tỷ, ta không sao, thật sự một chút cũng không sao” Tấn Dương nhìn Tiểu Thanh cố cười một cái thật to “Ta không sao, ngủ một giấc thì tốt rồi, ngủ là tốt rồi”

Tấn Dương bước gian nan đến bên giường nằm xuống

“Thiếu gia....” Tiểu Thanh nhìn Tấn Dương như vậy thật sự càng lo lắng hơn “Thiếu gia...”

“Ta thật sự không sao, ngủ một giấc sẽ tốt, thật sự” Sau đó nhắm mắt lại

Tiểu Thanh giúp Tấn Dương đắp chăn xong, bất đắc dĩ thở dài mới bước ra ngoài đóng kín cửa

Nếu như đây là một giấc mộng dài thì thật tốt, nàng hy vọng chính mình sẽ mau thức dậy. Một giọt nước mắt óng ánh chảy ra từ khóe mắt

Ngày hôm sau---

Thẩm Uyển trở lại Thẩm gia,

“Uyển nhi, ngươi rốt cuộc đã trở lại a” Thẩm Phú Quý cao hứng nói “Đi lâu như vậy, gia gia sợ Uyển nhi thích cuộc sống Phật môn đây. Nhưng sao ngươi lại gầy như vậy?”

“Uyển nhi làm cho gia gia lo lắng, là lỗi của Uyển nhi”

“Đứa nhỏ ngốc, gia gia sợ ngươi trong miếu tự ăn không tốt, bây giờ trở về là tốt rồi, nhanh đi gọi phòng bếp chuẩn bị thức ăn Uyển nhi thích. Ngươi xem mới đi vài ngày đã gầy như vậy, sau khi về nhà cần phải bồi bổ nhiều”

“Vâng, gia gia. Đúng rồi Uyển nhi từ hôm nay muốn giúp gia gia quản lý gia nghiệp”

“Uyển nhi thế nào lại hứng thú với việc này?” Thẩm Phú Quý có chút kỳ quái hỏi

“Vốn là Uyển nhi phải giúp gia gia quản lý gia nghiệp có phải hay không? Chẳng lẽ gia gia không muốn cho Uyển nhi tiếp nhận?”

“Làm sao như vậy a, gia gia thật sự cầu còn không được, trước kia Uyển nhi đối với việc này không hứng thú, cho nên gia gia không nhắc đến, hiện tại Uyển nhi đã muốn như vậy đương nhiên gia gia rất cao hứng. Có hay không gọi Dương nhi a, hắn cũng phải học tập một chút”

Thẩm Uyển nghe xong miễn cưỡng cười cười “Không cần, Uyển nhi một người có thể”

“Uyển nhi là muốn cho Dương nhi tiêu dao mấy ngày đây, ha ha ha. Gia gia hiểu”

Thẩm Uyển không phản bác lời Thẩm Phú Quý “Kia kể từ hôm nay Uyển nhi liền hướng gia gia học quản lý gia nghiệp”

.

.

Thẩm Uyển sau khi trở lại bắt đầu ngày đêm học tập quản lý gia nghiệp Thẩm gia, không cùng Tấn Dương gặp mặt, mà Tấn Dương cũng không dám xuất hiện trước mặt Thẩm Uyển, chỉ đành mỗi ngày sáng cùng tối canh giữ trước cửa sổ nhìn Thẩm Uyển ra ngoài rồi trở về phòng

Hai người lúc vô tình gặp nhau, Thẩm Uyển cũng xem Tấn Dương như ngươi xa lạ lướt qua nhau...

Mỗi lần chứng kiến Thẩm Uyển đem mình làm người xa lạ, tâm Tấn Dương liền một hồi khó chịu, lần nào cũng là chính mình đứng nhìn bóng dáng nàng đến lúc khuất khỏi tầm mắt. Kết thúc thật rồi....

Chỉ là nhìn thấy Thẩm Uyển ngủ trễ dậy sớm làm cho Tấn Dương lo lắng thân thể Thẩm Uyển, mỗi ngày đều phân phó phòng bếp mang thuốc bổ đến gian phòng Thẩm Uyển, nhưng sẽ nói là Thẩm Phú Quý phân phó

Nhìn Thẩm Uyển gặp khó khăn nhíu chặt lông mày, Tấn Dương cũng lo lắng. Thẩm Uyển ngày càng gầy gò, Tấn Dương liền đến phòng bếp xem xét ba bữa một ngày, còn ra ngoài mua điểm tâm nàng thích ăn, thừa lúc Thẩm Uyển không có ở đó sẽ len lén đặt trên bàn.

Hay là lúc nào nhịn không được nhớ nàng, sẽ chăm chú ngồi tại cửa sổ nhìn nàng.

Để xuống mọi thứ không hề dễ dàng....

.

.

Cuộc sống ngày từng ngày qua, hai người giống như trở lại cuộc sống trước khi không quen biết nhau.

Thẩm Uyển ngày đêm nghiên cứu sổ sách. Tấn Dương ngày đêm ra vào thanh lâu giải sầu.

Không một ai biết, các nàng liều mạng làm chuyện của mình để không phân tâm nghĩ đến chuyện khác nhất là nghĩ đến người kia. Một bên liều mạng quá chén để làm cho chính mình không nghĩ đến chuyện thương tâm, một bên làm cho mình không nghĩ đến đối phương.

Chỉ là tâm vô cùng trống rỗng, làm cho mình bận rộn cũng không thể bớt khổ sở.

Nghiễn nhi nhìn thấy tiểu thư bình thường vẫn ôn hòa nhưng mỗi khi nhắc đến Tấn Dương sẽ biến thành lạnh như băng. Hỏi Tiểu Thanh tỷ tỷ chuyện gì đã xảy ra, tiểu thư cùng cô gia có phải hay không đã cãi nhau, Tiểu Thanh tỷ tỷ mỗi lần cũng chỉ là bất đắc dĩ thở dài

Một ngày nào đó----

“Cái gì? Uyển nhi ngươi muốn đi Cảnh Tú thành?”

“Đúng vậy gia gia, Uyển nhi muốn đi Cảnh Tú thành thị sát một phen”

“Nhưng Dương Châu cách Cảnh Tú thành hơn nửa tháng đi đường, hơn nữa còn là thủy lộ, gần đây thời tiết thất thường, gia gia lo lắng Uyển nhi....”

“Gia gia chỉ là mấy ngày nay gió lớn mà thôi, gia gia không cần lo lắng cho Uyển nhi, Uyển nhi có thể tự bảo hộ chính mình” Thẩm Uyển kiên định nói

Thẩm Phú Quý nhìn Thẩm Uyển kiên trì như vậy cũng không nói gì nữa “Có muốn hay không gọi Dương nhi đi cùng ngươi...”

“Không cần!”

Kể từ sau khi Uyển nhi đi miếu tự trở lại, Thẩm Phú Quý phát hiện cháu gái bảo bối của hắn mặc dù là nụ cười cùng giọng nói vẫn như trước ôn hòa nhưng nay lại có vẻ lạnh lùng, hơn nữa cùng Dương nhi giống như....”Vậy cũng tốt, Uyển nhi cẩn thận một chút”

Thẩm Uyển từ gian phòng Thẩm Phú Quý đi ra, trở về phòng của mình gọi Nghiễn nhi tới “Nghiễn nhi qua hai ngày nữa ta sẽ đi Cảnh Tú Thành, ngươi không cần đi theo ta, ngươi mau đem cái này giao cho An công tử”

“A??!!! Tiểu thư...này...” Nghiễn nhi cầm lấy phong thư hoài nghi chính mình có phải nghe lầm hay không, tiểu thư nói là....An công tử...

“Giao cho An Thế Hiền, nhanh đi”

“Nha...” Nghiễn nhi cầm lấy phong thư ra khỏi gian phòng, tại sao có thể như vậy, tiểu thư rõ ràng thích cô gia a, như thế nào lại viết thư cho An công tử. Nhất định là tự mình nghĩ sai lệch, dùng tính tình của tiểu thư sẽ không như vậy. Nghiễn nhi tò mò mở phong thư ra nhìn, ai ngờ nhìn liền giật mình, tiểu thư là muốn mời An Thế Hiền cùng nàng đi Cảnh Tú thành.

.

.

“Thiếu gia, thiếu gia đừng uống nữa, đã xảy ra chuyện” Tiểu Thanh nghe Nghiễn nhi báo cho nàng xong vội vàng chạy đến thanh lâu tìm Tấn Dương

“Xảy ra chuyện gì?”

“Thiếu phu nhân nàng ngày mai sẽ đi Cảnh Tú Thành”

“Nha...” Tấn Dương sau khi nghe xong tiếp tục uống rượu

Tiểu Thanh gặp Tấn Dương như vậy, liền đoạt cái ly “Chuyến đi này chính là hơn mười ngày nửa tháng a, hơn nữa thiếu phu nhân còn muốn mời An Thế Hiền cùng nàng đi”

Tấn Dương nghe xong thân thể chấn động đoạt lấy cái ly từ tay Tiểu Thanh liều mạng uống

“Thiếu gia, ngươi chẳng lẽ không lo lắng sao? Ngươi nhanh đi ngăn cản a” Tiểu Thanh hét lớn

“Ta ngăn cản có hữu dụng không? Huống chi ta tư cách gì cũng không có, cái gì cũng không xứng, hoàn toàn không thể ngăn cản nàng” Tấn Dương mạnh mẽ uống cạn một hơi, đối với một hàng cô nương nói “Hôm nay ai chọc cười bổn thiếu gia, bổn thiếu gia liền thưởng một trăm lượng”

Một đám nữ tử nghe thấy thế vội vàng ùa lên....

Tiểu Thanh tức giận giậm chân bỏ đi.

.

.

Ánh trăng chiếu trên mặt đất, khắp nơi đều là tiếng dế mèn kêu thê lương bi ai.

Tấn Dương từ thanh lâu trở về cùng Thẩm Uyển gặp thoáng qua....

“Chờ một chút” Tấn Dương bị Thẩm Uyển xem là không khí rất ủy khuất

“Có chuyện gì không? Tấn thế tử?” Thẩm Uyển không quay đầu lại bình tĩnh nói

“Ta....”

“Nếu không có chuyện gì, Thẩm Uyển xin đi trước”

“Nghe nói ngày mai ngươi đi Cảnh Tú Thành” Tấn Dương gặp Thẩm Uyển phải đi có chút vội vàng nói

Thẩm Uyển không xoay người, cũng không trả lời Tấn Dương

“Có thể không đi được không?” Tấn Dương nhỏ giọng hỏi, có vài phần ủy khuất cùng vài phần cầu khẩn

“Tấn Thế tử là đang nói đùa?” vẫn không xoay người nhìn Tấn Dương

“Vậy...ngươi đi bên kia săn sóc mình thật tốt, đừng thức muộn, buổi sáng phải ăn đầy đủ, buổi trưa cùng chiều phải ăn thật nhiều, không nên nhìn số sách đến quên ăn cơm, buổi tối....”

Thẩm Uyển không nghe nổi nữa, nghe Tấn Dương nói vốn tâm tình cố gắng bình tâm hiện tại có chút bối rối “Thẩm Uyển có thể bảo hộ tốt chính mình không cần Tấn thế tử lao lực, chúng ta chẳng qua là khế ước vợ chồng một năm mà thôi”

Tấn Dương thân thể chấn động, nàng như thế nào đã quên một năm kia, đã nói không can thiệp vào chuyện đối phương, một năm sau cả hai đều tự viết từ thư. Hôm nay nàng ngay cả tư cách quan tâm người kia cũng không có đi.

“Thẩm Uyển còn có việc, không quấy rầy Tấn thế tử nữa” nàng sợ hãi, nàng lo lắng còn đối mặt với người kia nữa nàng sẽ mềm lòng, Tấn Dương nói mỗi một câu chính là từng điểm từng điểm làm tan rã lý trí nàng.

Nhìn Thẩm Uyển nói cũng không muốn nói với nàng, Tấn Dương vô lực cúi đầu, xoa xoa đôi mắt đã chảy hai hàng lệ, nàng chỉ là muốn nói vài câu mà thôi, điều này cũng không được sao? Chúng ta đã trở thành xa lạ như vậy sao?

-----------

Tác giả có điều muốn nói: Như thế nào càng viết về sau Phi Vũ càng cảm giác mình có tiềm chất làm mẹ ghẻ..... (=.=”)