Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 44: Hôn nhẹ

“Không được đụng đến nàng, van cầu các ngươi không được đụng nàng a” Tấn Dương nắm chặt hai tay nói

“Ngươi nói cái gì?” Chu Đang Thịnh dẫm lên lưng Tấn Dương nói “Ngươi cầu xin ta?”

“Đúng, ta cầu xin ngươi, cầu xin ngươi không nên đụng nàng” Tấn Dương cố nhịn sự tức giận cầu xin Chu Đang Thịnh

“Ha ha ha ha!” Chu Đang Thịnh sau khi nghe xong cười ha hả “Nghe một chút, cácngươi nghe con nhà giàu nhất danh Tấn Dương cầu xin ta a, hiện tại Tấn gia nhị công tử cao cao tại thượng ăn nói khép nép cầu xin ta. Ha ha ha ha, ta liền cho ngươi một cơ hội, nếu như ngươi quỳ xuống hướng ta cầu xin tha thứ, ta tạm thời sẽ buông tha tiểu nương tử” Chu Đang Thịnh dùng lực dẫm lên lưng Tấn Dương

“Không cần phải, Tấn Dương, ngươi không thể quỳ xuống trước mặt tên tiểu nhân này” Thẩm Uyển hô

Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển quần áo có chút không ngay ngắn, Mặc Ngôn làm sao còn chưa tới

“Như thế nào, không muốn a? Người đâu mau đến hầu hạ tiểu nương tử”

“Không....ta quỳ” Tấn Dương vội vàng nói

“Không được, không được....” Thẩm Uyển lắc đầu khóc rống

Tấn Dương nắm chặt quả đấm, nghiến răng nghiến lợi có chút thống khổ đứng lên

Phanh---- Tấn Dương quỳ xuống “Cầu xin ngươi”

“Ha ha ha ha ha” bốn phía quanh quẩn vùng ngoại ô đều vang lên âm thanh Chu Đang Thịnh cười đắc ý

“Tấn Dương, Tấn Dương” Thẩm Uyển lệ rơi đầy mặt

Đột nhiên một bóng người từ không trung bay tới hướng Chu Đang Thịnh đâm đến. Binh binh bang tiếng binh khí giao hòa. Chu Đang Thịnh sợ hãi lui về phía sau

“Tiểu Mặc” Tấn Dương nhìn thấy Mặc Ngôn đến vô cùng vui mừng.

Mặc Ngôn thuận thế đem Thẩm Uyển đến bên cạnh Tấn Dương, giải quyết những tên xung quanh

“Là tên cẩu nô tài ngươi, đến a, toàn bộ đến cho ta” Chu Đang Thịnh ánh mắt bốc hỏa, hắn không thể quên được cẩu nô tài này từng đá hắn một cước.

“Thiếu gia ngươi trước mang thiếu phu nhân đi đi” Mặc Ngôn vừa đánh nhau vừa che chở cho Tấn Dương cùng Thẩm Uyển

“Hảo” Tấn Dương ôm lấy Thẩm Uyển vào trong lòng, từ từ di động theo Mặc Ngôn, tìm cơ hội lao ra

Địch quá nhiều, Mặc Ngôn mở một đường máu, Tấn Dương kéo Thẩm Uyển lên ngựa. Nhìn thấy hai người đã lên ngựa an toàn, Mặc Ngôn một đao đâm cổ hắc mã “Khàn-----” hắc mã bị đâm hí lớn một tiếng, liều mạng chạy. Vốn rất nhiều tên ngăn cản trên đường đã bị hắc mã đạp chết. Sợ hãi tất cả vội vàng tránh đi giúp Tấn Dương có đường đào tẩu.

“Khốn kiếp, đuổi theo a, mau đuổi theo cho ta” Chu Đang Thịnh nhìn thấy Tấn Dương cùng Thẩm Uyển chạy thoát, la lớn “Tứ đại quỷ quái, đi ra cho lão tử” lập tức trong rừng cây nhảy ra bốn cao thủ

Mặc Ngôn thấy thế liền dùng khinh công bay lên, ngăn trở bốn người quyết đấu. Cùng bốn cao thủ quyết đấu Mặc Ngôn cũng bị đả thương nhưng vẫn liên tục kiên trì.

Lúc này từ đằng xa vang lên từng đợt vó ngựa....

Phanh--- bầu trời nở rộ pháo hoa

Lập tức Chu Đang Thịnh cùng thuộc hạ sắc mặt đại biến “Thiếu gia, chúng ta phải nhanh đi, chủ tử đã tới, hơn nữa quan binh cũng mau đến” một thuộc hạ nói

“Hảo, mau đi thôi” Chu Đang Thịnh sợ hãi vội vàng trốn, tứ đại quỷ quái cùng thuộc hạ chạy trốn

“Mặc Ngôn, ngươi bị thương” Tiểu Thanh mang theo quan binh đến nhìn thấy Mặc Ngôn bị thương, tức giận nói “Mau đuổi theo!”

“Đừng đuổi theo, tìm thiếu gia quan trọng hơn”

“Thiếu gia cùng thiếu phu nhân, các nàng....?”

“Mau, các nàng ngồi trên liệt mã, chúng ta mau đuổi theo”

.

.

Hắc mã bị đâm, hoàn toàn mất bản tính, liều lĩnh điên cuồng chạy, thật giống như chạy như vậy mới giảm bớt đau đớn trên thân thể.

Vốn là Tấn Dương đang bị thương căn bản là không thể kiềm dây cương lâu hơn, huống chi trong lòng còn có Thẩm Uyển không biết cưỡi ngựa, dùng hết sức che chở phòng ngừa nàng bị thương.

Không biết là điên cuồng chạy bao lâu, miệng vết thương trên người Tấn Dương vận động đến nứt ra càng sâu, chảy rất nhiều máu thấm ướt quần áo, đi ngang qua một bãi cỏ xanh mướt rốt cục Tấn Dương không chịu nổi nữa, ôm lấy Thẩm Uyển ngã xuống.

“A....”

Vừa vặn xuống một cái dốc, Tấn Dương che chở Thẩm Uyển tránh nàng bị thương. Thẩm Uyển ngã trên người Tấn Dương, động đến miệng vết thương

“Ưmmmm” Tấn Dương thống khổ kêu một tiếng

Thẩm Uyển nghe thấy âm thanh thống khổ của Tấn Dương vội vàng bò dậy, cầm lấy tay Tấn Dương, trên tay đều là vết máu, đồng tử phóng đại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tấn Dương sắc mặt tái nhợt không có chút máu, thanh âm nghẹn ngào “Quần áo lụa là...ngươi...ngươi chảy thật nhiều máu...thật nhiều máu....” Nàng muốn giúp Tấn Dương che lấy miệng vết thương nhưng nhìn khắp nơi đều là vết thương không biết che ở đâu, hoàn toàn rối loạn “Làm sao bây giờ...ta...ta phải làm sao bây giờ...”

“Ta không có việc gì” thanh âm suy yếu của Tấn Dương truyền đến

“Nếu không vì cứu ta ngươi cũng sẽ không bị thương, làm sao bây giờ? Thật nhiều máu, ta phải làm sao bây giờ?” Thẩm Uyển khóc đến khàn giọng, khuôn mặt tràn đầy nước mắt.

“Đừng khóc, ngươi không làm gì sai, hắn vốn đối với ta ghen ghét” bởi vì mất máu quá nhiều, Tấn Dương đã không còn khí lực, chỉ có thể nhẹ nhàng an ủi Thẩm Uyển “Ngươi lại khóc ta liền bị nước mắt làm cho chết đuối a” Tấn Dương nâng tay lau vết máu ở khóe miệng

Nguyên lai định dùng lời nói đùa lôi kéo sự chú ý của Thẩm Uyển lại không nghĩ Thẩm Uyển sau khi nghe xong càng khóc nhiều hơn.

Tấn Dương đành khẽ ngồi dậy, lau nhè nhẹ nước mắt Thẩm Uyển, nhưng càng lau nước mắt kia càng nhiều, Tấn Dương không còn cách nào khác....

“Ngô....”

Rốt cuộc đã ngừng lại, Tấn Dương định thần lại, liền cảm giác tim mình đập rất nhanh, ách??!!! Ta đã làm cái gì?

Tấn Dương rời khỏi môi Thẩm Uyển, nhìn Thẩm Uyển thân thể cứng ngắc không nhúc nhích đang sững sờ nhìn mình

Bị đột nhiên hôn môi, đôi mắt tràn ngập nước của Thẩm Uyển trợn to, trên mặt vẫn còn tia nước mắt, sững sờ tại chỗ. Hô hấp của hai người quẩn quanh một chỗ, nhiệt độ dần dần lên cao.

Nhìn Thẩm Uyển như thế làm người ta thương tiếc động nhân, đôi môi trắng mịn kia, vừa rồi lành lạnh thật thích, thật mềm, Tấn Dương nhất thời bị mê hoặc, Tấn Dương từng bước dò xét tiến lên muốn lần nữa hôn lên đôi môi trước mắt. Thẩm Uyển có chút sợ hãi lui về phía sau, Tấn Dương lần nữa thử tiến đến, Thẩm Uyển cũng không lui về sau nữa cùng Tấn Dương môi chạm môi.

Nhẹ nhàng, rất nhẹ hôn lên đôi môi mềm mại kia. Môi nàng thật mềm, thật ngọt....

Bị Tấn Dương hôn ôn nhu như thế, một khắc kia toàn thân Thẩm Uyển tựa như có dòng điện chạy khắp toàn thân.

“Tấn thế tử...”

“Thiếu gia, thiếu phu nhân” Xa xa âm thanh của một đám người truyền đến

Tấn Dương hai tay đang ôm lấy Thẩm Uyển, Thẩm Uyển khẽ đẩy Tấn Dương ra, đồng thời thân thể lui ra.

Thẩm Uyển mặt ửng đỏ không dám nhìn Tấn Dương mà lúc này Tấn Dương cũng ngơ ngác nhìn Thẩm Uyển đang ngượng ngùng, ta....ta thế nhưng đã hôn nàng!!!

Vốn muốn đứng lên, Tấn Dương chỉ cảm thấy một hồi choáng váng liền té xuống....

“Quần áo lụa là......”

.

.

.

Một gian phòng u ám, không có bất kì ánh nến nào, yên tĩnh kia ngay cả tiếng động nhỏ nhất cũng nghe thấy được, làm cho người ta cảm giác một loại sợ hãi chèn ép.

Đứng trước mặt Chu Đang Thịnh là một nữ tử toàn thân bạch sắc, hoàn toàn có thể thấy được nàng kia xinh đẹp thế nào.

Chu Đang Thịnh quỳ trên mặt đất đầu đổ mồ hôi lạnh, trong lúc này người kia không nói gì làm cho hắn không thở nổi. Đột nhiên nữ tử kia xoay người lại, ngón tay trắng nõn chuẩn xác nắm lấy cổ Chu Đang Thịnh, con mắt câu hồn lộ ra nét lạnh lùng, một tấm lụa mỏng che lại dung mạo

“A....a tỷ...” Chu Đang Thịnh hít thở không thông, mặt nhanh chuyển thành màu tím

Cuối cùng nữ tử kia cũng buông cổ Chu Đang Thịnh ra, hắn ngã ngồi dưới đất liều mạng ho khan

“Nếu như không phải bởi vì ngươi là thân đệ đệ của ta, ta đã sớm giết ngươi” Chu Vận Tuyền tức giận nhìn phế vật dưới đất

Thuận khí xong, lập tức hướng đến Chu Vận Tuyền bò qua ôm lấy chân nàng, run rẩy xin tha thứ “A, a tỷ, ta đã biết sai rồi, ta lần sau không dám làm trái mệnh lệnh của ngươi nữa”

Chu Vận Tuyền ghét bỏ đá Chu Đang Thịnh ra xa “Cả ngày chỉ biết ăn uống đùa giỡn nữ nhân cũng coi như xong, bây giờ còn chọc đến con trai Tấn Nhân Võ, dám cả gan phá hư đại kế của ta”

“Cho dù có ăn gan trời đệ cũng không dám phá hư đại kế của a tỷ. Ta chỉ là....ta chỉ muốn đem con trai của Tấn Nhân Võ giết chết, hắn nhất định sẽ rất bi thương, đến lúc đó chúng ta....”

“Ta không cho phép ngươi có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, ai dám làm trở ngại con đường của ta, là ai ta cũng sẽ giết” trong mắt lộ ra một tia lạnh lùng sắc bén “Ngươi tốt nhất an phận một chút cho ta”

Chu Đang Thịnh sợ hãi, rùng mình một cái, hắn biết rõ nữ nhân trước mắt đáng sợ đến cỡ nào, vì quyền lực cái gì cũng có thể làm “Ta đã biết, đã biết” Chu Đang Thịnh xoa mồ hôi lạnh trên trán

Nhìn thấy tỷ tỷ mình không còn tức giận, Chu Đang Thịnh bò dậy xum xoe “A tỷ, hiện tại hoàng đế ngu ngốc kia đã bị a tỷ mê hoặc, ngay cả con trai duy nhất cũng bị chúng ta sát hại, a tỷ sớm muộn gì cũng có thể leo lên....”

Chu Vận Tuyền lạnh lùng trừng Chu Đang Thịnh khiến hắn sợ hãi không dám nói nữa

“Ngày mai chúng ta trở về nước”

“Hảo....hảo...”