Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 34: Không xứng

Tiểu Thanh đem Tấn Dương say khướt đỡ lên giường

Nhìn gương mặt đỏ ửng đang ngủ say, Tiểu Thanh thở dài một tiếng “Ai...làm sao ngươi lại hành hạ chính mình như vậy đây”

Sửa sang lại y phục của Tấn Dương, mùi rượu gay mũi truyền đến, Tiểu Thanh đi đến đóng kỹ cửa sổ rồi bắt đầu cởi bỏ dây lưng áo Tấn Dương, vì Tấn Dương lau chùi mặt cùng thân thể, sau đó xuất ra quần áo sạch sẽ, hết thảy chuẩn bị xong liền thay Tấn Dương đắp chăn.

Cho Tấn Dương uống chén canh giải rượu, Tiểu Thanh ngồi trước giường trông chừng Tấn Dương.....

“Ừm.....” Tấn Dương khẽ mở đôi mắt đỏ, đầu truyền đến một trận đau nhức làm cho Tấn Dương nhịn không được khẽ nhíu mày, đỡ cái trán ngồi dậy, nhìn Tiểu Thanh bởi vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp bên giường, mũi có chút chua xót

Rón rén xuống giường, thay Tiểu Thanh đắp lên áo choàng, mở cửa sổ ra, một cỗ gió lạnh thổi vào, mang đến một chút cảm giác thoải mái làm cho Tấn Dương thanh tỉnh không ít. Ngồi một mình ở cửa sổ, vẫn như cũ nhìn ánh trăng sáng tỏ, khóe mắt lập tức cay cay....

Nàng đi vào cái thời đại này đã mười chín năm, mười chín năm qua nàng đều tiêu sái, vui vẻ nhưng nỗi đau ấy nàng chưa một lần muốn chạm tới. Vốn cho là không chạm đến thì không sao nhưng hiện tại chính là vỡ nát từ trong lòng, vĩnh viễn là góc tối của nàng.

Cho đến hôm qua nhìn thấy người kia, hình dáng dung mạo đều giống hệt Tiểu Thiến, ngay cả mộng cũng không thể ngờ, người đó bằng xương bằng thịt đứng trước mặt nàng. Không để cho nàng có cơ hội ngăn cản, cứ thế như vậy xuất hiện....

Hiện tại Tấn Dương cảm thấy mình thật buồn cười, chính mình ngu ngốc đến thanh lâu chờ đợi nàng. Nếu nàng kia không phải là Tiểu Thiến, chính mình là tự làm rách toạt vết thương trong lòng. Nàng nếu là Tiểu Thiến, đây ta phải nói cái gì cùng nàng. Chẳng lẽ muốn nói ta chính là Sally, hay là dùng thân phận con nhà giàu Tấn Dương xuất hiện trước mặt nàng. Lúc trước bước vào thề giới này một lòng muốn trở thành còn nhà giàu là vì cái gì, không phải là bởi vì một tên con nhà giàu mà Tiểu Thiến từ bỏ người có hai bàn tay trắng là ta sao. Có phải hay không nên lợi dụng thân phận này làm cho Tiểu Thiến hối hận.

Không...làm như vậy thì có ý nghĩa gì chứ, nếu nàng thực sự lựa chọn Tấn Dương, đây chính là hung hăng xát muối lên vết thương của chính mình.

Tấn Dương không biết, nàng không biết phải đối mặt với người giống Tiểu Thiến như đúc kia thế nào....

Tiểu Thanh từ từ mở mắt ra, phát hiện người trên giường không thấy đâu, lập tức tỉnh táo, áo choàng trên người chảy xuống “Áo bào này....” Lập tức nhìn bốn phía, khi nhìn thấy Tấn Dương ở phía trước cửa sổ, Tiểu Thanh thở phào nhẹ nhõm, yên lòng, nhìn gió không ngừng thổi vào, nhíu nhíu mày, cầm lấy áo choàng trên người đi đến choàng tại trên người Tấn Dương “Gió lớn, ngươi coi chừng bị lạnh”

Tấn Dương nhìn Tiểu Thanh, người tỷ tỷ từ nhỏ đến lớn đều bên cạnh nàng, tựa như thân tỷ tỷ, đặt đầu lên vai Tiểu Thanh “Tiểu Thanh tỷ tỷ, ngươi có tin tưởng vào vận mệnh của con người không?”

Tiểu Thanh âm thầm than nhẹ một tiếng, vươn tay vỗ vỗ lưng Tấn Dương, ôn nhu nói “Chỉ cần thiếu gia tin tưởng, Tiểu Thanh liền tin tưởng”

“Vì cái gì?”

“Bởi vì thiếu gia là người trọng yếu nhất của Tiểu Thanh, cho nên thiếu gia nói cái gì chính là cái đó, Tiểu Thanh sẽ luôn bên cạnh thiếu gia”

“Tiểu Thanh tỷ tỷ....” Nghe xong lời này, Tấn Dương không nhịn được nữa khóc ra thành tiếng

Đây là lần đầu tiên Tiểu Thanh trông thấy Tấn Dương khóc. Hiện tại nàng chỉ có thể an ủi nàng, nàng không biết Tấn Dương xảy ra chuyện gì, nhưng nàng sẽ liên tục bên cạnh Tấn Dương, không phải chỉ là chủ tử của mình mà từ lâu nàng đã đem Tấn Dương xem như thân nhân của chính mình.

Khóc cả một buổi tối, mang tất cả thống khổ trong lòng khóc lên, khóc đã lâu, mệt mỏi Tấn Dương liền ngủ thiếp đi....

.

.

.

Thẩm Uyển sáng sớm đã đi đến đình viện đứng trước cửa chờ Tấn Dương nhưng người mở cửa không phải là Tấn Dương mà là Tiểu Thanh

Tiểu Thanh nhìn thấy Thẩm Uyển liền khom người “Thiếu phu nhân”

“Quần áo lụa là...hắn....” Thẩm Uyển cắn cắn môi, chẳng lẽ hôm nay nàng lại tới chậm

“Thiếu gia, hôm nay không đi ra ngoài, đã ngủ”

“Hảo” không ra ngoài là tốt rồi, Thẩm Uyển đối với Tiểu Thanh gật nhẹ đầu, dự định trở lại phòng mình. Lại bị Tiểu Thanh gọi lại “Thiếu phu nhân có muốn hay không thiếu gia tỉnh lại sẽ nói người có đến”

“Không cần” Thẩm Uyển cười nhạt một tiếng xoay người rời đi

.

.

Tấn Dương ngủ một giấc chính là thẳng tới lúc mặt trời lặn....

Tấn Dương mở mắt ra, bình tĩnh lại không ít. Không xông ra ngoài, rửa mặt một phen. Ra ngoài mở cửa vừa vặn nhìn thấy Tiểu Thanh cùng Mặc Ngôn.

“Thiếu gia!”

“Thiếu gia!”

Hai người lo lắng nhìn Tấn Dương, không phải sẽ lại đi uống rượu nữa đấy chứ

Tấn Dương nhìn Tiểu Thanh cùng Mặc Ngôn nói “Nhìn bộ dạng khẩn trương của các ngươi kìa, ta không phải đi tự sát. Tiểu Mặc, ta dẫn ngươi đi uống hoa tửu”

“Thiếu gia...” nhìn thấy Tấn Dương cùng Mặc Ngôn song song đi ra ngoài, Tiểu Thanh không yên lòng kêu một tiếng.

“Yên tâm đi, Tiểu Thanh tỷ tỷ” Tấn Dương tinh nghịch nháy mắt với Tiểu Thanh

Đúng lúc đó Thẩm Uyển vừa ra khỏi phòng, nhìn thấy người mà nàng không nhìn thấy mấy ngày nay. Phảng phất có rất nhiều lời nói nhưng lại không biết phải nói thế nào. Chỉ thấy Tấn Dương đối với nàng cười nhẹ một tiếng, sau đó cùng Mặc Ngôn đi ra ngoài, cũng không nói gì...

Dọc theo đường đi Tấn Dương không hề mở miệng nói chuyện, Mặc Ngôn yên lặng đi theo bên cạnh. Đi đến Say quân lâu, nhìn các cô nương lôi kéo nam nhân trên đường, nàng bất đắc dĩ cười cười, nàng đến đây tìm cái gì a...

“Vị công tử này, đến a” một nữ tử lôi kéo một tên nam nhân thân hình to lớn

“Nha, công tử mau vào đi, Say quân lâu chúng ta có cô nương rất xinh đẹp đây”

“Nha....kia hôm nay có Tiết Sương cô nương sao?”

“Có có, hôm nay Tiết Sương cô nương bán đêm đầu, vị công tử này ngươi cần nhanh chân lên”

“Ha ha ha...” tên nam nhân kia cười một tràn, vẻ mặt rất đáng khinh bỉ

Tiết Sương cô nương bán đêm đầu tiên....Câu nói kia oanh tạc đầu óc Tấn Dương, giống như sấm sét giữa trời quang, nguyên định bước đi qua lại vòng trở lại

“Thiếu gia...” Mặc Ngôn nhìn thấy Tấn Dương quay lại Say Quân lâu, vội vàng đi theo

“Ơ lại là công tử này a, hôm nay ngươi thật kịp thời, Tiết Sương cô nương ngươi yêu thích hôm nay bán đêm đầu tiên đây, chỗ của ngươi có muốn ta sắp xếp không?” Tần ma ma vội vàng trưng ra khuôn mặt chào đón nịnh hót

Đôi mắt Tấn Dương sâu không thấy đáy, ngậm chặt môi, không nói một lời nào....

Say Quân lâu hôm nay náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Tần ma ma bước lên đài nói “Các vị đại gia, hôm nay có chuyện cao hưng, chính là Tiết Sương cô nương của chúng ta bán đêm đầu tiên....”

Lời này vừa nói ra, lập tức dưới đài ồ lên một mảnh, liên tục có tiếng trầm trồ

“Cho mời Tiết Sương cô nương”

Lúc này Tiết Sương không giống ngày trước mang khăn che mặt, lần này nàng mang chút đồ trang sức trang nhã, một thân xiêm y màu lam, trên đầu búi tóc nghiêng chen vào một cây trâm chạm rồng, vòng tai phỉ thúy. Vẻ đẹp động lòng người không khỏi khiến người khác say mê.

Chết tiệt, nàng không lạnh sao. Tấn Dương ở trên lầu nhìn trang phục của Tiết Sương, đồng tử co rúc vài phần. Trên mặt không hiện ra bất kì tâm tình nào, tay nắm chặt, bộc lộ nàng đang nén tức giận.

Dưới đài thậm chí còn có người không chờ được nữa hét lên “Tần ma ma mau ra giá đi”

“Bắt đầu từ một ngàn lượng, ai đưa ra giá cao sẽ được ôm mỹ nhân” Tần ma ma cười nói

Một ngàn lượng a, liền đêm đầu cũng quá cao đi. Nhưng có người vẫn cảm thấy đây không quá đắt

“Hai ngàn lượng” một thanh âm truyền đến

“Nguyên lai là Lý viên ngoại a” Tần ma ma gọi khách quen

“Ha ha, một ngàn lượng thì thật có lỗi với Tiết Sương cô nương, hai ngàn hai mới xứng đáng”

“Ta ra hai ngàn năm trăm lượng”

“Ba ngàn lượng”

“Bốn ngàn lượng

“Ta ra năm ngàn.....”

Tiết Sương nhìn người kêu năm ngàn lượng, chỉ thấy một trung niên nam tử mặt to lớn. Trong nội tâm thay chính mình bi ai. Nghĩ đến đêm nay cùng một người như vậy...một đêm..... Nam nhân nào cũng đều như nhau, chi cần có thể cứu tiểu muội, có số tiền này bệnh của tiểu muội sẽ không cần lo lắng.

“Hảo, còn có ai ra hơn năm nghàn không?”

“....”

“Như vậy đêm đầu tiên của Tiết Sương cô nương chính là......”

“Một vạn lượng!” một âm thanh từ trên lầu truyền đến

Tần ma ma nghe thấy người kêu một vạn lượng không khỏi nở nụ cười, nàng biết vị công tử này sẽ ra tay, ha ha, lão nương hôm nay phát tài rồi.

Câu này làm dưới đài vang lên ầm ĩ, trời ạ có người ra giá một vạn lượng chỉ để mua đêm đầu tiên. Tiết Sương kinh ngạc, mặc dù nàng lớn lên có chút xinh đẹp nhưng tuyệt đối không nghĩ đến có người nguyện ý ra giá một vạn lượng, nàng muốn nhìn người ra giá kia nhưng không thấy hắn đi ra.

“Còn có ai kêu giá hơn một vạn lượng không?”

Lúc này Mặc Ngôn từ trên lầu đi xuống, trừ trong lòng xuất ra một xấp ngân phiếu “Đây là ngân phiếu một vạn lượng”

Tần ma ma cao hứng tiếp nhận ngân phiếu đếm qua một lần, vừa vặn đúng một vạn lượng ý cười đầy mặt nói “Đủ một vạn lượng, tối nay đêm đầu tiên của Tiết Sương cô nương thuộc về công tử” Sau đó gọi Tiết Sương đi theo hắn

Mặc Ngôn không nói nhiều, xoay người đi lên. Tiết Sương có chút bất an đi theo lên lầu.

“Chính là chỗ này, ngươi vào đi”

Hít sâu một hơi, chính mình động viên, vì muội muội nàng phải cố lên, cố lấy dũng khí đẩy cửa phòng ra. Chỉ thấy một người ăn mặt hoa lệ xoay lưng vào trong

“Ngươi là tự nguyện...làm chuyện này....?” Tấn Dương dùng khí lực khống chế tâm tình của mình, tận lực làm cho câu hỏi của mình bình thường chút ít.

Tiết Sương không biết vì sao hắn hỏi như thế, nhưng vẫn trả lời Tấn Dương “Vâng....”

Này một câu “vâng” làm tâm Tấn Dương như bị vỡ ra từng mảnh, lửa giận từ tim chảy khắp toàn thân “Hảo...hảo....” Tấn Dương xoay qua đối diện với Tiết Sương. Lúc Tiết Sương nhìn thấy dung mạo Tấn Dương lo lắng vơi đi vài phần

“Ngươi còn đứng đó làm gì, không phải ta đã mua đêm đầu tiên của ngươi rồi hay sao?”

Đương lúc nghe Tấn Dương nói câu này lập tức Tiết Sương nở một nụ cười khổ trong lòng, bước đến, đưa lên một chén rượu “Công tử, mời uống rượu”

“Ngươi chính là làm người tiếp khách uống rượu tại Say Quân lâu”

“???”

“Ta muốn ngươi uy ta uống”

Tiết Sương tay cứng đờ, có chút ngốc cùng lúng túng uy rượu cho Tấn Dương

“Quần áo ngươi thật cản trở, cởi”

“Cái gì?”

“Lỗ tai ngươi điếc a, ta nói quần áo ngươi quá chướng mắt, mau cởi” giọng nói của Tấn Dương có chút lớn

Tiết Sương cắn cắn môi, đứng ngây tại chỗ....

“Như thế nào? Ngươi muốn ta giúp thoát sao? Ta tốn nhiều bạc như vậy, thoát y phục cho ngươi còn phải tự động thủ sao?”

Vì muội muội Tiết Sương phải chịu đựng, hắn là khách nhân của nàng, đêm nay hết thảy đều là của hắn. Cắn môi, tuyệt vọng cởi từng tầng một, chỉ còn lại cái yếm, gò má vì xấu hổ mà đỏ bừng, hai tay che trước ngực

“Tới đây!”

“......”

“Ta lập lại lần nữa, mau đến đây”

Tấn Dương có chút không nhịn được nữa, trực tiếp đi tới, bá đạo kéo nàng vào lòng mình. Ngồi trong lòng Tấn Dương, Tiết Sương lúng túng cùng ngượng ngùng, nàng từ bé đến giờ vẫn chưa cùng ai thân mật đến như vậy

“Như thế nào còn thẹn thùng a, tới nơi này không phải đã học kỹ xảo câu dẫn rồi sao, ngươi không cần khách khí, đêm nay cứ thể hiện hết trên người ta đi, để ta xem bản lãnh câu dẫn của ngươi....”

“Ngươi....” Bị Tấn Dương như thế nhục nhã, Tiết Sương sắp muốn khóc, trong đôi mắt thật to chứa đầy nước mắt, cho tới bây giờ nàng chưa từng nhục nhã như thế.

“Khóc cái gì khóc” Tấn Dương cắn chặt môi, càng lúc càng tức giận, nâng cằm Tiết Sương nói “Ngươi có tư cách gì khóc, ngươi không phải là thích tiền sao? Đến câu dẫn ta, lấy lòng ta, ta cho ngươi tiền, ngươi hầu hạ ta thật tốt, để ta trầm mê, để ta yêu ngươi, về sau ngươi sẽ sống trong vinh hoa phú quý, đây không phải là điều ngươi muốn cùng thích nhất sao? Ha ha ha ngươi yêu tiền như vậy, ta liền thành toàn cho ngươi”

Lập tức Tấn Dương mang theo ánh mắt ảm đạm xông vào hôn lên môi Tiết Sương

“Ngô....không....ngươi đừng....” Tiết Sương dùng sức đẩy Tấn Dương ra, cực lực tránh đi nụ hôn bạo lực của Tấn Dương

Đôi môi bị đau, nước mắt Tiết Sương rơi xuống.....

Chát-----

Một tiếng thanh thúy trong phòng vang lên. Tấn Dương bị tát một cái, trên mặt rất đau nhưng nội tâm không kịp đau đớn....

“Ngươi loại người này bất chấp cảm thụ người khác, chỉ biết có tiền, ngươi con nhà giàu không hề biết cái gì là yêu, ngươi không xứng nói yêu....” Tiết Sương hét lên trong nước mắt