Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 29: Bắt gặp

Hiện tại ở trong phòng dùng hai chữ hình dung “kỳ quái”, ba chữ hình dung “rất kỳ quái”, bốn chữ hình dung “phi thường kỳ quái“....

Thẩm Uyển cùng An Thế Hiền một người đứng một người ngồi, hai người cùng trầm mặc

Cuối cùng Thẩm Uyển bị ánh mắt nóng rực của An THế Hiền nhìn có chút không được tự nhiên, chỉ đành tránh né ánh mắt hắn, nhìn nơi khác nói “An công tử, có việc này, ta không biết làm sao mở miệng, nhưng vẫn nên cho ngươi biết rõ”

“Uyển nhi, ngươi nói”

Thẩm Uyển cắn cắn môi, thực tại không tìm ra cớ gì đành nói trắng ra “Thực xin lỗi, ta....đem ngọc bội gia truyền của ngươi làm rơi mất”

“........”

Nhìn An Thế Hiền không nói lời nào, Thẩm Uyển rất áy náy “Thật sự xin lỗi, vốn là ta luôn mang theo trên người, là hôm qua đi thơ hữu bị lạc mất, ta đã đi tìm nhưng là....”

“Ngươi luôn mang theo trên người sao?”

“Ách....” Này đây không phải là trọng điểm có được không

“Uyển nhi...” An Thế Hiền có chút kích động

“Ngươi không tức giận sao? Ta đã làm mất ngọc bội gia truyền, vật đó nghe nói đối với nhà các ngươi rất trọng yếu....ngươi....”

“Không việc gì...” An Thế Hiền thuận thế nắm tay Thẩm Uyển “Dù sao ngươi cũng đã là chủ nhân ngọc bội kia, mặc dù đã mất ta cũng rất đau lòng, nhưng không việc gì. Ngọc bội kia so với ngươi đã là cái gì”

Thẩm Uyển nghe An Thế Hiền thâm tình nói, áy náy càng sâu hơn, cũng có một tia cảm động, trong nhất thời quên mất rút tay bị An Thế Hiền nắm về.

“Uyển nhi, xem gia gia đem về cho ngươi cái gì” Thẩm Phú Quý lúc đi dò xét cửa hàng liền nhớ đến tôn nữ bảo bối của mình, lo lắng Thẩm Uyển mấy ngày nay uống thuốc khó khăn nên đi mua chút mật ong về. Mới vừa đẩy cửa gian phòng Thẩm Uyển nụ cười lập tức biến mất.

“Gia gia....” Thẩm Uyển nhìn thấy gia gia đến, giống như điện giật nhanh chóng rút tay về, lui vài bước. Cuống quít nhìn về phía gia gia.

Chỉ thấy Thẩm Phú Quý mặt không thay đổi đứng tại cửa, ánh mắt không nhìn Thẩm Uyển mà là nhìn An Thế Hiền bên cạnh, trong ánh mắt không nhìn ra bất kỳ tâm tình nào

An Thế Hiền gặp Thẩm Phú Quý xuất hiện trong lòng liền bất ổn “Thẩm lão gia...”

Thẩm Phú Quý rất nhanh điều chỉnh sắc mặt “Ha ha, nguyên lai là An công tử, đến thăm Uyển nhi nhà chúng ta a”

“A, đúng vậy” Mặc dù Thẩm Phú Quý cười rất hiền lành nhưng ánh mắt lại trái ngược. Ánh mắt sắc bén nhìn An Thế Hiền đến da đầu tê dại...

Lúc này Thẩm Uyển cũng không khá hơn chút nào giống như bí mật trong lòng bị phát hiện. Gia gia sẽ nghĩ thế nào, có thể hay không sẽ tức giận. Sợ hãi cùng bất an lan tràn toàn thân.

“Đa tạ An công tử đã quan tâm Uyển nhi nhà chúng ta, nhưng sắc trời không còn sớm, An công tử hay là sớm trở về đi, ta cùng Uyển nhi có lời muốn nói”

“Vậy....vậy vãn bối xin cáo lui trước” An Thế Hiền như tội phạm, nhanh chóng thoát ly gian phòng

Lưu lại Thẩm Uyển cùng Thẩm Phú Quý trong phòng. Nhìn thấy sắc mặt của Thẩm Phú Quý, Thẩm Uyển có chút thở không thông, lông mi rủ xuống, đầu khẽ cúi, biết chính mình sai liền kêu một tiếng “Gia gia....”

Hồi lâu chỉ nghe Thẩm Phú Quý thở dài một tiếng....

“Uyển nhi, từ nhỏ ngươi đã là hài tử tốt, cho tới bây giờ cũng không làm gia gia lo lắng, vô luận chuyện gì cũng làm rất tốt, lại cực kì thông minh. Gia gia nghĩ nhất định là kiếp trước gia gia làm nhiều việc thiện mới để cho ngươi đến với Thẩm gia chúng ta....”

“Gia gia...” không đợi Thẩm Phú Quý nói xong, Thẩm Uyển đã quỳ trên mặt đất nước mắt rưng rưng “Gia gia....thực xin lỗi”

Thẩm Phú Quý đỡ Thẩm Uyển dậy “Này là ngươi không sai, gia gia đã sớm nhìn ra An tiểu tử kia thích người, hừ, hắn một thân ra vẻ đạo mạo, gia gia nhìn người nhiều năm như vậy còn không biết hắn là hạng người gì sao, nhìn không ra được đức hạnh gì, không xứng đáng với cháu gái bảo bối của Thẩm Phú Quý ta”

“Gia gia....”

“Gia gia biết rõ Uyển nhi là đứa bé ngoan, gia gia sẽ phân phó gia đinh, về sau trông thấy hắn liền đánh đuổi ra ngoài, Uyển nhi sau này sẽ không cần thấy hắn nữa, ngươi hôm nay đã là thê tử của Dương nhi, Dương nhi mặc dù danh tiếng bên ngoài không tốt nhưng vốn dĩ gia gia có mắt nhìn người, thực tâm Dương nhi là người tốt, huống chi Thẩm gia về sau ta muốn Uyển nhi cùng Dương nhi cùng nhau bảo vệ. Gia gia tin tưởng Uyển nhi là đứa bé hiểu chuyện”

Thẩm Uyễn khẽ cúi đầu, đôi môi đóng chặt, thật giống như chấp nhận chuyện này....

“Ha ha...” Thẩm Phú Quý nhìn thấy Thẩm Uyển chấp nhận, cũng không nói thêm “Nha...đúng rồi, việc này không nên để Dương nhi biết, miễn cho hắn nghĩ ngợi lung tung”

“Hảo” Thẩm Uyển nhẹ đáp

“Đây là lúc gia gia đi cửa hàng cố ý mua mật về cho người. Uống thuốc xong ngậm một chút vào miệng”

“Cám ơn gia gia”

“Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, gia gia về phòng trước...”

“Gia gia, đi thong thả”

.

.

Thẩm Phú Quý sau khi ra khỏi phòng Thẩm Uyển liền gọi quản gia

“Quản gia”

“Lão gia”

“Hôm nay, tên họ An kia sao lại ở trong phủ, ta không phải không chuẩn hắn vào phủ sao?” Thẩm Phú Quý trầm mặt nói

“Lão gia....là.....là cô gia....dẫn hắn vào, gia đinh không dám ngăn trở” Quản gia run sợ nói

Dương nhi dẫn vào. Nghe được Tấn Dương dẫn An Thế Hiền vào Thẩm Phú Quý liền tức giận “Về sau....vô luận lý do gì cũng không chuẩn hắn vào Thẩm phủ, nếu hắn dám bước vào liền cắt đứt chân hắn”

“Vâng....vâng....” Quản gia thuận theo, xem ra lão gia động thủ thật sự

.

.

.

Tấn Dương chuyện gì cũng không biết tại thanh lâu nghe một thủ khúc mới trở về Thẩm phủ...

Đi đến đình viện, muốn đi xem Thẩm Uyển nhưng nhìn cánh cửa đóng kín, có chút bối rối. Cũng không biết An Thế Hiền kia đã đi chưa, vạn nhất chưa đi chính mình đi vào sẽ rất lúng túng. Bất quá hắn cũng nên đi a, trời đã tối chẳng lẽ còn muốn lưu lại đến sáng. Đang lúc Tấn Dương đấu tranh tư tưởng, Thẩm Uyển đột nhiên mở cửa ra

“Ách...ha ha....” Tấn Dương xin lỗi gãi gãi đầu.

“Ngươi....vào đi....”

Tấn Dương sau nhiều lần vào thăm Thẩm Uyển rất quen thuộc rót cho mình một chén trà, nhìn tâm tình Thẩm Uyển không tốt lắm liền hỏi “Làm sao vậy?”

Thẩm Uyển thở dài một tiếng “Hôm nay bị gia gia bắt gặp”

“A....” Tấn Dương kinh ngạc lên tiếng “Vậy...thế nào....”

“Gia gia, cũng chưa mắng ta cái gì”

“Nha, kia không phải không có việc gì sao” Tấn Dương tiếp tục uống trà

“Đúng là gia gia càng tín nhiệm ta, ta liền áy náy, hơn nữa còn sai người trong phủ về sau An Thế Hiền đến không cho phép hắn tiến vào Thẩm phủ”

“Yên tâm đi, không có việc gì, ngươi đừng lo nghĩ nhiều, một năm sau cầm từ thư, hắn sẽ không còn nói ngươi cùng An công tử” lông mi đen nhánh của Tấn Dương khẽ chớp “Ta có biện pháp”

“Ngươi có biện pháp nào?”

“Hắc hắc, biện pháp của ta chính là về sau ngươi và An công tử gặp mặt liền bao tại trên người ta” Tấn Dương cười gian tà

“Kỳ thật.....ta cũng không....”

“Ngươi cứ yên tâm” không đợi Thẩm Uyển nói xong, Tấn Dương vỗ ngực nói “Ta bảo đảm không để cho kẻ nào phát hiện”

Ta cũng không phải muốn cùng hắn gặp mặt. Nhưng nhìn Tấn Dương tự tin vỗ ngực, Thẩm Uyển cũng không nói những lời này ra.

“Ngươi xem mấy ngày nay ngươi ngây ngốc trong phòng, nhất định là tâm tình bị đè nén, như vậy đi, bổn thiếu gia từ bi dẫn ngươi ra ngoài tản bộ, thế nào” Tấn Dương nháy nháy mắt

“Ai nói ta ngây ngốc trong phòng tâm tình bị đè nén” Thẩm Uyển cảm thấy buồn cười, nàng bình thường không có chuyện gì đặc biệt đều luôn ở trong phòng, làm sao sẽ cảm thấy đè nén

“Như thế nào lại không dám cùng bổn thiếu gia ra ngoài, sợ ta đem ngươi bán?” Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển từ trên xuống dưới, lộ ra bộ mặt đại thúc “Ừm ừm, khuôn mặt này xem như được đi, về sau uống hoa tửu không có tiền đến lúc đó có thể suy nghĩ một chút, bất quá nhìn ngươi bộ dáng yếu nhược ta còn sợ đem ngươi đi bán còn phải trả tiền cho người ta”

“Ngươi....” cái gì mà đem ta bán còn phải trả tiền cho người khác a “Đi ra ngoài thì ra ngoài, ngươi nếu dám bán liền bán đi, chỉ cần ngươi không sợ người khác nói Tấn thế tử uống hoa tửu trả tiền không nổi phải bán cả nương tử đây”

“Ha ha, người khác nói gì đều không sao, bọn họ còn sợ không cho ta nhiều danh nhơ nữa a”

“Xì...”

Mới vừa rồi mây đen còn giăng đầy trời, hiện tại trời lại sáng a. Nữ nhân thật sự mau thay đổi, chọc ghẹo một chút liền vui vẻ...

“Ngươi trước đi ra ngoài, ta thay đổi xiêm y xong sẽ ra”

“Nương tử, ngươi vẫn còn đang bệnh a. Chuyện mặc quần áo cực khổ như vậy cứ để vi phu thay ngươi cực nhọc đi” Tấn Dương cười bỉ ổi

“Hảo, quả nhiên ngươi không muốn thấy ánh mặt trời nữa có phải không?” Thẩm Uyển đe dọa

“Ách, vậy ta đi ra ngoài chờ” Tấn Dương sờ sờ mũi, ngoan ngoãn đi ra ngoài

Phốc...Thẩm Uyển cười khẽ, thật là một tên nhát gan, có sắc tâm không có sắc đảm....