Hoa Tình Đẫm Máu

Chương 27

Phi Diệp đã lái xe đậu sát cửa nên Lâm mới đỡ lo sợ, hắn dùng hết sức vác Sơn Tùng đem ra sau và đặt bên Đỗ Vũ, cái xe đậu sát bên hàng ba, hơn nữa ít người qua lại nên chẳng ai để ý biết có hai người bạn đưa lên xe như kẻ xụi được đem chữa bệnh.

Phi Diệp lái xe đi, Lâm thở phào vô khóa cửa rồi cầm chìa khóa xe lựa mở một cái chạy ra bỏ ở hông chợ. Sau đó quay về đem cái kia đi bỏ ở xa lộ như lời Phi Diệp dặn.

Cái xe bỏ ở hông chợ bị quái xế thổi mất lúc Lâm trở lại, chàng mỉm cười tự khen:

- Mình thông minh thật, nếu để ở cửa nhà mình thì thằng nào ăn cắp xe đó lỡ bị bắt, nó sẽ khai ra và họ biết là xe của mấy thám tử để ở cửa nhà mình, mình đem ra chợ bỏ thì kể như khỏi dính líu rồi, anh PHi Diệp biết vụ này hết chê mình ngu. Lâm khoan khoái được vài phút đầu nhưng khi nghĩ đến Phi Diệp hắn hết vui nổi. Lâm liền đến ngay nhà Tường Vân lo với nàng.

Từ lúc Lâm ở đây về Tường Vân chưa gặp Phi Diệp, nàng thấy Lâm thì hỏi ngay:

- Anh Phi Diệp đi đâu không có xe ở nhà vậy em?

Lâm nói:

- Anh mới ghé em và đi rồi.

Giọng Lâm còn run, Tường Vân hỏi nghiêm chỉnh và rất nhỏ:

- Chú cho chị hay tại sao chú có vẻ sợ hãi dữ vậy?

Lâm vội cười làm tỉnh nói:

- Chị cho em ở nhờ đây được không?

Tường Vân chau mày:

- Điều đó phải cho má chị biết, để về hỏi ý bả.

Lâm buồn xo ngồi im, Tường Vân biết Lâm nhớ lại ngày xưa mình giữ hắn lại đây nên nói:

- Khi xưa giữ em một hai ngày phải dấu má đó, để em ở như trốn thì đâu được. Vả lại lúc này chị Tường Linh không thuận với chị rất khó. Lâm hỏi:

- Em lo cho anh Phi Dịêp quá, hay là em qua ở với ảnh luôn cho xong. Tường Vân lựa lời hỏi Lâm:

- Chị không hiểu sao anh Phi Diệp lại có vẻ lo âu dữ dội không còn bình tĩnh như xưa nữa.

Lâm suy nghĩ rồi hỏi lại:

- Anh không cho chị hay vì lẽ gì sao?

Tường Vân bảo Lâm:

- Tại anh không cho hay nên mới phải hỏi em, em làm ơn cho chị biết rõ số nữ trang em đưa cho chị đó là của ai? Lâm phải nói theo một hướng với Phi Diệp:

- Của má ảnh gởi đến đó chị.

Tường Vân vẫn có linh tính không tin, nàng im lặng nhìn Lâm trong khi đó cặp mắt của Tường Linh nhìn qua khe cửa và chính Tường Linh đã nghe được những lời đối đáp giữa Tường Vân và Lâm.

Khi Lâm trả lời thế thì Tường Linh đẩy cửa bước vô làm cho Tường Vân và Lâm giật mình. Tường Linh mỉm cười điềm đạm nói:

- Em đưa chị coi xem những món đó quý tới đâu?

Tường Vân ngần ngại nhưng rồi cũng đành đưa ra cho Tường Linh mở xem, ánh sáng ở nữ trang chiếu hào quang chớp chớp. Tường Linh chau mày khi nhìn thấy cái vòng kết mười hai hột như hai cái lá xòe ôm lấy cổ taỵ. Cái vòng đặc biệt này nàng đã thấy Lâm Huê đeo một lần, nên biến sắc xem kỹ từng món rồi quay bảo Lâm:

- Tại sao em lại đem những món đồ của cô Lâm Huê tới đây? Lâm xanh mặt khi thấy Tường Linh nhận ra tang vật, hắn hoảng hốt bảo Tường Vân:

- Em đâu biết Lâm Huê là ai..

Tường Linh bảo em gái:

- Em gói những món này lại trả cho Lâm đem về, nhà ta không thể chứa những món mà chị nghĩ rằng chủ nhân đã chết. Tường Vân phát run:

- Chị nói cô Lâm Huê đã chết rồi sao?

Lâm lịm đi như đã bay mất hồn vía, Tường Linh mỉm cười bảo Lâm:

- Em nên đem những món này về trả cho bà Lệ Hằng.. Ở đây không thể giữ được, nếu em không đem thì buộc lòng chị phải kêu báo tin cho cha cô Lâm Huê hay. Lâm hoảng hốt chắp tay:

- Xin cô cho tôi ở đây chờ anh Phi Diệp về, việc cô Lâm Huê còn sống hay chết tôi cũng không biết, bây giờ cô bắt tôi đem về thì nguy hiểm lắm.

Tường Vân run sợ khi thấy Lâm đã như xác nhận về những món nữ trang đắt giá này không phải của bà Lệ Hằng, vậy mà chính tai nàng nghe Phi Diệp nói của mẹ chàng, lòng tin bị lung lay chỉ còn một nỗi sợ hãi mênh mông làm toàn thân Tường Vân giá buốt.

Tường Vân nhìn chị cầu cứu:


- Chị hai, bây giờ em phải làm sao hở chị? Em lo quá chị Ơi!

Tường Linh chau mày:

- Tôi không thể nào tính xuôi được vụ này đâu, giờ đây muốn khỏi liên lụy thì Lâm phải đem những món này trao lại cho cha Lâm Huê và xin ổng cứu lấy một mình Lâm, còn Tường Vân vô sự thì không dính líu chi hết. Lâm hỏi:

- Rồi ông ta bắt em giao cảnh sát thì sao?

Tường Linh nói:

- Chị đã có cách gỡ cho em, em cứ đến đó và chị sẽ nói với ông Lâm Lý là ổng bỏ tiền mướn em điều tra vụ này, như thế em còn được thưởng chớ không rắc rối gì hết. Em đã thành công trong việc tìm kiếm tang vật của cô Lâm Huê thì em là người có công chớ không có tội.

Lâm nghe Tường Linh nói mà hai tai lùng bùng hắn vẫn lo sợ vì chính hắn là kẻ thủ tiêu cái bóp, hắn vẫn sợ bị điều tra đánh đập rồi lòi ra tùm lum nên bối rối vô cùng.

Tường Linh nhìn hắn nghi ngờ:

- Có phải em dính líu vào vụ thủ tiêu cô Lâm Huê không?

Lâm hoảng hồn cải:

- Em đâu biết cô Lâm Huê là ai, em chỉ nghe anh Phi Diệp sai đâu làm đó thôi. Tường Vân biết Lâm không dè giữa Tường Linh và Phi Diệp bất hòa, nàng vội chận lời:

- Em phải nói là anh Phi Diệp nhờ chị kêu em, bảo em làm sao làm vậy. Tường Linh chau mày nạt em:

- Bộ em tính gánh chuyện cướp của giết người của Phi Dịêp à? Vừa vừa thôi, em có yêu hắn thì cũng tới một mức nào thôi chớ, mù quáng quá vậy?

Từ lúc biết Phi Diệp có dính líu rõ ràng tới số nữ trang của Lâm Huê, Tường Linh không sợ mích lòng em, không sợ làm cho em đau khổ mà trách mình nữa. Nàng quyết không để Tường Vân làm vợ Phi Dịêp dầu biết rõ em gái đã hiến thân trọn vẹn cho chàng.

Tường Vân bị chị nghiêm nghị mắng thì chống lại:

- Em đã là vợ Phi Diệp, em yêu cầu chị đừng làm lỡ duyên em, xin chị chỉ biểu cho Lâm phải làm sao để giấu nhẹm vụ này. Tường Linh nhăn mặt:

- Em chịu đặt danh dự gia đình sau một kẻ sát nhân sao?

Lâm xanh mặt rung lên cãi:

- Anh hai em không làm bậy đâu. Đây chắc là có lý do gì xin cô che chở giúp cho vì việc này chỉ mới một mình cô khám phá ra.

Tường Linh nạt Lâm:

- Câm đi, kẻ nào gây nên tội ác sẽ phải đền tội, không ai che chở được cả, em không đồng lõa thì em khỏi lọ Tôi buồn cho em gái tôi đây nè, nó lại chịu chính thức đồng lõa che đậy tội lỗi cho kẽ nó yêu.

Tường Linh nói rồi nghiêm nghị quay bảo Tường Vân:

- Chị có bổn phận ngăn ngừa không cho mẹ hay biết việc làm của em và chị mong em nên nghĩ đến tuổi già của mẹ và danh dự của gia đình, em đừng quên lời chị đấy nhé.

Tường Linh nói rồi quơ những món nữ trang vào khăn taỵ Tường Vân chặn tay chị:

- Chị tính đem những món này đi đâu?

Tường Linh chỉ Lâm:

- Buộc hắn đem ra khỏi nhà này, còn hắn gặp may hay rủi là do trời định, chị cũng không muốn mang tiếng tố cáo hắn làm chi.

Lâm chấp tay năn nỉ Tường Linh:

- Xin cô thương mà che chở dùm em, vì nếu em đem những món này ra khỏi đây thì em bị tội ngay, em sợ lắm. Tường Linh xanh mặt hỏi:

- Có kẽ theo dõi em đến đây sao?

Và nàng vội ra cửa sổ nhìn xuống đường, Tường Linh thấy rõ ở gốc cây hai bên đầu đường đều có người mang kính đen đứng chờ, nàng chau mày bảo em gái:

- Đưa những món đó đây, có thám tử rình chờ Lâm kìa, em phải ở ăn trong phòng này còn Lâm theo tôi.

Tường Vân bước ra cửa nhìn xuống cũng thấy hai thám tử đang đi qua đi lại và lâu lâu nhìn vào nhà nên lo ngại lắm. Nàng quắc mắt nhìn Tường Linh:

- Chị để em dấu những món này và chị không được tố cáo, còn Lâm về đi, em cứ ung dung đừng sợ vì trong mình em không có tang vật em khỏi lo.

Tường Linh sững sờ khi thấy Tường Vân liều lĩnh bảo vệ Phi Diệp, Tường Vân xô Lâm ra cửa.

Lâm vừa ra thì Tường Linh bước theo và thừa lúc em gái sơ ý nàng kéo cửa khóa lại nhốt Tường Vân trong phòng.

Thấy những món đồ gói trong khăn bị Tường Linh túm theo, Tường Vân hoảng hốt lo cho Phi Diệp, nàng đập cửa gào thét hăm he:

- Cho chị hay, chị mà tố cáo hại cho anh Phi Diệp thì em sẽ nhảy lầu chết cho chị coi.

Tường Linh nghe ầm ầm hoảng hốt đứng lại quát lớn:

- Con khốn muốn cho mẹ biết việc làm khốn nạn đầy nguy hiểm của mày nữa sao? Tường Vân đang yêu si mê nên nói không suy nghĩ:

- Nếu sợ mẹ biết thì chị phải buông tha Phi Diệp, em lạy chị, chị đừng hại ảnh, nếu chị không thương tụi em thì em tự tử chết cho chị coi... Tường Linh đành nói đại:

- Được rồi, tha hay bắt hắn là do mày, mày chịu im lặng để tao thì tao lo, mày mà ồn ào làm mẹ buồn thì nhất định tao không tha nó đâu. Tường Vân nghe chị nói vậy đành im lặng, nàng chạy vào giường úp mặt xuống gối khóc nức nở:

- Anh Phi Diệp, em khổ tâm quá anh ơi, anh có hiểu lòng em không.. Trời ơi.. anh ơi...

Tường Linh thấy em gái đã chịu im rồi mới sang phòng mình, Lâm nhân dịp đó đã bỏ chạy. Ra khỏi nhà Tường Linh hắn mới hoàn hồn vội kêu xe về nhà. Tường Linh bơ phờ khóa cửa phòng rồi mới nhìn những nữ trang của Lâm Huê mà lo âu, nàng cầm cái vòng kết lá đầy hột xoàn chiếu sáng ngời nhìn ngắm thật lâu mà nghĩ:

- Đúng là chiếc vòng của Lâm Huê, trời, ta phải làm sao bây giờ phải làm sao để Tường Vân đừng dính vô vụ này?

Tường Linh thở dài não ruột, trán nàng nhăn lại vẻ lo âu đau khổ, muốn cứu gỡ cho em và cứu luôn danh dự cho mình, Tường Linh định phải sang gặp Phi Diệp. Nàng liền lấy máy chụp hình của nàng chụp cái vòng bằng bạch kim nạm xoàn, rồi chụp hết mớ nữ trang của Lâm Huê sau đó nàng đem rửa ra thành hình ảnh rồi sẽ đem qua cho Phi Diệp đề phòng việc chàng liều mạng cướp đoạt.

Vào chín giờ tối Tường Linh qua nhà Phi Diệp với hai tấm hình còn hơi ướt. Nàng muốn giải quyết ngay đêm nay kẻo rồi mai có khi các thám tử bắt được Lâm khai thác mà lòi ra tùm lum lúc đó nàng sẽ có tội đồng lõa che chở tội phạm.

Lúc ấy Phi Diệp mới đi ăn về sau khi đem hai thám tử bị điểm huyệt mất trí, người cứng đơ khờ khạo ra xa lộ. Phi Diệp tin rằng mình đã làm cho thần kinh của Sơn Tùng, Đỗ Vũ tê liệt nên không cần giết họ, chàng chỉ cần mang bao tay rồi kéo họ vất xuống quãng đường vắng là yên.

Sau khi làm xong công việc ngon lành, Phi Dịêp trở về vô tịêm ăn và bây giờ về nhà với lòng nhẹ nhàng thơ thới, bao lo âu như đã xa dần không còn ám ảnh nữa. Chàng tính tìm một giấc ngủ cho tinh thần bớt căng thẳng vì những phút vừa qua rồi sáng sẽ tính tới nữa. Chàng biết dĩ nhiên là người ta sẽ phát giác vụ hai thám tử bị bắt cóc làm cho tê liệt hoặc chết nhưng chàng sẽ tính sau.

Khi thấy Tường Linh qua nhà mình Phi Diệp hơi ngạc nhiên, Tường Linh bước vô đứng nhìn chàng một giây rồi nói:

- Xin lỗi đã đường đột nhé..

Phi Diệp nhìn đăm đăm vào tay Tường Linh đang cầm hai tấm hình còn ướt mà hỏi:

- Cô tìm tôi có việc gì cần không?

Tường Linh mỉm cười dơ hai tấm hình ra:

- Tôi muốn hỏi anh về những món này?

Phi Diệp nhìn vô hai tấm hình mặt biến sắc nhưng làm bộ bình tĩnh hỏi:

- Cô muốn hỏi về cách lựa nữ trang hay sao? Tường Linh chỉ vô tấm hình chụp riêng chiếc vòng Platine nạm xoàn mà hỏi:

- Anh không nhận ra đây là cái vòng của cô Lâm Huê sao? Tôi thấy nó trong đám nữ trang của cô ta, tại sao anh làm những chuyệnt tày trời như vậy mà không dám nhận lấy trách nhiệm lại gieo hậu quả cho em gái và gia đình tôi? Phi Diệp im lặng một lúc rồi chợt cười lớn:

- Cô thật mưu trí, chính cô thấy Lâm Huê đi với tôi nên ghen mới giết Lâm Huê, nay số tang vật ở nhà cô, cô lại tính trút qua tôi sao, tôi không sợ đâu...

Tường Linh giận run quay phắt đi, nàng không ngờ Phi Diệp tráo trở đến thế, nếu còn đứng đây nàng sẽ dằn không nổi mà phải đánh vào bộ mặt nham nhở, tráo trở của hắn mới hả giận.

Từơng Linh đóng mạnh cửa bước vội về nhà, Phi Diệp rất bối rối vì mớ tang chứng trong tay Tường Linh, ý nghĩ vừa rồi có trong lúc nguy nan chàng nói đại không suy xét ai ngờ làm cho Tường Linh càng căm gan tím ruột.

Giờ đây nhớ lại vẻ tức giận cương quyết của Tường Linh mà đâm lo, chàng vội như kẻ ném lao phải theo lao nhào vô chụp ống điện thoại quay về nhà cảnh sát. Khi nghe đầu giây bên kia trả lời, Phi Diệp lấy giọng nói con gái eo éo nói với bên kia:

- A lô, cho tôi nói với ông Cảnh sát trưởng.

- Cô là ai?

Phi Diệp thấy họ lầm mình là cô gái thì mừng nói tiếp:

- Tôi là Thúy Lan, xin cho tôi nói chuyện với ông Cảnh sát trưởng... hay là thôi tôi nhắn ông cũng được.. Ông làm ơn nói tôi là bạn thân của Lâm Huê, tôi biết bạn tôi đã bị một nữ thám tử thủ tiêu chết và tang vật là những món nữ trang của Lâm Huê còn ở nhà cô ta.

Có tiếng hỏi gấp:

- Cô ta tên là gì?

- Tên Tường Linh...

Bên kia có tiếng ngạc nhiên hỏi như quát:

- Hả?? Tường Linh...? Còn cô là ai?

- Tôi là Thúy lan, bạn Lâm Huê...

Nói xong Phi Diệp cúp máy thật lẹ để khỏi bị hỏi địa chỉ. Thật vậy lúc đó từ đầu giây bên kia kêu hỏi địa chỉ nhưng không được, người cảnh sát mới nghe tin vội ghi tên Thúy Lan và vô báo cáo với Cảnh sát trưởng.

Ông cảnh sát trưởng hỏi:

- Địa chỉ cô ta ở đâu?

- Thưa, cô ta cúp máy ngay khi nói xong... Ông cảnh sát trưởng nhỏm dậy chau mày gắt:

- Lần sau ai kêu kiểu này anh phải hỏi ghi địa chỉ trước khi nói chuyện, anh nghe tiếng cô cỡ bao nhiêu tuổi?

- Thưa chừng ngoài hai mươi, tiếng trong lắm. Cảnh sát trưởng hỏi:

- Cô ta xưng là bạn của cô Lâm Huê à?

- Dạ phải...

- Vậy thì mình phải đến lục soát nhà Tường Linh ngay mới được. Trong khi đó thì Tường Linh cũng mau mau bọc theo gói tang vật ra xe đi đến ty cảnh sát. Nàng mới quay xe ra tới cửa thì xe cảnh sát tới. Tường Linh chưng hửng và rồi điềm tĩnh nhìn họ và xuống xe. Ông cảnh sát trưởng chào Tường Linh vui vẻ:

- Tôi đến thăm cô đúng dịp quá, cô đi đâu đây?

Tường Linh nói:

- Tôi tính đến ông...

Ông cảnh sát trưởng hơi ngạc nhiên:

- Cô tính đến sở có việc chi?

Tường Linh mở bóp:

- Có việc này quan hệ mời ông vô nhà. Ông cảnh sát trưởng ngần ngại rồi nói:

- Mời cô lên sở tiện hơn...

Tường Linh đâu dè ông sợ vô nhà thì mình sẽ có dịp phi tang nên nàng thản nhiên lên xe. Xe cảnh sát chờ hộ tống, còn ông cảnh sát trưởng tự động mở cửa xe Tường Linh lên ngồi bên nàng, những việc ấy đều lọt vô mắt Phi Diệp, chàng chờ cho xe họ đi mới kêu điện thoại cho Tường Vân nhưng Tường Vân bị chị nhốt trong phòng nên chàng không nghe trả lời, biết Tường Linh không có nhà Phi Diệp kêu tiếp. Chuông reo làm cho chị bếp chạy lên nghe. Phi Diệp nghe tiếng chị bếp thì hỏi:

- Chị bếp hả, kêu cô Tường Vân cho tôi gấp.

- Ông ở đâu.. à.. và xin lỗi ông tên gì?

- Tôi ở bên cạnh nè...

Chị bếp vội đáp:

- À.. cậu.. cậu chờ máy một chút...

Phi Diệp chờ trong khi Từơng Vân quýnh quíu bảo chị bếp:

- Trời ơi! Tôi bị chị hai tôi nhốt đây làm sao ra được? Chị tìm chìa khóa mở cửa dùm tôi đi.

Chị bếp vội chạy ra bảo Phi Diệp:

- Cô ba bị cô hai nhốt trong phòng, tôi đang tìm cách mở cửa cho cổ, cậu chờ nhé. Phi Diệp vội kêu:

- Khoan, chị nghe đây...

Nghe chị bếp nói Tường Vân bị chị nhốt lại, chàng biết Tường Linh quả quyết hại mình thì hốt hoảng lắm, chàng không thể chờ gặp Tường Vân nên bảo chị bếp:

- Chị làm ơn bảo Tường Vân biết chị hai cô mới lên sở làm và tôi thì bắt buộc phải đi xa gấp.. Mong cổ hiểu cho rồi một ngày nào đó tôi sẽ có cách tìm gặp cổ sau. Xin chị dấu dùm vụ tôi kêu điện thoại đây.

Phi Diệp nói xong cúp máy tức thời và lo quơ quần áo, cùng tiền bạc ra xe đi. Chàng không về nhà bà Lệ Hằng mà mướn khách sạn ở đỡ, hy vọng Tường Linh chưa vội sắp đặt thủ tục truy nã.

Khi đã ở yên trong phòng khách sạn Phi Diệp mới bình tĩnh ngồi suy nghĩ cái nước cùng của đời mình.

Giờ này Tường Vân bị chị nhốt không giúp ích gì cho chàng cả, còn chàng thì đã để lộ chân tướng quá nhiều.

Đã gỡ rối bằng cách báo cảnh sát biết chỗ tang vật của Lâm Huê còn lưu lại và hiện Tường Linh đang ở Ty cảnh sát. Phi Diệp thử tỉnh trí nhắm mắt nghĩ xem lúc này Tường Linh ở Ty cảnh sát đang làm gì, nhất định là nàng đã khai thật hết và chẳng còn ai tin cú điện thoại vừa rồi, dầu tang vật còn ở trong người Tường Linh. Phi Diệp vừa nghĩ vậy rồi lo âu, tự chàng hết tin tưởng, tự chàng buồn bực ngồi lịm đi như kẻ mất hồn! Đúng vậy Phi Diệp đã đưa Tường Linh vào thế kẹt phải gỡ thân hơn là lo cho danh dự gia đình. Nàng theo cảnh sát về ty rồi mới biết có kẻ kêu điện thoại hại mình.

Tường Linh cười lạt:

- Thưa ông cảnh sát trưởng chính thủ phạm đã giả đàn bà kêu điện thoại cho ông đó, xin ông vui lòng cho tôi trình bày chi tiết.

Và Tường Linh khai hết những diễn biến trong cuộc điều tra của mình. Lúc ấy bên ngoài các thám tử đi tìm hai thám tử Sơn Tùng và Đỗ Vũ đã chở hai chàng từ xa lộ về tới, họ đều ngất ngư như kẻ mất hồn, khi đưa họ vào phải khiêng trên băng ca.

Tường Linh vội chạy đến bên họ xem xét, một bác sĩ được mời ngay lại. Sau khi xem cùng hết, bác sĩ lấy làm lạ không tìm ra dấu vết gì trong cơ thể hai nạn nhân, trong khi đó hai nạn nhân cứ mở mắt trừng trừng, lờ đờ nhìn mọi người như hai xác chết.

Tường Linh chau mày suy nghĩ rồi nói:


- Tôi đã thấy một nạn nhân mang thái độ như thế này, vậy xin cho mời một thầy châm cứu đến đây, tôi thử chỉ cho họ tìm cách cứu hai ảnh coi.

Lúc ấy đã gần hết giờ giới nghiêm, Tường Linh bị buộc ngồi viết lại tờ khai từ đầu tới đuôi. Là kẻ trong nghề điều tra Tường Linh không phiền hà, làm xong tờ biên bản thì trời hừng sáng.

Một thám tử người Việt gốc Hoa tên Lý Long Sen biết chỗ ông danh y về khoa châm cứu đi mời ông. Đúng bảy giờ ông Hoàng Nam một danh y quen Lý Long Sen đã tới, sau khi chờ ông ta xem xét hai nạn nhân, Tường Linh hỏi:

- Ông có thể cứu họ được không, họ bị làm sao?

Ông Hoàng Nam gật đầu:

- Họ bị điểm hôn huyệt... Tôi thử cố cứu họ xem, cầu cho đừng quá hăm bốn giờ mới được.

Tường Linh mừng:

- Tôi cũng nghĩ như ông nhưng vì không rành về khoa châm cứu nên không dám giải huyệt.

Tường Linh có vẻ sốt sắng chân thành trong vụ này nên những người ở đó đều hiểu nàng vô tội.

Ông Hoàng Nam lấy cái túi gấm cầm cây kim vàng trong đó ra, vạch chân tóc của Sơn Tùng đo kích thước một lúc mới cắm cây kim vào đầu chàng. Tường Linh hỏi:

- Thưa danh y, đây có phải là huyệt minh châm?

Ông Hoàng Nam gật đầu bảo mọi người:

- Xin giữ thật yên lặng khi nạn nhân tỉnh dậy.

Nói xong ông để cây kim vàng trên đầu Sơn Tùng và lo qua giải cứu Đỗ Vũ luôn. Hơn nửa giờ chờ đợi, hai thám tử chợt chớp mắt, ông Hoàng Nam mừng quay nhìn mọi người và đưa ngón tay ra dấu im lặng.

Sơn Tùng và Đỗ Vũ hồi phục lại trong khung cảnh im lặng họ đều nhìn quanh và thốt kêu:

- Ồ.. Ông... cô...

Ông Hoàng Nam gỡ kim trên đầu họ, Tường Linh nói:

- Xin ông vui lòng lấy cái kim nơi huyệt của hai ảnh cho khai thông kẻo bị đình trệ quá lâu e hai ảnh yếu đi rất nhiều.

Ông Hoàng Nam nhìn Tường Linh:

- Cô quá rành trong nghề châm cứu tại sao cô không học nghề này. Tường Linh nói:

- Tôi tính nay mai sẽ giải nghệ thám tử và xin tôn ông làm sư phụ để học nghề này vì tôi đã chán nản cái nghề tôi đã lỡ lầm chọn lựa, rất trái với tâm tánh của phụ nữ.. Vì phụ nữ nhiều tình cảm khó lòng hoàn thành nhiệm vụ. Mọi người cười bảo rằng:

- Cô có ý nghĩ đúng đấy, chính tại cô yếu lòng nên thủ phạm mới có dịp phản thùng lại. May mà hắn cũng đi rồi nếu không chắc hắn không tha cô đâu. Tường Linh buồn bã nhếch làn môi tái ngắt:

- Tôi hiểu, nếu hắn qua được tay các ông thì tôi bị đe dọa lắm, nhưng hắn bị kẹt thì tôi cũng lo cho sinh mạng em gái tôi.

Hai thám tử đã hồi phục, chín Tường Linh bỏ tiền đài thọ cho ông thầy châm cứu và nhập bọn với những anh em ở đây tính vụ vây bắt Phi Diệp. Chín giờ sáng cuộc lục soát trong nhà Phi Diệp không đưa lại kết quả gì. Ông Lâm Lý được mời đến nhận diện tang vật.

Thấy những món nữ trang của con gái, ông bật khóc:

- Tôi treo giải năm triệu đồng cho ai bắt được đứa sát hại con tôi. Tiếng nói uất ức của ông đưa ra đến tai Tường Vân, một nỗi tuyệt vọng dâng tràn, nàng ôm ngực lảo đảo ra phía cửa sổ.

Tiếng thét dài của những người đi đường làm tất cả những người trong nhà chạy ra, Tường Linh hốt hoảng nhào lại ôm Tường Vân đang dãy dụa dưới đất, máu ở miệng và tai Tường vân tuôn chảy xối xả.

Tường Linh khóc òa.

- Em tại sao em lại hy sinh cho tên lưu manh ấy? Tại sao em coi nó hơn mẹ và chị? Mọi người xúm kéo Tường Linh ra để lo cho Tường Vân nhưng Tường Linh cố ghì lại:

- Trời ơi! Em tôi.. chính tôi đã làm nó tuyệt vọng...

Một tiếng nói trầm trầm và tuyệt vọng hơn nữa cất lên trong đám người hiếu kỳ đang bu lại ở cửa nhà bà Tường Lan:

- Phải.. chính cô, chính cô là thủ phạm, là nguyên nhân nguồn suối máu chảy trên biển tình đau khổ, cô hãy dang ra trả Tường Vân cho tôi.

Một người đàn ông tiến lại, đầu y đội nón sụp xuống, nhưng Tường Linh đã vội đứng lên hốt hoảng:

- Phi Diệp... Phi Diệp sẽ gật đầu rồi ung dung ngồi xuống ôm Tường Vân trong tay, nước mắt chàng rơi trên mặt nàng:

- Tường Vân... Em... Trên cõi đời khốn khổ của đứa trẻ không cha, anh đã tìm được một người yêu thương anh hơn sinh mạng, em ơi! Chờ anh...

Nói xong chàng gập người ôm lấy cái xác vô tư của Tường Vân, sau một phút xúc động mọi người cùng kêu lên và lui lại một bước.

Máu chan hòa ngập chỗ đôi uyên ương, Phi Diệp đã tự đặt lưỡi dao găm nơi bụng chàng và trong khi dao ngập máu chảy chàng áp má vào cặp má còn mịn ấm của Tường Vân mà nhắm mắt lại.

Không ai nỡ kéo họ ra trong giây phút tử thần đem họ đi với nhau, chính Tường Linh muốn để Phi Diệp tự tử vậy tốt hơn và em nàng có bạn cùng đi. Nàng cản mọi người để cho máu chảy cạn mới mong họ đừng cứu Phi Dịêp sống lại:

- Xin các ông cho họ năm phút gần nhau, dầu sao họ cũng chết rồi.. Tôi biết... lưỡi dao đã trúng tử huyệt.. đừng cứu vô ích..

Phi Diệp đã dảy chết, hai chân chàng duỗi ra nhưng hai tay vẫn ghì chặt Tường Vân, ai nhìn thấy cảnh này cũng xúc động.. lệ ngập ngừng rơi. Ngay cả Tường Linh nàng cũng khóc, khóc thật nhiều vì đời nàng từ đây cô đơn lẻ bóng, người nàng yêu thầm kín và em gái nàng chẳng còn...

Một lá thư nhân viên điều tra lấy được trong túi Phi Diệp lúc tẩm liệm nói lên tâm trạng chàng, một người con trai phi thường đã bị xã hội đẩy vào chân tường, từ mẹ chàng đến những người chung quanh đã đẩy chàng vào con đường tội lỗi và họ phải gánh lấy một phần trách nhiệm.. Còn chàng thì lúc nào cũng ghi nhớ câu nói của một văn hào nổi tiếng "Khi tôi chết tôi sẽ được lên thiên đàng bởi vì cái cuộc sống mà tôi đang sống ở trái đất đã là địa ngục rồi... "

HẾT