Hoa Sơn Tiên Môn

Chương 43: Kỳ diệu

Đám người xôn xao! Hiển nhiên họ không thể tin, sáu người Tư Mã Bác liên hợp mà lại sợ thiếu niên như vậy, sợ đến không có cả can đảm ra tay. Tư Mã Bác chính là đệ ngũ đệ tử chân truyền, năm người khác có thân phận đệ tử khá cao trong Hoa Sơn Bắc phong. Sáu người không có can đảm ra tay, thiếu niên lười này rốt cuộc mạnh cỡ nào?

Tư Mã Trường Phong cũng không dám tin, nhưng lập tức nghĩ đến một khả năng. Thiếu niên lười, trường kiếm như thu thủy, hình tượng này rất giống một vị trong đệ tử chân truyền Bắc phong, không lẽ hắn là….

Xuân phong phất vào mặt, hoa nở tàn hồng.

Thiếu niên lười vác kiếm trên vai, nụ cười lười biếng chẳng thèm để ý.

Lúc này sáu người Tư Mã Bác đều là hạng có chút danh tiếng, đặc biệt là Tư Mã Bác, tiếng tăm càng lớn. Sáu người như vậy bắt tay nhau đối mặt một thiếu niên mà lại không có cả can đảm ra tay. Thiếu niên lười này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Cuối cùng có người nhận ra thân phận thiếu niên lười.

- Đấy là Lục Nguyên, Hoa Sơn Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền.

- A, là đệ lục đệ tử chân truyền ư? Vậy xếp hạng của hắn chắc là sau Tư Mã Bác, tại sao khiến Tư Mã Bác không dám ra tay vậy?

Bên cạnh có người đặt câu hỏi.

- Cái này ngươi không hiểu sao? Đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên không phải nhân vật đơn giản. Còn nhớ bão tố Bắc phong bắt đầu từ năm trước không? Nguồn gốc trận phong ba đó là vì Tây Châu tam cự kiếm ám sát Lục Nguyên này, kết quả Tây Châu tam cự kiếm bị một mình Lục Nguyên tiêu diệt.

- Không phải chứ? Tây Châu tam cự kiếm, nghe nói đều là người luyện khí bát tầng, người như vậy mà cũng bị diệt?

- Hết cách, đúng là có đó.

Mọi người xôn xao. Dần dần đám người đứng xem đa phần biết được thân phận thiếu niên, có thể một tay áp chế Tây Châu tam cự kiếm, hèn chi khiến sáu người Tư Mã Bác hợp tác mà không dám ra tay.

Lục Nguyên cười cười nói:

- Sao vậy? Muốn ra tay thì nhanh lên đi.

Lúc này một giọng trầm thấp vang lên:

- A, ngươi chính là Lục Nguyên sao? Có nghe tiếng ngươi, thôi, hôm nay để mấy người chúng ta đọ sức với ngươi xem.

Theo thanh âm trên lôi đài xuất hiện một người đàn ông tay ôm dao cầm. *Vèo* một tiếng, lại xuất hiện ba người.

Người thứ hai là ông lão gầy trơ xương, tay linh đánh cờ hạp.

Người thứ ba là người đàn ông trung niên tay cầm bút lông, hơi tuấn tú. Người này tràn đầy vẻ nho nhã.

Người thứ tư tay cầm một cuộn tranh.

Bốn người này chính là Tư Mã Trường Bạch cố ý mời đến làm môn khách. Bốn môn khách tên Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ. Bốn người này nghe nói thực lực rất thâm sâu, trong vòng luyện khí kỳ hiếm gặp đối thủ. Nhưng tham gia dưới tay Tư Mã Trường Bạch đã hơn nửa năm mà chưa lập công lao gì, lần này theo lệnh của gã tiến đến trợ trận cho Tư Mã kiếm quán, làm bốn chủ tướng cuối trong mười cửa. Bốn người này mạnh hơn trẻ tuổi Tư Mã Bác nhiều.

Họ vốn cho rằng lần này không chuyện gì, chỉ là xuống núi một chuyến, tọa trấn. Kết quả không ngờ rằng sẽ xuất hiện chuyện này, Lục Nguyên đến đá quán, đúng là cơ hội tốt cho bốn người họ lập công.

Tấn Cầm Nhất nói:

- Không ngờ gặp phải ngươi.

Ngụy Kỳ Nhị gật đầu tiếp:

- Nghe nói kiếm thuật của ngươi tinh diệu.

Triệu Thư Tam nói:


- Nhưng chắc chỉ là đồn đãi thôi.

Hàn Họa Tứ dứt lời:

- Chuyến này xem ra là lúc bốn chúng ta gặp nhau.

Bốn người quanh năm cùng nhau, thành thói quen một người chỉ nói một, hai câu, cuối cùng liên kết lời bốn người lại. Họ sớm nghe nói kiếm thuật của Lục Nguyên tinh diệu khiến Tư Mã Trường Bạch hơi đau đầu, nhưng họ không đồng ý lắm. Tuổi còn trẻ sao dễ dàng kiếm thuật tinh diệu được, mặt kiếm thuật không phải dễ tinh tiến. Bốn người cầm kỳ thư họa ở tu tiên giới thời gian lâu như vậy chưa từng thấy hai chưa đến hai mươi tuổi đã được gọi là kiếm thuật tinh diệu. Họ đều cho rằng Lục Nguyên kiếm thuật tinh diệu có trình độ tầm thường thôi, lần này có cơ hội lập công rồi.

Tuyệt đối dễ dàng thắng Lục Nguyên. Đây là cách nghĩ trong lòng bốn người.

Người thứ nhất ra tay là kiếm pháp. Kiếm pháp tay cầm cuộn tranh. Cuộn tranh cuộn lại như một thanh kiếm, khi trải ra thì như tấm chắn. Cuộn tranh cuộn cuộn mở mở, chiêu số vô cùng quái dị hiện ra trong tay gã.

Chiêu này của kiếm pháp có tên gọi là Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp, tương đương với thiên môn kiếm pháp. Ba người khác không lập tức lên. Bốn người cầm kỳ thư họa tự xưng là cầm kỳ thư họa như hơi ngạo khí, bình thường đối địch đều là một người đi trước, nếu đánh không lại mới lấy bốn chọi một.

Hàn Họa Tứ ra tay, ba người kia thấy đối phó hậu bối tầm thường như Lục Nguyên thì một mình Hàn Họa Tứ là đủ rồi, không cần quá nhiều người.

Hàn Họa Tứ vừa ra tay, không ngừng thi triển ra Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp.

kiếm pháp kia vừa ra, Lục Nguyên lập tức phát hiện pháp lực đối thủ mạnh hơn mình một bậc, chắc là luyện khí kỳ đệ cửu tầng, có thể đánh. Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm lập tức thi triển ra đối kháng cùng địch thủ. Trong lúc đấu, hắn không ngừng quan sát, chỉ hơn mười chiêu đã phát hiện sơ hở trong kiếm pháp của Hàn Họa Tứ.

Chỉ chốc lát sau, Hàn Họa Tứ phát hiện có gì lạ, dường như mình rơi vào kiếm quyển của đối phương. Mặc kệ mình ra tay thế nào đều bị đối thủ đâm vào chỗ hở, điều này khiến Hàn Họa Tứ bật thốt, ba người khác liền phát hiện lạ lùng.

Xem ra kiếm pháp Lục Nguyên đúng là hơi kỳ diệu.

Nhưng hiển nhiên còn chưa đủ khiến ba người cầm kỳ thư chú ý quá nhiều.

- Ta đến!

Chớp mắt tấn công là Triệu Thư Tam. Triệu Thư Tam bay tới gần, bút lông dài chừng một thước đâm hướng Lục Nguyên, thế công bút lông sắc bén, có thế bút hạ thư xuân thu, viết nhật nguyệt chi. Bộ bút pháp của gã có tên là Xuân Thu Nhật Nguyệt bút pháp, chiêu thức vô cùng uy mãnh.

Triệu Thư Tam rất tự tin, vừa lên liền tấn công, căn bản không phối hợp với Hàn Họa Tứ. Bút pháp của gã chém chặt vô cùng tự nhiên, mở đầu đã chiếm trên cơ.

Nhưng kỳ thực gã chỉ chiếm ưu thế một lát thôi.

Gã lập tức phát hiện điều vô cùng đáng sợ, gã cũng bị cuốn vào võng kiếm tưởng như mềm mại yếu ớt. Lúc đầu Triệu Thư Tam cho rằng võng kiếm này là yếu đuối vô lực, giờ mới biết võng kiếm đúng là giấu kim trong bông, không vào đó thì khó phát hiện kiếm quyển này đáng sợ.

……..

Lúc này hai người Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ đều bị vây khốn trong kiếm quyển Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm. Hai người bị vây trong võng kiếm, càng cảm giác được kiếm thuật Lục Nguyên đáng sợ. Hai người họ mới bắt đầu cho rằng kiếm thuật Lục Nguyên chỉ thế thôi, cho rằng người trẻ tuổi không khả năng luyện thành kiếm thuật tinh diệu bao nhiêu. Nhưng bị vây trong kiếm quyển, cảm nhận rõ rệt thanh niên này thật sự luyện thành kiếm thuật tinh diệu!

Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị liếc nhau. Hai người lăn lộn trong tu tiên giới nhiều năm chưa từng thấy kiếm thuật tinh diệu như vậy. Lúc này hai người đánh giá kiếm thuật Lục Nguyên chỉ hai chữ tinh diệu. Nhưng họ không rảnh rỗi khâm phục, trước bắt tay nhau đối phó địch thủ rồi tính tiếp.

Chớp mắt Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị cùng tấn công, giờ không nhàn rỗi nghiên cứu một chọi một hay nhiều đấu một.

Lục Nguyên tức cười, nếu lúc mới bắt đầu họ lấy bốn đánh một còn khả năng đối phó được hắn, nhưng mới đầu xem thường hắn, kết quả từng tên tấn công, đã khiến hắn hiểu nhược điểm hai người Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ, giờ muốn làm gì được hắn thì đúng là buồn cười.

Kiếm pháp không biến đổi, lại là một chiêu "Cuồng Phong Quá Cảnh" đâm thẳng hướng Hàn Họa Tứ và Triệu Thư Tam. Tay lật lại, chiêu "Phong Bất Khả Truy" đánh về Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị.

Lúc này trên lôi đài đằng trước Tư Mã kiếm quán.

Một mình Lục Nguyên, một thanh trường kiếm đem Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ cuốn vào kiếm quyển. Kỳ thực lúc mới đầu bốn người liên hợp thì còn chiếm chút ưu thế, nhưng Lục Nguyên lập tức tìm ra sơ hở của họ.

Tấn Cầm Nhất là dùng cầm, gã bắn cầm huyền phát ra từng chiêu công kích ngự khí ly thể. Nhưng chỉ cần chú ý động tác ngón tay của gã là phát hiện ra gã công kích chỗ nào. Nếu dùng Cuồng Phong Quá Cảnh không ngừng trùng kích cầm huyền của gã thì gã bị ảnh hưởng ngay. Chiêu thức công kích cần dùng cầm huyền pháp lực ngự khí ly thể sẽ có sơ hở.


Ngụy Kỳ Nhị là dùng quân cờ đen trắng công kích hắn, nhưng rắc rối lớn nhất của lão là không thể gần người, một khi bị tới gần thì sức chiến đấu sẽ yếu.

Triệu Thư Tam dùng bút lông, bút pháp mạnh mẽ chặt chém, khuyết điểm là bút lông của gã chỉ dài một thước, còn Dưỡng Ngô kiếm thì ba thước ba phân. Hắn lợi dụng binh khí dài đủ xoay sở.

Cuộn tranh của Hàn Họa Tứ thi triển Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp dùng là kiếm pháp, khuyết điểm càng dễ thấy. Đại họa thiên hạ nên có khí độ của đại họa thiên hạ, không phải người bình thường có thể thi triển ra được, cần người sử dụng có đại khí phách. Khí chất của Hàn Họa Tứ không hợp với khí phách Đại Họa Thiên Hạ kiếm pháp.

Sơ hở của bốn người này một khi bị tìm ra thì Lục Nguyên thả tay chân thi triển kiếm chiêu, dần đem bốn người cuốn vào kiếm quyển của mình.

Quần chúng đứng xem ngẩn ngơ ra đó.

Không ngờ Lục Nguyên dựa vào trường kiếm trong tay cứng rắn áp chế bốn môn khách cầm kỳ thư họa vào kiếm quyển.

Tư Mã Trường Phong thì hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì. Lúc mới bắt đầu bị thiếu niên lười quậy còn tưởng chẳng có việc gì, gã có chủ tướng mười cửa, cố ý mời mười vị cao thủ đến, chắc chắn có thể tóm lấy Lục Nguyên. Kết quả hay lắm, đầu tiên là sáu người Tư Mã Bác đến, cho rằng đám Tư Mã Bác có thể bắt lấy thiếu niên lười. Có hai ngờ sáu người Tư Mã Bác đụng phải Lục Nguyên thì không có cả can đảm ra tay. Tiếp theo là cầm kỳ thư họa tiến đến, bốn người là chủ tướng bốn cửa sau, là tán tu nổi danh đã lâu, danh tiếng to gấp mấy lần so với Tây Châu tam cự kiếm. Kết quả bốn người liên hợp thế mà bị thiếu niên lười dựa vào một thanh trường kiếm áp chế chặt chẽ.

Không thể tin, tuyệt đối không thể tin!

Sáu người Lý Nguyên Bạch chỉ thấy miệng đắng chát. Tư Mã Bác tự nhận gã là một trong đệ tử chân truyền nhưng thực lực cách Lục Nguyên không biết xa bao nhiêu. Tư Mã Hạo thì là câm nín khóc thầm, trước kia gã còn muốn cướp vị trí đệ tử chân truyền của Lục Nguyên, cho rằng hắn là dễ bị ăn hiếp nhất trong đệ tử chân truyền. Bây giờ xem ra Lục Nguyên mới là thứ khó chọc nhất trong đệ tử chân truyền.

Còn bốn người Tấn Cầm Nhất thì thầm kêu khổ. Bốn người họ lúc mới bắt đầu chiến đấu cho rằng chỉ là đệ tử hậu bối mà thôi, còn cái gì mà kiếm thuật tinh diệu, họ xuất thân là tán tu không mấy để ý. Người ta là đệ tử chân truyền danh môn, dù sao cũng có chút tài năng chứ. Đệ tử chân truyền danh môn xuất thân cao quý, tất nhiên khác với tán tu cha không thương mẹ không yêu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.

Bốn người Tấn Cầm Nhất gặp qua không ít đệ tử chân truyền danh môn, nhưng đó giờ không đụng phải như Lục Nguyên kiếm thuật tinh diệu đến mức này. Một thanh trường kiếm đã giam cầm bốn người, điều này thật là không thể tưởng tượng. Họ muốn dùng hết cách thoát khỏi kiếm quyển này nhưng võng kiếm như mây, khiến chúng muốn thoát không được.

Hơn nữa chúng phát hiện không thể khống chế thân thể, dường như bị kiếm thế ảnh hưởng.

Chết tiệt, một hậu bối sao lại có kiếm thuật tuyệt vời như vậy!

Lúc này trường kiếm Lục Nguyên múa may.

Kiếm chiêu Phong Vân một trăm lẻ tám kiếm không ngừng thi triển ra. Bốn đối thủ đã bị hắn cuốn vào kiếm quyển, tiếp theo cực kỳ đơn giản.

Hắn nhìn Tư Mã Bác bên cạnh, nói:

- A, sáu người các ngươi giờ muốn ra tay không? Nếu muốn cũng không sao, cứ tới đây đi.

Đám Tư Mã Bác cùng rơi lệ.

Sáu người họ đã cảm giác được, dù họ có tham gia vào cũng không khả năng địch nổi Lục Nguyên.

Kiếm thuật Lục Nguyên quá mức tuyệt diệu.

Kiếm thuật như vậy!

- Triệt kiếm!

Kiếm Lục Nguyên động, Dưỡng Ngô kiếm khoảnh khắc rạch một vệt dài. Tùy theo luồng kiếm quang, bốn phía bắn vết máu. Cổ tay bốn người cầm kỳ thư họa cùng bị cắt đứt gân mạch, hơn nữa nhìn kỹ sẽ thấy vết thương đứt gân cùng một vị trí.

Tấn Cầm Nhất, Ngụy Kỳ Nhị, Triệu Thư Tam, Hàn Họa Tứ đều hít ngụm khí lạnh. Thiếu niên này kiếm thuật thật quá tinh diệu, có thể cắt cùng một vị trí gân mạch bốn người, không lệch một ly, khống chế đối với trường kiếm đã đến tình trạng này.

Cuộc chiến đến đây là kết thúc.

Gân mạch khá trọng yếu với tu tiên giả, tại luyện thể kỳ thì thân thể còn có khả năng tự động tu sửa tàn chi, tự nối lại gân mạch. Nhưng ở luyện khí kỳ một khi gân mạch bị cắt đứt thì sức chiến đấu tổn hao lớn. Tu tiên giới có không ít linh dược có thể tu bổ gân mạch nhưng cần thời gian rất dài trở về như cũ. Ít nhất trong mấy tháng, bốn người cầm kỳ thư họa đã đánh mất sức chiến đấu.

Cho nên trận này họ thua.

Nguyên nhân Lục Nguyên không giết luôn là vì môn quy Hoa Sơn. Hoa Sơn môn quy điều thứ ba, nội bộ tranh đấu, tàn hại đồng môn. Lúc trước Tư Mã Trường Bạch muốn mưu sát hắn lau sạch cái đuôi, không bắt được đuôi cáo của gã, hết cách. Nếu bây giờ hắn tại chỗ này giết chết cầm kỳ thư họa, tuy bốn người này chỉ là môn khách Hoa Sơn nhưng cũng xem như đồng môn, dù sư phụ Lý Nguyên Bạch có muốn bảo vệ hắn cũng khó được. Đến lúc ấy nhẹ thì đi Tư Quá Nhai, nặng thì trục xuất sư môn.

Môn quy Hoa Sơn ngũ đại giới vô cùng nghiêm ngặt, không người có thể phạm.

Danh môn chính phái là danh môn chính phái.

Quy tắc là quy tắc.

Mọi người ở mặt ngoài nhất định phải chơi trong vòng quy tắc, nếu muốn nhảy ra khỏi vòng quy tắc thì cũng được, nhưng đừng để bị người bắt đuôi, nếu không thì, hì hì, đến lúc đó thảm lắm. Đây chính là quy tắc trò chơi, kỳ thực có quy tắc trò chơi cũng tốt, mọi người đều sẽ đùa trong vòng, ngẫu nhiên nhảy ra khỏi quy tắc phải vô cùng cẩn thận, so với môn phái ma đạo không có quy tắc, cường giả sống sót, kẻ yếu đi chết thì tốt rất nhiều.

Lục Nguyên chợt phát hiện một việc khiến mình rất buồn bực. Giờ mình đá quán xong rồi, khiêu chiến cũng xong, tiếp theo nên làm gì? Không lẽ đánh một hơi nữa? phải rồi, mình có thể phóng hỏa, thiêu hết Tư Mã kiếm quán, đây là ý kiến hay.

Chỉ cần đốt lửa hủy Tư Mã kiếm quán, muốn xây dựng lại không phải chuyện đơn giản, sẽ vì một mình hắn đánh đến rớt danh tiếng, ít nhất trong thời gian ngắn Tư Mã kiếm quán nguyên khí đại thương.

Tốt lắm, vậy phóng hỏa đi.