Hoa Sơn Tiên Môn

Chương 34: Cửu đại kiếm tiên

Đây sẽ là một cuộc nói chuyện rất dài, lúc ở trên núi đã nghe vô số lần nghe sư phụ, sớm thói quen đáp vâng. Nếu không nói vậy thì sẽ tranh cãi một phen, đến lúc đó không biết tốn bao nhiêu nước biếng, đây là điều Lục Nguyên lười biếng không muốn. Lại nói Lục Nguyên không hiểu quan niệm kiếm tông, khí tông.

Kiếm khí tông cùng quan trọng, đây chẳng phải là rất rõ ràng sao?

Kiếm tông, khí tông, năm đó hai tông này vì danh hiệu kiếm khí xung tiêu đường muốn tranh rốt cuộc nên là kiếm trước hay khí trước đến nước này, họ thấy mệt sao?

- Được rồi, chắc ngươi đã mệt, lần rèn luyện này cũng xong xuôi, ngươi trở về ngủ đi.

Sở Phi vốn định nói thêm vài câu nhưng thấy Lục Nguyên ngáp, bộ dạng mẫu mực thì biết có nói gì thêm cũng không bao nhiêu tác dụng cho nên nói như vậy.

Rốt cuộc có thể nghỉ ngơi, mình thật là mệt lắm rồi.

Bình thường mình lười quen rồi, ít khi luôn mệt mỏi như vậy. Lần này tu hành tại thế giới dưới đất, thế giới dưới đất tùy thời có khả năng yêu ma đánh lén, luyện kiếm pháp chỗ này rồi trải qua nhiều chiến đấu, cuối cùng còn chiến với Nguyệt Tu La, sắp mệt đến gục ngã rồi.

Lập tức Sở Phi mang theo Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên đi ra thế giới dưới đất.

Ánh sáng lại hiện ra.

Ở thế giới dưới đất lâu đột nhiên gặp phải ánh sáng cực kỳ chói mắt gần như không thể thích ứng, mắt bất giác nheo lại. May là cửa ra ở trong miếu sơn thần, không phải trực tiếp tiếp xúc ánh nắng. Mắt qua chốc lát hồi phục bình thường.

- A, Lục Nguyên sư điệt, Diệp Phương sư điệt, Diệp Viên sư điệt, ba ngươi rốt cuộc đi ra.

Họ vừa bước ra miếu sơn thần thì thấy cửu đại kiếm tiên Cố Phi tươi cười bước tới.

- Ba ngươi không tệ, so với năm đệ tử chân truyền Nam phong chúng ta chống đỡ lâu chút.

Lời của Cố Phi nhấn mạnh ba chữ ba người, năm người, lâu chút.

Ý là Bắc phong các ngươi cuối cùng ở lại chỉ có ba, Nam phong chúng ta có năm. Bắc phong các ngươi chỉ ở lâu hơn Nam phong chúng ta giây lát thôi, không lâu bao nhiêu.

Đây là tự đưa lên cửa khiêu khích, coi như tự động xin bị tát. Đối với yêu cầu này đương nhiên Sở Phi sẽ không từ chối.

Sở Phi mặt tươi cười nói:

- Nghe nói năm vị đệ tử chân truyền Nam phong thua dưới tay Nguyệt Tu La, mà ba đệ tử chân truyền Bắc phong chúng ta đã đánh chết Nguyệt Tu La.

Cố Phi nghe thế ngây ra:

- Cái gì!?

- Ngươi nói cái gì!?

Cố Phi không dám tin vào tai mình. Mới rồi Sở Phi nói cái gì? Đệ thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong đánh chết chủ Nguyệt Ma Môn Nguyệt Tu La? Điều này không khả năng! Phản ứng đầu tiên của Cố Phi là phủ nhận chuyện này.

Sở Phi cười cười nói:

- Ngại quá, vừa rồi đã nói một lần, giờ không hứng thú nói lần thứ hai. Dù sao ngươi có thể đi chiến trường nhìn dấu vết, xem coi ta có nói láo không.

……..

Lục Nguyên đến hậu viện tiệm gạo Hoa thị, bùm một tiếng ngã trên giường.

Giường sau lưng thật là mềm.

Rất rất rất muốn ngủ một giấc.

Lần này đúng là mệt quả, từ nhỏ đến lớn chưa từng mệt như vậy. Chốc lát sau Lục Nguyên đã ngủ, một giấc không mộng mị.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên hắn cảm thấy mũi ngưa ngứa, ngáp một cái tỉnh dậy. Hắn nằm trên giường lười nhúc nhích, chỉ nghĩ rằng nếu giờ có người đưa lên rượu ngon món ngon thì tốt rồi. Đáng tiếc bây giờ không ai để ý Lục Nguyên cả. Lục Nguyên ở trên giường ngây ra một canh giờ mới uể oải đi tắm rửa, ăn đồ ăn. Đi tắm không phải nói hắn kỹ cở nào mà là ở thế giới dưới đất nhiều ngày, bình thường chém giết yêu ma, áo xanh đã nhuộm chút vết máu, nếu không thay đi thì sẽ ảnh hưởng thèm ăn.

Hắn ngồi trong tiểu đình, ngồi đây, tay phải cầm một bình rượu, tay trái cầm phong huân thiêu kê, ngon lành hắn.


Ngày phải trôi qua như vậy mới thoải mái, nhàn nhã thôi.

Rượu ngon vào miệng, vô cùng sung sướng.

Nhưng không có cách nào, Lục Nguyên biết làm đệ tử chân truyền nhất định phải rèn luyện, đương nhiên, nếu quyết định từ bỏ vị trí đệ tử chân truyền thì không cần đi rèn luyện gì hết. Nhưng hắn không thể bỏ vị trí đệ tử chân truyền, dù sao đệ tử chân truyền ý nghĩa thật nhiều tài nguyên, địa vị cao.

Thôi đi, nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này làm gì?

Bây giờ mình có rượu thì say, uống rượu uống thôi.

Rượu rót vào họng khá là thuần, mùi vị không tệ.

Mưa to liên miên rốt cuộc dừng lại, khiến người trong vùng Đông Đạo phủ bất giác giãn mày cau. Cứ mưa rơi như vậy không nói đến lúa mùa này thất bát, chỉ sợ thành lũ lụt, đến khi đó đông thiên hà ngã, nước sông tràn, lũ lụt ngàn dặm khủng khiếp không thể tưởng tượng.

Đối với dân chúng, nếu cứ mưa hoài thì sợ rằng sẽ phải đối mặt sống chết, trôi giạt ngàn dặm. Đối với quan viên, bản địa lũ lụt có thể sống sót nhưng sợ rằng mũ ô sa trên đầu không cần mang nữa. Triều đình Đại Tấn quốc là vậy đấy. Lúc gặp tai nạn quan viên nhất định phải ở tiền tuyến, nếu dám lùi một bước thì không cần đội mũ ô sa nữa. Bình thường ngươi có tham ô thì triều đình không quản, đừng quá đáng là được, nhưng ở phút mấu chốt bỏ trốn thì không cần mang mũ ô sa.

May là mưa mấy ngày sau rốt cuộc ngừng.

Trời trong xanh.

Thật là ngày nắng đẹp.

Trời chiều trong lành, đến hoàng hôn một vệt cầu vồng rực rỡ giắt ở chân trời. Trúc xanh trong sân vì có mưa to tẩy rửa đặc biệt xanh miết, tẩy lá cây xanh ngọc. Nhà nào có sân không trồng cây trúc, ăn không thể không có thịt, ở không thể không có trúc.

Hậu viện tiệm gạo Hoa thị, cây trúc đặc biệt xanh, lá trúc xanh biếc.

Không xa có núi giả, ao nước, cầu đá.

Nguyên sân tràn ngập cảm giác trong lành sau cơn mưa.

Người Bắc phong, Nam phong đều ngồi đó.

Bắc phong do cửu đại kiếm tiên Sở Phi dẫn theo, ngồi hàng loạt tám vị đệ tử chân truyền.

Nam phong do cửu đại kiếm tiên Cố Phi dẫn theo, ngồi bảy vị đệ tử chân truyền.

Sở Phi ho khan một tiếng, nói:

- Bây giờ cũng tới lúc rồi, để xem biểu hiện lần rèn luyện này của mọi người.

Rèn luyện xong làm theo quy tắc phải trước xem thành tích, rồi mọi người ngẫm nghĩ khuyết điểm, khiến tất cả rút kinh nghiệm, tranh thủ lần sau biểu hiện càng tốt.

Nhưng không chút nghi ngờ, bởi vì nhiệm vụ này là Bắc phong, Nam phong cùng chấp hành, người kiếm tông Nam phong lại hơi hiếu chiến, cộng thêm hai người Sở Phi, Cố Phi ân oán không dứt, cho nên thành tỷ thí giữa hai phong, xem coi phong nào thành tích tốt chút. Nhưng nghĩ xem, chủ Bắc phong Nguyên Nguyên Thượng Nhân, chủ Nam phong, hai cáo già phái ra Sở Phi, Cố Phi chỉ sợ rằng là muốn khiến đệ tử chân truyền Bắc phong, Nam phong tỷ thí một phen.

Nếu ngày nào cũng lười thì rất khó tiến bộ, đôi khi mang đến chút áp lực khiến các đệ tử chân truyền cạnh tranh nhau mới tăng tốc độ trưởng thành của đệ tử chân truyền. Hoa Sơn Tiên Môn có thể hùng mạnh suốt hơn năm ngàn năm, thực lực giữ ở ba hàng đầu trong ngũ đại tiên môn, trong đó không thể thiếu ngũ phong cạnh tranh nhau.

Cạnh tranh có khi là lành tính, đôi khi ác tính, phải xem khống chế ra sao.

Đương nhiên cáo già bên trên có phải là ý tưởng đó không thì nói sau.

Sở Phi, Cố Phi có thù cũ, khiến hai người mặt ngoài vô cùng khách sáo nhưng bên trong nhất định phải so bì một lần.

Cố Phi cười cười nói:

- Tốt lắm, bên chúng ta có bảy đệ tử chân truyền, tham gia lần rèn luyện này. Vệ Bi, ngươi lấy chiến lợi phẩm ra đi.

Chiến lợi phẩm tất nhiên là đầu Tu La, nhưng nơi này hoàn cảnh đẹp, mọi người tay cầm tách ra, uống chè xanh. Trong sân núi giả cầu đá ao nước trúc xanh, phía xa dãy núi sau cơn mưa mây mù lượn lờ, cầu vồng bảy sắc treo cao.

Cảnh đẹp như vậy nhìn đầu máu me thì thật là phá hoại cảnh đẹp.


Cho nên xử lý cái đầu do người tiệm gạo Hoa thị làm. Tiệm gạo Hoa thị vốn chính là thế lực ngầm của Hoa Sơn Tiên Môn, người phụ trách cũng là tu tiên giả, làm những điều này không chút thấy khó khăn. Qua chốc lát, chỉ nghe đại chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị la to:

- Lần này Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi tổng cộng thu hoạch sáu đầu Tu La. Trong đó một đầu Tu La luyện khí lục tầng, ba đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, hai đầu Tu La luyện khí tứ tầng.

Tu La khác với nhân loại. Mỗi khi Tu La tăng một tầng thì thân thể sẽ xuất hiện chút biến đổi, có thể từ cái đầu phân tích đây rốt cuộc là Tu La luyện khí mấy tầng. Tất nhiên điều này cần tri thức căn bản khá là rộng lớn, lúc ấy tại Hoa Sơn có dạy nhưng Lục Nguyên ngủ gà ngủ gật mất rồi.

Lại nói lúc này trong tiệm gạo Hoa thị.

Bên Nam phong đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi chiến tích là sáu cái đầu Tu La, chính là nói gã chém giết sáu con đầu Tu La. Càng khiến người kinh ngạc là trong sáu Tu La gã giết có một là luyện khí lục tầng. Muốn giết chết Tu La ở cấp này cần có bản lĩnh, khiến người phải chú ý.

Tiếp theo chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị hắng giọng nói:

- Nam phong đệ ngủ đệ tử chân truyền Thẩm Lạc thu hoạch tổng cộng sáu đầu Tu La. Trong đó một đầu Tu La luyện khí lục tầng, hai đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, ba đầu Tu La luyện khí tứ tầng.

Thẩm Lạc là đệ ngũ đệ tử chân truyền Nam phong, thực lực không dưới đệ tứ đệ tử chân truyền Vệ Bi, chiến tích lần này không kém gì tứ đệ tử Vệ Bi.

Tiếp theo năm đệ tử chân truyền Nam phong mặt sau đều là năm, sáu đầu Tu La ra mắt, tuy không có đầu Tu La luyện khí lục tầng nhưng cũng có một ít cái đầu là luyện khí ngũ tầng, tứ tầng, tam tầng.

Tất nhiên Nam phong chia bình quân như vậy là có lý do. Bọn họ trừ một người ngoài ý muốn đụng phải Tu La cường đại lập tức mất tư cách rèn luyện, còn lại đều chung một chỗ nên số lượng đa phần Tu La đều bình quân, xếp hàng phía trước thực lực mạnh được Tu La đẳng cấp cao chút, chỉ thế thôi.

Lập tức, chưởng quỹ tiệm gạo Hoa thị thống kê tổng thành tích lần này Hoa Sơn Nam phong báo ra:

- Lần này bảy đệ tử chân truyền Nam phong tổng cộng thu được bốn mươi đầu Tu La, trong đó hai luyện khí lụ ctầng, mười bốn cái luyện khí ngũ tầng, mười lăm cái luyện khí tứ tầng, bảy cái luyện khí tam tầng, hai cái luyện khí nhị tầng.

Thành tích rèn luyện của Nam phong đã thống kê xong, thành tích không tệ.

Bốn mươi cái đầu Tu La, trong đó không ngờ có hai đầu Tu La luyện khí, thành tích như vậy đương nhiên là không sai. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Cố Phi cười cười, không lên tiếng. Lúc này Sở Phi cũng cười, không nói lời nào.

Hai người không nói nhưng ánh mắt va chạm trong không trung.

Cú va chạm này dù mặt hai người tươi cười mà ánh mắt thì khiến người rùng mình.

Đầu Tu La luyện khí vô tình thấy ánh mắt hai vị cửu đại kiếm tiên đụng độ lau mồ hôi. Năm đó hai vị một là Phi Thiên Kiếm Tiên, một là Phi Nhạn Kiếm Tiên, lúc trẻ mấy lần giao đấu, đại náo không biết bao nhiêu nơi. Nếu tại đây gây rối thì cơ sở ngầm cái gì đều sẽ lộ hết ra. Nói chính xác hơn, chỉ sợ tiệm gạo Hoa thị hóa thành tro tàn dưới kiếm của hai vị cửu đại kiếm tiên.

Nhị chưởng quỹ ho khan, nói:

- Tiếp theo thống kê thành tích Bắc phong. Bắc phong đệ tam đệ tử chân truyền Lăng Ngọc Châu, tổng cộng năm cái đầu Tu La. Trong đó hai cái đầu Tu La luyện khí ngũ tầng, hai cái luyện khí tứ tầng, một cái luyện khí tam tầng.

Thành tích này tuy không sánh bằng đệ tứ, đệ ngũ đệ tử chân truyền Nam phong nhưng không tệ.

Tiếp theo báo cáo đệ tứ đệ tử chân truyền Phương Đạm. Thành tích của Phương Đạm coi như được, tổng cộng bốn đầu Tu La. Tiếp theo là Tư Mã Bác, thực lực tàm tạm, bốn đầu Tu La.

Sau đó báo ra thành tích hai đệ thất, đệ bát đệ tử chân truyền. Cứ như vậy năm người thêm vào tổng cộng được mười chín đầu Tu La.

Hiển nhiên lúc này trừ thành tích ba người Lục Nguyên, Diệp Phương, Diệp Viên, Bắc phong năm đệ tử chân truyền thành tích về mặt số lượng kém hơn bảy đệ tử chân truyền Nam phong một nửa, về chất lượng thì càng tệ, không có một đầu Tu La luyện khí lục tầng.

Dưới cầu vồng, đêm dần sâu.

Ánh hoàng hôn lờ mờ, bóng đen nhấp nháy.

Lúc này trong sân bóng núi giả càng kéo càng dài. Bóng trúc cũng dài ra, lá trúc theo gió lắc lư.

Bảng vãn.

Cố Phi cười cười, nhẹ lắc lư tách trà trong tay.chắc tiệm gạo Hoa thị đã bày sẵn tiệc tối, lần này coi như nho nhỏ thắng Sở Phi một lần, bữa tối mình có thể uống vài chén. Đáng tiếc không thắng lớn, hậu bối Lục Nguyên Bắc phong lần này biểu hiện khá xuất sắc, một người giải quyết Nguyệt Tu La. Nhưng đây là cạnh tranh đoàn thể, mình thắng mặt tổng thể, coi như thua cá nhân thì tổng hợp lại coi như thắng. Đáng tiếc chỉ là thắng nhỏ, nếu thắng lớn thì sẽ cùng đối thủ Sở Phi uống rượu, đó đúng là sung sướng muốn chết, sướng vô cùng.

Ngón tay Cố Phi rất dài, cũng rất trắng.

Sở Phi mặt không biểu tình. Nhìn Sở Phi mặt không biểu tình, Cố Phi cười cười. Cần gì như vậy? Lần này coi như mình thắng một bậc nho nhỏ.

Nhị chưởng quỹ tiếp tục đọc:

- Diệp Phương năm cái đầu, trong đó ba cái đầu Tu La luyện khí tứ tầng, hai đầu Tu La luyện khí tam tầng.

Đệ thất đệ tử chân truyền Bắc phong An Tri, đệ bát đệ tử chân truyền Diệp Phi đều nhìn sang. Hai người họ đều là ba đầu Tu La, không ngờ Diệp Phương bình thường thực lực không bằng họ lại có năm cái đầu, sắp đuổi kịp tam sư tỷ, cho nên hơi ngoài ý muốn.

- Diệp Viên năm cái đầu, trong đó hai đầu Tu La luyện khí tứ tầng, ba đầu Tu La luyện khí tam tầng.

Đệ thất đệ tử chân truyền An Tri, đệ bát đệ tử chân truyền Diệp Phi cùng gật gù, hai người coi như hiểu. Lý do Diệp Phương, Diệp Viên thành tích theo kịp tam sư tỷ Lăng Ngọc Châu là vì cùng lục sư huynh một chỗ. Nếu không thì cửu sư đệ Diệp Phương, thập sư đệ Diệp Viên rất khó làm được chiến tích như vậy.

Lục sư huynh Lục Nguyên, không chút nghi ngờ, là trong thập đại đệ tử chân truyền Bắc phong trừ đại sư huynh, nhị sư huynh ra mạnh nhất.

Bây giờ chỉ còn lại một mình lục sư huynh Lục Nguyên chưa báo chiến tích.

Lúc này tuy chiến tích của Diệp Phương, Diệp Viên không tệ nhưng chỉ đem chiến tích Bắc phong kéo lên hai mươi chín cái, cách biệt với Nam phong còn khá lớn, dù là chất lượng hay số lượng.

Bên Bắc phong còn một người cuối cùng, chính là Lục Nguyên.

Nhị chưởng quỹ tằng hắng, tạm dừng giây lát, dường như nhìn thấy việc khiến gã rất kinh ngạc. Tất cả chiến tích đều là mấy người trong tiệm gạo Hoa thị vừa thống kê ra, lập tức đưa tới, dù là nhị chưởng quỹ thì trước đó không hay biết. Nhị chưởng quỹ khựng lại khiến đám người khác hơi mất kiên nhẫn