Hoa Sơn Tiên Môn

Chương 193: Luyện thông

Nếu hắn không tăng sức chiến đấu lên chút, mặt sau giữ mạng thì không khó nhưng muốn tranh đoạt càng nhiều Trường Sinh Quả là vấn đề lớn.

Hắn phải tăng sức chiến đấu lên.

Về kiếm thuật thì không cần tăng cái gì, kiếm thuật của hắn quá cao rồi.

Về pháp lực, nếu hắn có thể từ luyện thể kỳ cửu tầng tăng lên đến luyện thể kỳ thập tầng thì có thể khẳng định một điều, có thể thắng được người nửa bước trường sinh kỳ. Một khi thắng nửa bước trường sinh kỳ, trong Trường Sinh Động hắn vô địch rồi, lúc ấy muốn cướp Trường Sinh Quả dễ như chơi.

Bây giờ cần thiết không phải đi cướp Trường Sinh Quả mà là tăng pháp lực!

Hắn luyện là Vân Long Thập Biến, muốn tăng pháp lực chỉ có thể tập trong vào Vân Long Thập Biến.

Luyện thể kỳ cửu tầng là tàn chi trọng sinh, luyện thể kỳ thập tầng là đại viên mãn.

Cái gì gọi là đại viên mãn?

Còn nhớ ở luyện khí kỳ đệ thập tầng đại viên mãn, pháp lực khắp người liên miên bất tận chảy, bất cứ kinh mạch nào đều cực kỳ thông thuận, khi đó gọi là luyện khí kỳ thập tầng đại viên mãn. Còn luyện thể kỳ đại viên mãn thì sao? Sẽ có chuyện gì? Luyện thể kỳ là luyện thân thể, khiến mỗi một tấc trên người đều luyện thông mới tính đại viên mãn ư?

Bây giờ cả người mình có bao nhiêu chỗ đã luyện thông? Ngũ tạng lục phủ, da dẻ, xương cốt, huyết dịch, đầu óc, những chỗ này đã luyện thông.

Vậy nơi nào chưa luyện thông?

Mắt, mũi, đôi tai.

Đây chắc là nơi mình chưa luyện đến, nếu có thể luyện thông hết thì chính là luyện thể kỳ, luyện thân thể đại viên mãn.

Phải như thế nào luyện thông mấy thứ đó?

Lục Nguyên có hỏi Phương Thanh Chính, có thể hỏi mà không hỏi thì uổng phí.

Phương Thanh Chính trả lời:

- Đích thực muốn luyện đến luyện thể kỳ đệ thập tầng thì phải luyện mấy thứ này, nhưng đó không dễ dàng. Ba mươi năm trước ta đã đến luyện thể kỳ đệ thập tầng, nhưng ba mươi năm nay không đột phá. Muốn đột phá trong vòng vài ngày là mộng tưởng hảo huyền.

Phương Thanh Chính cho rằng Lục Nguyên đang mơ tưởng viễn vông, cho dù Lục Nguyên ngươi có là thiên tài nhưng việc ta ba mươi năm không làm được, chẳng lẽ mấy ngày là ngươi luyện thành? Phương Thanh Chính là người thứ nhất không tin.

Đối với Phương Thanh Chính nghi ngờ, Lục Nguyên chỉ cười không nói. Nếu đã khẳng định hướng suy nghĩ chính xác thì tiếp theo là luyện làm sao.

Đem pháp lực ngưng tụ ở mắt, không đúng, pháp lực vừa ngưng lại có cảm giác bị kim đâm, xem ra không thể tiến hành đơn giản thô bạo thế này, dù sao mắt mỏng manh như đầu óc, nếu sơ sẩy thì nguy. Chưa từng nghe nói tàng chi trọng sinh có thể tái sinh khí quan mỏng manh như con mắt, một khi bị hư thì tiêu thật, trừ phi đến cảnh giới càng cao mới hồi phục lại.

Phải nghĩ cách nào mới được, Lục Nguyên rơi vào suy tư.

Trước lấy luyện mắt làm lệ đi, nếu muốn luyện mắt thì nên làm thế nào?

Con mắt có tác dụng là cảm giác ánh sáng, nhìn vật thể. Muốn cường hóa con mắt, rèn luyện mắt thì chắc nên nhìn ánh sáng càng mạnh, nhìn đến vật thể càng nhỏ, đây chắc là phương hướng nên cố gắng. Lục Nguyên suy tư, đã quyết định cách rèn luyện mắt, đương nhiên điều này phải nói đến một chuyện xưa.

Đó là chuyện xưa lúc nhỏ Lục Nguyên ở Đông Lâm trấn nghe kể. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn

Lúc ở Đông Lâm trấn Lục Nguyên có nghe một người kể chuyện xưa.

Câu chuyện rất đơn giản, là một người tên Kỷ Xương muốn học bắn cung.

Kết quả gã muốn thành học trỏ của tiễn thuật đại sư Phi Vệ.

Phi Vệ ra yêu cầu muốn Kỷ Xương trước tiên luyện ánh mắt, luyện đến có thể không nhắm mắt, mở mắt suốt cho đến mũi tên nhọn đến trước mắt mà không chớp cái nào thì mới có tư cách học bắn tên. Kỷ Xương luyện hai năm, rốt cuộc thành công, chạy đến chỗ Phi Vệ. Phi Vệ lại nói bây giờ học bắn tên, ngươi chỉ cần nhìn vật nhỏ mà thấy rất to thì coi như học xong.

Kết quả Kỷ Xương lấy một cọng lông trâu nhỏ xíu, ở phần đuôi cột một con rận nhỏ treo ở cửa sổ nhà mình, con mắt không chớp nhìn con rận nhỏ. Gã cứ nhìn con rận, nhìn đến ba năm. Ba năm sau, gã trông thấy con rận to như bánh xe.

Lúc Lục Nguyên nghe kể chuyện này thì con nít, đối với cái gì đều tràn ngập hứng thú, cũng thử luyện không nhắm mắt. Khi đó hắn rất hăng, luyện một tháng, đám nhóc khác sớm bỏ cuộc nhưng Lục Nguyên thì không. Kết quả một năm sau không có bất cứ thành quả, căn bản không khả năng làm được không nhắm mắt, ách một thời gian con mắt sẽ tự động chớp một cái.


Chuyện xưa đúng là gạt người.

Đây là suy nghĩ của cậu bé Lục Nguyên.

Nhưng bây giờ, hắn đã tới luyện thể kỳ cửu tầng, chỉ kém một đại viên mãn là sẽ tới đại viên mãn cuối cùng. Hắn nhớ lại chuyện xưa kia, cảm thấy có thể căn cứ theo câu chuyện, thử dùng cách đó luyện mắt, xem coi có thể thành công luyện thể hay không.

Trước tiên không nhắm mắt? Loại chuyện nhỏ này không khó. Hắn lập tức bắt đầu thí nghiệm không nhắm mắt lại.

Lúc mới bắt đầu con mắt không mỏi chút nào, thật đơn giản.

Nhưng dần dần mắt đau như kim đâm, không nhắm mắt thì rất khó chịu.

May là lúc này rút chút pháp lực vân hệ lại, pháp lực vân hệ mềm nhẹ dịu dàng vuốt một lần, lập tức tất cả mệt mỏi nơi con mắt giảm thấp nhiều, hắn cứ thế chống qua một đoạn thời gian. Lục Nguyên phát hiện bây giờ mình có thể không nhắm mắt rồi. Thực ra việc này đối với người thường là khó, nhưng với tu tiên giả thì không tính là việc khó.

Khó là cái thứ hai.

Bây giờ chỗ này không có lông trâu, cũng không có con rận, tất nhiên luyện cái này không nhất định phải là con rận.

Chỗ này, Lục Nguyên nhìn trái nhìn phải, đi tới đi lui, vừa lúc thấy một gốc cây tùng. Cây tùng lá thông từng chiếc dựng thẳng, Lục Nguyên ngồi xếp bằng ở dưới, mắt không chớp nhìn chằm chằm lá thông ngoài năm trượng đằng trước. Đương nhiên lúc mới đầu hắn chỉ thấy một chiếc lá trong đó.

Lá thông lớn hơn con rận, đây là đương nhiên.

Nhưng nhìn một chiếc lá thông không dễ hơn nhìn con rận nhỏ.

Dù sao con rận chỉ có một con, lá thông thì không biết có bao nhiêu, muốn nhìn chằm chằm một chiếc không phải việc dễ, hơi sơ sẩy là sẽ chuyển ánh mắt sang lá thông bên cạnh ngay.

Lục Nguyên nhìn chằm chằm chiếc lá thông này, lá màu xanh đâm tủa, dường như từ từ lá thông biến to rất nhiều, nhưng chỉ cần tinh thần hơi buông lỏng chuyển qua lá thông khác, lập tức cảm giác chiếc lá kia trở lại kích cỡ cũ, nhất định phải nghiêm túc rồi.

Lục Nguyên thở dài, không dám sơ sẩy nữa, nhìn chăm chú vào chiếc lá thông kia.

Thời gian trôi qua, lá thông ngày càng lớn, ban đầu nhỏ xíu xiu giờ xem ra đã lớn cỡ bút lông.

Lục Nguyên tiếp tục nhìn lá thông, chờ lá thông tiếp tục biết to. Không biết qua bao lâu, lá thông không còn giống bút lông nữa mà to cỡ cây gậy.

Lại nhìn kỹ lá thông, chẳng biết từ khi nào, lá thông đã như một cây đại thụ đứng thẳng.

Lúc này, hắn lờ mở cảm thấy có năng lượng kỳ diệu từ trong gan ngũ tạng lục phủ chuyển đến con mắt. Mắt tạm thời tối đen, một luồng sáng từ trong mắt bắn ra. Thế giới rõ ràng hơn, sáng tỏ, hiện ra từng sự vật, thế gian mọi thứ vô hạn mở rộng trong mắt hắn.

Lá thông như là cây đại thụ.

Cây tùng như núi to đứng thẳng ở đó.

Thế giới thật lớn!

Lục Nguyên biết mình đã thành công luyện thể con mắt. Chớp mắt, tia sáng biến mất, thế giới trở về bình thường.

Luyện thể con mắt xem như thành công, sau này chỉ cần muốn thì có thể khiến thế giới đột nhiên biến to. Đương nhiên bình thường thu lại tia sáng trong mắt để thế giới ở trạng thái bình thường. Phương Thanh Chính bên cạnh không biết nên nói gì, mới đây đã thành công rèn luyện con mắt, quá khoa trương đi. Phương Thanh Chính cũng thành công luyện thể con mắt nhưng là tốn thời gian mấy năm, đâu đơn giản như Lục Nguyên.

Thành công luyện thể con mắt, bây giờ chắc nên đến đôi tai và cái mũi.

Trước luyện đôi tai đã. Muốn luyện đôi tai thì phải trước tiên khép đôi mắt, không khép mắt cơ bản không cách nào tu luyện, dù sao dưới tình huống bình thường cần dùng mắt quá nhiều, tương đối thì dùng tai ít hơn. Không khép mắt lại hơi khó luyện đôi tai.

Đây là ngày thứ năm trong Trường Sinh Động.

Trường Sinh Động cực kỳ rộng lớn, thế giới bên trong chẳng biết lớn bao nhiêu.

Một góc bên trên có một thanh niên thanh y nhắm mắt, đương bay gần sát đất.

Lục Nguyên một mình bay, Phương Thanh Chính đã rời đi. Gã dùng dược vật nhanh chóng hồi phục, mới hai ngày thì vết thương đã hồi phục rất nhiều nên gã ra đi. Gã đến Trường Sinh Động là để được Trường Sinh Quả, ở cùng Lục Nguyên không khả năng có được Trường Sinh Quả, cho nên gã bỏ đi.


Kỳ thực Phương Thanh Chính rất muốn thấy Lục Nguyên trưởng thành, tốc độ trưởng thành kinh người như vậy sao không khiến người kinh ngạc cho được? Nhưng cướp được Trường Sinh Quả càng quan trọng hơn. Cho đến bây giờ Phương Thanh Chính không được một Trường Sinh Quả nào nên phải sốt ruột rồi.

Lục Nguyên luôn bay đi, nhắm đôi mắt lại.

Đã qua một ngày, hắn luôn bay.

Trong lúc bay không trung chẳng phải trống rỗng, đây là bay gần sát đất, có khi mặt đất cao, có khi đất thấp, nếu cứ luôn khép mắt thì e rằng dễ đụng phải lồi lõm trên mặt đất, còn có từng gốc cây tại đó. Nhưng Lục Nguyên nhắm mắt mà không đụng phải gì cả.

Không sai, không cần dùng mắt nhìn thì còn có tai để nghe.

Vốn luôn dùng đôi mắt không tưởng tượng được tai sẽ có nhiều tác dụng như vậy.

Kỳ thực mặt đất lên xuống có thể dùng tai nghe. Đừng quên gió, gió và mặt đất va chạm có thanh âm khe khẽ, loại cảm giác này rất khó cảm nhận, coi như là cẩn thận nhìn vẫn có thể cảm giác được. Lúc mới bắt đầu Lục Nguyên đụng trúng không ít núi, gò đất, đụng gãy từng gốc cây, đụng trúng núi khiến thân thể đau đớn.

Nhưng mặt sau dần thích ứng được thì không còn đụng vào cây hay núi nữa. Nếu mặt đất cao chút thì tai nghe gió vọng nhanh chút. Nếu mặt đất thấp thì tai nghe gió vọng lại sẽ chậm chút. Tuy chênh lệch giữa nhanh và chậm không lớn nhưng nếu cẩn thận nghe thì có thể nghe ra.

Đúng rồi, còn có người. Nếu ở không xa có người thì sẽ nghe được tiếng xé gió khe khẽ. Kỳ thực tiếng xé gió này rất nhỏ, nếu không luôn nhắm lại, chậm rãi thích ứng thì không thể nghe được thanh âm này.

Dường như một cánh cửa đang mở ra trước mặt hắn.

Trong Trường Sinh Động kỳ diệu này có đủ các loại địa hình, có đủ các dạng thiên khí, khiến Lục Nguyên nghe đến rất nhiều thanh âm tuyệt vời.

Tiếng bông tuyết rơi xuống đất thật mềnh nhẹ, như là sợ đánh thức mặt đất.

Nụ hoa ở trong xuân phong chậm rãi nở rộ, tràn ngập sức sống, hóa ra cái này cũng có thể nghe được.

Trong gió truyền đến mùi hương hoa trên cây phía xa.

Tất cả những điều này đều có thể nghe được.

Lục Nguyên đột nhiên có loại hiểu ra. Không sai, đôi tay hắn sắp đột phá cửa này, nhưng vẫn kém một bước. Không có một bước tiến này thì hắn vẫn không cách nào đột phá. Một bước này là cái gì? Lục Nguyên rơi vào suy tư, hoặc là, hắn nên chiến đấu!

Trong chiến đấu lợi dụng nghe, không cần nhìn cũng chiến đấu được. Nếu có thể thuận lợi chiến đấu hoàn toàn dùng đôi tai chứ không phải con mắt thì khả năng thành công luyện đôi tai.

Phía trước truyền đến tiếng đánh nhau.

Lục Nguyên nghiêng tai lắng nghe, nghe thấy trong đánh nhau có nhiều tình hình.

Ví dụ người chiến đấu chắc có hai, pháp lực của hai người này không thấp, đều là luyện thể kỳ cửu tầng. Chỗ đó chắc là thiển cốc địa mạo, mặt đất hõm vào trong chừng ba trượng, đang chậm rãi sụt nghiêng sang bên.

Hai người chắc đều là cao thủ chiến đấu, trong đó một người dùng pháp bảo, pháp bảo chắc là hình vòng tròn, có thể không ngừng bay cắt nhanh. Trong lúc bay nhanh mang theo pháp lực kim hệ, sắc bén không gì sánh được. Người kia thì dùng kiếm pháp, cẩn thận nghe đường kiếm, chiêu này kéo theo tiếng gió, dường như hơi giống kiếm chiêu của Thanh Thành tiên môn "Lãnh Vũ Tứ Phương", lại giống kiếm chiêu của Nam Hải tiên môn "Tứ Hải Lai Tập". Hai chiêu này khá giống nhau, nếu nhìn thì lập tức phân biệt ra ngay, nhưng bây giờ dùng nghe thì mất chút thời gian. Khẳng định rồi, đây là kiếm chiêu Nam Hải tiên môn, là Hải Quyển Tâm Sát kiếm pháp.

Lục Nguyên cẩn thận nghe càng nhiều tin tức.

Lục Nguyên nghe thấy trong thiển cốc có một gốc cây, trên cây dường như có Trường Sinh Quả.

Nghe Trường Sinh Quả khá khó khăn nhưng hai người khí kình dao động xẹt qua Trường Sinh Quả kéo theo chút gió khác nhau nên làm Lục Nguyên nghe ra được.

Trong Trường Sinh Động, một góc thiển cốc.

Hai người đang đấu với nhau. Cả hai đều là nhân vật nổi tiếng luyện thể kỳ cửu tầng. Ngày thứ năm trong Trường Sinh Động họ cực kỳ may mắn ở trong thiển cốc nhìn thấy một Trường Sinh Quả màu lam. Trường Sinh Quả màu lam cực kỳ quý giá, tổng cộng chỉ chín viên, coi như là luyện thể kỳ thập tầng cũng khó thể có được, cơ bản bị người nửa bước trường sinh chiếm hết.

Nhưng lần này vận may không sai, Trường Sinh Quả giấu ở dưới đất, bên ngoài rất khó thấy được.

Cái gì gọi là may mắn? Đây chính là may mắn.

Trường Sinh Động có khi thú vị như vậy đất. Không phải nói ngươi có thực lực cao là có được Trường Sinh Quả, có khi phải xem vận may. Đôi khi may mắn đến không thể ngăn cản, nếu dựa vào trình độ pháp lực cao thấp quyết định Trường Sinh Quả thuộc về ai, vậy thì không có một người luyện thể kỳ bát tầng nào sẽ đến Trường Sinh Động.

Trường Sinh Động vốn chính là nơi quan trọng cả vận may lẫn thực lực.

Nhưng đáng tiếc có hai người nhìn thấy gốc Trường Sinh Quả, vậy nên có tranh giành.

Họ đánh tới đánh lui nhưng đánh rất cẩn thận, sợ tiếng động lớn dẫn đến những người khác.

Kết quả đúng là dẫn đến người khác thật.

May là khi người đó xuất hiện thì họ thở phào một hơi.

Hai người đều nhận ra kẻ đến là Lục Nguyên, Hoa Sơn Bắc phong đệ tử chân truyền, một năm trước từng thấy mặt trong Vô Sinh Di Cung, lúc đó hắn hoàn toàn không địch lại ba mươi chiêu của họ. Giờ qua hơn một năm, dù hắn có bản lĩnh gì cũng không khả năng địch nổi hai người.

Ủa, Lục Nguyên nhắm mắt làm cái gì?

không lẽ đây là loại công pháp cần nhắm mắt tu luyện? Trong tu tiên giới có các loại kỳ công diệu pháp, có bế khẩu thiền chuyên môn ngậm miệng không ra tiếng, cũng có loại bế mục công chuyên môn nhắm mắt.

- Nam Hải tiên môn Hải Quyển Tâm Sát kiếm pháp và một pháp bảo hình tròn.

Lục Nguyên nhắm mắt, phỏng đoán nói:

- Hai người các ngươi chắc là Nam Hải tiên môn Mao Thương Hải, Côn Luân tiên môn Chu Thanh Huyền. Căn cứ vào công pháp, pháp bảo của các ngươi và pháp lực cao hơn luyện thể kỳ cửu tầng khác cao hơn chút thì có thể nghe ra.